Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Chương 11: Em giết người rồi!
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe Lâm Di Vụ nói vậy, Tống Hung cũng cho rằng bác bảo vệ nhìn nhầm. Trước kia bác ấy đã từng nhìn nhầm rồi, có lần anh bảo tài xế lái xe đến trường lấy đồ, bác bảo vệ thấy là xe của anh nên theo bản năng nghĩ người lái xe là anh.
Có lẽ ai đó khác đã lái xe của Lâm Di Vụ ra ngoài, bởi vì xe hắn một khi đã lái vào trường, chiếc xe sẽ được sử dụng chung để kéo hàng.
Giấc ngủ này của Lâm Di Vụ cứ chập chờn, nói mê không ngừng.
“Bắt ông ta, Tống Hung, anh bắt tên cặn bã đó lại đi.”
Tống Hung nắm chặt đôi tay đang quơ loạn của Lâm Di Vụ, trả lời hắn: “Được, anh sẽ bắt ông ta lại, anh sẽ dạy cho tên cặn bã đó một bài học thay Tiểu Quang và em.”
Lâm Di Vụ rúc vào lòng Tống Hung, co người lại: “Tống Hung, em sợ.”
Tống Hung kéo hắn vào lòng: “Đừng sợ, có anh ở đây.”
“Em không muốn gã chết, là gã cứ không ngừng đuổi theo em, là do gã tự nhảy qua lan can sân thượng rồi ngã xuống đất chết, không phải em.”
“Anh biết, anh biết.” Tống Hung ôm chặt người đang co rúm như con tôm: “Không phải lỗi của em, tất cả là lỗi của bọn họ, nếu gã không đuổi theo em thì đã không ngã từ sân thượng xuống đất mà chết. Em phải nhớ những lời anh nói với em, là do gã đáng chết, chúng ta không làm gì sai cả.”
“Sao anh không đến sớm hơn?” Lâm Di Vụ sụt sịt mũi, thở dốc, túm chặt cổ áo Tống Hung: “Sao anh không đến tìm em sớm hơn?”
Tống Hung vỗ lưng Lâm Di Vụ, dỗ dành cậu: “Anh sẽ đến tìm em sớm hơn.”
“Tống Hung, chẳng phải anh nói là tương lai của bọn mình sẽ rất tốt đẹp sao?”
“Tương lai của bọn mình sẽ tốt đẹp hơn bây giờ, ngoan, ngủ ngoan nào.”
Hai câu này trước kia Lâm Di Vụ đã từng hỏi Tống Hung.
Khi ấy Tống Hung vừa dẫn Lâm Di Vụ trốn khỏi nhà họ Lâm, bọn họ đã làm đảo lộn nhà họ Lâm, gia đình tan nát, mọi người phát điên.
Nhà họ Lâm đã huy động một nguồn lực lớn, cử rất nhiều người đi khắp nơi truy bắt bọn họ.
Năm đó bà nội qua đời trong bệnh viện, Tống Hung một tay ôm tro cốt của bà nội, tay kia nắm tay Lâm Di Vụ, mang theo hai người quan trọng nhất cuộc đời mình, hướng về một tương lai mà lúc bấy giờ anh vẫn chưa rõ.
Tống Hung lớn lên trên núi, không gì an toàn hơn việc ẩn náu ở một nơi quen thuộc với anh, nhưng anh không về nhà mà đi đường vòng, dẫn Lâm Di Vụ trốn trong một căn nhà đổ nát không ai biết đến.
Tống Hung nhớ rằng mùa hè năm đó mưa rất nhiều, ngày thứ hai sau khi họ ẩn náu trên núi, một trận mưa như trút nước ập tới, những vật dụng sinh hoạt đã chuẩn bị không còn đủ dùng.
Mái nhà thủng lỗ chỗ, Tống Hung phải đặt mấy cái chậu ở khắp các góc để hứng nước mưa.
Bên ngoài đầy tia chớp và sấm rền, trong nhà tiếng nước tí tách và lộp độp hòa lẫn vào nhau.
Quần áo của Lâm Di Vụ ướt sũng, trong nhà có một chiếc giường đất có thể sưởi ấm, Tống Hung nhóm lửa, vắt quần áo ướt của hai người, phơi bên cạnh cho khô.
