Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 193: Đêm Trường – 1
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 193 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 193: Đêm Trường – 1
Nói thật thì đúng như câu La Ái Diệu từng nói: “Hồi còn mập mờ, tôi với em cũng ngủ chung giường mà” —— lần cuối Thi Sương Cảnh ngủ một mình là khi nào nhỉ? Nghĩ lại mới thấy rợn người, yêu nhau đến mức đó thật rồi, nhà thuê gần trường đại học cũng chỉ bố trí một phòng ngủ, hoàn toàn không có cơ hội chia giường. Lần cuối ngủ một mình là khi nào? Có phải là những ngày chờ La Ái Diệu niết bàn không?
Cả đêm ấy, Thi Sương Cảnh tỉnh giấc tới mấy lần, y lần lượt kiểm tra thời gian: 3 giờ 59 phút, 5 giờ 14 phút và 7 giờ 22 phút. Bóng hình mơ hồ cuối giường dường như hoà vào màn đêm, vốn chẳng bao giờ chịu đi dù đuổi thế nào, vậy mà mới giả vờ chia giường đã bỏ đi mất. Thi Sương Cảnh thấy buồn cười, nhổ bọt kem đánh răng ra, đúng 8 giờ rời nhà, đi thẳng đến khách sạn ven biển tìm La Ái Diệu.
La Ái Diệu gọi Thi Sương Cảnh lên phòng, cửa tự động mở từ bên trong. Hắn chui sâu vào chăn, rèm cửa kéo kín mít, không một tia sáng lọt vào. Thi Sương Cảnh nhìn khuôn mặt ngủ say của hắn, lòng bồi hồi, liền khẽ cởi bỏ quần jeans, chui tọt vào ổ chăn bên cạnh.
Hai người ngủ quên đến tận 10 giờ, La Ái Diệu mới tỉnh, mở mắt nói ngay: “Em làm thế này là vi phạm đạo đức nghề nghiệp đấy.”
Thi Sương Cảnh còn ngái ngủ, chẳng thèm để ý đạo đức nghề nghiệp gì cả, lăn người định nằm thêm năm phút nữa. La Ái Diệu lay y dậy, ngài La và La Ái Diệu hợp lại nói: “Giờ này mà không đi thì muộn rồi, em còn phải leo núi cơ mà?”
Bạn Thi đã lên kế hoạch chu đáo: lên xuống núi đều có cáp treo, hơn nữa… kia là núi thiêng của Đạo giáo, anh cứ ngồi cáp treo ngắm cảnh cho xong, chứ định leo thật à? Câu chửi thầm ấy bạn Thi nuốt ngược lại.
Bạn Thi không ngờ ngài La lại định leo thật. 11 giờ trưa, họ mới bắt đầu đi theo tuyến Thái Thanh, lúc ấy nhiều người đã về rồi, may là ngài La không chọn tuyến đường khác dốc và dài hơn, chỉ chọn tuyến kinh điển. Thời tiết tháng 7 ở thành phố Q thất thường, lúc nắng chang chang, lúc lại se se lạnh. Bạn Thi ăn sáng qua loa rồi cùng ngài La lên đường, vai trò là “nam sinh viên đi chơi cùng” nên đương nhiên phải xách đồ —— bạn Thi đeo ba lô leo cầu thang, ngài La đi phía sau, ung dung ngắm cảnh.
Gió biển thổi nhẹ, trời quang mây tạnh, bạn Thi có sức khoẻ khá tốt, dọc đường còn thấy cả phụ huynh dẫn con nhỏ học tiểu học đi leo núi, y làm sao chịu thua trẻ con được. Bạn Thi vừa đi vừa nghỉ, đến điểm tham quan nào là ghé vào một vòng, cung Thái Thanh, tượng Lão Tử đều đi hết, hoàn toàn quên mất vị Phật đang lững thững đi sau lưng. Vị Phật này dường như còn hồn nhiên hơn cả bạn Thi, chỗ nào cũng sờ, tượng Toàn Chân Thất Tử sờ, tượng Lão Tử cũng sờ, các tảng đá kỳ dị cũng xem.
Tới động Minh Hà thì độ khó tăng lên rõ rệt. Nếu không thấy cáp treo thì còn đỡ, nhưng vừa thấy cáp treo, bạn Thi đã bắt đầu thở dốc. Buổi trưa nắng gắt, nhiệt độ tăng vọt, bạn Thi ướt đẫm mồ hôi, ngài La vẫn khô ráo như vừa ngồi xe tới. Hai người đổi vị trí, ngài La đi trước, chờ bạn Thi theo kịp. Bạn Thi cắn răng cố leo, đến khi phát hiện động Minh Hà chỉ là một cái hang nhỏ thì hơi chán nản. Mỗi lần tới chỗ ngắm biển, ngài La đều chờ bạn Thi chụp ảnh, nhưng tay nghề bạn Thi quả thật vẫn tệ, có thể chụp một người đẹp trai như thế thành du khách bình thường cũng là một kỹ năng hiếm có.
