Chương 10: Sự chừng mực

Anh Là Báu Vật Của Em

Chương 10: Sự chừng mực

Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quả nhiên, vừa ra khỏi rừng, giáo sư Phó Lâm đã đi tìm người phụ trách lâm trường để bàn về việc tối ưu hóa các loài thực vật ở đây. Rõ ràng, ông cũng đã nhận ra những hạn chế và thiếu sót của các khu rừng trồng và rừng thứ sinh này. Nếu đã muốn chăm sóc và bảo tồn, thì không thể không giải quyết những vấn đề này.
Đến lúc này, Trần Tịnh Thực lại trở lại vẻ khiêm tốn và cẩn trọng thường thấy. Người khác không hỏi thì anh sẽ không nói. Nhưng một khi đã cất lời, những gì anh đưa ra đều vô cùng giá trị, sâu sắc và đầy kiến giải. Phó Lâm và các nhân viên lâm trường không ngớt lời cảm thán. Dương Hội và Triệu Thanh đứng một bên thầm vui sướng trong lòng: Anh Trần là bộ mặt của Viện Sinh Khoa Yến Đại và Trung tâm Vạn Liên bọn họ đó, không phải chỉ nói suông đâu.
Sau khi quan sát xong khu rừng này, họ tiếp tục dựa theo kế hoạch ban đầu đi đánh dấu các tuyến đường mẫu. Lê Lô mượn thiết bị chụp ảnh tốt nhất của đoàn từ Túc Phưởng mang đến, chuẩn bị chụp lia lịa. Nhưng thật sự đến đây rồi mới phát hiện bản thân lại lần nữa cảm thấy mình “vô tri”… Đã đi được gần một tiếng nhưng chẳng gặp được một con động vật có vú nào. Loài chim thì có… ba, bốn con chim khách xanh mỏ đỏ, không hề sợ người, thân hình lớn và ồn ào, đúng như lời Triệu Thanh nói, xứng danh là con chim lắm mồm.
Lê Lô không nhịn được bật cười, cười xong lại hơi phiền muộn. Cứ thế này chẳng phải cô sẽ về tay không sao.
“Chị Dương ơi, lần nào các chị đi tuyến cũng đều thế này ạ?” Trong miệng Dương Hội và Triệu Thanh, tuyến (đường mẫu) không phải dựa vào ‘đi’ mà dựa vào ‘lụ’. Ban đầu Lê Lô không quen cách nói này lắm, nhưng nghe nhiều rồi cũng dần quen, lúc nói bất giác thốt ra.
Dương Hội nghe thấy từ ‘lụ’ này được thốt ra từ miệng một cô gái đáng yêu như vậy, bỗng có cảm giác tội lỗi, cảm thấy mình đã làm hư bạn nhỏ. Cô ấy cười nói: “Xem tình hình, dấu vết của rừng trồng ở khu này vẫn còn nặng lắm, đám động vật sẽ không chạy qua đây. Hơn nữa rất nhiều động vật đều hành động vào lúc sáng sớm hoặc ban đêm. Đối với những loài có hành tung khá bí ẩn này, thì phải cần đến camera hồng ngoại mới bắt được hình ảnh, nhân viên nghiên cứu khó mà gặp trực tiếp.”
Thì ra là vậy. Lê Lô khẽ thở dài một hơi, đứng lại nâng vành mũ lên, buông máy ảnh đã cầm suốt một đoạn đường xuống, phe phẩy tay quạt mát cho mình.
“Mệt à?”
Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng, Lê Lô quay đầu liền thấy Trần Tịnh Thực. Vào rừng cũng đã một tiếng rồi, hầu hết mọi người đều đã thoáng lộ vẻ mệt mỏi, nhưng Trần Tịnh Thực vẫn giữ trạng thái rất tốt. Ngoài một tầng mồ hôi mỏng trên trán, cả người anh trông vẫn khoan khoái nhẹ nhàng vô cùng.
“Hơi ạ.” Lê Lô cười, hơi ngại ngùng. Trước khi đến cô từng thề thốt rằng bản thân không sợ mệt, giờ mới ngày đầu tiên, vừa qua được một tiếng đồng hồ mà cô đã bắt đầu có phần chán nản rồi. Thế này thì thật là mất mặt quá.
Song Trần Tịnh Thực lại không hề có ý cười nhạo cô, anh khẽ cong môi nở nụ cười, đưa cho cô một chai nước tăng lực.