Lúc đó Lâm Di Vụ không có quần áo để thay, nằm trần truồng trong chăn, góc chăn chỉ che đến xương quai xanh của cậu, hai bờ vai trắng muốt lộ ra ngoài, thỉnh thoảng lại khẽ thở dài giữa tiếng mưa tí tách lộp độp.
“Tống Hung, anh là ân nhân cứu mạng em.” Lâm Di Vụ lại thở dài, nói rất chân thành: “Cảm ơn anh đã cứu em thoát khỏi nhà họ Lâm, anh có biết không, thậm chí em còn từng nghĩ nếu như mình không trốn được, em sẽ chết chung với ba người trong gia đình kia mất. Bây giờ em không cần phải đi theo con đường tệ nhất nữa, anh có ơn cứu em sống lại, kiếp sau em nhất định sẽ báo đáp anh thật tốt.”
“Còn nữa, kiếp sau anh nhất định phải đến tìm em sớm hơn, tìm em trước năm tám tuổi.”
Lâm Di Vụ còn chưa sống trọn vẹn kiếp này, vậy mà đã muốn lên kế hoạch cho cuộc đời kiếp sau rồi, cậu cảm thấy tám tuổi vẫn chưa đủ, cậu chưa thỏa mãn.
“Hay là kiếp sau anh sinh ra em luôn đi, em sẽ gọi anh là ba, em làm con trai của anh, sẽ hiếu thảo với anh, chăm sóc anh lúc về già, em sẽ đào mộ dập đầu lạy anh.”
Tống Hung, người không hề muốn làm cha người khác ở kiếp sau, im lặng.
Lâm Di Vụ nhạy bén nhận ra Tống Hung rất bất mãn với kiếp sau mà mình tưởng tượng ra, không muốn làm ba hắn, thế là thăm dò sửa lời: “Hay là, bọn mình làm anh em cũng được nhỉ? Hay là làm bạn bè bên nhau suốt đời?”
Tống Hung đang ngồi bên mép giường đất, lau những giọt nước mưa trên mặt, buồn bực nói: “Kiếp sau anh sẽ không sinh ra em, không làm anh của em, cũng không muốn làm bạn của em.”
“Được rồi.” Lâm Di Vụ ỉu xìu: “Dù thế nào thì kiếp sau em cũng sẽ làm trâu làm ngựa cho anh, nhất định sẽ báo đáp anh.”
“Đừng có kiếp sau nữa.” Tống Hung nghe mà nhức đầu, ngắt lời cậu: “Cứ trả ơn trong kiếp này đi, anh không thích người khác nợ nần quá lâu.”
Tống Hung cúi đầu nhìn đống lửa trong lò, củi bên trong đã cháy gần hết, chỉ còn lại vài đốm than hồng. Anh ném hai củ khoai lang vào, sau đó lại ngồi xuống giường nói: “Còn nữa, lời em nói với anh mấy hôm trước, mới đó đã quên rồi à? Hay là… muốn nuốt lời?”
Lâm Di Vụ nằm trong chăn cười khúc khích, cuối cùng cười đến nỗi nước mắt chảy dài.
“Em trêu anh cho vui thôi, đương nhiên là em nhớ những gì em nói rồi, giữa chốn đồng không mông quạnh, còn mưa như trút nước, trên núi chỉ có hai đứa mình, em sợ quá nên trêu anh để chuyển hướng sự chú ý thôi mà.”
Tống Hung quay đầu lại, ánh mắt lập tức dán chặt vào bờ vai và xương quai xanh mịn màng như ngọc của Lâm Di Vụ, một lúc lâu sau mới rời mắt đi: “Vậy em nói anh nghe, em đã hứa gì với anh?”
Lâm Di Vụ cong môi cười: “Em hứa với anh, là em sẽ ở bên anh.”
Lâm Di Vụ đã nhận ra Tống Hung thích đàn ông từ lâu, khi đó cậu có những động cơ ích kỷ, muốn Tống Hung giúp đỡ mình. Cậu nhìn xuống những đặc điểm nam tính của mình, cậu cũng là đàn ông mà.
Tốt lắm, hợp rồi!
Lâm Di Vụ nửa cầu xin nửa dụ dỗ, bảo Tống Hung đưa mình rời đi: “Tống Hung, chỉ cần anh đưa em rời khỏi đây, em sẽ đồng ý bất cứ điều kiện nào của anh.”
