Lời Hứa và Sự Thật Bất Ngờ

A Kiều Sống Lại - Dương Quan Đại Đạo

Lời Hứa và Sự Thật Bất Ngờ

A Kiều Sống Lại - Dương Quan Đại Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tỷ tỷ, ngày mai tỷ có đến thư viện không?" Trước khi chia tay, hắn quay lại từ tẩm cung, bước đến trước mặt tôi và nhỏ giọng hỏi.
Tôi mỉm cười đáp: "Có, ngày mai tỷ vẫn sẽ đến."
Hắn cũng cười nhìn tôi, nhưng ánh mắt thoáng nét cô đơn: "... Có một lần tỷ không đến, đệ không hay biết nên cứ thế chờ đợi suốt cả buổi chiều... Bởi vậy đệ mới muốn hỏi tỷ."
"Đó là khi nào vậy?"
"Mấy năm trước rồi..."
Vậy mà hắn vẫn còn nhớ rõ. Tôi gật đầu: "Ngày mai tỷ nhất định sẽ đến."
Hôm sau, tôi đến thư viện từ sớm, nhưng người không xuất hiện lại là hắn. Lần này đến lượt tôi chờ hắn suốt cả buổi chiều.
Sau này, tôi mới hay, hóa ra hắn đã thay đổi Thái phó, đó là một người chuyên giảng dạy Hoàng Lão – thầy Nghiêm. Hơn nữa, vì hắn vừa phạm lỗi nên Thái phó đã phạt hắn, giam hắn cùng Hàn Yên (người học cùng hắn) từ sáng sớm. Bởi vậy, ngay cả thời gian để sai người đến báo cho tôi biết cũng không có.
Làm Thái tử thật vất vả. Tôi cũng không bận tâm đến hắn nữa mà tiếp tục ở thư viện hoàn thành tâm nguyện còn dang dở của mình.
Thật ra, khi biết hắn và Hàn Yên bị giam cầm một tháng, tôi đã đặc biệt chú ý và sai người đi nghe ngóng... Nhưng lạ thay, vị nam sủng vì hắn mà chết đó, thậm chí còn được liệt vào sử ký Nịnh hạnh liệt truyện, không hiểu sao vụ bê bối ấy cho đến bây giờ vẫn chưa bị truyền ra ngoài... Bởi trong truyện đó có nói rằng Hàn Yên rất giỏi săn bắn, Lưu Trệ cũng có sở trường tương tự, hai người ở chung rất hòa hợp...
Nhưng tôi nhớ trong «Sử Ký» có ghi, Hàn Yên và Võ Đế "yêu nhau từ thuở học chung", mà bây giờ Lưu Trệ đã tròn mười bốn tuổi, vừa khéo trong độ tuổi mới biết yêu, sao tôi vẫn chưa thấy hắn và Hàn Yên có quan hệ thân thiết hơn?
Lần nữa gặp lại Lưu Trệ ở thư viện đã là hai tháng sau. Tôi đã phân loại và sắp xếp xong đống thẻ tre thành sách. Nhưng điều khiến tôi hơi thất vọng là trong số mấy chục quyển sách này, không có một bản nào là Cửu tinh Thần thư.
Lưu Trệ không giải thích vì sao ngày đó không đến, mà đưa cho tôi một mảnh gấm, trên đó viết dòng chữ — "vĩnh thân chí ái"*.
*Vĩnh thân chí ái - 永亲至爱 - có thể hiểu đơn giản là yêu thương mãi mãi, nhưng chi tiết hơn thì tình cảm này, ngoài tình yêu nam nữ, còn bao gồm cả tình thân. Vì hai nhân vật này có quan hệ họ hàng, nên nghĩa chuẩn xác hơn của nó là mãi mãi yêu thương người này nhất.
Tôi ngây người nhìn.
"Tỷ tỷ... Sao thế?" Nhìn hắn bây giờ có vẻ chín chắn hơn xưa, không biết đã bị thầy Nghiêm thao luyện thế nào mà da đen sạm đi. Thấy tôi ngước mắt nhìn khuôn mặt mình, hắn giật mình nói: "... Hiện tại võ sư bắt đầu dạy bày binh bố trận trên sa trường, mà trước đó vài ngày đệ luôn phải học luyện binh mã ở Thượng Lâm uyển nên mới bị đen."