“Cẩn thận kẻo bị tụt huyết áp.”
Lê Lô nói cảm ơn, đang định nhận lấy thì thấy tay Trần Tịnh Thực hơi rụt về, cô ngẩng đầu nhìn anh.
“Chiếc ba lô em đang đeo có nặng không?”
Lê Lô: “…”
Ừm, có hơi nặng, mang theo đủ loại nước, kem chống nắng, sạc dự phòng. Nhưng những thứ này cô cần dùng tới, dù thấy nặng thì cũng không thể bỏ được.
“Cũng bình thường ạ.” Lê Lô vừa nói, vừa đeo ba lô lại ra sau lưng. Cô đoán ra rồi, nếu cô nói nặng người này chắc chắn sẽ đeo hộ cô.
Trần Tịnh Thực thấy hết động tác của cô, cũng biết ý đồ của mình đã bị phát hiện, trong lòng thoáng chút bối rối. Anh biết Lê Lô đang tỏ ý không muốn làm phiền anh, mặc dù có chút xa cách nhưng cũng chứng tỏ cô gái này rất biết giữ chừng mực… Cô rất rõ quan hệ giữa họ hiện tại, không thể ỷ vào việc đôi bên có chút thiện cảm mà thanh thản hưởng thụ sự giúp đỡ và lòng tốt của anh.
Chút khó chịu trong lòng Trần Tịnh Thực phút chốc liền tan biến. Anh nhìn Lê Lô, mỉm cười nói: “Hay là em đưa máy ảnh cho anh đi, nếu phải chụp ảnh thì có lẽ anh biết cái nào đáng chụp hơn em.”
Lê Lô: “…” Điều này cũng đúng thật.
Lê Lô lưỡng lự giây lát rồi đưa máy ảnh cho anh.
“Em bỏ lỡ gì rồi sao?” Lê Lô tò mò hỏi.
“Có vài thứ.” Trần Tịnh Thực mỉm cười nói, ra hiệu về phía sườn núi cách đó không xa, “Em nhìn xem bên kia là gì?”
Lê Lô khẽ nheo mắt, nhìn dọc lên trên theo sườn núi, thấy một khóm hoa màu tím diễm lệ đứng sừng sững trên đỉnh núi, đung đưa theo gió.
“Đó là…” Lê Lô quét một lượt tất cả những loài động thực vật mình biết trong đầu, đoán, “Đó là lan hài hồng sao?”
Trong mắt Trần Tịnh Thực lóe lên một tia kinh ngạc, rồi nở nụ cười.
“Đúng vậy, loài hoa nổi tiếng và quý giá nhất Yến Thành, là thực vật được bảo vệ cấp một.”
Lê Lô há hốc mồm bật thốt một tiếng ‘ồ’, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
“Em nhớ hình như mấy năm trước em từng thấy ở đâu đó rồi.” Lê Lô ngẫm nghĩ rồi nói: “Hình như có lần đi lên một ngọn núi ở ngoại thành với ông nội, lúc ấy em muốn đưa tay chạm vào nhưng ông còn không cho. Hóa ra nó quý giá đến vậy!”
“Vậy thì em rất may mắn đấy.” Trần Tịnh Thực nói, “Lan hài hồng thường sinh sản vô tính, từ khi hạt nảy mầm đến lúc ra hoa chắc chắn cần khoảng 15-16 năm. Không phải ai cũng có thể nhìn thấy dáng vẻ nó nở rộ đâu.”
“Thế thì giống cỏ bốn lá ạ, gặp được có nghĩa là may mắn.” Lê Lô mang theo chút ý trêu đùa, cười hỏi.
Trần Tịnh Thực còn thật sự ngẫm nghĩ, rồi nói: “Cũng có thể nói như vậy.” Anh cười: “Người ta vẫn nói những thứ đẹp đẽ rực rỡ thường ở nơi xa xôi hiểm trở. Đừng nói là thời cổ đại, cho dù là ở xã hội khoa học phát triển ngày nay, để có thể thuận lợi đến được nơi xa xôi hiểm trở thì cũng đều cần vài phần may mắn cả.”
