Chương 9

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po" thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Điều hay của cuốn tiểu thuyết dở tệ này là mỗi nam chính đều thật lòng yêu nữ chính, trên giường thì mãnh liệt nhưng ngoài đời lại vô cùng dịu dàng.
Cho dù là tảng băng như thái tử gia cũng không ngoại lệ.
Trong lúc ngủ, tôi vẫn nửa tỉnh nửa mê tự nhủ rằng nhất định phải trốn thoát để cốt truyện có thể tiếp diễn.
Nhưng kết quả là thái tử gia canh giữ tôi cực kỳ nghiêm ngặt.
Sáng hôm sau, khi tôi ngủ đến khi tự mình tỉnh giấc, tôi cứ ngỡ hắn đã đi làm rồi, không ngờ hắn vẫn đang ngồi làm việc ở khu vực phòng khách ngay trong phòng ngủ.
Thấy tôi dậy, hắn cùng tôi đi xuống lầu.
Tôi vừa ăn sáng vừa nhìn hắn hỏi: “Anh không đi làm sao?”
“Tôi chờ em.”
Tôi chỉ tay vào chính mình.
Hắn gật đầu xác nhận.
Tôi miễn cưỡng đi thay một bộ quần áo khác, trước khi ra khỏi cửa còn tuyệt vọng giãy giụa.
“Anh đừng tưởng có thể giam cầm được thân xác tôi thì sẽ có được trái tim tôi. Tôi sẽ không bao giờ yêu kiểu đàn ông không tôn trọng ý muốn của tôi như anh đâu!”
Bác giúp việc Vương há hốc mồm ngạc nhiên, vẻ mặt hưng phấn như vừa hóng được một màn kịch hay ho.
Thái tử gia nhướng mày, thản nhiên đáp: “Tôi cần trái tim em làm gì, tôi chỉ cần người em là đủ rồi.”
Tôi tức đến đỏ cả mắt, cảm giác mình đúng là người phụ nữ nhà lành bị tên ác bá ức hiếp.
Suốt dọc đường đi, tôi giữ im lặng tuyệt đối, không thèm nói với hắn một lời nào.
Đến tận khi tới công ty, hắn vẫn nắm chặt tay tôi không buông.
Tôi châm chọc hắn: “Anh không sợ bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của anh ghen à? Chẳng phải anh cưng chiều cô ta nhất sao?”
Hắn cười như không cười, chậm rãi nói: “Cô ấy hào phóng lắm, không giống em, lòng dạ hẹp hòi như vậy.”
Tôi oán hận véo hắn một cái thật đau, hắn đau đến mức xuýt xoa, khiến lòng tôi lại có chút xót xa.
Lúc hai chúng tôi đi thang máy chuyên dụng lên tầng 79, đám nhân viên nhìn thấy chúng tôi mà ai nấy đều sáng mắt lên.
Đặc biệt là khi nhìn tôi, trông họ cứ như sói đói thấy xương vậy.
Tôi nhìn những gương mặt "người qua đường Giáp" này mà lâm vào trầm tư.
Chẳng lẽ ở thế giới này, ngoài việc bị các nam chính bắt nạt, tôi còn phải bị cả người qua đường Giáp bắt nạt sao?
Chắc là họ sẽ sỉ nhục tôi, sau đó các nam chính sẽ xuất hiện anh hùng cứu mỹ nhân rồi tát thẳng vào mặt bọn họ chứ gì?
Vào đến văn phòng, thái tử gia liền bảo tôi: “Em cứ tự nhiên mà chơi đi, trên bàn trà có iPad đấy, bánh ngọt với kem ở trong tủ lạnh, nhưng nhớ ăn ít thôi kẻo lại kêu gào đòi giảm béo. Nếu chán thì bảo thư ký đưa em đến phòng tập thể thao, nhưng hiện tại em đang bệnh, không được tự ý chạy ra ngoài một mình, tránh bị người khác vây xem.”