108 Cách Bắt Nạt Nhóc Câm
Chương 42: Tựa vai
108 Cách Bắt Nạt Nhóc Câm thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn ánh lấp lánh như viên ngọc nhỏ trong đôi mắt Văn Tiêu Tiêu.
Ngụy Tầm bỗng dưng có một cảm giác muốn hôn lên, cô không kìm được mà bước lại gần.
Cho đến khi hơi thở ấm áp của Văn Tiêu Tiêu chạm vào mặt, Ngụy Tầm mới giật mình tỉnh táo, nhận ra mình vừa định làm gì, vội vàng quay mặt đi, trong lòng hoảng loạn.
Giọng cô vẫn khàn khàn: "Khuya rồi, cậu nên đi ngủ đi."
Má Văn Tiêu Tiêu ửng đỏ, nàng cúi đầu, khẽ gật.
Ngụy Tầm nằm lên giường, nhắm mắt lại nhưng đầu óc rối như tơ vò. Hình ảnh đôi môi hồng thoắt ẩn thoắt hiện khiến cô trằn trọc, không sao ngủ được.
Mãi đến tận khuya, không biết là mấy giờ, cô mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Ngụy Tầm đau đầu như búa bổ. Dù không còn sốt, nhưng vẫn còn cảm cúm. Cô ôm trán, cảm thấy có thứ gì lạnh lạnh chảy ra từ mũi, liền khịt mũi.
Cô rút tờ giấy trong tủ đầu giường, xì một cái.
Vừa đứng dậy, cô bỗng nhận ra… g*** h** ch*n mình nhớt nháp.
Giấc mơ đêm qua ùa về, mặt Ngụy Tầm lập tức đỏ bừng. Sao lại mơ cái kiểu đó chứ! Mày là đồ biến thái à, Ngụy Tầm?
Mồ hôi ướt lưng cùng cảm giác khó chịu khiến cô bứt rứt.
Cô lục tủ, chọn một bộ đồ mặc nhà rộng rãi, định đi tắm trước.
Lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Đúng rồi, nhóc câm vẫn còn ở nhà mình! Ngụy Tầm nói: "Vào đi."
Cửa mở, Văn Tiêu Tiêu bước vào – áo phông trắng, quần đen, trên tay cầm một ly nước.
Vừa vào, nàng đã nhìn thấy bộ đồ trên tay Ngụy Tầm.
Ngụy Tầm bỗng thấy bồn chồn, vội ném đồ lên giường, giải thích: "Tối qua đổ mồ hôi, nhớt, khó chịu." Giọng vẫn khàn, nhưng rõ hơn.
Cô lại cảm thấy mũi lạnh, khịt mũi lần nữa.
Văn Tiêu Tiêu bước tới, đưa ly nước ấm.
Ngụy Tầm nhận, nhấp một ngụm. Nước trôi xuống cổ họng, dịu nhẹ dễ chịu.
Cô định đặt ly lên tủ, Văn Tiêu Tiêu đưa tay ra – trong lòng bàn tay là vài viên thuốc nhỏ và viên nang.
Số thuốc này là nàng đi mua sáng nay. Lần trước y tá kê thuốc pha, đắng lắm. Ngụy Tầm có uống, nhưng rõ ràng là không thích.
Thấy Ngụy Tầm vẫn đứng nhìn, Văn Tiêu Tiêu đưa tay thêm chút nữa.
"À." Ngụy Tầm nhận thuốc, nuốt một hơi, rồi uống ực ực vài ngụm nước. Viên thuốc lướt qua miệng rất nhanh, gần như không cảm thấy vị đắng.
Thấy cô uống xong, Văn Tiêu Tiêu mới quay người đi ra, khẽ khàng đóng cửa lại.
Ngụy Tầm nhìn phòng trống, cảm giác viên thuốc trôi xuống dạ dày như được ngâm trong suối ấm.
