108 Cách Bắt Nạt Nhóc Câm
Chương 116: Những nghi ngờ bất thường của Ngụy Tầm
108 Cách Bắt Nạt Nhóc Câm thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về đến nhà.
Hai người yêu nhau đã năm năm, nay trông chẳng khác gì một cặp vợ chồng già. Thế nhưng hôm nay vừa về đến nhà, Văn Tiêu Tiêu liền nhận ra Ngụy Tầm có gì đó không ổn.
Ngụy Tầm cứ chốc chốc lại ngó điện thoại rồi ngồi thẫn thờ, đôi khi còn lén nhìn nàng, môi mím chặt như đang suy nghĩ gì đó.
Văn Tiêu Tiêu từ phía sau vòng tay ôm lấy cổ cô, dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi ngay trước mặt Ngụy Tầm: "Cậu sao thế?"
Ngụy Tầm giật mình tỉnh ra, cười hì hì hai tiếng: "Mình không sao cả."
Ngụy Tầm đang nói dối.
Văn Tiêu Tiêu thấy ngón tay Ngụy Tầm vô thức gãi mũi, biết ngay cô đang nói dối. Nhưng tại sao Ngụy Tầm lại phải giấu giếm?
Nàng đưa tay chạm nhẹ vào lông mi của Ngụy Tầm.
Hàng mi Ngụy Tầm rung lên: "Ngứa quá. Lại bắt nạt mình rồi."
Ngụy Tầm ngẩng đầu, rướn người dùng chóp mũi chạm nhẹ vào chóp mũi Văn Tiêu Tiêu.
Nhìn dáng vẻ như mọi ngày của cô, Văn Tiêu Tiêu tự nhủ: Có lẽ mình nghĩ nhiều quá.
Song những ngày sau đó, hành vi của Ngụy Tầm càng lúc càng kỳ lạ.
Cô lén xem điện thoại, ra ban công nghe điện thoại, và chỉ cần thấy nàng đến gần là toàn thân căng thẳng như dây đàn, sợ nàng nhìn thấy màn hình.
Lại lần nữa như thế.
Hai người vừa đắp chăn định ngủ trưa, điện thoại Ngụy Tầm đột nhiên vang lên. Cô nhìn màn hình, cầm điện thoại ra ngoài nghe.
Văn Tiêu Tiêu nhíu mày, cúi đầu, lòng vừa chua xót vừa nghẹn ngào.
Họ yêu nhau đã lâu, tình cảm vẫn nồng cháy như thuở ban đầu, thậm chí còn thân mật hơn xưa.
Giờ đây, hai người không chỉ là tình nhân mà còn là người thân duy nhất. Nghĩ đến việc Ngụy Tầm giấu giếm mình, sống mũi Văn Tiêu Tiêu bỗng cay cay.
Nàng vén chăn lên, không thèm mang dép mà rón rén đến cửa, áp tai nghe ngóng.
"Ngày mai sao? Ở đâu?"
"Số 17 đường đi bộ Ven Sông..."
"À... không được..."
"Ha ha..."
Số 17 đường đi bộ Ven Sông? Văn Tiêu Tiêu nhớ ra đó là một nhà hàng.
Nàng còn đang suy nghĩ thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, giật mình tỉnh ra. Trước khi Ngụy Tầm vào phòng, nàng đã kịp lau sạch chân rồi chui vào chăn.
Ngụy Tầm mang hơi lạnh vào ổ chăn, sợ làm nàng lạnh nên cô chủ động lùi sát ra mép giường.
Hành động này lại khiến Văn Tiêu Tiêu thêm thương tâm. Nàng quay lưng về phía Ngụy Tầm, nắm chặt mép chăn, cuộn tròn người lại.
Tâm trí nàng rối bời đến mức suốt nửa tiếng không sao ngủ được. Mãi đến khi vòng tay ấm áp ôm sát vào, nàng mới chìm vào giấc ngủ.
