A Kiều Sống Lại - Dương Quan Đại Đạo
Chương 9: Rơm Rác Trong Lòng
A Kiều Sống Lại - Dương Quan Đại Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay, ở căn phòng cuối cùng trong thư viện, tôi đã hoàn thành công việc ở căn phòng đầu tiên trong số đó.
Tôi cho người mang ra một hòm đựng các cuộn thẻ tre bị hư hại, rời rạc, trình tự cũng vì thế mà lộn xộn. Tôi tìm vài cung nữ và thái giám biết chữ để chỉnh lý toàn bộ số cuộn thẻ tre rời rạc này. Họ xếp chúng thành từng hàng dưới đất, sau đó tôi đối chiếu và sắp xếp lại, dựa theo câu văn mà ghép thành sách, rồi buộc chúng lại.
Lúc này, Lưu Trệ bước vào, nhưng gương mặt hắn không còn vẻ điềm tĩnh như trước mà lộ rõ sự tức giận. Tôi thấy thế, cho đám cung nữ thái giám lui ra, rồi tiến đến hỏi han ân cần: “Trệ nhi...?”
“A Kiều tỷ tỷ...” Lưu Trệ cau mày lên tiếng, vẻ mặt nghiêm nghị đi đi lại lại trong điện, đôi khi giẫm mạnh lên bàn đá xanh khiến những thẻ tre trên đó rung lắc, “đệ...”
Tôi hỏi với giọng điệu dịu dàng: “Đệ làm sao? Cứ nói với tỷ.”
Lưu Trệ thở dài: “...Hôm nay đệ đi thăm Thái hậu, Thái hậu hỏi đệ gần đây học được gì, đệ... Đệ đã hào hứng kể về sách lược trị quốc của Khổng Mạnh, còn không tiếc lời khen ngợi các nho sinh vài câu...”
Tôi cẩn thận bước qua những thẻ tre dưới đất để đến gần hắn, đưa tay nhẹ nhàng vuốt lưng hắn: “Thái hậu... tức giận phải không?”
Gương mặt hắn tái mét, tự trách mình: “...Đệ thật sự không nên...” Hắn ngước mắt nhìn tôi: “Vì đệ thấy A Kiều tỷ tỷ thích Hoàng Lão học, nhưng chúng ta vẫn thường bàn luận về Nho học rất sôi nổi, không biết mệt mỏi... Nên đệ... Đệ cho rằng... Cho rằng...”
Tôi vỗ vai hắn an ủi: “Không có chuyện gì đâu... Không có chuyện gì đâu.”
Hắn lắc đầu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Làm sao không có việc gì?!... Thái hậu đã nổi trận lôi đình, nói đệ không tuân thủ tổ huấn...”
“Bình tĩnh... Bình tĩnh...” Tôi vội vàng vỗ về, để hắn dễ thở hơn.
Thấy hắn phẫn uất đến thế, tôi không khỏi lấy làm lạ. Lưu Trệ bình thường rất khéo léo, biết tùy cơ ứng biến, biết rõ Thái hậu thích tư tưởng Hoàng Lão không phải chuyện ngày một ngày hai, sao hắn còn muốn đâm đầu vào chỗ khó đó? Thật không giống với tính cách của hắn...
Nhưng việc này lại có vẻ thú vị, vì một đứa trẻ ở tuổi này (trong thời đại này) lần đầu tiên có mâu thuẫn với người lớn, mà lại không phải vì nha hoàn, thị thiếp hay chuyện phủ đệ lớn nhỏ, quà thưởng nhiều ít, mà là vì sách lược trị quốc. Tuy nhiên, tôi bây giờ phải giải tỏa nỗi uất ức trong lòng hắn trước đã...
“Đệ cảm thấy lấy Nho học trị quốc là điều nên làm?”
Hắn sững sờ, có vẻ do dự, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.
“Tỷ cũng cảm thấy Nho học không tệ. Tỷ còn nhớ đệ từng nói với tỷ rằng, nếu một ngày nào đó có thể trọng dụng nho sinh thì tam cương ngũ thường* nhất định sẽ có trật tự, và khắp thiên hạ này đều là đất của vua, vậy nên cần phải động binh để bình định man di...”
*tam cương ngũ thường: là chuẩn mực đạo đức, đời sống chính trị, xã hội được Khổng Tử đặt ra và nam giới phải theo.
Hắn trầm tư nhìn tôi, rồi mím môi.
Tôi nhẹ nhàng chỉ ra: “Đệ có nghĩ tới là... Nếu muốn xuất chinh đánh Hung Nô, cần bao nhiêu lương thảo cho đại quân ba trăm nghìn người không?”
Hắn suy nghĩ rồi thở dài: “Đệ tính thế này. Nếu đi thẳng đến Mạc Bắc, tốc chiến tốc thắng, trong vòng ba tháng phải chiến thắng trở về thì cần khoảng hai mươi tám triệu thạch lương.”
Tôi gật đầu, lại hỏi: “Vậy đệ có nghĩ tới trường hợp chẳng may là quân đội lâm vào khổ chiến, kéo dài đến hơn một năm thì chúng ta sẽ cần bao nhiêu lương thảo không...”