Cảm giác này… tựa như Văn Tiêu Tiêu là bạn gái mình vậy.
Mặt cô đỏ lên, cười ngốc nghếch.
Đúng rồi! Tắm! Một lúc sau Ngụy Tầm mới nhớ, vội ôm đồ lao vào nhà tắm.
Thôi chết, để lại ấn tượng xấu cho nhóc câm thì phiền.
Cô tắm nước lạnh, bước ra thấy người sảng khoái. Dùng khăn lau tóc đại khái, rồi quàng lên cổ để tránh nước thấm ra áo.
Mang dép lê lạch cạch bước ra, thấy Văn Tiêu Tiêu đang bận rộn trong bếp.
Đúng rồi, cô đã dặn dì giúp việc nghỉ hai ngày. Cô không muốn ai làm phiền thế giới nhỏ bé chỉ có hai người này.
Mũi Ngụy Tầm khẽ động, mùi thơm ngọt lan từ bếp, đánh thức cơn thèm ăn.
Cô lạch cạch chạy vào: "Nhóc câm, cậu đang làm gì vậy?"
Văn Tiêu Tiêu mở nắp nồi đất, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt.
Mùi thơm ngọt lập tức tràn ngập.
Trong nồi là món lê tuyết hầm đường phèn, vàng óng, quyện cùng táo đỏ, nấm tuyết, kỷ tử.
Nàng dùng muỗng khuấy nhẹ – nước sánh lại trên muỗng, rồi từ từ chảy xuống.
Ngụy Tầm nuốt nước bọt ừng ực, thèm đến mức gần rớt nước miếng.
"Khi nào ăn được ạ?" Cô sốt ruột hỏi, quên cả khen.
Văn Tiêu Tiêu dịu dàng cười. Biểu cảm của Ngụy Tầm chính là phần thưởng lớn nhất với nàng.
Công thức này là học từ bà hàng xóm. Hồi nhỏ, Văn Tiêu Tiêu suy dinh dưỡng, hay ốm, cha mẹ chẳng mấy quan tâm. Bà hàng xóm thương tình, thường dắt nàng về nhà, hầm cho món lê tuyết đường phèn này.
Món này thanh nhiệt, nhuận phổi, giảm ho – vừa vặn cho người đang cảm như Ngụy Tầm.
Nàng không trả lời, mà tắt bếp.
Ngụy Tầm hiểu ý, vội mở tủ lấy hai bát đưa cho Văn Tiêu Tiêu.
Nàng cẩn thận múc canh vào bát, từng giọt đều không rơi ra ngoài.
Ngụy Tầm thấy xong một bát, định bước tới nhận.
Văn Tiêu Tiêu ngăn lại, ra hiệu cách bưng: lê tuyết vừa nấu rất nóng, phải nâng đáy bát, kẹp mép – nếu không sẽ bỏng.
Ngụy Tầm gật đầu, Văn Tiêu Tiêu mới yên tâm đưa bát cho cô.
Ngụy Tầm bưng cẩn thận, đi đến bàn ăn an toàn.
Cô quay lại định bưng bát còn lại, thì Văn Tiêu Tiêu đã bưng tới, điệu bộ thuần thục hơn cô nhiều. Ngụy Tầm bỗng thấy… hơi thất bại.
Thấy trên bàn chỉ có bát, không có muỗng, mắt cô sáng lên, vòng qua nhóc câm chạy vào bếp, lấy hai chiếc muỗng sứ.
"Nè." Cô đưa muỗng cho Văn Tiêu Tiêu, mặt tỉnh bơ, như thể đang trao báu vật.
Văn Tiêu Tiêu nhận, khẽ cười.
Ngụy Tầm cầm muỗng, vội múc một miếng lê bỏ vào miệng.
Văn Tiêu Tiêu chưa kịp ngăn, thì muỗng đã vào.
