51. Chương 51: Từ nay không cãi vã nữa!

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục

Chương 51: Từ nay không cãi vã nữa!

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Tống Hung như vậy, Lâm Di Vụ lại mỉm cười, vẫy tay gọi anh. Môi Tống Hung khẽ mấp máy, rồi mở miệng cắn lên ngón tay Lâm Di Vụ.
Tống Hung dùng răng nghiến nhẹ đầu ngón tay Lâm Di Vụ. Ngón tay Lâm Di Vụ hơi đau, vừa cử động đã chạm vào đầu lưỡi anh nhưng hắn không rụt lại, cánh tay còn lại vòng qua cổ Tống Hung.
“Sao vẫn còn giận dỗi thế? Hai đứa mình khác họ mà, tình cảm của chúng ta là song phương cơ mà.”
Nói là nói vậy nhưng Tống Hung đã thầm ghi nhớ trong lòng. Chưa đến mấy ngày sau, anh đã mua rất nhiều quần áo về nhà, ngay tối hôm đó liền bắt Lâm Di Vụ mặc từng bộ một cho anh xem.
Lâm Di Vụ kéo mấy bộ đồ “thiếu vải” xuống. Chúng để lộ cánh tay, eo, lưng và mông, thiếu vải đến mức không thể thiếu hơn được nữa, kiểu dáng cũng muôn màu muôn vẻ, trông cực kỳ gợi cảm.
“Đây là quần áo à?” Lâm Di Vụ chậc lưỡi mấy lần: “Đây chẳng phải giẻ rách sao? Cái này chỉ có mỗi mảnh vải, áo này mỏng tang thế thì che được gì đâu? Trời ơi, em không nhìn nổi luôn đó.”
Lâm Di Vụ nói là không nhìn nổi nhưng thật ra lại nhìn rất nghiêm túc, còn nghiên cứu tỉ mỉ một lúc lâu.
“Cũng có bảo em mặc ra ngoài đâu, lúc đó chẳng phải em đã đưa ra mấy ý tưởng này cho Kim Bảo Nhi rồi à?”
“Em đâu có trơ trẽn như anh.” Lâm Di Vụ phản bác: “Mấy bộ đồ em dẫn Kim Bảo Nhi đi mua chỉ hơi hở một chút thôi, mặc lên sẽ kiểu như muốn nói lại thôi, nửa kín nửa hở, có thể mặc thẳng ra ngoài. Còn mấy cái anh mua này á hả, kéo rèm lại, mặc vào là có thể quay phim nóng được luôn.”
“Mua thì cũng đã mua rồi, em mặc cho anh xem đi.”
Lâm Di Vụ lấy một chiếc áo sơ mi bằng vải voan đen, giơ cao hơn đầu soi dưới ánh đèn để nhìn. Chiếc áo hoàn toàn trong suốt, qua lớp vải toàn là ánh sáng vụn vặt lọt vào.
Hắn lại thử ướm lên người mình. Chiếc áo màu đen, lộ da thịt, không có dáng, khi áp vào cơ thể sẽ tự nhiên rũ xuống. Cho dù trên người vẫn đang mặc áo ngủ, hắn cũng có thể tưởng tượng ra sẽ trông như thế nào khi thật sự mặc lên.
“Anh mua cái này ở đâu vậy? Em xem nhiều phim lắm rồi mà chưa từng thấy quần áo nào gợi cảm thế này.”
“Không cần bận tâm anh mua ở đâu.” Tống Hung giục hắn, rồi tròng thẳng lên người Lâm Di Vụ.
Chiếc áo rất dài, đủ để che đến đùi Lâm Di Vụ, bên dưới không cần mặc gì cả.
Hai người mặc dù đã ở bên nhau nhiều năm như vậy nhưng riêng về phương diện này, họ lúc nào cũng giữ được cảm giác mới mẻ dành cho đối phương.
Xung quanh họ cũng có bạn bè đã bên nhau nhiều năm, thường xuyên nghe thấy những lời than phiền tương tự, nói rằng ở bên nhau thời gian dài rồi thì chán, thì phai nhạt, chẳng còn mãnh liệt như trước nữa.
