Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 194: Đêm Trường – Phần 2
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 194 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh. Nếu bạn không thể xem hình ảnh, vui lòng bật chế độ hiển thị hình ảnh của trình duyệt để đọc.
**Chương 194: Đêm Trường – Phần 2**
Giữa tiết đông lạnh giá, Thi Sương Cảnh lại càng muốn La Ái Diệu chở mình đi dạo bằng chiếc xe máy cũ. Chiếc xe này đã qua tám năm kể từ ngày họ quen nhau, đủ tuổi để trở thành kỷ niệm.
Thi Sương Cảnh mặc chiếc áo phao ngắn, quần jeans bó sát và đôi bốt thấp cổ, đúng kiểu của kẻ sắp lái xe đến quán bar. Ít ai ngờ rằng y đang mang một sinh linh trong bụng. La Ái Diệu, ngược lại, khoác chiếc áo khoác dài dày, trông ấm áp hơn hẳn. Họ đội mũ bảo hiểm, y ngồi sau ôm eo anh, như thường lệ.
Trước khi ra khỏi nhà, La Ái Diệu nói: "Nếu đi xe máy, chúng ta không thể đi xa quá. Tôi định chở em về khu Lệ Quang dạo chơi, nhưng đi bằng xe máy đến đó mất ít nhất năm mươi phút, nên thôi."
"Tạm thời đừng về. Mọi người đều chưa biết chuyện của em dạo gần đây."
Thi Sương Cảnh vừa trút hết uất ức trong phòng ngủ, giờ đây tim trống rỗng, bị hormone và sự thiếu ánh mặt trời hành hạ. Căn phòng trở thành lò hấp, y cảm thấy ngột ngạt vô cùng. Ra ngoài, chỉ muốn ra ngoài, không muốn ở trong nhà, không muốn nhìn thấy La Ái Diệu bày đầy hoa khắp đất. Sao nửa đêm mà hắn còn ngâm hoa chứ? Những đóa hoa còn được phơi nắng, còn Thi Sương Cảnh đã hơn ba mươi ngày không thấy ánh mặt trời!
"Em quả thật đang mang thai một con mèo, ngày không thức, đêm không ngủ." Thi Sương Cảnh tự giễu, "Chúng ta ra ngoài tìm chút niềm vui đi. Đêm nay em không làm người mẹ tốt nữa, bao giờ về thì dọn dẹp sau."
Thi Sương Cảnh và La Ái Diệu đến một quán bar nhỏ.
Họ không phải kiểu người thích hộp đêm, nhưng quán bar có không khí riêng, nhất là vào mùa hè, khi oi bức khó ngủ, họ thường ra ngoài đi dạo. Thi Sương Cảnh mang thai vào mùa hè, suốt mùa hè và mùa thu, y từ bỏ cuộc sống về đêm. Hôm nay y đề nghị đi bar, La Ái Diệu không phản đối, chỉ dặn: "Em có thể uống chút rượu nhẹ, không quá 15 độ."
Dù trời tối sầm, La Ái Diệu vẫn gánh vác hết mọi thứ. Thi Sương Cảnh tin tưởng anh tuyệt đối. Y ôm chặt hông anh, chiếc xe máy ù ù lướt đi. La Ái Diệu đưa y đến một quán bar nổi tiếng với hamburger và khoai tây chiên ngon tuyệt. Qua lớp kính, có thể nhìn thấy bóng dáng của hai người. Thi Sương Cảnh hai mươi tám tuổi, đẹp trai phơi phới, còn La Ái Diệu đã ba mươi bảy. May mà hắn không phải người, ngoại hình chẳng dễ thay đổi. Thi Sương Cảnh cởi áo khoác của La Ái Diệu, để lộ chiếc áo lót dài tay rộng bên dưới. Hắn lại mặc đồ của y.
Họ chọn ghế lô giữa phòng. Thi Sương Cảnh biết bartender ở đây nhiều chuyện, chắc họ không phải lần đầu đến. Đầu y vẫn ù ù như tiếng ong, hồn như còn mắc kẹt trong căn phòng bừa bộn. Gọi rượu và đồ ăn xong, họ chọn vị trí xa ca sĩ hát live, để tiếng hát trở thành bầu không khí mơ hồ.
Thi Sương Cảnh nghiêng người về phía trước, thả hồn ngẩn ngơ. La Ái Diệu ân cần nhìn y, ánh mắt không rời.
"Sao anh không nói sớm cho em biết em có thể ra ngoài uống rượu chứ?" Thi Sương Cảnh thắc mắc.