"Hô… ha – nóng chết!" Ngụy Tầm dùng lưỡi đảo đi đảo lại miếng lê từ bên này sang bên kia, nhưng vẫn nuốt không trôi, không nỡ nhổ.
Lâu sau, miếng lê mới bớt nóng. Cô nhai kỹ, từ từ nuốt.
"Ngon quá!" Cô mở to mắt, múc thêm một muỗng. Lần này, cô cẩn thận thổi lâu trước khi ăn.
Vị ngọt mềm mại của lê hòa cùng nước đường thơm lừng bùng nổ trong miệng, ngập tràn hương vị.
Văn Tiêu Tiêu thấy cô thích, cũng nếm thử. Vị vẫn ổn, ý cười lan ra khóe mắt.
Không biết là do thuốc hay do món lê, dù vẫn còn ch** n**c mũi, nhưng cổ họng Ngụy Tầm đã bớt đau rõ rệt.
Ngụy Tầm nói muốn Văn Tiêu Tiêu ở lại chăm sóc hai ngày – và nàng thực sự đã chăm sóc cô toàn diện: uống thuốc, ăn cơm, ngủ nghỉ, lúc nào cũng đốc thúc tận tình.
Ngụy Tầm chưa từng thấy cuộc sống của mình điều độ đến thế.
Hai ngày trôi qua nhanh chóng.
Ngày mai, Văn Tiêu Tiêu phải về.
"Mình muốn đi cùng cậu."
Ngụy Tầm đặt đũa xuống, nghiêm túc nói.
Văn Tiêu Tiêu lộ vẻ khó xử. Dù trước đó từng hứa sẽ dẫn Ngụy Tầm đến căn cứ bí mật, nhưng thực tế, nàng chưa có chỗ tốt nào để đón tiếp cô.
Nhà nàng rất xa. Đi lại sẽ khiến Ngụy Tầm mệt mỏi.
"Mình đến nhà cậu ngủ, vậy là xong chứ gì?" Ngụy Tầm nhìn nàng, hiểu ngay điều gì đang ngăn cản.
Đến nhà mình? Ngủ cùng? Mặt Văn Tiêu Tiêu hơi ửng, nhưng lập tức trầm xuống.
Chỉ là… cha mẹ nàng sẽ không đồng ý. Nàng cúi đầu.
"Mình sẽ nói chuyện với cha mẹ cậu! Đảm bảo làm họ đồng ý." Ngụy Tầm lại thấu hiểu suy nghĩ của nàng.
Văn Tiêu Tiêu hơi kinh ngạc – chẳng lẽ Ngụy Tầm biết đọc tâm?
Không phải. Chỉ là Văn Tiêu Tiêu thể hiện quá rõ. Ngoài cha mẹ, Ngụy Tầm chẳng thể nghĩ ra lý do nào khác.
Văn Tiêu Tiêu quyết định tin tưởng. Nàng đưa thông tin liên lạc của cha mẹ cho Ngụy Tầm, tò mò không biết cô sẽ nói thế nào.
Ngụy Tầm thêm cha Văn Tiêu Tiêu – người có tiếng nói trong nhà – trước.
Ngụy Tầm: Chú ơi, cháu là bạn học của Tiêu Tiêu. Cháu có thể đến nhà chú ở vài ngày được không ạ?
Không hồi âm.
Cô nhắn tiếp: Cháu sẵn sàng trả tiền ăn ở ạ.
Lần này, đối phương trả lời ngay: Bao nhiêu?
Ngụy Tầm không nói thẳng, mà hỏi lại: Chú muốn bao nhiêu một ngày ạ?
Đối phương im lặng một lúc: 100.
Ngụy Tầm: Dạ được ạ.
Cô cất điện thoại. Với cô, vấn đề nào giải quyết được bằng tiền đều không phải vấn đề.
Cô báo tin vui cho Văn Tiêu Tiêu: cha mẹ nàng đã đồng ý.
