Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em
Anh sẽ ghét, cũng sẽ yêu
Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
**Chương 62: Anh sẽ ghét, cũng sẽ yêu**
Edit + Beta: Chan + Yan
Lúc Dụ Duy Giang nhận được điện thoại của Khương Lâm, anh đang quay quảng cáo cho một thương hiệu.
“Tốt, quay xong rồi, thợ trang điểm dặm lại đi!” Đạo diễn hô dừng quay.
Thợ trang điểm vào studio dặm lại lớp makeup cho Dụ Duy Giang. Tiểu Đường cầm điện thoại chạy đến, “Anh Dụ, điện thoại anh rung suốt này. Chắc là chuyện quan trọng lắm.”
Dụ Duy Giang nhận điện thoại. Màn hình hiện ba cuộc gọi nhỡ, đều từ Khương Lâm – trợ lý cũ của anh.
Anh gọi lại.
“Alo?” Khương Lâm lên tiếng ngay.
“Chuyện gì?”
“Anh Dụ, giám đốc Ngô… bị tai nạn giao thông.”
Ngô Mẫn – mẹ của Dụ Duy Giang. Anh lặng im giây lát.
Thợ trang điểm nhẹ nhàng vén tóc, định sửa lại lớp phấn bị lem. Dụ Duy Giang giơ tay ngăn: “Tạm dừng một chút.”
“Vâng.” Cô thợ makeup rút tay lại.
Anh bước sang bên, bình tĩnh hỏi: “Tình hình thế nào?”
“Em không rõ chi tiết, nhưng hiện tại giám đốc Ngô đang cấp cứu trong bệnh viện.”
Tim Dụ Duy Giang thắt lại. Anh mím chặt môi, giọng trầm nặng: “Bố anh đến bệnh viện chưa?”
“Chủ tịch Dụ đang trên đường tới, ông ấy bảo em gọi cho anh.”
Bố của Dụ Duy Giang trước giờ không bao giờ nhắc đến mẹ anh trước mặt anh, cũng như không bao giờ đề cập chuyện gia đình với người ngoài.
“Anh Dụ…”
“Anh biết rồi.” Dụ Duy Giang nói rất bình tĩnh, “Công việc hôm nay chưa xong, xong rồi anh sẽ đến.”
Khương Lâm không khỏi thương cảm: “Anh Dụ, tình huống đặc biệt, công việc chậm trễ một chút cũng không sao…”
“Mấy chục người đang chờ anh quay quảng cáo. Bây giờ bỏ họ chạy tới bệnh viện, liệu khi anh đến thì ca phẫu thuật đã xong chưa? Anh không phải bác sĩ, đến sớm hay muộn cũng không thể thay đổi kết quả.” Dụ Duy Giang nói, “Khương Lâm, nhớ phận sự của mình, đừng vượt quá giới hạn.”
“Em xin lỗi.”
Anh gác máy, tiếp tục quay.
“Sao vậy?” Hình Kiêu hỏi.
Dụ Duy Giang không trả lời, chỉ bảo: “Nói đạo diễn đẩy nhanh tiến độ. Tranh thủ xong trước khi trời tối.”
“Anh có chuyện à?”
Anh gật đầu.
“Được, lát nữa em nói chuyện với anh.”
Thời Dẫn tan học về nhà, thấy cửa nhà tối om. Dụ Duy Giang vẫn chưa về.
Cậu định nhắn tin cho anh, nhưng vừa mở điện thoại đã nhận được một tin nhắn dâm dục gửi từ số lạ, thời gian hiển thị là mười phút trước – khi cậu đang trên tàu điện ngầm.
“Sao dạo này ngày nào em cũng ra ngoài thế? Không ở trường nữa à?”
“Cục cưng, quần bò của em hôm nay đẹp lắm, làm chân em vừa dài vừa thẳng.”
“Bình thường em có tự tuốt không? Mấy hôm nay tôi thường xuyên nghĩ đến em mà tuốt đấy.”