"Gần đây mới ổn định. Bắp trong bụng em đã ổn định rồi, trừ việc nó quậy phá khiến em không thấy mặt trời, còn việc khác em đều làm được. Em muốn đến phòng gym cũng không vấn đề, chỉ cần không vận động quá mạnh."
"Mà thôi, dù anh có nói em cũng không ra ngoài uống rượu mỗi ngày… Gan em yếu lắm! Em chỉ đi giải sầu chút thôi." Vừa dứt lời, Thi Sương Cảnh liền thấy bartender bước ra từ quầy bar, đích thân bưng rượu tới. Y che mặt nhưng vẫn bị nhận ra.
Bartender hỏi sao lâu nay họ không ghé quán. La Ái Diệu thay y trả lời, bảo y về quê chữa bệnh gan, nên hôm nay họ gọi ly rượu nhẹ. Thi Sương Cảnh vội giải thích rằng mình không về quê chữa bệnh mà chỉ thất nghiệp thôi —— Bartender suýt nữa đã dọn ly đi rồi, đừng dọa người ta chứ.
La Ái Diệu nói chuyện lẫn lộn thật giả. Hiện giờ Thi Sương Cảnh sợ nhất là ra ngoài một mình gặp người quen, chẳng biết câu chuyện về mình sẽ biến thành phiên bản nào. May mà La Ái Diệu thích đi cùng y, thậm chí phải nói là "dính người", bất kể y có mang thai hay không. Hỏi La Ái Diệu vì sao thích dán lấy Thi Sương Cảnh, nói là giám sát thì hơi thái quá, có lẽ hắn muốn thông qua Thi Sương Cảnh để thiết lập mối liên hệ sâu sắc hơn với thế giới này, bởi y là cỗ máy xử lý cao cấp nhất.
Rượu, khoai tây chiên và hamburger được bưng lên, đủ loại đồ ăn vặt đặc sắc. Thi Sương Cảnh vừa ăn vừa sám hối: "Nếu sớm biết có thể ra ngoài tận hưởng cuộc sống thì em đâu đến nỗi trầm cảm như thế…"
La Ái Diệu vô cùng thả lỏng, như thể chỉ mặc đồ ngủ ra ngoài vậy. Hắn cầm ly rượu mạnh mình hay uống, lơ đãng nhìn quanh quán bar, bắt gặp bóng dáng nào đó ở quầy bar, đôi mắt lam lóe lên tia sáng giảo hoạt, song vẫn âm thầm che giấu, tiếp tục uống rượu. Thi Sương Cảnh đút mấy miếng khoai tây chiên, La Ái Diệu há miệng ăn, cả hai trò chuyện qua lại về đống hoa ở nhà.
"Mấy thứ khác mà tôi làm, chẳng hạn như đúc tượng, tu sửa cung điện, mạn đà la… thì em đều không thấy được. Tôi chỉ có thể chơi hoa để thể hiện gu thẩm mỹ của mình thôi, cắm hoa xong vừa có thể trưng trong nhà, vừa có thể tặng người ta."
"Ồ, hiểu rồi, anh tạm thời hết hứng thú với việc mua quần áo, làm người mẫu, hóa ra là do đổi gu sang hoa hoè…" Thi Sương Cảnh gật đầu, mọi thứ đều rõ ràng rồi. Dù sao Thi Sương Cảnh cũng từng là người nghèo, mấy năm nay y lấy đồ trong tủ quần áo của La Ái Diệu để mặc, kết quả là y càng ngày càng chỉn chu, còn La Ái Diệu càng ngày càng ru rú trong nhà —— Ở lì trong nhà quá lâu đúng là không ổn!
Mang thai đến tháng thứ năm, Thi Sương Cảnh bỏ bê rèn luyện, đường nét cơ bụng không rõ ràng, song bụng cũng không nhô lên quá cao mà chỉ mềm mại thôi. La Ái Diệu uống được phân nửa thì đòi ngồi bên cạnh Thi Sương Cảnh, y bèn nhích mông sang một chút, La Ái Diệu ngồi xuống, lợi dụng ánh đèn lờ mờ trong góc quán bar để lén xoa bụng y. Thi Sương Cảnh rất ngượng ngùng vì hành vi lén lút này, La Ái Diệu sắp dồn y vào tường đến nơi rồi.
"Ở nhà xoa còn chưa đủ hay sao —— !" Thi Sương Cảnh cất giọng run run, y cảm giác tên này cố tình làm vậy ở nơi công cộng. Y không muốn trở thành loại người khoe ân ái bất chấp hoàn cảnh mà mình khinh bỉ nhất đâu! Nhưng thực ra động tác của La Ái Diệu hoàn toàn chỉ như đang xoa bóp bụng cho y thôi, không có bất kỳ ý đồ xấu xa nào cả…… Ai lại đi xoa bụng người ta ở quán bar chứ!