Văn Tiêu Tiêu tò mò nhìn cô, dùng thủ ngữ hỏi: Cậu nói gì với cha mẹ tớ?
Ngụy Tầm đương nhiên không thể nói thật – nếu không nhóc câm sẽ giận.
Cô đưa ngón trỏ lên môi, cười: "Bí mật."
Hôm sau.
Ngụy Tầm dậy sớm, xếp đồ vào vali, thêm cả chiếc cặp sách.
Ban đầu định gọi taxi, nhưng tài xế nghe đến nơi đó đều từ chối.
Khu vực đó hầu như không có ai gọi xe vào thị trấn. Về lại, tài xế chắc chắn lỗ chuyến.
Có thể trả thêm, nhưng Ngụy Tầm không làm vậy.
Vì cô bỗng muốn trải nghiệm hành trình về nhà hàng ngày của Văn Tiêu Tiêu.
Cô theo nàng đến trạm xe buýt, mua hai vé – mỗi vé 20 tệ.
Đặt hành lý xong, xe chưa đến giờ khởi hành, mọi người đứng đợi.
Ngụy Tầm nhíu mày. Đủ loại người chen chúc: người hút thuốc, người nói chuyện om sòm, có người còn khạc nhổ bừa bãi.
Mùi nước hoa rẻ tiền, khói thuốc, mùi giày da, mùi mồ hôi hè nóng… hòa thành một thứ mùi hỗn độn.
Sắc mặt Ngụy Tầm trắng bệch, dạ dày quặn lên. Mỗi lần về nhà, nhóc câm đều phải chịu cảnh này ư? Lông mi cô run rẩy.
Văn Tiêu Tiêu thấy môi Ngụy Tầm trắng bệch, biết cô không ổn.
Nàng kéo tay cô, đưa ra khỏi đám đông.
Thoát khỏi mùi khó chịu, sắc mặt Ngụy Tầm mới khá hơn.
Văn Tiêu Tiêu do dự, ra hiệu: Hay là gọi taxi, trả gấp đôi?
Dù taxi rất đắt – khoảng hơn hai trăm tệ.
Nhưng nàng không nỡ nhìn Ngụy Tầm, người vốn quen ngồi xe riêng, phải chen chúc chịu khổ cùng mình.
Ngụy Tầm khoát tay: "Chỉ là đi xe buýt thôi mà. Cũng coi như trải nghiệm đặc biệt."
Nói xong, cô nặn ra nụ cười – tuy không được tự nhiên lắm.
Văn Tiêu Tiêu đã chuẩn bị miếng dán chống say xe. Thấy xe sắp chạy, nàng lấy ra dán cho Ngụy Tầm.
Lạnh lạnh, mát mát – thật dễ chịu, Ngụy Tầm nghĩ.
Theo tiếng hét pha giọng thổ phỉ của tài xế, mọi người ùa đến cửa xe.
Ngụy Tầm và Văn Tiêu Tiêu đứng chờ, định để người khác lên trước, không tranh chỗ.
"Xếp hàng! Xếp hàng!" Tài xế hét.
Cửa xe, tài xế kiểm tra vé, lên người nào là một người.
Hàng dần hình thành, dù vẫn có vài kẻ vô ý thức chen ngang.
Từng người lên xe, cuối cùng đến lượt hai người.
Văn Tiêu Tiêu đưa hai vé. Tài xế liếc, trả lại.
Những người cuối cùng lên xe thong thả, không chen lấn.
Chỗ ngồi phía trước đều kín. Hai người đi ra sau, đến hàng thứ hai từ cuối, mới tìm được ghế đôi trống.
Ngụy Tầm ngồi trong, Văn Tiêu Tiêu ngồi ngoài.
"Hô –" Ngụy Tầm thở phào. Ghế này có thể mở cửa sổ. Cô mở ra.
Mùi trong xe loãng dần.