Nhưng Tống Hung và Lâm Di Vụ chưa từng trải qua cảm giác đó, cảm giác thu hút giữa họ rất tự nhiên và không bị ảnh hưởng bởi thời gian.
Chuyện xảy ra sau đó cũng rất tự nhiên. Vốn dĩ đã là đồ thiếu vải, bây giờ lại bị Tống Hung xé nát ra.
Làm được nửa chừng, Lâm Di Vụ nhìn mình, hắn cảm thấy hơi ngạc nhiên, dường như hắn đã được thêm một chút.
Sau đó Lâm Di Vụ rất chủ động, ngày nào cũng thay đồ vào mỗi tối vì muốn mình được thêm chút nữa.
Chưa đến vài ngày sau, Lâm Di Vụ còn thật sự xem được “phim nóng” của chính mình.
Hắn phát hiện ra ba chiếc máy ảnh lỗ kim[1] trong phòng ngủ: một cái hướng ra cửa, một cái hướng vào giường, một cái ra ngoài ban công.
Sau vài ngày rảnh rỗi, Lâm Di Vụ định dọn dẹp toàn bộ nhà cửa. Ngay khi đang dọn phòng ngủ, hắn tìm thấy ba chiếc máy ảnh. Tất cả đều được lắp đặt rất kín, nếu không lục lọi khắp ngóc ngách, khe hở thì rất khó mà tìm ra.
Hắn tháo máy quay ra, cầm đi hỏi Tống Hung. Tống Hung giải thích rằng máy ảnh được lắp vì A Lạp, sợ A Lạp sẽ làm gì đó nguy hiểm.
Có camera thì sẽ dễ phòng tránh.
Lâm Di Vụ rất hiểu chuyện, Tống Hung cũng lo hắn sẽ xảy ra chuyện. Với tình trạng của hắn một thời gian trước, đây đúng là một điều cần thiết.
Lâm Di Vụ nói rằng muốn xem đoạn phim giám sát, Tống Hung bèn gửi những video được lưu trên máy tính cho Lâm Di Vụ.
Tống Hung chỉ cho hắn xem. Trên mỗi tệp video đều được ghi ngày tháng, hắn muốn xem ngày nào là có thể xem ngày đó.
Lâm Di Vụ nhấn ngẫu nhiên vào vài video. Có video của A Lạp, có cảnh hắn đi mộng du, có cảnh hắn “ân ái” với Tống Hung vài ngày trước, còn có cả video hắn mặc nhiều bộ quần áo gợi cảm khác nhau.
Đáng lẽ ra Lâm Di Vụ không muốn xem, nhưng vì hắn quá tò mò nên sau khi nhấn bắt đầu lại không tắt đi.
Máy quay có độ phân giải cao, ghi lại mọi thứ hắn và Tống Hung làm từ đầu đến cuối, không bỏ sót chi tiết nào, vô cùng rõ nét.
Mặt Lâm Di Vụ nóng bừng. Hắn đã từng xem rất nhiều phim khiêu dâm, nhưng đây là lần đầu tiên xem phim của chính mình.
Tống Hung còn nghiêm túc hơn hắn. Xem được một lát thì anh sẽ nhấn nút tạm dừng, chỉ vào họ trong video và bắt đầu bình phẩm.
“Nhìn lưng anh bị em cào này, bây giờ vẫn chưa lành, lát nữa anh cắt móng tay cho em.”
“Răng em cứ như răng chó con ấy, cắn đau thật.”
“Cái này được này, anh nghĩ em rất thích tư thế này. Nhìn kìa, chân em còn run lẩy bẩy, sắp khóc luôn rồi.”
Lâm Di Vụ bịt miệng Tống Hung lại. Hắn không thể xem thêm được nữa, thoát ra rồi nói: “Anh đừng nói nữa, xóa mấy cái này đi.”
“Không xóa, anh muốn giữ lại.”
“Anh giữ cái quái gì.”
Lâm Di Vụ tự xóa hết video, Tống Hung cũng không ngăn cản. Điều anh không nói là trong phòng ngủ vẫn còn ba camera khác, ba chiếc đó được lắp đặt kín đáo hơn nữa, mà Lâm Di Vụ vẫn chưa phát hiện ra.
Tống Hung nghĩ rất đơn giản. Anh cảm thấy việc giám sát vẫn cần thiết, vì Lâm Di Vụ thỉnh thoảng vẫn sẽ đi mộng du.