La Ái Diệu nói như thật: "Bắp nói hôm nay em có thể uống thêm một ly nữa."
"Bắp có nói cha nó xoa nó tỉnh luôn rồi không, hơi bị phiền à nha."
"Mèo ngủ ngày thức đêm mà, không phải do tôi xoa làm nó tỉnh đâu, mẹ Bắp à."
Trong lúc hai người đang trò chuyện ấu trĩ thì có người cầm ly rượu đi tới từ quầy bar. Thi Sương Cảnh bị dồn vào góc nên không nhận ra, đến khi y nhìn thấy thì người nọ đã tới gần rồi, Thi Sương Cảnh cuống quýt gạt tay La Ái Diệu ra, nhét cánh gà vào miệng, vờ như không có gì.
"Tôi cứ ngỡ mình nhìn lầm cơ…… Trời ơi, đúng là lâu lắm không gặp, Phật Tử, Thi Sương Cảnh! Tôi nhớ không nhầm đúng không!" Người đàn ông quen cửa quen nẻo ngồi xuống ghế đối diện. Thi Sương Cảnh hé mở mắt, cố gắng hồi tưởng, gương mặt người này quen cực kỳ, giọng nói cũng quen, nhưng chỉ thiếu chọc thủng lớp bong bóng ký ức nữa thôi ——
"Cảnh sát Đàm, lâu rồi không gặp. Ăn một chút không?" La Ái Diệu chọc thủng sự mơ hồ của ký ức. Thi Sương Cảnh trố mắt, đúng là người lâu rồi không gặp.
Đàm Hồng Tín tự giác bốc mấy miếng khoai chiên lắc muối tiêu cuối cùng trong rổ, sau đó giơ tay gọi phục vụ cho thêm một phần nữa, xem ra anh ta không định chuyển chỗ.
"Nhìn xem kìa, hồi trước cậu mới chỉ là tên nhóc chuẩn bị thi đại học thôi! Kỳ thực tôi dựa vào Phật Tử mới nhận ra cậu đấy, Phật Tử thì chẳng thay đổi gì cả. Cậu không để kiểu tóc ngắn như hồi trước nữa à?" Nếu không phải tay Đàm Hồng Tín không sạch thì Thi Sương Cảnh dám chắc rằng anh ta sẽ giơ tay túm tóc y cho xem.
Hồi cấp ba, tóc Thi Sương Cảnh ngắn cũn, sau khi học đại học và đi làm thì nuôi dài hơn một chút, thỉnh thoảng y còn tạo kiểu, phải nói là đẹp trai một cách vô cùng chuyên nghiệp, lúc làm kế toán thì rất ra dáng kế tính toán, mà lúc làm guitarist thì rất ra dáng guitarist. La Ái Diệu dường như đã thu lại vẻ gai góc, trông ôn hòa hơn rất nhiều. Đàm Hồng Tín vừa mới thay đổi cách nhìn về La Ái Diệu, nhưng chỉ vài phút sau anh ta đã lập tức gạt phăng ảo giác này: "Cái gì? Con? Con gì cơ?"
La Ái Diệu vẫn kiêu căng khó sửa, hắn lặp lại lần nữa: "Tôi và Tiểu Cảnh sắp có con, xin hãy chúc mừng bọn tôi, nếu không thì…… mang vấn đề của cậu trở lại quầy bar đi, đừng quấy rầy thế giới hai người của bọn tôi đêm nay."
Dù sao cũng không còn sớm nữa, Đàm Hồng Tín mất một lúc lâu mới tìm lại được trí óc của mình, hồi ức về nhóc rồng kia lại hiện lên…… Kiểu quan hệ này……
"Chúc mừng chúc mừng, siêu thật, sao đến cả hai người cũng chuẩn bị có con vậy, đứa nhỏ nhà tôi cũng mới ba tuổi thôi! Tôi lớn hơn Thi Sương Cảnh ít nhất chục tuổi đấy! Sinh kiểu gì thế…… Giống Lang Phóng ấy hả? À à, nếu sinh ở bệnh viện trong nước, cho dù vấn đề giới tính khá nhập nhằng nhưng hiện nay vẫn nhập hộ khẩu được…… Tôi đang nói gì thế này……" Đàm Hồng Tín càng nói càng hoảng, vội câm miệng trước khi hoảng loạn hơn.
