Chương 3

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po" thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

6.
Tôi ngẩng cổ đến mỏi nhừ mà chẳng ai đoái hoài gì đến tôi.
Mọi người xúm lại an ủi thái tử gia vài câu rồi lần lượt rời đi.
Người bị bệnh là tôi, nhưng kẻ được an ủi lại là hắn.
Hắn đưa tôi trở về biệt thự.
Tôi lập tức quấn tạp dề, định vào bếp nấu cơm.
Tôi là một cô người hầu nhỏ bé nhưng cần mẫn mà.
Đám người hầu nhìn thấy tôi thì hoảng hốt: “Thiếu phu nhân, để chúng tôi nấu cơm là được rồi. Cô vừa mới bị ngộ độc phải vào viện xong, làm ơn đừng đụng vào đồ ăn nữa.”
Mấy lời này tôi hoàn toàn để ngoài tai.
Tôi biết đám người hầu này đều muốn tốt cho mình, bởi vì họ thường xuyên nghe thấy thái tử gia hành hạ tôi nên mới sinh lòng đồng cảm.
Thái tử gia từng nói tôi chỉ là một món đồ chơi, muốn giày vò thế nào cũng được, còn bạch nguyệt quang của hắn thì kim chi ngọc diệp, cần phải giữ cho cô ta một vẻ thanh thuần, trong sạch nhất.
Nghĩ đến đây tôi khóc đến đau lòng.
Nhưng giờ tôi đã xuyên qua đây rồi, tôi sẽ không cho hắn cơ hội chà đạp mình nữa.
Tôi dự định lãnh lương tháng này xong sẽ rời bỏ hắn ngay lập tức.
Bỏ trốn chính là linh hồn của thể loại văn học này.
Mấy người anh em của hắn cũng không tệ. Nếu đã là truyện NP, tôi vẫn nên tôn trọng thiết lập của nó.
Nếu không đi theo cốt truyện, biết đâu tôi sẽ bị biến mất hoặc bị điện giật thì sao?
Dù sao mấy truyện xuyên không khác tôi từng xem đều diễn ra như vậy cả.
7.
Đúng lúc tôi đang định nhặt rau thì cảm giác có người đang nhìn mình từ phía sau.
Vừa quay đầu lại, tôi đã thấy thái tử gia đứng đó.
Hắn hai tay đút túi quần, nói với tôi: “Lên lầu tắm rửa trước đi.”
Thú thực là tôi vẫn rất sợ hắn.
Tôi lặng lẽ tháo tạp dề rồi cùng hắn đi lên lầu.
Khi hắn định bước vào phòng, tôi đã chặn hắn lại.
Tôi quật cường và dũng cảm cất tiếng: “Tôi biết anh nói tôi hạ tiện, đáng bị anh đùa giỡn, nhưng bây giờ tôi không muốn như thế nữa.”
Hắn nhướng mày, tỏ vẻ thong dong chờ đợi, ra hiệu cho tôi nói tiếp.
Nước mắt tôi bắt đầu trào ra: “Anh hãy sống tốt với Kim Chi Chi đi. Tuy cô ta là một người phụ nữ xấu xa, nhưng không chịu nổi việc anh thích cô ta đấy thôi.”
Hắn bật cười trầm thấp.
Lúc tôi đang khóc mà hắn lại dám cười sao?
Tôi vô cùng tức giận, vừa thấy bất bình thay cho nữ chính, vừa thấy không cam tâm thay cho chính bản thân mình – người đang kế thừa cơ thể và tình cảm của nữ chính.
“Giờ anh ngược đãi tôi như thế này, sau này anh sẽ phải rơi vào cảnh truy thê hỏa táng tràng cho xem! Lúc đó tôi sẽ không thèm liếc nhìn anh lấy một cái đâu! Hừ!”
Tôi hung hăng đóng sầm cửa lại, rồi quen đường quen lối đi vào phòng vệ sinh tắm rửa.