Tôi cười: "Không phải tỷ bất ngờ vì đệ đen đi... Mà là..." Tôi mở quyển trục, nhìn dòng chữ bằng mực tàu trên mảnh gấm mềm mại, rồi nói: "Tỷ không ngờ đệ sẽ đưa tỷ cái này." Có nó trong tay... Hoàng đế không thể nói đùa, về sau hắn đâu thể phế tôi được? Trên sử sách cũng không nhắc đến bức chữ này mà chỉ có ghi chép về Kim ốc tàng Kiều... Lẽ nào, sự tồn tại của tôi đã làm thay đổi quỹ đạo lịch sử?...
Nếu vậy thì cũng tốt. Tôi sẽ cất kỹ bức chữ này vì A Kiều mà giữ.
Đối diện với ánh mắt của Lưu Trệ, tôi không khỏi mỉm cười: "Tỷ rất cảm động."
"Người nên nói cảm ơn mới đúng ra phải là đệ..." Hắn cũng nở nụ cười.
Lúc này tôi mới phát hiện, hóa ra khuôn mặt hắn đã dần vỡ nét, ngay cả ánh mắt cũng sâu sắc hơn hẳn...
Hắn nhìn tôi rồi nói tiếp: "Mẫu hậu nói, năm nay đã định được ngày tốt, chúng ta sẽ sớm thành thân thôi."
Tiếp đó, hắn xích lại gần và đặt một nụ hôn lên tôi.
Tôi vẫn mãi chưa hoàn hồn.
—— * * * ——
Khi hôn kỳ ngày càng gần, tôi không còn bình thản tìm kiếm sách như trước nữa. Tôi nhiệt tình gấp hai mươi lần, chẳng còn xem những bản đặc biệt của sách ngoài lề, cũng mặc kệ Đậu Thái hậu luôn luôn kiểm tra lý luận hiếm có về Hoàng Lão đạo của tôi. Tôi vùi đầu vào việc tìm kiếm Cửu tinh Thần thư. Và trong căn phòng thứ năm (thuộc mười căn phòng còn lại), tôi rốt cuộc tìm được một bản «Cửu tinh Ly thư». Như vậy, tôi đã có được tổng cộng bảy quyển. Tôi lại tăng nhanh tốc độ tìm kiếm, dùng thời gian mấy tháng còn lại để lùng sục khắp thư viện...
Quá trình tìm kiếm hoàn thành, nhưng lại không hề đại công cáo thành như mong đợi, khiến tôi thất vọng... Năm căn phòng còn lại không hề có bản Cửu tinh Thần thư nào. Chỉ còn thiếu hai quyển nữa thôi, nhưng hai quyển đó... rốt cuộc đang ở đâu?
Mấy ngày nay, Trưởng Công chúa bận bịu chuẩn bị hôn lễ cho tôi, còn tôi thì sai Sở Phục đi tìm kiếm hỏi thăm khắp nơi trong kinh thành về hai quyển sách còn lại mỗi ngày. Dĩ nhiên, tôi có một lý do đàng hoàng — tiểu Công chúa của phủ Trưởng Công chúa yêu thích Hoàng Lão đạo, muốn sưu tầm sách cổ trong thiên hạ. Nhưng Sở Phục đã tìm kiếm hỏi thăm suốt một tháng mà vẫn chưa có bất kỳ manh mối nào. Điều này khiến tôi bắt đầu cảm thấy khổ não...
Có lẽ vì thấy được hy vọng trước mắt mà giờ đây nó ngày càng trở nên mong manh, bất tri bất giác tôi càng ngày càng nhớ tiến sĩ Lưu; và nguyện vọng muốn trở về cũng gần như nuốt chửng giấc mơ của tôi... Nếu không trở về được thì sao đây...
Nhưng tôi không hề muốn làm Hán Vũ Hoàng hậu chút nào...
Bao nhiêu năm qua, tôi luôn cảm thấy chỉ cần lục soát hết thư viện là sẽ có đủ chín quyển sách... Nên tôi hoàn toàn coi Lưu Trệ như em trai... Nhưng bây giờ phải làm sao đây? Chưa kể, hắn mới mười bốn tuổi thôi... Dù là người hiện đại có tư tưởng cởi mở phóng khoáng đến mấy, tôi cũng không thể nào chấp nhận được chuyện này. Vì đối với tôi, tuy hắn trưởng thành về tâm lý nhưng thân xác... còn không phải là một đứa con nít sao?
Cứ khổ não như thế ngày đêm, tôi trăn trở, không sao chợp mắt được. Và thế là tôi bắt đầu bị mất ngủ nghiêm trọng, biếng ăn, rồi sau đó, tôi ngã bệnh...
