61. Chương 61: Anh biết em ghen mà

Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em

Chương 61: Anh biết em ghen mà

Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Gió ngầm” phát sóng đúng là đã gây xốn xang không ít cho cuộc sống của Thời Dẫn. Cậu đột nhiên trở thành tâm điểm bàn tán ở trường, thành chủ đề được các bạn cùng lớp nhắc đến suốt ngày.
Giờ giải lao, vừa mở điện thoại ra, Thời Dẫn đã bị bạn bè vây kín bàn. Trước sau, trái phải, đâu đâu cũng đầy sinh viên.
Chuyện này đã chẳng còn xa lạ gì mấy ngày gần đây. Thời Dẫn đã quen với nó rồi.
Có người hỏi: “Thời Dẫn, cậu định nổi tiếng à?”
“Không đâu.”
“Đóng phim có hay không?”
“Chán chết.” Thời Dẫn vừa ăn vừa trả lời thật thà, “Mệt lắm.”
“Thời Dẫn Thời Dẫn, cậu thân với Dụ Duy Giang lắm chứ? Cậu có thể xin chữ ký giúp tớ không?” Một cô gái đưa cho Thời Dẫn một cuốn sổ có bìa xinh xắn.
“… Tớ không thân với anh ấy lắm.” Thời Dẫn cúi đầu nhìn điện thoại, mặt lạnh tanh, nói: “Anh ấy là vai gì? Tớ là vai gì? Đóng phim có nói chuyện được mấy câu đâu.”
Có người liền bóc trần: “Vậy mà hồi trước cậu mê Dụ Duy Giang lắm! Cậu là fan của anh ấy còn gì!”
Thời Dẫn nghẹn họng. Cậu ngẩng đầu nhìn người kia: “Là fan không có nghĩa là tớ nhất định phải thân với anh ấy.”
Cô gái nhìn vẻ thất vọng, tay cầm cuốn sổ lùi lại. Thấy cô ấy có vẻ buồn lòng, Thời Dẫn động lòng, liền đưa tay ra: “Để tớ thử xem có thể xin được chữ ký không.”
Đôi mắt cô gái lập tức sáng lên, đưa cuốn sổ cho Thời Dẫn: “Cảm ơn cậu! Ký ở trang đầu là được rồi.”
Một khi đã có khởi đầu, những người nhờ Thời Dẫn xin chữ ký ùn ùn kéo đến, không chỉ xin chữ ký mà còn nhờ gửi quà nữa.
Thời Dẫn đã từng trải qua chuyện này rồi. Hồi trước, khi còn là “Đại Đại” trong hội fan Dụ Duy Giang, cậu đã từng nhận rất nhiều lời nhờ vả kiểu này.
Mấy ngày nay, Thời Dẫn không còn đăng ảnh của Dụ Duy Giang lên mạng nữa. Một phần vì cậu không muốn mang danh phận “bạn gái Dụ Duy Giang” mà vẫn tiếp tục nhận mình là fan của anh ấy trên mạng. Phần khác, chẳng có ai ngốc nghếch lại đem ảnh người yêu mình đăng lên mạng khoe với đám người khác vốn là kẻ tình địch. Vì thế, trên mạng người ta đồn rằng “…Pinduoduo của Dụ Duy Giang” đã bỏ nhà, lui về ở ẩn rồi.
Tách…
Thời Dẫn ngẩng đầu, phát hiện có cô gái đứng đầu nhóm sinh viên đang chụp mình rất lộ liễu. Khi ánh mắt của hai người gặp nhau, cô gái đỏ mặt, ngượng ngùng cười rồi quay đi.
“Hầy…” Thời Dẫn thở dài, lấy ra chiếc khẩu trang đen trong balo đeo lên, kéo che kín hơn nửa mặt.
“Sắp vào lớp rồi còn đeo khẩu trang à?” Có bạn cùng lớp trêu cậu.
“Tớ ngồi yên cho người ta chụp suốt, phải tự bảo vệ quyền riêng tư chứ.” Thời Dẫn chống cằm nói đùa, “Biết tớ có gánh nặng thần tượng rồi thì chụp góc nào đẹp đẹp ấy.”
Giảng viên bước vào lớp. Những sinh viên vây quanh Thời Dẫn cũng tự động tản ra, để lại trên bàn cậu một đống quà và sổ sách nhờ xin chữ ký.
“À.” Giảng viên chống hai tay lên bệ giảng, cười nhìn về phía Thời Dẫn, “Cậu sinh viên ngôi sao lớp ta đi học không cần phải đeo khẩu trang đâu, Thời Dẫn.”
Thời Dẫn nghe lời tháo khẩu trang.
