Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po"
Gặp Lại Sau Kỳ Nghỉ
Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po" thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
13.
Bộ phim Kim Chi Chi tham gia trước đó đã giúp cô được biết đến nhiều hơn một chút.
Kỳ nghỉ đông năm ấy, cả gia đình cô thảnh thơi ngồi trước tivi xem bộ phim cô đóng.
Trong khi đó, cô lại phải lủi thủi một mình trên thư phòng tầng hai để hoàn thành chồng bài tập Tết.
Sau hàng loạt những chuyện không hay, bố mẹ cô đã thẳng thừng gạch tên cô khỏi danh sách 'con ngoan', xếp vào hàng ngũ 'trẻ trâu' cần được giám sát đặc biệt.
Bố mẹ Kim chuẩn bị quà cáp để đến cảm ơn Hà Khiên Chu.
Họ vẫn chưa biết chuyện cô trèo tường là để đi tìm hắn, bởi Kim Chi Chi nhất quyết không hé răng, chỉ nói rằng vì quá thèm ăn nên đã trốn ra ngoài mua đồ.
Bố mẹ Kim gọi điện hẹn Hà Khiên Chu đi ăn tại một nhà hàng.
Suốt bữa tiệc, Kim Chi Chi chỉ trưng ra vẻ mặt cười gượng, bố mẹ bảo nói gì thì cô nói nấy, bảo cúi đầu là cúi đầu.
Thế nhưng, Hà Khiên Chu vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Hắn cũng từng thử liên lạc với cô nhưng điện thoại cô luôn tắt máy, tin nhắn cũng không nhận được hồi đáp.
Qua lời anh trai cô, hắn mới biết cô đang bị quản thúc nghiêm ngặt nên cũng không tiện tìm gặp.
14.
Trong bữa tiệc, khi nghe nhắc đến chuyện định mời gia sư về phụ đạo cho cô, hắn đột nhiên như bị ma xui quỷ khiến mà thốt lên: “Môn Vật lý và Toán học của cháu cũng khá ổn, hay là để cháu kèm cho em ấy.”
Sắc mặt bố mẹ Kim lập tức trở nên kỳ lạ. Nếu không phải nể hắn là người nhà họ Hà, chắc họ đã cho hắn một trận rồi.
Đứa con gái như hoa như ngọc của họ mà lại cần đến hạng người đã đi làm như hắn về dạy kèm sao?
Hắn đang ấp ủ mưu đồ gì, bố mẹ Kim dù không muốn nghĩ xấu nhưng trong lòng cũng đã hiểu rõ mười mươi.
Bị từ chối khéo léo, Hà Khiên Chu đành bỏ cuộc.
Cô gái nhỏ kia thì vẫn nhất quyết không thèm để ý đến hắn.
Cho đến khi cô khai giảng, vào chiều thứ Sáu nọ, hắn đã đứng đợi sẵn ở cổng trường cô.
Hắn nghe nói chiều thứ Sáu cô sẽ tan học sớm. Vì trời còn chưa tối, cô thường đi bộ về nhà cùng đám bạn trong khu biệt thự chứ gia đình không cử xe riêng đến đón.
Thấy hắn, cô vẫn không giấu nổi vẻ khẩn trương, niềm vui và sự bất ngờ hiện rõ trên mặt, nhưng vẫn cố làm ra vẻ giận dỗi.
Đám bạn của cô thì làm mặt quỷ trêu chọc. Cô ra hiệu cho họ đi trước nhưng cả đám cứ vờ như không hiểu ý, nhất quyết ở lại hiện trường để "hóng biến".
15.
Cuối cùng, hắn đành mời cả nhóm đi ăn.
Sau khi đưa nhóm bạn vào phòng bao, hắn mới giữ tay cô lại: “Giận tôi à? Sao lâu thế không thèm để ý đến tôi?”
Chỉ một câu nói đó thôi đã làm cơn giận của cô tan biến sạch: “Không có giận, là tại anh nói không cho em đi tìm anh mà.”