Thi Sương Cảnh lẳng lặng nghe. Ngay cả Lưu Thiến cũng chưa biết về chuyện họ có con, thế mà giờ La Ái Diệu lại nhắc tới đứa bé, hẳn là hắn muốn hỏi về vấn đề hộ khẩu. Thi Sương Cảnh thậm chí còn cảm giác rằng La Ái Diệu sẽ xóa đoạn ký ức này sau khi Đàm Hồng Tín rời đi.
"Còn nhớ Lâm Minh chứ, hê hê, anh đoán xem, giờ cậu ta đã thăng lên chức chủ nhiệm phòng pháp y của chi đội cảnh sát hình sự rồi đấy, phải đợi sau bốn mươi tuổi thì quan vận của thằng nhóc này mới thông suốt —— Được rồi được rồi, không có việc thì tôi chẳng vác mặt đến, tôi là đồ đầu cơ trục lợi, thông cảm cho người trung niên hơn bốn chục tuổi đầu nhé. Chủ quán bar này là bạn cấp ba của tôi, tôi chỉ vào đây nhâm nhi uống chực thôi, gặp hai người quả thực là tình cờ." Đàm Hồng Tín tiện tay trả tiền cho bàn này luôn, rồi nói tiếp, "Phật Tử, dạo này thế nào? Tôi mời hai người chuyển sang nơi khác ăn một bữa ngon lành, gọi cả Lâm Minh nữa nhé?"
"Có chuyện gì xảy ra hả, cảnh sát Đàm?" Thi Sương Cảnh hỏi.
Đàm Hồng Tín rõ ràng đã nhuốm vẻ phong sương, thời gian chẳng buông tha cho ai, anh ta vẫn ở chi đội cảnh sát hình sự của cục cảnh sát thành phố, có lẽ sang năm sẽ được điều khỏi tuyến đầu, thăng chức ngồi văn phòng. Anh ta nói: "Gần đây quái lạ lắm, trong cục chúng tôi có rất nhiều án cũ, các vụ án đóng bụi đã lâu đều tự dưng có manh mối, trong mấy tháng qua, có ít nhất hai mươi vụ án được lật lại, vụ kéo dài nhất cách nay gần hai mươi năm. Chúng tôi phân vụ án cho các đơn vị cấp dưới tiến hành điều tra riêng lẻ, song tinh thần ai nấy đều rệu rã. Án mới chồng án cũ, mọi người đều đang quá tải công việc."
La Ái Diệu đáp: "Đó là công việc của các cậu. Tôi không có lý do gì để nhúng tay vào."
Đàm Hồng Tín gật đầu lia lịa: "Đúng đúng. Ý tôi muốn nói là, gần đây chúng tôi họp với các đơn vị anh em của khu vực khác, có một vị lãnh đạo thành phố H bày cho tôi là nên đi đâu đó vái lạy, tất nhiên là trên danh nghĩa cá nhân. Ông lãnh đạo thành phố H kia cũng buồn cười thật đấy, chuyện quái dị ông ta gặp phải đâu có kém tôi là bao! Tôi băn khoăn không biết nên đi vái lạy ai, vái Nhị Lang Thần ư, Nhị Lang Thần quản việc này sao? Anh xem, hôm nay gặp hai người, chi bằng vái luôn Phật Tử thì trực tiếp hơn!"
La Ái Diệu từ chối: "Không không không, tôi đã rửa tay gác kiếm rồi. Mời cơm cũng không tiện cho lắm, giờ giấc sinh hoạt của tôi và Thi Sương Cảnh khá hỗn loạn, khó mà gặp các cậu vào giờ cơm được. Cậu cứ chuyên tâm làm việc, còn bọn tôi chuyên tâm sống cuộc sống của mình, chớ khách sáo."
Đàm Hồng Tín thấy La Ái Diệu khách sáo với mình, khách sáo đến mức anh ta vã mồ hôi. Trời đất ơi, có thể xin đổi lại thành Phật Tử phiên bản cũ được không? Đàm Hồng Tín cảm giác bây giờ Phật Tử càng ôn hòa thì lại càng che giấu điều xấu xa. Thế mà bề ngoài lại trơn bóng như phỉ thủy, khiến người ta mua không nổi mà thờ cũng không xong. Trực giác mách bảo anh ta rằng giờ phút này La Ái Diệu xuất hiện nhất định là có lý do!
✿Tác giả có lời muốn nói:
Ừ ừ anh Phật Tử Tự muốn đăng báo khoe khoang đó.
Người yêu dùng chung tủ quần áo đúng là tuyệt nhất, anh Phật Tử dẫn Tiểu Cảnh đi làm cú đêm, đúng là mèo lớn dẫn cún con đi lượn đêm mà.