Không cần cậu cầu xin, Tống Hung cũng sẽ đưa cậu đi: “Anh sẽ đưa em đi.”
Lâm Di Vụ rất chủ động đưa ra điều kiện mà mình có thể đáp ứng: “Sau khi đưa em đi, em có thể lấy thân báo đáp.”
Tống Hung nhíu mày: “Không còn từ khác để diễn đạt à?”
Lâm Di Vụ suy nghĩ một lát rồi đổi cách nói khác: “Em là một thằng con trai, có thể ngủ với một thằng con trai khác như anh!”
Tống Hung: “…Yêu đương nghiêm túc không được sao?” Yêu nghiêm túc, rồi ngủ với nhau cả đời.
Lâm Di Vụ: “…Được!”
Lâm Di Vụ vén chăn ra, chậm rãi nhích lại gần Tống Hung, cánh tay trần truồng vòng qua cổ Tống Hung, hôn lên má và cằm anh.
Vụng về nhưng cũng rất nóng bỏng, lại còn đang run rẩy.
Tống Hung biết cậu đang rất sợ hãi, nước mắt Lâm Di Vụ liên tục chảy dài, rơi xuống tóc, xuống cổ, xuống mặt, sau đó trượt xuống ngực anh.
“Tống Hung, nếu lần này không có anh, em đã chết rồi.” Lâm Di Vụ vừa ôm Tống Hung vừa khóc, vừa khóc vừa hôn anh.
“Bây giờ em đã được sống lại, sau này chỉ có anh thôi.” Nước mắt Lâm Di Vụ rất nóng, nóng đến nỗi Tống Hung cũng run rẩy theo.
“Tương lai của chúng mình… sẽ ra sao đây?” Lâm Di Vụ nhắm mắt lại, dùng hết sức lực ôm chặt người duy nhất trước mặt.
Tống Hung liếm đi những giọt nước mắt mặn chát trên mặt Lâm Di Vụ từng chút một, sau đó lại bắt đầu liếm khóe mắt và khóe miệng ướt đẫm của cậu. Anh rất muốn nuốt trọn tất cả những tủi thân và sợ hãi trong cơ thể Lâm Di Vụ.
“Đừng sợ, tương lai của bọn mình sẽ chỉ tốt đẹp hơn bây giờ thôi.”
Lúc này, Tống Hung ôm Lâm Di Vụ đang gặp ác mộng không ngừng, rất muốn lấy một cục tẩy, xóa sạch ký ức của Lâm Di Vụ trước năm mười tám tuổi, dọn dẹp sạch sẽ đống rác kia, xóa cho đến khi cuộc đời hắn trở nên trắng trong như tuyết và sáng ngời.
Xóa cho đến khi chỉ còn lại Tống Hung!
–
–
Tống Hung dậy từ rất sớm, thấy Lâm Di Vụ ngủ say nên không nỡ đánh thức hắn. Anh sang ký túc xá của lão Tùng nói chuyện với ông trước, sau đó lại sang ký túc xá nam xem Tiểu Quang ra sao.
Trạng thái của Tiểu Quang trông vẫn ổn, còn mỉm cười kể cho Tống Hung nghe chuyện mới nghe được tối qua.
Trước khi đến công ty, Tống Hung lại quay lại ký túc xá xem Lâm Di Vụ thế nào, Lâm Di Vụ vẫn còn ngủ, Tống Hung đắp chăn cho hắn rồi rời đi trước.
Lâm Di Vụ bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức, bên giường trống trơn, lòng bàn tay lại chạm phải một khoảng không lạnh ngắt, hắn trở mình, bàn tay bên người nắm hờ thành nắm đấm, nhìn lên trần nhà ngẩn người.
Nửa tiếng sau, tiếng chuông báo thức thứ hai vang lên, trên đó hiển thị lịch đón tiếp lãnh đạo, lúc này hắn mới nhớ ra sáng nay lãnh đạo thành phố và Sở Giáo dục sẽ ghé thăm trường nhân dịp năm mới, hắn không quan tâm gì khác nữa mà vội vàng đứng dậy đánh răng rửa mặt.