Những ngày bị bệnh, tôi không hề gặp được Lưu Trệ, vì bây giờ hắn đã lớn, luôn luôn bận rộn. Ngoại trừ việc học, thường có vài hoạt động long trọng mà Thái tử không thể không tham gia, nên hắn cũng phải vất vả ngày đêm. Nghe nói hôm trước, hắn đã đi săn bắn với đám quý tộc và hoàng thân quốc thích ở bãi săn hoàng gia Thượng Lâm uyển.
Ban ngày, bình thường Sở Phục ở bên cạnh chăm sóc tôi. Người bệnh thì thường rảnh rỗi, nên hai người trái lại được thanh tịnh.
Hôm nay, tôi mặc áo ngủ, ngẩn người trong phòng. Thị nữ bưng chén thuốc tới, tôi chỉ việc ngửa đầu uống. Dù trong miệng chỉ toàn là vị đắng nhưng tôi không bận tâm, chỉ liếm môi, trả chén không cho thị nữ. Nàng ta liền cung kính rời khỏi phòng...
Mọi khi đều do Sở Phục tự bưng đến cho tôi. Mỗi khi tôi uống thuốc xong, nàng sẽ dâng nước để tôi súc miệng và một viên đường để ăn... Mà hôm nay nàng không xuất hiện, không biết là đã đi đâu.
Kể từ khi tôi lớn hơn, nàng đã không còn chuyện gì cũng bám lấy tôi như trước nữa...
Một mình đi ra khỏi phòng ngủ, cho lui thị nữ canh giữ ở cổng, tôi ung dung tản bộ trong hoa viên.
Mấy hôm nay thật nhàn hạ, vì Trưởng Công chúa đã mang theo một đám nô bộc trong nhà đi Thượng Lâm uyển tham gia lễ hội săn bắn do hoàng gia tổ chức. Một mình tôi ở lại phủ công chúa rất thoải mái.
Đi qua con đường mòn vắng vẻ có đá rải rác dưới chân, dường như tôi nghe thấy tiếng động trong kho củi.
"... Sở Phục?" Dường như nghe thấy giọng nói quen tai, tôi đưa tay kéo cửa kho củi...
Cánh cửa rộng mở, tôi không khỏi dừng chân, vì cảnh tượng trước mắt đã khiến tôi kinh ngạc... Sở Phục đang ôm một thiếu nữ trần truồng, vừa nghe thấy tiếng mở cửa đã lăn xuống từ đống củi. Quần áo trên người Sở Phục cũng không chỉnh tề... Và tay của nàng thì ở... ở...
Thiếu nữ lõa thể ấy lộn nhào và vội vàng nhặt quần áo thị nữ đang tán loạn dưới đất, che lại cơ thể trần truồng của mình, không ngừng dập đầu xin tôi tha tội: "Công chúa tha tội... Công chúa tha tội..."
Sở Phục kéo cổ áo lại, không nói một lời, quỳ xuống.
Tôi lấy lại tinh thần, thở ra, quay người đi ra ngoài, đóng cửa kho củi lại, không nói gì mà trở về theo đường cũ. Trở lại phòng ngủ, tôi lên giường đắp chăn...
Đêm hôm đó, Sở Phục mặc võ phục, tư thế hiên ngang nghiêm nghị giống như trước kia, nhưng ánh mắt tôi nhìn nàng đã khác trước. Thấy nàng vẫn thản nhiên chăm sóc tôi như bình thường, tôi không khỏi lên tiếng hỏi: "... Bắt đầu từ khi nào vậy?"
Sở Phục cụp mắt, giọng nói trong trẻo, đáp: "Thần từ nhỏ... đã như thế rồi."
Tôi thở dài: "Nếu ngươi còn muốn ở lại trong phủ thì đừng làm như vậy nữa. Lỡ như mẫu thân biết chuyện, bà ấy chắc chắn sẽ đuổi ngươi đi. Còn nếu ngươi không muốn ở trong phủ, muốn nha hoàn nào, ta có thể ban cho ngươi."
Sở Phục giương mắt lên, sắc mặt có vẻ cứng đờ, nói: "Thần... Thần đáng chết, thần không muốn rời khỏi tiểu Công chúa..."
"Hôm nay người trong phủ đã đi hơn phân nửa nên người phát hiện mới là ta. Nếu là người khác thì sao?"
"Thần đã hiểu điều tiểu Công chúa lo lắng...\