“Được rồi.” Giảng viên hòa nhã bảo, “Cậu dọn dẹp bàn mình một chút đi nhé. Để trong ngăn bàn, đừng để đống đồ chất đầy lên bàn như thế, không có người kiểm tra lại thấy.”
Thời Dẫn dọn dẹp bàn sạch sẽ. Bao nhiêu quà cáp, thư từ hay sổ sách nhờ ký tên đều được cất vào balo. Điện thoại trên bàn báo có cuộc gọi đến, Thời Dẫn từ chối.
Mấy ngày nay cậu hay nhận được cuộc gọi lạ, toàn là quản lý từ một số công ty giải trí gọi tới muốn ký hợp đồng với cậu.
Màn hình điện thoại sáng, một tin nhắn nhảy lên, Thời Dẫn liếc qua.
“Thời Dẫn, cục cưng.”
Thời Dẫn giật mình, tưởng là Dụ Duy Giang. Nhưng đến giờ, Dụ Duy Giang chưa bao giờ gọi cậu như thế, hơn nữa cậu cũng không biết số điện thoại này.
Tin nhắn thứ hai gửi ngay sau đó.
“Em hợp vai Lý Lạc lắm, em là Lý Lạc trong tưởng tượng của anh. Em đẹp lắm.”
Sau khi xác nhận đó không phải Dụ Duy Giang, Thời Dẫn nhíu mày. Cậu nén sự khó chịu, chặn số.
Tan học, đám sinh viên tụ tập tốp năm tốp ba ra ngoài. Thời Dẫn bị mấy người lạ chặn ở cửa phòng học.
Họ tranh nhau đưa danh thiếp cho Thời Dẫn rồi trình bày mục đích đến đây. Đây là Công ty TNHH Giải trí Hạ Uyển, kia là Công ty TNHH Truyền thông văn hóa Hoa Nhuận, ai cũng hỏi Thời Dẫn có ý định ký hợp đồng với công ty quản lý không.
Xung quanh có rất nhiều sinh viên ngang qua hóng chuyện. Thời Dẫn cố gắng giữ nụ cười, từ chối lịch sự: “Cảm ơn, tôi không có ý định ký hợp đồng với công ty.”
Thời Dẫn khoác balo quay người đi. Mấy công ty giải trí theo sát phía sau, bám riết không thôi. Thời Dẫn rảo bước nhanh, bọn họ cũng bước nhanh theo.
Tới trước cửa một phòng học bỗng có người đi ra, Thời Dẫn suýt va phải.
Thời Dẫn kịp thời đứng lại, gọi một tiếng: “Thầy Vương.”
Thầy Vương cầm tách trà, giáo án kẹp nách, dừng bước. Ông quay đầu nhìn Thời Dẫn, lại thấy mấy người phía sau cậu.
“Đi văn phòng với thầy một chuyến.” Thầy Vương tỏ vẻ như một giáo viên chủ nhiệm, cứu Thời Dẫn khỏi “nước sôi lửa bỏng”.
“Dạ! Vâng!” Lần đầu tiên Thời Dẫn cảm thấy vui khi bị gọi lên văn phòng như thế.
Thầy Vương nói chuyện với mấy quản lý từ công ty giải trí một cách đâu ra đấy: “Không phải ngày nghỉ, những người không phải nhân viên trong trường không thể đi lại tùy tiện. Mong các vị tuân thủ quy định của trường học chúng tôi, nhanh chóng ra về, đừng làm ảnh hưởng tới việc học của sinh viên.”
Mấy người thất vọng, hết cách đành phải tha cho Thời Dẫn, đi về.
Thầy Vương dẫn Thời Dẫn vào văn phòng, quen thuộc nhấp nửa tách trà, nhả lá trà ra rồi mới vào vấn đề chính.
“Quyết định làm người nổi tiếng rồi à?”
Thời Dẫn lắc đầu: “Không ạ.”
“Vậy sao anh lại đóng phim?” Vẻ mặt thầy Vương nghiêm túc, “Anh xem anh kìa, khiến các bạn cùng lớp suốt ngày bàn tán, vây quanh nói chuyện, có mấy giảng viên nhắc với tôi rồi đấy.”
Thời Dẫn không phục: “… Cái này mà cũng tại em ạ.”
“Không tại anh, chỉ là muốn làm rõ tình hình với anh, anh có định làm diễn viên thật không?”
“Không đâu, thầy Vương, em thấy đóng phim vui vui thôi, em còn phải học hành chăm chỉ mà.”
“Vậy anh có ý định học thạc sĩ không? Giờ đã là nửa cuối năm ba rồi, quyết định học thì bắt đầu chuẩn bị từ bây giờ được rồi.”
“Em không định học đâu.” Thời Dẫn trả lời một cách không chắc chắn.