Hằng năm, cứ đến Tết là các lãnh đạo đều ghé thăm trường, Lâm Di Vụ và lão Tùng cùng nhau đón tiếp, dẫn họ đi tham quan một vòng khuôn viên trường, sau đó lại đi xem ký túc xá và các phòng sinh hoạt, buổi trưa ăn cơm với lãnh đạo trong căng tin trường.
Buổi chiều, vừa mới tiễn các lãnh đạo đi, lão Tùng quay người lại đã không thấy Lâm Di Vụ đâu.
Trong căn hộ 502, tòa số 3, khu dân cư Đồng An, Tôn Thành đóng và khóa chặt mọi cửa ra vào và cửa sổ, kéo rèm kín mít, một mình vò đầu bứt tóc đi đi lại lại trong phòng khách, miệng liên tục chửi rủa.
“Chết tiệt, cái thằng điên khùng, mẹ nó đúng là thằng thần kinh, sao lại đến đây nữa? Có thôi đi không, mày nghĩ làm vậy thì tao sợ mày à?”
Chửi xong, ông ta lại không nhịn được bước đến cửa sổ, vén một góc rèm lên, cố gắng dựa người vào tường hết mức có thể, rướn cổ nhìn xuống dưới.
Điện thoại trong túi đột nhiên reo lên, Tôn Thành giật mình, toàn thân run rẩy, rút điện thoại ra nhấn nút nghe: “Alo…”
Đầu bên kia là một người đàn ông, lạnh lùng cười một tiếng: “Tôn Thành, tôi nhìn thấy chú rồi, trốn sau rèm cửa đúng không?”
Giọng người đàn ông vừa u ám vừa đáng sợ, như mọc ra móng vuốt sắc nhọn có thể xé rách cổ họng ông ta qua loa điện thoại, sau đó sẽ nghiền nát lục phủ ngũ tạng của ông ta.
“Aaaaaa.” Cuối cùng Tôn Thành cũng sụp đổ: “Rốt cuộc mày muốn gì?”
“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ liên tục, liên tục theo dõi chú.”
Tôn Thành đá văng thùng rác bên chân, tạp chí khiêu dâm bị xé nát bên trong văng tung tóe khắp sàn.
Ông ta nghiến răng: “Nếu mày có bằng chứng thì cứ bảo cảnh sát bắt tao, đừng có ngày nào cũng bám theo tao nữa.”
“Chú có bằng chứng nào chứng minh tôi bám theo chú không?” Người đàn ông cười khẩy qua điện thoại, nhún vai: “Tôi chỉ đến đây để tìm hiểu thêm tình hình với chú thôi.”
“Rốt cuộc mày muốn gì?”
“Đi đầu thú, về nơi mà chú thuộc về đi.”
“Mày nằm mơ đấy à! Tao không đầu thú đâu!”
……
Vào ngày cuối cùng trước khi nghỉ Tết, Tống Hung tổ chức buổi họp nhân viên cuối cùng tại công ty, sau đó phát cho mỗi người một bao lì xì mừng năm mới.
Chiều hôm đó, Tống Hung gọi riêng trợ lý mới Ngô Giai Duyệt vào văn phòng, đưa cho cô một tờ giấy ghi địa chỉ và số điện thoại.
“Sếp Tống, đây là gì vậy ạ?”
“Tìm một thám tử tư, điều tra rõ ràng mọi thông tin về người này, hành tung mỗi ngày đều phải ghi chép lại, trong kỳ nghỉ mà khó tìm được người thì cứ trả thêm tiền, đêm giao thừa cũng phải để mắt đến người này.”
Nhìn sắc mặt không tốt của Tống Hung, Ngô Giai Duyệt liền biết mình không nên hỏi nhiều mà chỉ gật đầu: “Vâng ạ, tôi sẽ xử lý ngay.”
Tống Hung rất muốn về nhà sớm, nhưng lúc anh chuẩn bị rời đi lại có người đến công ty tặng quà Tết, họ đều là đối tác làm ăn lâu năm nên anh cũng không tiện từ chối, kết quả là vừa tiễn một tốp đi lại có vài tốp khác đến, cuối cùng anh ở lại đến tận tối.
Lúc Tống Hung rời khỏi công ty đã hơn 8 giờ, vừa xuống lầu liền nhận được điện thoại của Lâm Di Vụ, anh vừa bắt máy đã nói: “Ở trường hay ở nhà? Anh về ngay đây.”