Còn về sau này sẽ quay được những gì, anh tự lưu giữ lại là được.
---
Trong khoảng thời gian trước và sau Tết, hai người đều khá vất vả, cũng sụt cân không ít. Sau khi nghỉ ngơi ở nhà vài ngày, ăn ngon ngủ yên nên cũng hồi phục phần nào.
Ngay khi cảm thấy khỏe khoắn hơn một chút, Lâm Di Vụ nói rằng muốn quay lại trường. Ngày nào hắn cũng chỉ có thể xem video và tin nhắn của bọn trẻ trong nhóm chat, bây giờ vừa khỏe lại là trong lòng đã bứt rứt.
Lúc mới đầu, Tống Hung muốn để hắn nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa. Dù sao cũng mới xuất viện chưa được bao lâu, vẫn phải đến bệnh viện định kỳ, nhưng anh cũng có thể nhận ra Lâm Di Vụ thật sự rất khó chịu.
Lâm Di Vụ cam đoan với Tống Hung rằng nếu cảm thấy không khỏe ở trường, hắn nhất định sẽ nói với anh ngay.
Tống Hung đồng ý. Ngày quay lại trường, Tống Hung lái xe đưa Lâm Di Vụ đi cùng.
Tống Hung lái chiếc xe mà Lâm Di Vụ vẫn lái trước đó. Đầu tiên họ đến siêu thị mua cho bọn trẻ rất nhiều đồ, chất cho đến khi xe không để được nữa mới thôi.
Lâm Di Vụ ngồi ở ghế hành khách, thỉnh thoảng lại thở dài.
“Sao vậy? Sao lại thở dài?”
“Sau này em thật sự không được tự lái xe nữa hả?”
“Anh đã hỏi bác sĩ La rồi, không được lái xe trong thời gian dùng thuốc. Đợi khi nào em ngừng thuốc rồi nghỉ ngơi một thời gian đã.”
Đây là lời dỗ dành Lâm Di Vụ mà thôi. Tống Hung không định để hắn lái xe nữa, nhỡ đâu lúc lái xe lại đột nhiên “biến đổi nhân cách” thì quá nguy hiểm.
Mặc dù khả năng này rất nhỏ, nhưng vẫn nên phòng ngừa thì hơn.
“Đừng thở dài nữa, bao giờ anh tìm tài xế cho em nhé.”
“Được, tìm một tài xế.” Lần này Lâm Di Vụ không phản đối, chủ yếu là vì bình thường hắn thường xuyên phải dùng xe. Không chỉ đến trường buổi sáng, buổi tối về nhà mà hắn còn toàn ra ngoài đi họp, đi mua đồ, v.v… không có ai lái xe thì hắn đi đâu cũng bất tiện.
Lâm Di Vụ ngả lưng ra ghế, lại thở dài thườn thượt: “Ước mơ lái xe đầu kéo của em, kiếp này coi như không thành hiện thực nổi rồi.”
Tống Hung không ngờ được sau nhiều năm như vậy, Lâm Di Vụ vẫn còn mơ mộng về chuyện lái xe đầu kéo, bất lực véo cổ hắn.
“Quên chuyện xe đầu kéo đi. Cho dù em có lái được, anh cũng không dám cho em lái. Em tự nói xem, kể từ khi lấy được bằng lái hạng A, em đã bao giờ chạm vào vô lăng xe tải chưa?”
“Đó là vì anh còn chẳng cho em chạm vào vô lăng ấy chứ, vậy nên em mãi mới không có cơ hội lái.” Lâm Di Vụ khoanh tay: “Nếu như cho em lái, bây giờ em chắc chắn cũng đã là một tài xế xe đầu kéo lão luyện rồi.”
“Rồi rồi rồi.” Tống Hung hùa theo: “Tài xế xe đầu kéo lão luyện của anh ơi, có thể lái nhiều hơn trong mơ nhé.”
Trong lúc Lâm Di Vụ vẫn còn đang nghĩ về xe đầu kéo của mình, Tống Hung đã lái xe gần đến cổng trường.
