Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po"
Thái tử gia trêu ghẹo
Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po" thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
8.
Sau khi tắm xong, tôi mới chợt nhận ra mình quên mang theo đồ ngủ. Đúng lúc tôi định quấn khăn tắm bước ra ngoài thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Tôi giật mình thon thót.
Vào những lúc thế này, nam chính trong truyện thường sẽ làm những chuyện không khác gì cầm thú!
Tôi cảnh giác hỏi: “Anh làm gì vậy! Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa đâu! Đừng hòng mà ngủ với tôi lần nữa!”
Giọng hắn nhàn nhạt vang lên: “Tôi mang quần áo cho em thôi.”
Hả? Sao tôi lại cảm thấy có chút hụt hẫng thế này nhỉ?
Tôi khẽ mở hé cửa, quả nhiên trong tay hắn đang cầm bộ đồ ngủ của tôi.
Tôi giật phắt lấy.
Hắn cười cười trêu chọc: “Em thất vọng vì tôi không làm gì em à?”
Hắn bỗng nhiên ghé sát lại gần tôi, thì thầm: “Hay là lúc này tôi nên xông vào làm chút gì đó nhỉ?”
Khi hắn tiến sát lại, mặt tôi đỏ bừng lên.
Cái đồ hỗn đản vô sỉ này, mấy cái cảnh tượng "phế liệu màu vàng" lập tức xâm chiếm tâm trí tôi.
Tôi oán hận khóa chặt cửa lại. Thay quần áo xong bước ra, tôi thấy hắn đang ngồi trên sô pha xem điện thoại của mình.
Tôi chạy lại giật lấy điện thoại: “Sao anh vào đây được? Anh còn dám xem trộm điện thoại của tôi!”
Tôi lập tức nhớ lại chuyện hắn đã từng giam cầm tôi, còn lén lút cài định vị theo dõi điện thoại của tôi nữa.
Nghĩ đến đó mà tôi uất ức đến đỏ cả mắt.
Lần này, hắn lại đột nhiên "làm người", kéo tôi ngồi xuống đùi hắn rồi dịu dàng dỗ dành: “Chịu uất ức gì thì nói với chồng nghe xem nào.”
“Anh không phải chồng của tôi.” Tôi nghẹn ngào đáp: “Anh chỉ là một tên hỗn đản đã giam cầm tôi, coi tôi là kẻ thế thân thôi!”
Khóe miệng hắn giật giật, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Tôi biết mà, đây chính là sự thật rành rành ra đó, hắn không thể nào chối cãi được.
Đến giờ cơm tối, thái tử gia rất tự nhiên muốn ngủ chung phòng với tôi.
Tôi kiên quyết từ chối: “Tôi chỉ là một cô giúp việc nhỏ trong nhà anh thôi, không có bán thân cho anh, làm ơn hãy tôn trọng tôi!”
Hắn nhìn căn phòng một lượt, rồi lại nhìn tôi, lắc đầu: “Tôi sợ tối em đá chăn rồi bị cảm lạnh.”
Hắn chẳng thèm quan tâm đến lời tôi nói nữa, cứ thế đẩy tôi vào phòng rồi đóng cửa lại.
Khi hắn giơ tay muốn ôm lấy tôi, tôi lập tức đẩy hắn ra một cách kiên quyết: “Tôi là người đàng hoàng!”
Hắn lại đứng đó cười một cách đầy ẩn ý.
Sau đó, y như những gì trong sách đã viết, hắn vươn "ma trảo" về phía tôi.
Tôi là nữ chính của truyện NP mà, thân kiều thể nhuyễn, đúng là rất dễ bị người ta đè xuống.
9.
Ngày hôm sau, tôi nhìn hắn bằng ánh mắt vừa hổ thẹn vừa giận dữ.
Hắn nhướng mày: “Em nhìn tôi bằng cái biểu cảm gì thế hả? Chẳng phải em nói em là cô giúp việc nhỏ nhà tôi sao?”
“Tôi muốn nghỉ việc!”
“Vậy còn tiền phẫu thuật của mẹ em thì tính sao?”