“Tống Hung…” Gió ở đầu bên kia rất to, giọng nói kìm nén và hoảng hốt của Lâm Di Vụ chập chờn trong làn gió, môi hắn chắc hẳn đang áp chặt vào loa điện thoại, tiếng hít thở dồn dập.
Tống Hung vội vàng mở cửa xe bước vào: “Có chuyện gì vậy?”
“Em… hình như em… giết người rồi!”
Nghe xong lời Lâm Di Vụ nói, Tống Hung cảm thấy như bị sét đánh giữa trời đông, tê dại từ da đầu đến lòng bàn chân, nhưng khi nghe thấy tiếng khóc ngắt quãng ở đầu dây bên kia, anh lại gắng sức xoa mặt, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Đừng sợ, nói anh nghe vị trí bây giờ của em, anh sẽ lái xe qua đó ngay.”
“Em đang ở…” Lâm Di Vụ xoay một vòng tại chỗ: “Em đang ở trên sân thượng tòa số 3 khu dân cư Đồng An, Tôn Thành ngã từ trên sân thượng xuống, ông ta ngã xuống chết rồi, trên mặt đất toàn là máu, tuyết xung quanh đều bị nhuộm đỏ.”
“Đừng khóc, đừng sợ, bây giờ nghe anh nói, tìm một chỗ không có ai trốn đi, nhất định phải che mặt lại, đừng để người khác nhìn thấy em, anh đến ngay đây.”
Tống Hung nhanh chóng khởi động xe, đạp ga lao ra ngoài.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, trong đầu Tống Hung đã nhanh chóng hoàn thành một loạt các bước chặt xác, chôn xác và che giấu mọi chứng cứ, cũng đã nghĩ xong cách đưa Lâm Di Vụ ra nước ngoài nhanh nhất có thể.
Lâm Di Vụ nghe lời Tống Hung nói, tìm một chỗ để trốn nhưng hắn cũng không trốn quá xa, chỉ nấp vào bên cạnh thùng nước trên sân thượng, gió lùa qua khe hở của tòa nhà, vừa rít lên từng hồi vừa không ngừng táp vào mặt và tai hắn.
Nhưng Lâm Di Vụ đã mất hết cảm giác lạnh từ lâu, những ngón tay lạnh cóng nắm chặt điện thoại, lắng nghe giọng nói của Tống Hung.
“Trốn kỹ chưa?”
“Trốn rồi, em đang ở cạnh thùng nước trên sân thượng.”
Tống Hung muốn nói rằng sân thượng không phải chỗ trốn tốt, lúc cảnh sát đến sẽ lên lầu kiểm tra ngay nhưng anh cũng không biết quanh đó có gì, chỉ có thể nhấn ga mạnh hơn.
Anh lại hỏi: “Em chạy lên sân thượng nhà Tôn Thành khi nào? Mấy giờ? Thời gian cụ thể càng tốt.”
“Em không biết.” Lâm Di Vụ nhắm mắt lại, tay còn lại đấm vào thái dương mình hai cái: “Em không nhớ nữa, em nhớ rõ ràng em đang ngủ trong ký túc xá trường, em không biết mình đến đây bằng cách nào, em vừa tỉnh lại đã ở trên sân thượng, em nhìn thấy Tôn Thành ngã xuống, ông ta chảy rất nhiều, rất nhiều máu, ông ta không cử động nữa.”
Tống Hung lái xe nhanh nhất có thể đến cổng khu dân cư Đồng An, mặc dù buổi tối rất lạnh nhưng mới hơn 8 giờ một chút, người qua lại vẫn còn khá đông.
Vừa xuống xe, Tống Hung liền nhìn quanh khu dân cư, không có xe cứu thương, cũng không có xe cảnh sát, người qua đường đang trò chuyện cười đùa, nói về thời tiết, năm mới, bữa tối, cũng chẳng có ai đang tụ tập bàn tán gì cả.
Trông có vẻ như vẫn chưa bị phát hiện.
Tống Hung nhanh chóng tìm thấy tòa số 3, đi vòng quanh đó hết vòng này đến vòng khác nhưng vẫn không thấy xác Tôn Thành, sau đó anh lại cẩn thận kiểm tra các vành đai xanh xung quanh, trong đó cũng không có gì.
