Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po" thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đây là cốt truyện đã định!”
Tôi dõng dạc nói đầy khí phách: “Tôi phải tôn trọng diễn biến cốt truyện! Cho nên anh đừng ngăn cản tôi nữa!”
Hắn cười khẩy vì tức giận.
“Tốt lắm, tôi thật không ngờ em còn có thể 'điên' đến mức này! Trước đây tôi còn thương xót, không nỡ để em quá mệt mỏi.”
Mắt tôi lập tức đỏ hoe.
Hắn lúc nào cũng chỉ làm theo ý mình, chưa bao giờ để ý đến cảm nhận của tôi cả.
Bởi vì đây là một cuốn truyện NP vô đạo đức, nên dù tôi có ốm sốt thì hắn cũng sẽ không buông tha cho tôi.
Đã vậy hắn còn trơ trẽn nói mấy lời kiểu như "mệt một chút cho nóng người".
Khi đèn đỏ, hắn quay sang, dịu dàng xoa đầu tôi.
“Bảo bối, chủ nhật được nghỉ ngơi nên em thất vọng lắm đúng không?”
Hắn cười lộ hàm răng trắng bóng hơi chói mắt, rồi tiếp tục: “Không sao đâu, sau này mỗi ngày đều không cần nghỉ ngơi nữa, chúng ta cứ dựa theo đúng tiết tấu trong cuốn tiểu thuyết rác rưởi của em mà làm.”
Tôi chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát, cảm thấy có gì đó không đúng.
16
Thái tử gia kéo tôi, khiến tôi loạng choạng bước vào nhà.
Lúc sắp bước qua cổng chính, tôi liều mạng bám chặt cánh cửa, gào lớn: “Buông tôi ra! Nếu anh còn giam giữ tôi, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”
Hắn một tay giữ chặt tôi, một tay gỡ những ngón tay đang bám víu vào cửa của tôi.
Tôi khóc lóc thảm thiết cầu xin: “Hu hu, anh thả tôi đi đi, anh sắp kết hôn rồi, tôi không muốn làm kẻ thứ ba của anh đâu.”
Vừa lúc có mấy người hầu đi ra.
Tôi kêu cứu thảm thiết: “Cứu mạng với! Cứu tôi với!”
Có một dì lạ mặt, thấy tôi đáng thương định lại gần.
Trong lòng tôi vừa nhen nhóm hy vọng thì ngay lập tức, người dì đứng cạnh đã kéo bà ấy đi, còn nói: “Người ta là vợ chồng đang chơi trò tình cảm, bà đừng chen vào phá hỏng cuộc vui của họ.”
Thái tử gia hệt như một tên đại vai ác, hắn cười ha hả rồi vác tôi từ dưới nhà lên thẳng trên lầu.
Hắn thậm chí còn tìm ra cuốn tiểu thuyết tôi vẫn nghĩ mình xuyên vào, sau đó dựa theo miêu tả trong sách mà trừng phạt tôi.
Cuối cùng, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
17
Hắn cầm hai quả trứng gà luộc để đắp mắt cho tôi.
Tôi bực bội nói: “Không cần anh giả vờ tốt bụng.”
“Được rồi, đừng giận nữa, tôi xin lỗi. Vừa rồi tôi làm hơi quá thật sự.”
Quả trứng gà nóng hổi cách một lớp khăn giấy đắp lên mắt quả thực rất dễ chịu.
Tôi khẽ hừ một tiếng, tận hưởng sự dịu dàng của hắn.