Chỗ ngồi chật, vai hai người áp sát, chen chúc vào nhau.
Cuối cùng cũng ngồi ổn định. Ngụy Tầm nhìn Văn Tiêu Tiêu, Văn Tiêu Tiêu cũng nhìn cô. Hai người cười.
Một cơn gió lùa qua cửa sổ, tâm trạng bỗng nhẹ tênh.
Động cơ nổ, xe rung ồ ồ.
Tài xế liếc gương, thấy hành khách ổn định, sang số, đạp ga.
Xe buýt chậm rãi rời bến.
Chạy trên quốc lộ, hơi lắc, nhưng tay lái tài xế vững, khá ổn.
Ngụy Tầm và Văn Tiêu Tiêu tựa vào nhau, gió thổi, trên chuyến xe dài.
Ngụy Tầm nhìn những cánh đồng lướt qua, cảm thấy mới mẻ lạ thường.
Vừa quay sang định chia sẻ với nhóc câm, thì thấy nàng đã gục đầu vào ghế, ngủ thiếp đi.
Cô ít khi thấy mặt Văn Tiêu Tiêu khi ngủ.
Lúc nào gặp, nàng dường như cũng đang nghiêm túc làm việc.
Gương mặt ngủ của cô gái rất ngoan. Lông mi cong, mũi thanh tú, da trắng hồng – khiến người ta muốn xoa xoa.
Ngụy Tầm nghĩ vậy, và làm luôn – cô đưa tay, nhéo nhẹ má Văn Tiêu Tiêu.
Mềm như kẹo bông.
Cô không dám mạnh tay, sợ đánh thức.
Để đền bù việc lén nhéo má, cô nhẹ nhàng đỡ đầu Văn Tiêu Tiêu, đặt lên vai mình – cho nàng ngủ thoải mái hơn.
Mùi thơm từ mái tóc nàng bay đến, cảnh vật ngoài cửa sổ bỗng dưng trở nên mờ nhạt.
Ngụy Tầm tựa lưng, ngửi hương thoang thoảng, mơ màng sắp ngủ.
Mặt trời lặng lẽ lên cao, nắng trưa chói chang. Không ít hành khách lấy vật gì đó quạt, cố xua đi cái nóng.
Khi tỉnh lại, xe đã đi hơn nửa đường.
Dưới ánh nắng gay gắt, Văn Tiêu Tiêu từ từ tỉnh, ưm.
Nàng xoa mắt, mơ màng nhìn.
Là lưng ghế màu nâu.
À, đang trên xe buýt.
Định ngẩng đầu, nàng cảm thấy đầu mình đang tựa vào thứ gì đó.
Nàng… đang tựa vào vai Ngụy Tầm. Ngụy Tầm chắc cũng ngủ, chưa tỉnh. Hai đầu tựa vào nhau, hơi thở quen thuộc quanh mũi.
Nàng nhẹ nhàng nâng đầu Ngụy Tầm lên, rồi đặt đầu cô lên vai mình.
Văn Tiêu Tiêu nắm góc áo, mặt ửng hồng.
Tài xế hét: "Còn 10 phút đến trạm Ruộng Nước!"
Nhiều người tỉnh giấc, trong xe xôn xao. Hành khách đến trạm Ruộng Nước bắt đầu đánh thức bạn đồng hành, người tỉnh thì trò chuyện.
Lông mi Ngụy Tầm rung, tiếng ồn đánh thức cô.
Cô khó khăn mở mắt, mắt còn mờ nước. Tấm đệm… thơm quá.
Tỉnh hẳn, cô mới nhận ra – là vai nhóc câm. Cô lập tức ngồi thẳng.
Tóc một bên bị đè, rối tung.
Sao mình lại ngủ trên vai nhóc câm? Mình nhớ… lúc ngủ là nhóc câm ngủ trên vai mình mà?