Thầy Vương lạnh mặt: “Thôi kệ nhà anh, tôi mặc anh, dù sao nhà anh cũng giàu.”
“Thầy Vương, em thế này có vô dụng lắm không ạ?”
“Vô dụng mà anh có thể thi đỗ đại học này à?” Thầy Vương tới cây nước rót thêm nước, “Đời người có tính giai đoạn, mỗi giai đoạn anh sắm một vai khác nhau, thái độ với cuộc sống cũng khác. Tôi là giảng viên, định hướng sau này cho các anh chị là trách nhiệm. Không phải thấy anh vô dụng nên mới định hướng cho anh.”
“Tương tự như vậy, anh là sinh viên, trẻ trung, tràn đầy nhiệt huyết, sống hết mình cho trước mắt. Những điều này rất bình thường, đừng mất niềm tin vào bản thân như thế. Lúc trước cậu có thế này đâu, ôi chà, cái thói ngông nghênh trước kia đâu mất rồi…”
Thời Dẫn nở nụ cười: “Thầy Vương, thầy đừng cười em.”
Thầy Vương vỗ vai Thời Dẫn: “Phải kiên định, cũng phải tự tin.”
Ra khỏi văn phòng, Thời Dẫn lại nhận được một tin nhắn điện thoại khó hiểu.
“Em chặn tôi rồi à? Không sao, dù sao ngày nào tôi cũng nhìn em.”
Số điện thoại khác nhưng có lẽ vẫn là người vừa nãy.
“Thằng điên.” Thời Dẫn mắng thầm một câu, gọi luôn tới.
Đối phương từ chối cuộc gọi.
“Em gọi tôi làm gì vậy? Muốn biết tôi là ai à? Bây giờ không thể cho em biết đâu cục cưng.”
Lần đầu tiên Thời Dẫn tức giận đến nổi gân trán thế này, gõ chữ thật mạnh:
“Cút.”
Sau đó lại chặn.
Tâm trạng sau giây phút thấy Dụ Duy Giang lập tức hóa rạng rỡ.
Dạo này Dụ Duy Giang không nhận được thông báo của đoàn phim nên ngày nào cũng về nhà sớm sau khi xong công việc hằng ngày. Mà mấy hôm nay, Thời Dẫn cũng không về phòng, ngày nào cũng ở nhà Dụ Duy Giang.
Bạn cùng phòng hỏi cậu yêu đương rồi à. Cậu ậm ừ, thừa nhận một cách nửa thật nửa giả.
Dụ Duy Giang nhận balo của Thời Dẫn, lắc mấy cái: “Đựng gì mà nặng thế này.”
“Quà của anh đấy.” Thời Dẫn lấy balo về thò tay vào trong.
Dụ Duy Giang tưởng Thời Dẫn tặng quà cho anh, nào ngờ Thời Dẫn lôi ra một đống quà của người khác, còn có rất nhiều thư.
Thời Dẫn đặt quà và thư trên sô pha, mang sổ xin chữ ký tới trước mặt Dụ Duy Giang, “Bạn em muốn xin chữ ký của anh.”
Dụ Duy Giang khoanh tay ngồi trên sô pha, lạnh nhạt nhìn Thời Dẫn.
Thời Dẫn bị anh nhìn mà chột dạ: “Sao vậy ạ?”
“Sao em lại làm mấy việc nhàm chán này nữa thế.”
Thời Dẫn bị phê bình, căng thẳng mím môi.
“Anh không thích người yêu anh làm thế này.” Dụ Duy Giang bảo cậu.
Thời Dẫn hiểu sao Dụ Duy Giang không vui. Nếu như cậu nhận được một đống quà của người khác từ Dụ Duy Giang, cậu cũng không vui.
“Lần sau em không vậy nữa đâu.” Thời Dẫn đẩy quà và thư sang một bên, “Em, em không tiện từ chối, mấy cậu ấy mong chờ lắm.”
Dụ Duy Giang không định tha cho cậu: “Em bóc thư của các bạn đấy đi, đọc cho anh nghe.”
“Đừng mà…”
“Đọc.” Dụ Duy Giang nhìn qua chỗ thư một cái.
Thời Dẫn kì kèo một hồi rồi chơi xấu nhào vào Dụ Duy Giang, hôn loạn lên đôi môi mím chặt của anh, “Em không đọc đâu, anh biết em ghen mà.”
Dụ Duy Giang ngoảnh mặt đi, cố ý không cho cậu hôn. Mấy lần Thời Dẫn hôn phải mặt anh.
“Mặt anh thơm thế.” Thời Dẫn mặt dày chu môi cọ cằm Dụ Duy Giang.
Dụ Duy Giang vỗ mạnh mông cậu một cái, mắng: “Đồ xấu bụng.”