Thời Dẫn cảm thấy buồn nôn, nghĩ thầm: “Lắm điện thoại quá!” Lần này cậu không trả lời, cũng không chặn.
Kẻ này biết dạo này cậu không đến trường, biết hôm nay cậu mặc gì, chứng tỏ hắn là người trong trường, hơn nữa còn rất gần cậu.
Thời Dẫn mở WeChat, nhập số điện thoại vào thanh tìm kiếm bạn bè. Nhưng tài khoản vừa hiện ra không quen biết. Có hai khả năng: một là cậu không biết hắn, hai là đây là tài khoản ảo.
Thời Dẫn thêm số vào danh bạ, chọn “Thêm bạn từ danh bạ”. Hệ thống nhận diện tài khoản này cấp độ rất thấp – rõ ràng là ảo. Nhưng tài khoản này có một bạn chung với Thời Dẫn.
Người bạn chung này chỉ có thể là: một, bạn chung thật sự; hai, chính là tài khoản thật của kẻ kia. Dù thế nào, Thời Dẫn cũng biết kẻ đó – và hắn chính là học sinh trong trường của cậu.
Cậu phân tích xong, ngẩng nhìn đồng hồ. Qua giờ ăn tối mà Dụ Duy Giang vẫn chưa về.
Thời Dẫn gọi cho anh.
“Alo, chưa xong việc à? Anh ăn cơm chưa?”
“Anh có chút việc, muộn chút sẽ về.”
“Sao vậy?”
Dụ Duy Giang đang lái xe tới bệnh viện, tai nghe không dây.
“Mẹ anh bị tai nạn, đang phẫu thuật.”
“Gì?!” Thời Dẫn giật mình đứng dậy, “Nghiêm trọng không? Tình hình thế nào?”
“Không biết, vẫn đang mổ.”
Dụ Duy Giang ít khi nhắc đến gia đình. Thời Dẫn chỉ biết sơ sơ về Dụ Duy Giang. Giọng anh bình tĩnh đến mức khiến cậu lo lắng.
“Anh, em qua được không?”
Dụ Duy Giang biết Thời Dẫn muốn đến, nhưng tôn trọng ý muốn của cậu.
“Được.” Anh trả lời, rồi đưa địa chỉ bệnh viện.
Vụ tai nạn của Ngô Mẫn có lẽ là chuyện tồi tệ nhất mà Dụ Duy Giang gặp phải trong đời. Lúc nghe Khương Lâm báo tin, tim anh đập thình thịch – kinh hoàng, có chút sợ hãi, nhưng anh không như người khác, không cuống cuồng chạy đến bệnh viện như những đứa con khác khi nghe tin mẹ gặp nạn.
Từ nhỏ, Ngô Mẫn không bao giờ dành nhiều tình cảm cho anh, nên Dụ Duy Giang cũng không yêu thương bà nhiều.
“Nhiều tình cảm” là từ đã được gọt giũa bóng bẩy, nói vậy đã là đề cao Ngô Mẫn. Với anh, bà chỉ là sản phẩm của một cuộc hôn nhân thương mại.
Cửa phòng phẫu thuật đông nghịt người – toàn họ hàng nhà Ngô và vài thành viên hội đồng quản trị tập đoàn Ngô Thức. Bố Dụ đứng ngoài cùng, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Bố.” Dụ Duy Giang đi về phía ông.
Bố quay lại: “Tới rồi.”
“Tình hình thế nào?”
“Phẫu thuật vẫn chưa xong, nhưng đã thoát khỏi nguy hiểm.”
Anh gật đầu. Nỗi sợ biến mất, bàn tay ướt mồ hôi hạ xuống.
Đám người quay sang nhìn anh. Trong mắt họ đầy rẫy đủ loại cảm xúc: trách móc, ghét bỏ, khinh thường, thất vọng… Ánh mắt họ nhất loạt đổ dồn về phía anh, như thể giây sau sẽ biến thành bức tường người xông tới trách mắng.
