Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po"
Tôi Là Ngân Tri Chi!
Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po" thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi người trong phòng đều đứng hình.
Bác sĩ lại được gọi đến lần nữa.
Ông ấy dùng đèn soi mắt tôi rất lâu, hỏi thêm vài câu nhưng tôi tuyệt nhiên không hé răng.
Giờ đây, tôi đã hoàn toàn nhập tâm vào vai nữ chính.
Tôi chính là nữ chính, Ngân Tri Chi.
Nhìn xem, một người tên Kim, một người tên Ngân, rõ ràng là số phận đã định tôi phải làm người thế thân cho Kim Chi Chi mà.
Tôi chính là một đóa tiểu bạch hoa thanh thuần, vì muốn kiếm tiền cứu mẹ mà bị đám thiếu gia vô lương tâm đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Những người xung quanh vẫn đang bàn tán xôn xao, một lát sau, thái tử gia tiến đến hỏi chuyện tôi.
Tôi nhìn hắn chằm chằm.
Tuy hắn là một tên tội đồ của pháp luật với các tội danh cưỡng bức, giam giữ người trái phép, đáng lẽ phải ngồi tù mọt gông.
Nhưng vì đây là truyện NP (Ngôn tình Đa Phu), nam nữ chính có thể "ngủ" mà nảy sinh tình cảm, nên hiện giờ tôi đang yêu hắn sâu đậm.
Huống hồ hắn lại là nam chính, đẹp trai đến mức gương mặt như được điêu khắc, quyền thế ngập trời.
Giai đoạn đầu, hắn là đại soái ca tảng băng trôi; giai đoạn sau, vì muốn cứu vãn trái tim nữ chính mà biến thành một người đàn ông ấm áp, thậm chí còn đi tranh sủng với những người đàn ông khác.
Hắn nhíu mày hỏi tôi: “Em tên là gì?”
“Ngân Tri Chi.”
Tôi nhấn mạnh từng chữ: “Ngân trong màu bạc, Tri trong tri thức. Tôi không phải là thế thân của bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của anh. Tôi chỉ là một người giúp việc trong nhà anh thôi, quan hệ giữa tôi và anh nhất định phải chấm dứt!”
Tôi quay sang nhìn Kim Chi Chi với ánh mắt oán hận.
Cô ta nghe thấy lời tôi nói thì bật cười thành tiếng.
Tôi càng tức giận hơn.
Thái tử gia liếc nhìn cô ta một cái, cô ta liền im bặt.
Những người khác cũng che miệng cười trộm.
Chỉ có một cặp vợ chồng trung niên là nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
Tôi biết, họ chính là cha mẹ của Kim Chi Chi.
Bọn họ đa mưu túc trí, thấy thái tử gia hiện tại quá quan tâm đến tôi nên sợ con gái họ sau này sẽ phải chịu thiệt thòi.
Kim Chi Chi ghé tai nói nhỏ với thái tử gia: “Con bé đang nói về cái thiết lập đó, hình như là nội dung trong cuốn tiểu thuyết mà nó từng gửi cho tỷ xem, ha ha ha... Vất vả cho đệ rồi, em rể.”
Tôi đau đớn nhìn theo bóng lưng xứng đôi vừa lứa của bọn họ.
Chỉ có Kim Chi Chi mới có thể đứng bên cạnh thái tử gia với dáng vẻ rạng rỡ như ánh mặt trời như thế.
Tôi ngước nhìn bầu trời một góc 45 độ, để lộ ra một góc nghiêng tuyệt mỹ.
Trong sách đều viết như thế cả.