Khi tỉnh dậy, hai người lại quấn quýt nhau như nam châm. Ngụy Tầm tỉnh trước, cô nhìn tin nhắn từ Du Viên gửi tới trên điện thoại với vẻ cảnh giác. Cô không thể để Tiêu Tiêu phát hiện ra sự tồn tại của Du Viên, dù sao...
Du Viên từng là người quan trọng đối với Tiêu Tiêu.
Ngụy Tầm mím môi. Cô thừa nhận mình đang sợ hãi, thậm chí là ghen tuông. Nhưng cô rất ích kỷ, không muốn Tiêu Tiêu rời xa mình dù chỉ là một phần vạn khả năng. Nếu không vì dự án quá quan trọng, Ngụy Tầm thậm chí chẳng muốn có bất kỳ liên hệ nào với Du Viên.
Ngày hôm sau.
Ngụy Tầm nói với Văn Tiêu Tiêu rằng buổi tối phải gặp khách hàng nên không về ăn cơm.
Động tác lật sách của Văn Tiêu Tiêu chững lại một nhịp rồi khẽ gật đầu.
"Mình sẽ về sớm thôi." Trước khi ra cửa, Ngụy Tầm còn ngập ngừng đòi một nụ hôn rồi mới lưu luyến rời đi.
Ngụy Tầm không biết rằng, chỉ năm phút sau khi cô đi khỏi, Văn Tiêu Tiêu đã thay đồ và bắt taxi đến số 17 đường đi bộ Ven Sông.
Ngụy Tầm ôm cặp công văn chứa laptop. Cô đã liên lạc với Du Viên vài ngày nay, nhưng sếp luôn bận. Cuối cùng hôm nay cũng hẹn được lịch, nhưng vị sếp đó lại yêu cầu gặp tại nhà hàng số 17. Dù ba người ăn cùng một chỗ hơi kỳ quặc, nhưng vì dự án, Ngụy Tầm vẫn gật đầu.
Trên suốt quãng đường, tâm trí Ngụy Tầm rối như tơ vò.
Du Viên, từng là bạn thân nhất của Tiêu Tiêu, người vì bảo vệ Tiêu Tiêu mà phải chuyển trường. Dù chuyện đã qua lâu, nhưng Ngụy Tầm vẫn nhớ ánh mắt và cảm xúc dạt dào của Tiêu Tiêu mỗi khi nhắc đến Du Viên.
Ngụy Tầm nhắm mắt, thầm tự trấn an.
Biết đâu sau bao năm, Du Viên đã chẳng còn nhớ Tiêu Tiêu là ai.
Hừ, cô ta có quan trọng hay xinh đẹp đến nhường nào, cũng không thể thắng nổi người đã làm bạn gái của Tiêu Tiêu suốt năm năm là mình.
Nghĩ đến tình yêu trường kỳ của hai người, Ngụy Tầm lại ngẩng cao đầu, lấy lại phong thái tự tin như mọi ngày.
Khi ra ngoài, Ngụy Tầm cố ý tránh giờ cao điểm buổi chiều nên đến nhà hàng sớm hơn nửa tiếng. Cô không biết có phải do đa nghi hay không, nhưng lúc nào cũng cảm giác như có ánh mắt nào đó đang dõi theo mình. Cô nhìn quanh nhưng chẳng thấy ai khả nghi.
Lúc này, Văn Tiêu Tiêu đang ngồi thu mình dưới gầm bàn, tim đập thình thịch vì sợ bị phát hiện.
Trong lúc chờ khách hàng, Ngụy Tầm mở laptop làm việc.
Văn Tiêu Tiêu gọi vài món ăn, vừa ăn vừa bí mật quan sát. Thấy dáng vẻ nghiêm túc của Ngụy Tầm, nàng thầm nghĩ chắc chắn cô đến đây để gặp khách hàng thật, là mình quá đa nghi mà thôi.
Văn Tiêu Tiêu nuốt miếng điểm tâm trong miệng, lòng vô cùng hổ thẹn.