Tê… vai hơi mỏi. Nhóc câm chắc mới tỉnh không lâu.
Văn Tiêu Tiêu thấy tóc cô rối, nghiêng người.
Ngụy Tầm sững người – Văn Tiêu Tiêu đang sửa lại mấy sợi tóc rối cho cô.
Hóa ra là chỉnh tóc, Ngụy Tầm nghĩ, nhưng lòng lại dâng lên chút thất vọng.
"Đến chưa?" Giọng cô khàn vì vừa ngủ dậy, hơi khát.
Văn Tiêu Tiêu ra hiệu số mười.
Ngụy Tầm gật – sắp đến rồi.
Chuyện ngủ trên vai nhau khiến cả hai ngượng ngùng.
Cho đến khi xuống xe, Ngụy Tầm mới nói chuyện bình thường với Văn Tiêu Tiêu.
Nơi xuống là một triền dốc cao. Nhìn xuống là những cánh đồng xanh mướt và vài ngôi nhà rải rác. Có người đang làm việc dưới ruộng.
Ngụy Tầm hít một hơi thật sâu – không khí đồng quê trong lành khiến cô như được hồi sinh.
Văn Tiêu Tiêu lo lắng – sợ Ngụy Tầm chê nơi này. Dù sao, chỉ có ruộng lúa, chẳng có gì để giải trí.
Nhưng Ngụy Tầm – lần đầu đến nông thôn thật – lại rất hào hứng: "Nhóc câm, nhà cậu ở đâu?"
Văn Tiêu Tiêu nghe được niềm vui trong giọng cô, bớt lo lắng. Nàng chỉ về hướng sườn đồi – ngôi nhà cấp bốn nhỏ cách đó không xa.
"Gần vậy sao? Đi nhanh thôi!" Ngụy Tầm một tay kéo vali, một tay giật vali của Văn Tiêu Tiêu, chạy nhanh về phía nhà.
Văn Tiêu Tiêu định lấy lại, nhưng Ngụy Tầm chạy quá nhanh – còn kéo hai vali nhanh hơn cả nàng.
Hai người vừa đi vừa đùa, đến ngôi nhà cấp bốn.
Cổng không khóa, nhưng trong nhà vắng người.
Văn Tiêu Tiêu xem đồng hồ – có lẽ cha mẹ đi hái rau nấu cơm.
Ngụy Tầm tò mò quan sát: nhà không lớn, khoảng 170-180 mét vuông, trước nhà có sân xi măng.
Vào nhà, qua đại sảnh, rẽ trái – phòng nhỏ phía tây cùng là phòng của nàng.
Phòng rất nhỏ: giường 1m3, bàn học, tủ quần áo hai cánh – đơn giản, không còn chỗ trống.
Ngụy Tầm quan sát – tuy nhỏ, nhưng sạch sẽ, toát lên phong cách riêng của nhóc câm.
Nhìn chiếc giường 1m3, cô nghĩ thầm: hai người chắc phải ngủ chen rồi.
Thấy Ngụy Tầm nhìn giường, Văn Tiêu Tiêu hơi bối rối, đặt vali xuống gầm bàn.
Ngụy Tầm đợi nàng sắp xếp chăn đệm xong, háo hức hỏi: "Chúng ta khi nào đi nơi đó?"
Tối qua, nhân lúc Văn Tiêu Tiêu không để ý, cô lén ra tiệm hoa mua một bó. Chủ tiệm nói, bó hoa chỉ tươi được tối đa ba ngày. Cô hơi sốt ruột.
Văn Tiêu Tiêu lắc đầu – hôm nay đi xe lâu, chắc mệt. Để mai đi.
Ngụy Tầm xị mặt như cây cải héo: "À… cũng được."
Rồi lại bật dậy – còn ba ngày, mai vẫn tươi.
Một tiếng nói lớn tuổi vang từ phòng khách. Hai người bước ra.