Tục ngữ có câu: “Lên núi dễ, xuống núi khó.” Bạn Thi lo lắng về thời gian, phải đảm bảo họ rời khỏi khu du lịch trước khi xe trung chuyển dừng hoạt động và cổng đóng. Nhưng xuống núi quá khó! Suốt năm qua bạn Thi lười vận động, giờ bị khu thắng cảnh “trừng phạt” đúng bài. Ngài La ỷ mình không phải con người nên đi thong thả, bước chân đều đặn như thể là một bóng ma. Số lần nghỉ của bạn Thi ngày càng tăng, ngài La hỏi: “Có cần tôi mang ba lô giúp em không? Em muốn uống nước chứ?”
Bạn Thi leo mỏi nhừ, liền dò hỏi ngài La có muốn đi xe trung chuyển từ điểm tiếp theo không, cho nhanh chóng hoàn thành hành trình. Nhưng ngài La không buông tha, còn nói: “Tối qua tôi dặn em đi ngủ sớm mà, em ngủ không ngon à? Tôi thì ngủ rất ngon.”
Trong lòng bạn Thi như có một chiếc đồng hồ bấm giờ căng thẳng, tự thúc ép bản thân. Họ xuất phát chậm, giờ đã 3 giờ chiều, không đi xe thì chắc chắn trễ. Y giải thích mấy lần, nhưng ngài La vẫn khăng khăng, nhất quyết leo hết. Cuối cùng, khi tới điểm tham quan tiếp theo, bạn Thi ngồi phệt xuống bậc thang, gập người lại, hình như đau bụng.
Ngài La khoanh tay quan sát giây lát, nhận ra bạn Thi đau thật, liền ngồi xuống, cúi xuống nhìn kỹ khuôn mặt y. Bạn Thi mồ hôi nhễ nhại nhưng mặt tái nhợt, không phải đau ruột mà do nóng quá, uống nhiều nước nên viêm dạ dày.
La Ái Diệu quan sát con đường núi, bốn bề vắng lặng, bảo Thi Sương Cảnh vén áo lên, xác định đúng vị trí bệnh rồi tiến hành trị liệu. Thi Sương Cảnh dễ chịu hơn đôi chút, chưa kịp nói gì thì La Ái Diệu đã quay người, ngồi xổm xuống, nói: “Thời gian gấp rồi, chẳng cần em năn nỉ tôi.”
“Chúng ta đi xe là được mà!”
“Cứ coi như tôi rút được tấm thẻ trải nghiệm ‘nam sinh viên đi chơi cùng’ trong một giờ. Ngài Thi, em được tận hưởng dịch vụ từ tôi.”
Cảnh này khiến người ta khó mà giận nổi. Cơn tức vì phải leo núi trong lòng Thi Sương Cảnh tan biến như mây khói, y lập tức leo lên lưng La Ái Diệu. La Ái Diệu điều chỉnh tư thế, rồi bắt đầu bước xuống núi với tốc độ kinh ngạc.
Thú vị thật! Thi Sương Cảnh hiếm khi được ngồi sau lưng La Ái Diệu như thế. Bình thường La Ái Diệu quá mức nhân cách hoá, lâu rồi mới được trải nghiệm cảm giác siêu phàm, như cưỡi mây vượt gió, Thi Sương Cảnh suýt nữa ngủ gật trên lưng hắn. Con đường núi dài mà dường như ngắn lại, sương chiều đọng trên núi tiên, như thể họ đang cõng nhau suốt cả một đời… La Ái Diệu muốn chơi trò chơi chữ ư? Thi Sương Cảnh không hiểu rõ. Giọng nói hai người vang gần nhau, bạn La giới thiệu các điểm tham quan như có thêm hiệu ứng thôi miên, ngài Thi thật sự nhắm mắt suốt một đoạn đường, nhưng bạn La không hề phiền, vẫn vui vẻ cõng y đi, nhẹ nhàng lắc lư.
*
Thi Sương Cảnh tỉnh giấc, lại là một màn đêm đen đặc. Dậy rồi mà y vẫn còn mơ màng, như vừa trải qua một giấc mơ đầy hoài niệm, những kỷ niệm cũ ùa về, lần thứ hai sống lại vẫn thấy hạnh phúc. Từ hạ sang đông, Thi Sương Cảnh đã mang thai được năm tháng. Dạo này y có một nỗi bận tâm: đã lâu rồi y chưa được thấy ánh nắng mặt trời. Dù La Ái Diệu nói ban ngày sẽ bế y ra ghế nằm phơi nắng, nhưng y không nhìn thấy mặt trời thì cũng chẳng ý nghĩa gì.