“...” Hắn mấp máy môi, không nói nên lời.
“Tỷ đã tính qua, có lẽ khi đó cần hai trăm triệu thạch.” Tôi dừng lại, “...Quốc khố có nhiều lương thực như vậy không?”
Hắn gật đầu nói: “Có.”
“Nếu thế, chúng ta có thể chống đỡ được bao nhiêu năm?”
“...Ba năm.”
“Đệ cảm thấy là Hung Nô đã chiếm giữ thảo nguyên mấy trăm năm nay, hiện tại đệ phái ba trăm nghìn người đi trong ba năm có thể quét sạch chúng sao?”
“...Có lẽ là không thể.”
“Nếu như không thể, mà đệ vẫn phái binh, lương thảo vẫn tiêu hao, còn vô duyên vô cớ chuốc lấy kẻ địch mạnh như thế... Vậy thì sự ảnh hưởng này đối với Đại Hán mà nói, là tốt hay không tốt?”
“...Có lẽ là không tốt.”
“Nếu không tính tới quốc khố, mà lấy lương thảo từ các kho trên khắp toàn quốc, cũng chỉ có thể chống đỡ được mười năm cho ba trăm nghìn quân lính chinh chiến. Nhưng đệ phải biết là một khi động tới số lương thảo này, nếu sau đó có nơi nào xảy ra thiên tai thì nạn dân sẽ không có gì ăn... Và một khi họ không có gì ăn, họ sẽ trở thành thổ phỉ, đệ lại phải chia binh đi dẹp loạn...”
“...”
“Hiện tại đệ đã biết vì sao Thái hậu phản đối đệ chủ trương Nho giáo rồi chứ? Khổng Tử chú trọng việc sáp nhập các nước trong thiên hạ không phải là không đúng, vì Trung Nguyên chúng ta xưa nay đều để con dân bốn phương cúi chào và quy hàng. Nhưng bây giờ thời cơ chưa đến, nếu tùy tiện chủ trương Nho giáo thì sự nhẫn nhịn của các tiên đế tiền triều và đương kim thánh thượng khi phải bất đắc dĩ gả công chúa vì chính sách hòa thân chẳng phải đều uổng phí sao?”
“...”
Thấy hắn không nói gì, cuối cùng tôi thở dài: “Tỷ nói nhiều như vậy là mong đệ hiểu rằng Thái hậu thương yêu đệ. Bởi vì yêu quý đệ, bà mới sợ đệ phạm phải sai lầm... Bây giờ đệ còn nhỏ, bà sẽ không nói về những điểm cốt yếu đó, mà chỉ nói nho sinh đầu độc lòng người... Dù sao thì đệ tuyệt đối đừng quá lo lắng, được không?”
“...Đệ sẽ không bị thất sủng chỉ vì chuyện này sao?” Hắn suy nghĩ một chút, nghiêm túc hỏi.
“Ngốc quá, Thái hậu rất thích đệ mà.” Tôi nắm tay hắn: “Đi, tỷ dẫn đệ đi gặp Thái hậu.”
Vừa bước vào chủ điện Trường Lạc cung, tôi đã cảm nhận được không khí nghiêm nghị. Đậu Thái hậu hôm nay thu lại vẻ hiền từ thường ngày, thay vào đó là nét uy nghiêm, không hề có ý cười. Còn Vương Hoàng hậu thì dè dặt, cẩn trọng hầu hạ ở một bên.
Tôi và Lưu Trệ quỳ xuống: “Tham kiến Thái hậu.”
Đậu Thái hậu lạnh lùng cất tiếng: “Triều đình chúng ta lấy thuật Hoàng Lão trị quốc, nhưng nay Trệ nhi lại chủ trương Nho giáo, vậy còn đến cung điện ai gia làm gì?”
“Thái hậu... Trệ nhi hắn...”
Vương Hoàng hậu ở một bên đổ mồ hôi lạnh, vừa định mở miệng đã bị Đậu Thái hậu nghiêm khắc ngắt lời:
“Ai gia hỏi Trệ nhi, để tự hắn nói!”
Tôi nhéo nhẹ tay Trệ nhi, bước tới, cúi người nói: “Thái hậu... Có thể cho con nói trước một câu không ạ?”
“Kiều nhi à...” Thái hậu thở dài, “con cũng có nghiên cứu Hoàng Lão đạo, nếu con đã lên tiếng, ai gia sẽ cho phép. Con hãy nói đi, đệ đệ con sai ở đâu? Đừng xin tha cho hắn, vì lần này ai gia phải dạy dỗ cho hắn nhớ lâu mới được. Thân là Thái tử, cả ngày tụ tập với đám nho sinh không đứng đắn kia, còn ra thể thống gì?”
Tôi cười nói: “Con không phải đến để cầu xin cho đệ ấy. Mà con thấy Thái hậu tức giận, nên muốn đến kể chuyện cười cho ngài giải sầu. Nhưng nếu ngài muốn nghe lỗi của đệ ấy ở đâu, thì con sẽ nói luôn.”