Anh sợ mình không tìm đúng nơi hoặc Lâm Di Vụ nhớ nhầm, thế là lại đi vòng quanh vài tòa nhà gần đó.
Cuối cùng anh cũng chắc chắn rằng không có bất kỳ thi thể nào, ngay cả xác chuột cũng không có.
Sau đó lại quan sát phản ứng trong khu dân cư, dường như không hề xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.
Tống Hung lại chạy về toà số 3, leo một hơi lên tầng 5, gõ cửa căn hộ số 502, người bên trong nhìn ra ngoài qua mắt thần, đó là một người đàn ông mà anh không quen biết, xoay nắm đấm cửa mở hé cửa ra.
Tống Hung đã từng xem hồ sơ của Tôn Thành nên nhớ khuôn mặt của ông ta, khi thấy Tôn Thành sống sờ sờ đứng trước mặt mình, anh định nói “Chú chưa chết hả?” nhưng lời lên đến đầu môi rồi lại nuốt xuống, chỉ thốt ra được một chữ “Chú”.
“Cậu là ai thế?” Tôn Thành nhìn qua khe cửa, không dám mở cửa ra quá rộng.
“Chú là Tôn Thành đúng không?” Tống Hung vẫn muốn xác nhận lại lần cuối, phòng trường hợp Tôn Thành có anh em sinh đôi gì đó.
“Phải, có chuyện gì sao?” Giọng Tôn Thành không mấy thân thiện: “Cậu tìm tôi có việc gì?”
“Mua bảo hiểm hả?”
Rầm, Tôn Thành đóng sầm cửa lại.
Tống Hung đi cầu thang lên sân thượng, nhỏ giọng gọi tên Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ đã nhìn thấy Tống Hung, cầm điện thoại lao đến ôm chầm lấy Tống Hung, vòng tay siết chặt eo anh.
“Em giết người rồi, em vừa giết người rồi, em phải đi đầu thú đây.” Tay chân Lâm Di Vụ đã đông cứng, sắc mặt tái nhợt, lúc nói chuyện khớp răng cũng đang run rẩy, hàm trên và hàm dưới va lập cập vào nhau.
Tống Hung đã đoán ra được, chắc là Lâm Di Vụ lại mộng du rồi, hắn nhầm lẫn giữa mơ và thực.
Chỉ là trước kia mỗi khi mộng du, Lâm Di Vụ chỉ đi lang thang trong nhà, cùng lắm là ra ngoài sân, đây là lần đầu tiên hắn chạy xa đến thế.
“Đừng sợ, đừng sợ.” Tống Hung vòng tay ôm lấy Lâm Di Vụ, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Tống Hung đã từ thiên đường rơi xuống địa ngục rồi lại từ địa ngục leo lên, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, bàn tay đang nắm lấy tay Lâm Di Vụ dùng hết sức xoa cho hắn: “Em không giết người, Tôn Thành chưa chết, em chỉ đang nằm mơ, lại mộng du mà thôi.”
“Tôn Thành chưa chết hả?” Lâm Di Vụ quay đầu nhìn về phía rìa sân thượng: “Rõ ràng em đã nhìn thấy ông ta…”
“Ông ta thật sự chưa chết.” Tống Hung xoay đầu Lâm Di Vụ lại: “Anh vừa gõ cửa nhà ông ta, ông ta vẫn còn sống sờ sờ bên trong.”
“Thật không?”
“Thật.”
Tống Hung kéo khóa áo khoác lông vũ của Lâm Di Vụ lên cao nhất, đội mũ trùm đầu lên cho hắn rồi dẫn hắn xuống cầu thang.
Xuống đến dưới tầng, Tống Hung chỉ vào chỗ Lâm Di Vụ nói Tôn Thành ngã chết: “Em nhìn này, ở đây không có máu, không có thi thể, cũng không có người chết.”
Hóa ra là một phen hú vía, hai chân Lâm Di Vụ mềm nhũn, Tống Hung vòng tay qua eo hắn, bế ngang hắn ra khỏi khu dân cư.
Mũi Lâm Di Vụ cay sè, vùi mặt vào áo khoác của Tống Hung, cố gắng hít hà mùi hương trên người anh: “Em cứ tưởng em sắp vào tù rồi, em cứ tưởng mình sẽ bị xử bắn, em cứ tưởng… em sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.”