Thời Dẫn đến muộn hơn anh một chút. Cậu chạy tới phòng phẫu thuật tầng một.
“Duy Giang, cháu thế nào rồi!”
Vừa bước vào, cậu nghe tiếng người trách móc Dụ Duy Giang.
“Mẹ cháu gặp tai nạn đang mổ. Cháu bình thường, không hề sốt ruột. Bà hỏi cháu có chuyện gì mà ngay cả mẹ đẻ cũng chẳng đoái hoài?”
Người đánh vào ngực Dụ Duy Giang khóc lóc là cô của Ngô Mẫn. Con gái bà kéo bà sang bên, vừa lau nước mắt vừa trách: “Mẹ cháu ly hôn với ba cháu nhưng ít nhất cũng là người sinh ra cháu, cháu rốt cuộc là thế nào mà không có chút tình nghĩa?”
“Duy Giang, không phải nói cháu đâu, dù sao nó cũng là mẹ cháu. Có đứa con nào giống cháu không!”
“Nó là đứa vong ân phụ nghĩa! Sau khi A Mẫn ly hôn, có thấy nó về nhà ngoại lần nào chưa! Nó đã lộ mặt ra lần nào chưa!”
“Làm người nổi tiếng quan trọng, đóng phim quan trọng, cái gì cũng quan trọng hơn mẹ nó!”
Thời Dẫn thấy Dụ Duy Giang bị đám người vây quanh chỉ trích, mặt cậu tức giận sầm sịt. Cậu chạy đến, mặt mày giận dữ.
Dụ Duy Giang đột nhiên mở miệng, giọng bình tĩnh lạnh lùng vang lên.
“Mọi người nghĩ đến sớm một giây là phẫu thuật xong ngay sao?” Anh nhìn quanh, “Sao phải lãng phí thời gian chờ đợi vô nghĩa?”
“Mày nói gì!” Có người quát.
Dụ Duy Giang lườm người đó: “Đây là bệnh viện, ngậm miệng lại.”
“Mày…”
Bố Dụ bước lên, đẩy Dụ Duy Giang ra sau, lạnh lùng: “Họ Dụ. Biết tao và Ngô Mẫn ly hôn rồi thì cũng nên rõ tao và cô ấy, cũng như mấy người ở đây không có chút quan hệ nào. Con tao không đến lượt mấy người lắm lời!”
Cửa phòng phẫu thuật từ từ mở ra. Bác sĩ mổ chính và y tá bước ra. Đám người vội vàng vây quanh hỏi tình hình.
“Đã thoát khỏi nguy hiểm.”
Thời Dẫn chạy đến, nắm lấy tay Dụ Duy Giang.
Bàn tay anh ướt.
Dụ Duy Giang nghiêng đầu. Lúc mọi người vây quanh phòng phẫu thuật, Thời Dẫn nhẹ nhàng vuốt ngón tay anh. Khi bố Dụ quay lại, cậu nhanh chóng buông tay.
Thời Dẫn không biết quan hệ giữa Dụ Duy Giang và mẹ anh thế nào, nhưng cậu ghét tất cả những kẻ lấy tình cảm và đạo đức ra trói buộc anh, huống chi những người gọi là họ hàng nhà ngoại này có tư cách gì chứ.
“Không sao.” Thời Dẫn cười với Dụ Duy Giang.
Anh nhìn vào mắt cậu, rồi hỏi: “Ăn tối chưa?”
Hai tiếng sau, Ngô Mẫn được chuyển sang phòng bệnh VIP. Trong hai tiếng đó, họ hàng ngoại và hội đồng quản trị tập đoàn Ngô Thức lần lượt rời đi. Dụ Duy Giang bảo Khương Lâm đi mua cơm cho Thời Dẫn.
Thời Dẫn bảo không đói, nhưng Dụ Duy Giang bắt cậu ăn.