Bác bảo vệ thò đầu ra khỏi cửa sổ phòng bảo vệ, nhìn đi nhìn lại mấy lần mới chắc chắn mình không nhìn nhầm: chiếc Mercedes vừa đến đúng là xe của Lâm Di Vụ.
Cổng lớn nhận diện biển số xe, rào chắn tự động nâng lên. Bác bảo vệ bước ra khỏi phòng bảo vệ: “Sếp Tống, thầy Lâm, lâu lắm rồi không gặp hai cậu đấy.”
Tống Hung đỗ xe ở cổng, không vội vàng đi vào: “Mấy ngày nay có việc nên không đến trường được ạ.”
“Bác ơi, lâu rồi không gặp ạ.” Lâm Di Vụ lấy một túi hoa quả trên xe đưa cho bác bảo vệ: “Hôm nay cháu mua cho bọn trẻ nhiều lắm, mấy cái này bác cứ giữ lấy mà ăn ạ.”
Bác bảo vệ mỉm cười nhận hoa quả: “Cảm ơn thầy Lâm, lần nào cũng nghĩ đến tôi. Hai cậu mau vào trong đi, Hiệu trưởng Tùng hay nhắc đến hai cậu lắm.”
Tống Hung lái xe thẳng đến bên cạnh tòa nhà văn phòng. Lâm Di Vụ gọi hai giáo viên đến giúp bốc dỡ đồ trong xe ra.
Lão Tùng đã nhìn thấy họ từ trong phòng sinh hoạt chung. Hiện tại đang là giờ nghỉ trưa, ông kéo hai người vào văn phòng, lấy trà từ trong tủ ra, nói với họ như dâng báu vật.
“Mấy ngày trước người khác vừa tặng vài hộp trà ngon, vừa đúng lúc uống thử.”
Lão Tùng rất thích uống trà. Tống Hung thường xuyên tiếp khách, sau một thời gian dài cũng bắt đầu thích uống trà. Về điểm này hai người họ có rất nhiều chủ đề trò chuyện chung.
Bộ ấm trà tử sa trong văn phòng Lão Tùng là do Tống Hung tặng. Chỉ cần Tống Hung có thời gian, mỗi khi đến đây là hai người họ sẽ uống trà cả nửa ngày. Họ còn tỉ mỉ từng công đoạn, nào là đun nước, pha trà, rót trà rồi thưởng trà, có rất nhiều bước.
Lâm Di Vụ không hiểu hết sự cầu kỳ này mà chỉ ở bên cạnh uống cùng họ. Hắn không phân biệt được trà ngon trà dở mà chỉ nhấp một chút để nếm thử, thấy đậm hơn nước lọc. Hơn nữa tách trà quá nhỏ, khi Lão Tùng rót trà, hắn sẽ đẩy chiếc cốc lớn của mình sang để ông rót đầy, đợi nguội rồi mới uống.
Lão Tùng luôn nói hắn lãng phí, nhưng Tống Hung chỉ mỉm cười nhìn hắn uống.
Hai người uống trà. Lâm Di Vụ ngồi trên ghế văn phòng của Lão Tùng, trên bàn đặt vài tờ giấy A4, là tài liệu về công tác chuẩn bị cho hội thao của trường. Bên cạnh là bản nháp bài phát biểu của Lão Tùng.
Mỗi học kỳ trường họ đều sẽ tổ chức hội thao. Lâm Di Vụ liếc nhìn giờ, ngẩng đầu lên hỏi Lão Tùng: “Hội thao năm nay sớm hơn mấy năm trước nhỉ.”
“Sớm hơn nửa tháng. Bọn tôi đã xem dự báo thời tiết trước, sau đó có thể trời sẽ mưa nên thôi cứ tổ chức sớm vậy.” Nghe Lâm Di Vụ nhắc đến hội thao, Lão Tùng lập tức chuyển chủ đề ngay: “Hai cậu đến đúng lúc đấy, mấy ngày nay tất cả thầy cô đều bận rộn chuẩn bị cho hội thao, ngày nào cũng tăng ca, đang thiếu người đấy.”
Lâm Di Vụ nói đùa: “Thôi đi, bọn tôi vừa quay lại đã phải làm cu li rồi.”