“Em dậy rồi à? Giờ muốn ăn gì không?” La Ái Diệu bật đèn đầu giường, thấy Thi Sương Cảnh ngồi trên giường, lưng hơi khom, như đang suy nghĩ điều gì.
Thi Sương Cảnh nhanh chóng tỉnh táo, đáp: “Em tự đi lấy đồ ăn được. Anh ngủ tiếp đi.”
“Không cần. Tôi đâu cần ngủ.”
“La Ái Diệu.” Thi Sương Cảnh gọi hắn, khi hỏi điều này, y cũng không rõ mình đang tỉnh táo hay hỗn loạn, “Anh nói anh không cần ngủ, nhưng đôi lúc trông anh như đang ngủ thật… Rốt cuộc anh có ngủ hay không? Nếu đang ngủ thật thì anh đừng thức dậy. Giờ giấc của em cứ như người cõi âm vậy.”
La Ái Diệu đáp: “Từ khi em mang thai, tôi không còn thực sự ‘ngủ’ nữa. Trông như đang chợp mắt, nhưng thực ra là đang làm việc trong đầu, theo một hình thức khác.”
“Vậy trước kia anh có ngủ thật không?”
“Có, thỉnh thoảng. Sao vậy?”
Vào giữa thai kỳ, Thi Sương Cảnh không còn nôn nghén nặng như những tháng đầu, hormone dần ổn định, duy chỉ có cảm xúc là khó kiểm soát. Y xuống giường, cùng La Ái Diệu rời phòng ngủ. Y vào bếp, bắt tay nấu nướng giữa đêm khuya, nói không muốn ăn đồ hâm lại, mà muốn ăn món mới.
Thi Sương Cảnh chần sườn, làm món sườn xào chua ngọt, bưng lên bàn. Món ăn thơm ngon, nước sốt trong veo sánh mịn, vậy mà y mãi không đụng đũa. Lát sau, y hâm một cốc sữa, may là uống hết. Các cảm xúc, mong muốn của y cứ lên xuống thất thường: ăn uống, vận động, ra ngoài…
La Ái Diệu nhẹ nhàng hỏi: “Em không ăn à? Sắp nguội rồi đấy.”
“Anh ăn đi. Em chưa đói.” Thi Sương Cảnh trả lời.
La Ái Diệu vốn không cần ăn, Thi Sương Cảnh không ăn thì hắn cũng không cần động đũa. Nhưng khi La Ái Diệu vừa định bỏ đũa, Thi Sương Cảnh lập tức chất vấn: “Nếu anh cũng không ăn thì công nấu nướng của em chẳng uổng sao?”
Nói xong, y sững lại. La Ái Diệu cầm đũa lên định ăn sườn, nhưng ánh mắt y bỗng tối sầm. La Ái Diệu đọc được suy nghĩ của Thi Sương Cảnh: *Vừa rồi mình trông thật đáng sợ. Mình đang tức gì vậy chứ?*
“Ngon lắm, cảm ơn em. Sườn em nấu, em thử ăn vài miếng đi? Chỉ ăn thịt thôi, không cần cơm cũng được.”
La Ái Diệu lấy bát trống của Thi Sương Cảnh, thấy y dùng đũa gạt từng hạt vừng trên miếng sườn xuống. Rõ ràng chính tay y rắc vừng lên, mà giờ lại ghét bỏ. Thi Sương Cảnh kiên nhẫn gạt sạch vừng rồi mới gắp lên ăn, nhưng chẳng cảm nhận được vị gì, như thể mất vị giác. Y ăn cơm một cách máy móc, đến khi no thì buông đũa.
La Ái Diệu đi rửa bát, Thi Sương Cảnh cảm thấy lòng trống rỗng, chỉ còn một nỗi bức bối giằng xé. Nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng đêm đen kịt, bỗng dưng y muốn hét lên, hét cho đến khi vỡ tan vầng trăng kia. Y nghĩ vầng trăng ấy chẳng qua là một quả bóng căng nước, vỡ ra sẽ tuôn ánh mặt trời.