Là bà hàng xóm.
Bà mặc đồ giản dị, tóc bạc, da nhăn, thân hình gầy, nhưng ánh mắt hiền hậu.
"Tiêu Tiêu về rồi hả?" Bà chưa thấy người, hỏi vọng vào.
Văn Tiêu Tiêu bước nhanh, ôm bà – nụ cười dịu dàng mà Ngụy Tầm chưa từng thấy.
"Bà biết là con về! Mắt bà còn tốt, thấy người kéo vali từ xa, bà đã đoán là con, đúng rồi!" Bà cười lớn, vui vẻ.
"Cha mẹ con đi đón em trai rồi. Đi, về nhà bà ăn cơm."
Ngụy Tầm chạy tới chào, đứng nghiêm như gặp người thân: "Bà ơi, cháu là bạn của Nhóc – của Tiêu Tiêu ạ."
Suyýt gọi lộn là "nhóc câm".
Bà quay lại, nhìn Ngụy Tầm: "Ôi, cô bé xinh quá! Đây là lần đầu Tiêu Tiêu dẫn bạn về nhà!"
Mặt Văn Tiêu Tiêu ửng đỏ, nàng véo tay bà.
Bà vỗ tay nàng: "Mới vậy đã thẹn rồi à?"
Văn Tiêu Tiêu càng đỏ, cúi đầu, không dám nhìn Ngụy Tầm.
"Đi thôi! Về nhà bà ăn cơm, bà nấu ngon cho các con." Bà hiền hậu nói.
Ngụy Tầm nhìn Văn Tiêu Tiêu, ánh mắt hỏi ý.
Văn Tiêu Tiêu gật.
Ngụy Tầm mới cười chạy theo. Trên đường, cô phát huy kỹ năng ăn nói trôi chảy học từ Tô Vũ Trạch, chỉ vài câu đã làm bà cười toe toét.
"Tiêu Tiêu ơi, cái miệng nhỏ của bạn con ngọt như mật vậy!" Bà nói.
Văn Tiêu Tiêu cười ngại, nhưng lòng rất vui. Bà hàng xóm là người thân thiết nhất với nàng – dù không cùng huyết thống, nhưng tình cảm bà dành cho nàng nhiều năm qua khiến nàng coi bà như người nhà.
Bà sống một mình. Chồng mất sớm, hai con gái làm ăn xa, gửi tiền về hàng tháng. Con gái muốn đón bà lên thành phố, nhưng bà quen sống nơi này, không chịu đi.
Ban đầu định thuê giúp việc, nhưng bà từ chối – bà đâu có ốm yếu, thuê làm gì.
Dù có chút cô đơn khi về già, nhưng bà sống thanh thản.
May mắn có cô bé hàng xóm này – học giỏi, ngoan, xinh xắn. Chỉ tiếc là cha mẹ nàng có mắt như mù.
Con gái tốt như vậy không biết thương, chỉ biết nuông chiều thằng con trai hư.
Nghĩ đến thằng bé tuần trước phá hỏng nửa vườn hoa bà trồng, bà tức run người.
Chỉ có Tiêu Tiêu là ngoan.
Nhìn hai thiếu nữ trò chuyện trước mặt, bà mỉm cười hiền hậu.
"Hôm nay bà nấu món ngon cho các con!" Bà xắn tay áo, chuẩn bị đại tiệc.
"Bà ơi, cháu giúp ạ!" Ngụy Tầm vội nói, theo bà vào bếp, còn nháy mắt với Văn Tiêu Tiêu đang đứng nhìn.
Ánh mắt vui tươi của Ngụy Tầm khiến tim Văn Tiêu Tiêu đập mạnh. Nhìn cảnh ấm áp trước mắt, nàng ôm ngực, khóe miệng khẽ nhếch, rồi cũng bước theo.
Editor: Chúc mọi người Trung Thu vui vẻ!!!\