Lão Tùng vẫn không hề hỏi thăm chuyện Lâm Di Vụ bị bệnh và phải nhập viện. Trước khi đến đây, Lâm Di Vụ còn đang nghĩ, nếu như Lão Tùng hỏi hắn, hắn phải trả lời thế nào mới được.
Hắn cảm thấy hầu hết người bình thường sẽ không chấp nhận được, ít nhất thì sẽ nhìn hắn bằng ánh mắt khác.
Không phải là Lão Tùng không muốn hỏi. Lúc đầu ông cũng rất lo lắng cho Lâm Di Vụ, cứ cách vài ngày lại gọi điện hỏi thăm Tống Hung. Trước khi trở lại trường, Tống Hung đã đặc biệt gọi điện riêng cho Lão Tùng, dặn lần này Lâm Di Vụ quay lại trường, ông đừng quá bận tâm chuyện cậu ấy nằm viện và bị bệnh trước đó.
Vì vậy trước đây Lão Tùng thế nào, bây giờ vẫn y như vậy. Lâm Di Vụ cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn không muốn người xung quanh đối xử với mình như một người đặc biệt, như bây giờ rất tốt, hắn cảm thấy rất thoải mái.
Sau khi uống trà xong, hai người bắt đầu xắn tay áo, đeo khẩu trang lên phụ sơn đường chạy, dọn dẹp sân bóng rổ, bố trí phòng bóng bàn. Tối đến còn tổ chức một cuộc họp.
Lâm Di Vụ mệt rã rời, ăn tối ở căng tin, không về nhà mà kéo Tống Hung về ký túc xá.
Lâm Di Vụ mồ hôi nhễ nhại. Hắn mặc nhiều lớp áo, buổi sáng lúc ra ngoài còn muốn cởi áo len bên trong ra nhưng Tống Hung không cho, lại bắt hắn mặc lại. Anh nói rằng mùa xuân mặc ấm, mùa thu mặc phong phanh, cơ thể khỏe mạnh. Sáng và tối trời đều có gió nên hơi se lạnh, mặc phong phanh rất dễ bị cảm.
Hắn hỏi Tống Hung tại sao anh không mặc áo len. Tống Hung trả lời rằng sức khỏe mình tốt.
Lâm Di Vụ không thể phản bác được điều này. Sức khỏe hắn đúng là không tốt bằng Tống Hung, chẳng mùa cảm lạnh nào bỏ qua hắn cả.
Suốt cả ngày, Lâm Di Vụ đổ mồ hôi rồi lại khô, khô rồi lại đổ mồ hôi. Trên người nhớp nháp khó chịu, vừa về đến ký túc xá đã vào phòng tắm ngay.
Ký túc xá đã lâu không có người ở. Tống Hung dọn dẹp từ trong ra ngoài, thay ga trải giường và vỏ chăn sạch. Sau khi Lâm Di Vụ tắm xong đi ra, Tống Hung cũng vừa thay xong.
Lâm Di Vụ nằm xuống giường nghỉ ngơi một lúc, kết quả là vừa dựa vào đã ngủ thiếp đi.
Lâm Di Vụ ngủ rất say. Vừa mở mắt ra thì trời đã sáng, hắn ngủ đến mơ màng, còn tưởng là đang ở nhà mình. Ký túc xá không lớn, chiếc giường được mua nhỏ hơn nhiều so với ở nhà. Lâm Di Vụ trở mình mạnh, suýt ngã khỏi giường.
Nghe thấy tiếng động, Tống Hung phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ, giơ tay đỡ lấy hắn, kéo Lâm Di Vụ đang bám vào mép giường, sắp rơi xuống trở lại.
“Em sợ chết mất.” Lâm Di Vụ nằm trở lại giường thở hổn hển: “Em cứ tưởng đang ở nhà chứ, xoay người thế nào cũng được.”
Tống Hung cũng tỉnh táo hơn, lại ôm chặt hắn hơn: “Giường ký túc xá nhỏ, ngày mai anh cho người mang giường lớn đến.”
Lâm Di Vụ nói không cần, nhưng hôm sau Tống Hung vẫn gọi người giao một chiếc giường lớn đến.
Công tác chuẩn bị cho hội thao của trường gần như đã hoàn tất, chỉ còn một vài việc lặt vặt, để sau đó nhớ ra thì bổ sung sau cũng được. Cuối tuần, Lâm Di Vụ lại đến bệnh viện, La Văn điều chỉnh liều lượng thuốc cho hắn.