Người y lúc nóng lúc lạnh, cảm xúc hiện rõ trên cơ thể, da nổi gai ốc mà không hay. Y đi tắm, mang thai năm tháng rồi mà bụng chỉ hơi nhô như mới ăn no. La Ái Diệu từng giải thích: có lẽ y sẽ sinh thường nên Bắp không thể lớn quá. “Không thể” — nghe như thể La Ái Diệu đã dùng quyền năng và năng lực của Phật Tử, mọi thứ đều trong tầm kiểm soát. Nhưng Thi Sương Cảnh lại cảm thấy bất an, như đang trôi giữa vùng nước sâu. Mùa đông đến, thời gian mặt trời mọc rút ngắn, y luôn thức trong khoảng từ 10 giờ tối đến nửa đêm, dù thức hơn sáu tiếng nhưng chẳng bao giờ thấy mặt trời, chỉ kịp nhìn một vệt nắng le lói nơi chân trời. Làm bướm đêm quá lâu, bản năng tìm kiếm ánh sáng đã hình thành, thấy ánh sáng nhân tạo lòng lại càng xót xa. Y tự hỏi: Vì sao La Ái Diệu có thể kiểm soát kích cỡ của Bắp mà lại không thể điều chỉnh giờ thức dậy của mình?
Ba ngày sau, mọi chuyện vẫn vậy. La Ái Diệu đang ngâm hoa giữa đêm, trong lúc xem chương trình khuya cùng Thi Sương Cảnh, hắn tìm việc gì đó để làm.
Bỗng nhiên, trong phòng vang lên tiếng gào thét bị nén chặt đến cực điểm. La Ái Diệu buông hoa xuống, lòng cũng trống rỗng. Tiếng gào, tiếng khóc, tất cả bị dồn ép vào gối chăn. Một lát sau, lại nghe tiếng vật nặng đổ xuống. La Ái Diệu đứng chờ, nếu xông vào lúc này sẽ cắt ngang sự giải toả của Thi Sương Cảnh, sẽ tận mắt thấy y đánh mất tôn nghiêm.
Khi mọi động tĩnh lắng xuống, La Ái Diệu mới bước vào phòng ngủ. Trước mắt là một mớ hỗn độn dưới đất. Thi Sương Cảnh hất sạch đồ đạc trên giường xuống, nhưng lại không đụng đến cốc nước màu sắc, bình hoa, khung ảnh trên tủ đầu giường. Mắt y đỏ hoe, vừa tức giận vừa ngấn lệ. Y quá bức bối, mọi cảm xúc bị dồn nén và chuyển hoá thành ham muốn huỷ hoại, nhưng cuối cùng chỉ đập được những thứ mềm oặt. Y không nỡ đập đồ thuỷ tinh, cũng không nỡ để người khác dọn dẹp. Thực ra vừa thấy La Ái Diệu vào, y đã vô thức nhặt chăn gối lên, lý trí lập tức quay về, cảm giác áy náy trào dâng như biển cả nuốt chửng bầu trời.
“Không sao, không sao đâu…” Thi Sương Cảnh lẩm bẩm, vừa nói với La Ái Diệu, vừa tự an ủi chính mình.
La Ái Diệu không lên tiếng, chỉ bước tới, nhẹ nhàng ngăn tay y đang dọn dẹp.
“Chăn gối này đập không hỏng đâu… đặt lại là xong. À phải, anh vốn thích sạch sẽ, vậy thì chúng ta…”
“Thi Sương Cảnh, Thi Sương Cảnh, nhìn tôi này.”
La Ái Diệu hạ giọng thật nhẹ, tránh kích thích thần kinh y.
“Hít sâu, thả lỏng, đừng nén cơn giận. Nếu em muốn, tôi sẽ ra phòng khách, đợi em trút hết giận rồi sẽ vào dọn. Em không cần lo gì cả. Tôi chỉ vào để kiểm tra em có tự làm mình bị thương không thôi.”
“Muốn khóc thì cứ khóc đi, không sao đâu. Nhóc Bắp này hư quá, không cho em thấy mặt trời, tôi cũng muốn dạy dỗ nó lắm, nhưng bó tay rồi… Đêm trường này sẽ không kéo dài mãi đâu, tôi hứa. Em cứ ở nhà trút giận một phần đi, sau đó —— một tiếng nữa chúng ta ra ngoài nhé? Không phải chỉ để giải sầu, tôi biết tản bộ không giải quyết được vấn đề. Chúng ta ra ngoài hít thở không khí, tôi sẽ lái xe.”
Thi Sương Cảnh buồn bã ngồi trên tấm nệm méo mó, nghỉ một lúc rồi nói ngay: “Bây giờ chúng ta đi luôn đi.”
✿ Tác giả có lời muốn nói:
Chẳng mấy chốc, anh Phật Tử sẽ bắt đầu lộ rõ phẩm chất sau khi thành Phật, dự kiến khoảng ba bốn chương nữa.
Cảm giác từ quyển 5 trở đi, anh Phật Tử ngày càng khó hiểu… như thể đang che giấu rất nhiều điều.