“Anh không ăn à?” Thời Dẫn ngồi trên ghế hành lang ăn suất cơm sốt thịt bò. Bố Dụ cũng ở bên cạnh, cậu ăn dè dặt.
“Anh không đói.” Dụ Duy Giang nói.
“Bạn à?” Bố Dụ bất ngờ hỏi.
Thời Dẫn sặc: “Khụ khụ… Cháu chào chú.”
Bố Dụ gật đầu, đứng dậy: “Bố vào xem.”
Hành lang chỉ còn lại Dụ Duy Giang và Thời Dẫn. Thời Dẫn nhìn vào phòng bệnh, chờ bố Dụ đi vào mới túm lấy tay anh.
“Tay anh lạnh quá.”
Dụ Duy Giang lộn ngón tay anh, xen kẽ với ngón tay cậu.
Họ không nói gì, đến khi bố Dụ bước ra khỏi phòng bệnh, Thời Dẫn mới căng thẳng buông tay.
“Mẹ con muốn gặp con.” Bố Dụ bảo.
Dụ Duy Giang đứng dậy, bước vào phòng.
Ngô Mẫn nằm trên giường, trán quấn băng gạc. Bà nhìn anh với vẻ yếu đuối. Tình hình không tệ như anh tưởng.
Dù sao, bà vẫn là mẹ anh. Lúc sinh mệnh cận kề, người đầu tiên nghĩ đến là người thân nhất.
Ngô Mẫn chưa bao giờ phủ nhận sự khắt khe của mình với Dụ Duy Giang, nhưng bà ích kỷ, lạnh nhạt. Ngay cả trong khoảnh khắc yếu đuối nhất, bà vẫn lấy thân phận mẹ ruột để trói buộc anh: “Mấy hôm nay… đến chăm mẹ đi.”
Sau vài phút, Dụ Duy Giang và bố ra ngoài. Ông nói: “Bố có thể thuê điều dưỡng chăm mẹ con, con không cần phải chịu trách nhiệm.”
“Không cần, để con chăm.”
Bố nhíu mày: “Tùy con.”
Trước khi đi, bố nhìn Thời Dẫn. Cậu không khỏi lo lắng, chạy đến hỏi Dụ Duy Giang: “Có phải anh cần ở lại chăm bà ấy không?”
“Ừ.”
“Có phải anh… không thích bà ấy không?”
“Không phải không thích, chỉ là không có tình cảm.”
“Thật ra anh có thể thuê người chăm sóc.” Nghĩ đến việc Dụ Duy Giang bị gia đình ép buộc, Thời Dẫn cảm thấy bất bình với Ngô Mẫn, “Anh đừng mềm lòng.”
Dụ Duy Giang không ngờ Thời Dẫn lại nói vậy, anh không khỏi mỉm cười: “Anh cảm thấy người mềm lòng nhất thế giới là em.”
“Hả?” Thời Dẫn không kịp phản ứng.
“Anh không mềm lòng.” Cuối cùng, Dụ Duy Giang không nhịn được, hôn Thời Dẫn nồng nhiệt, lưu luyến.
Anh rời môi cậu.
Hơi thở của Thời Dẫn nặng nề hơn.
“Nói cho cùng, bà ấy vẫn là mẹ anh, một trong số những người anh cần chịu trách nhiệm.” Dụ Duy Giang nhìn Thời Dẫn, “Chỉ là hiện tại.”
“Còn có vài người cần phải chịu trách nhiệm cả đời, ví dụ như em.”
Tính cách Dụ Duy Giang có nhiều nét thu hút người khác. Sự kỷ luật nghiêm khắc là nét thu hút mê người nhất. Nó khiến anh vừa lạnh lùng, vừa sâu sắc.
Anh sẽ ghét, cũng sẽ yêu.
Lòng anh góc cạnh rõ ràng, nhưng Thời Dẫn tự nguyện ôm chặt lấy.