Vẻ mặt Thái hậu lúc này mới giãn ra, khẽ gật đầu: “Vậy con nói đi.”
Tôi tự tin nói:
“Con thấy trong «Trang Tử» có rất nhiều chuyện xưa kể về việc Khổng Tử hỏi Lão Tử.
Trong đó có một chuyện là mỗi lần Khổng Tử thỉnh giáo Lão Tử xong, có người học trò luôn hỏi Khổng Tử: 'Thầy à, thầy cảm thấy Lão Tử dạy bảo thế nào?', Khổng Tử đều nói: 'Khiến ta tự nhiên mà lĩnh ngộ được'.
Và Khổng Tử thường xuyên thỉnh giáo Lão Tử, nhưng mỗi lần người học trò ấy hỏi thì ông ấy đều trả lời như vậy. Lâu ngày, người học trò bực bội khó chịu, về nhà kể lại với vợ mình: 'Ta sẽ không theo Khổng Tử học đạo nữa'.
Vợ hắn thấy lạ, hỏi lại: 'Vì sao?'.
Người học trò trả lời rằng: mỗi lần đi thỉnh giáo Lão Tử xong, ông ấy đều nói rằng giống như là quét sạch rơm rác trong lòng mình. Dù ta đã hỏi ông ấy nhiều lần nhưng lần nào ông ấy cũng trả lời như thế. Trong khi ta theo ông ấy nhiều năm như vậy, đến hôm nay mới biết được, hóa ra trong lòng ông ấy không có gì khác, chỉ toàn là rơm rác.”
Tôi vừa nói xong, Đậu Thái hậu cuối cùng cũng nở nụ cười, nói: “Đứa nhỏ này kể chuyện thật mới lạ. Ta đọc «Trang Tử» ngàn lần rồi, cũng chưa bao giờ nghe qua câu chuyện này.”
Vương Hoàng hậu ở một bên cũng mỉm cười.
Tôi nói tiếp: “...Đọc đến câu chuyện này trong «Trang Tử», A Kiều đã nghĩ, Nho gia nhất định là đem rơm rác bỏ vào lòng người, mà muốn quét sạch rơm rác này, chỉ có người có đại đức mới có thể làm được... Trong lòng Trệ nhi bây giờ cũng có rơm rác như thế... Nhưng tấm lòng của hắn vốn trong sạch. Xin Thái hậu từ bi, cho Trệ Nhi có cơ hội nhổ bỏ thứ rơm rác trong lòng này.”
Nói xong, tôi khẽ đẩy Lưu Trệ, để hắn quỳ xuống.
“Thái hậu, Trệ Nhi biết sai rồi.”
Đậu Thái hậu thu lại nụ cười, thở dài: “...Con nhìn lại con xem, ôi... Thân là Thái tử, còn không hiểu biết bằng một cô nương, ôi...” Đậu Thái hậu lắc đầu, “...Nhưng ai bảo các con đều là bảo bối của ai gia... Ai gia có thể làm gì được chứ. Trệ nhi, con qua đây.”
Trệ nhi đứng lên, cẩn thận bước tới, Đậu Thái hậu đưa tay lên, chậm rãi xoa đầu hắn.
Tôi cười nói: “Vậy trong lòng đệ không còn rơm rác nữa rồi.”
Đậu Thái hậu cười gượng gạo: “Hôm nay nể mặt A Kiều, ta sẽ không tính toán với con, nhưng con phải biết rằng, thân là Thái tử một nước, tuyệt đối không thể tin những lời xằng bậy.”
“Vâng.” Lưu Trệ cúi đầu thật sâu.
Sau đó, tôi dắt Lưu Trệ rời khỏi điện, đến chỗ vắng người, tôi không khỏi nhẹ giọng hỏi: “Hôm nay... Có uất ức không?”
Hắn bây giờ đã bình tĩnh lại, khôi phục vẻ trầm tĩnh như trước, lắc đầu: “Đệ là Thái tử, đây là chuyện đệ phải chấp nhận.”
Tôi đưa tay nhẹ nhàng khoác vai hắn: “Đừng nóng vội, cơ hội rồi sẽ đến. Tỷ vẫn luôn ở bên cạnh đệ... Đừng nóng vội...” Bởi vì một khi nóng vội, sẽ dễ dàng trở nên tàn bạo. Sau khi Đậu Thái hậu mất, đệ đệ của bà là Đậu Anh, tuy có công lớn nhưng cũng bị bêu đầu thị chúng... Nghĩ tới đây, tôi không khỏi ôm chặt hắn: “Không có chuyện gì đâu, dù sao Thái hậu vẫn luôn thương đệ mà. Đệ nói xem có phải không?”
Hắn tựa vào vai tôi, khẽ gật đầu.
Hắn còn nhỏ mà đã chín chắn như vậy... Tôi chỉ mong rằng trong lòng hắn còn giữ lại một chút ấm áp, dù chỉ là một chút thôi cũng được.
Tôi đưa hắn về tẩm cung.