Khi anh đến tìm em

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po" thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ý là không cho em trèo tường ra ngoài tìm tôi, chứ bình thường em vẫn có thể đến mà.”
“Muộn rồi!”
Cô nói, mắt rưng rưng: “Bố mẹ em không cho phép nữa!”
Quả thật, lời nói của cô khiến người nghe xót xa, người thấy cũng muốn rơi lệ.
“Vậy thì để tôi đến tìm em.”
Kể từ đó, chiều thứ Sáu nào hắn cũng đứng đợi ở cổng trường khi cô tan học. Lúc thì hắn đưa cô về nhà, lúc lại mời cả đám bạn của cô đi ăn.
Bọn trẻ con kia đúng là những “bóng đèn” công suất lớn, vô cùng nhiệt tình.
16.
Vào sinh nhật 17 tuổi của Kim Chi Chi, bố mẹ Kim cũng tổ chức tiệc cho cô.
Nhưng bữa tiệc này, những người được mời đều do cô tự chọn.
Hà Khiên Chu cũng đến.
Căn biệt thự lúc này tràn ngập bạn bè và bạn học của cô.
Hắn thậm chí còn nhìn thấy gia sư của cô, một nam sinh viên có ngoại hình khá thanh tú.
Hai người trông rất thân thiết, điều này khiến hắn cảm thấy không mấy thoải mái trong lòng.
Hắn tặng cô một chiếc máy ảnh làm quà.
Cô thẹn thùng nói lời cảm ơn.
Người lớn tự giác nhường lại không gian cho bọn trẻ.
Hắn ngồi nói chuyện cùng bố mẹ cô ngoài ban công.
Qua lớp cửa kính sát đất, hắn nhìn thấy bọn họ đang khiêu vũ, không khí chẳng khác nào một buổi dạ vũ thực thụ.
Cô thậm chí còn thay đổi vài bạn nhảy.
Hắn nới lỏng cà vạt.
Hắn đi thẳng từ công ty đến đây nên vẫn còn mặc lễ phục.
Khi được bố mẹ cô tiễn ra về, hắn vô tình nghe thấy cô đang hẹn với anh gia sư, ngày mai sẽ đi mua sách bài tập mới.
17.
Buổi tối hôm đó, hắn suy nghĩ hồi lâu rồi quyết định gọi điện cho cô.
Giọng nói hào hứng của cô truyền đến từ đầu dây bên kia.
Hắn bảo ngày mai hắn vừa hay có thời gian rảnh, có thể đi mua sách cùng cô.
Hai người thầm hiểu ý nhau, hẹn gặp tại một quán cà phê cách nhà cô không xa.
Cảm giác cứ như thể những thành viên địa hạ đảng đang bí mật liên lạc vậy.
Vừa đến quán cà phê, cô đã lẻn ngay vào nhà vệ sinh để dặm lại một lớp trang điểm hoàn chỉnh.
Kỹ thuật của cô đã tiến bộ hơn trước rất nhiều, có vẻ như gần đây cô đang tích cực học hỏi.
Ý trời chẳng chiều lòng người, trời đổ mưa.
Hắn cầm ô che cho cô.
Cô thẹn thùng nép sát vào người hắn, ngửi thấy mùi hương dễ chịu từ cơ thể hắn mà cảm tưởng như mình có thể thăng thiên ngay lập tức.
Hắn rất muốn ôm lấy cô nhưng đã kịp kìm nén lại.
Hai người bước vào hiệu sách lớn nhất thành phố.
Nhìn đống tạp chí và truyện tranh rực rỡ sắc màu, cô không thể rời bước.
Cô như kẻ “chết đói” đứng đó ngốn ngấu từng trang sách, vừa xem vừa nói với hắn.