Tối hôm đó, Lâm Di Vụ lại xem lịch, đột nhiên nhớ ra rằng năm nay hắn và Tống Hung chưa tổ chức kỷ niệm ngày cưới.
Tính toán thử thời gian, vào ngày kỷ niệm, A Lạp vẫn còn chiếm lấy cơ thể hắn. Tống Hung lại càng không thiết tha gì đến ngày kỷ niệm.
Mặc dù họ đã kết hôn nhiều lần nhưng vẫn luôn kỷ niệm ngày kết hôn đầu tiên.
Thấy Lâm Di Vụ cứ liên tục lật lịch, Tống Hung lấy một túi đầy giấy đăng ký kết hôn từ ngăn kéo ra, xếp chồng trước mặt Lâm Di Vụ.
“Cứ lật ra đi, xem xem thích ngày nào, chúng mình chọn một ngày để kỷ niệm. Nếu như em muốn thì kỷ niệm tất cả các ngày cũng được, hai đứa mình cố gắng thêm chút nữa, chưa biết chừng sau này ngày nào cũng là ngày kỷ niệm.”
Ban đầu, Tống Hung thật sự định chọn một tờ để kỷ niệm bù, dù sao năm nào họ cũng không bỏ lỡ. Nhưng rồi cuộc trò chuyện lại đi chệch hướng, anh bắt đầu trêu Lâm Di Vụ, lấy chồng giấy chứng nhận đó ra để chọc ghẹo hắn.
Tống Hung chỉ cần nhìn chồng giấy đăng ký kết hôn màu đỏ tươi đó đã thấy buồn cười. Những tờ giấy này chính là con đường mà anh và Lâm Di Vụ đã cãi vã với nhau để bước qua.
Nghe xong lời Tống Hung nói, Lâm Di Vụ liếc xéo anh, cố tình hù dọa anh: “Có ai như anh hả? Em mới khỏe được có mấy ngày mà anh lại làm em tức chết rồi nè.”
“Tôi xin phỏng vấn cậu Lâm một lát nhé.” Tay trái của Tống Hung nắm hờ thành hình micro, ghé vào miệng Lâm Di Vụ: “Năm nay hai chúng ta có KPI kết hôn hay ly hôn gì không, phải lấy bao nhiêu tờ giấy chứng nhận? Nói trước cho tôi biết, để tôi còn chuẩn bị tinh thần.”
Lâm Di Vụ tức đến bật cười trước chiêu trò của Tống Hung, đẩy tay anh ra: “Anh không thấy phiền à? Còn chưa chịu thôi à? Nếu em nói 100 lần thì anh có định hoàn thành không?”
“Không hoàn thành.” Tống Hung lại đến gần: “Năm nay đừng làm chuyện này lần nào nữa, sau này cũng không, được không nào?”
Lần này Tống Hung rất nghiêm túc, anh không đùa. Lâm Di Vụ cũng nghiêm túc nhìn anh, sau đó gật đầu.
“Được, sau này không cãi nhau nữa!”
Nói thì nói vậy nhưng cãi nhau thì vẫn cãi nhau. Lâm Di Vụ vẫn lật từng tờ giấy đăng ký kết hôn ra xem, sau đó chọn ra một tờ đưa cho Tống Hung.
“Vậy chọn tờ này để kỷ niệm nhé.”
Tống Hung liếc mắt nhìn. Lâm Di Vụ chọn ngày gần nhất, chính là ngày kia.
Chú thích:
[1] Pinhole camera (tạm dịch: máy ảnh lỗ kim) là một thiết bị chụp ảnh đơn giản không có ống kính, thay vào đó, một lỗ kim với một khẩu độ nhỏ duy nhất – chính là nơi tiếp nhận hình ảnh –  được tạo ra trên một mặt của hộp kín. Ánh sáng từ cảnh vật đi qua lỗ kim nhỏ này và hình ảnh ngược của chúng sẽ được ghi lại bởi phim nằm bên trong máy ảnh. Pinhole camera còn được biết đến như một biến thể của camera obscura, hay còn gọi là hộp tối, hình thức đầu tiên của máy chụp ảnh.