Lê Lô thấy anh nói rất có lý, đồng thời cũng có cảm giác anh đang xúc động mà bày tỏ nỗi lòng. Dấn thân vào ngành nghề này, chắc anh đã đi qua rất nhiều nơi xa xôi, hẻo lánh đầy nguy hiểm. Vì nó mà anh phải trả giá bằng sự gian khổ và mồ hôi mà người bình thường ít khi bỏ ra, nhưng cũng được thấy những phong cảnh mà người bình thường không thể thấy. So sánh được và mất, cô không biết anh có cảm thấy đáng giá không.
“Thực ra cũng không nhất định phải đi nơi xa xôi nguy hiểm. Ngay chỗ chúng ta đang ở này cũng có thể nhìn thấy rất nhiều phong cảnh mà trong thành phố không có.”
Trần Tịnh Thực lại nói, Lê Lô ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt tràn đầy vẻ tò mò.
Trần Tịnh Thực dừng lại một lát, rồi hỏi cô: “Em từng nghe nói về chồn hương rồi chứ?”
Cái này Lê Lô biết, cô nhanh chóng móc điện thoại ra, tìm một bức ảnh chụp vào một ngày nào đó, đưa cho Trần Tịnh Thực xem: “Là nó ạ?”
Trần Tịnh Thực liếc nhìn, cười nói: “Đây là hương hổ, trông giống chồn hương nhưng vẫn có chút khác biệt.”
Lê Lô: “… Đây là lợn chứ không phải chó ư(1)?” Đây là ảnh cô bất ngờ chụp được khi cùng bố mẹ đi leo núi, lúc đó hỏi bố thì bố bảo là chồn hương. Xem ra ông bố cái gì cũng biết của cô cũng có lúc phán đoán sai.
(1)Trong tiếng Trung chồn hương (狗獾) và hương hổ (猪獾) chỉ khác nhau mỗi chữ đầu là ‘chó’ và ‘lợn’ kia, ở đây Lê Lô đang gọi tắt như vậy :))
“Ừ.” Cách gọi tắt của cô gái khiến Trần Tịnh Thực phì cười, anh khẽ hắng giọng rồi nói: “Cả hai loài đều thuộc họ chồn, ngoại hình tương tự nhau, song nhìn kỹ sẽ có chỗ khác biệt. Chồn hương rất giỏi đào hang, chân trước đào đất chân sau đạp, tốc độ tiến lên nhanh ngang một chiếc máy xúc nhỏ. Hang chúng đào cũng rất đặc biệt, còn tốt hơn nhiều so với nhà của con người hiện nay, phân công rõ ràng, hơn nữa có thể làm gia sản truyền từ đời này sang đời khác, đủ để cả gia tộc cùng ở.”
“Nói vậy thì chúng biết lo trước tính sau ghê.” Lê Lô không nhịn được cười, “Thế giới tự nhiên thật thần kỳ, chúng ta có thể nhìn thấy chúng ở đây không ạ?”
“Chắc có thể, nghe nhân viên lâm trường nói trước đây ở khu rừng tự nhiên bên kia từng quan sát được sự ẩn hiện của chồn hương.”
Lê Lô không nhịn được lại khẽ thở phào một hơi, lần nữa dấy lên sự tò mò với nơi này… Nơi đây đúng là đâu đâu cũng là kho báu.
Đến đúng một giờ trưa, tính từ lúc xuất phát, mọi người đã đi được bốn tiếng. Một nửa số người đã mệt lử, thế là cả đoàn dừng lại nghỉ tạm tiện ăn trưa luôn.
Vào khoảnh khắc ngồi xuống, Lê Lô mới cảm nhận được sự mệt mỏi rã rời từ chân xộc thẳng lên đỉnh đầu. Cô khẽ rít lên một tiếng, từ từ rút chân ra khỏi giày thể thao, thả lỏng giây lát rồi lại đeo giày vào. Chỉ vài phút như thế, cô đã nhận thấy không ổn… Lòng bàn chân hình như đã bị cọ xát nổi mụn nước rồi.
Lê Lô khẽ nhăn mặt, lát sau vẫn rút chân ra khỏi giày. Vừa giảm bớt áp lực dưới bàn chân, vừa thầm suy xét xem cái mụn nước này phải làm sao, song ngoài miệng lại không hề kêu than gì.
“Bạn Tiểu Lê, muốn uống vitamin không?” Một chàng trai lạ ngồi xuống cạnh cô và nói. Lê Lô nghiêng đầu qua nhìn, không nhận ra anh ta.
“Anh là…?” Cô thấp giọng hỏi, từ sau khi vào rừng, cô đã hình thành thói quen nén giọng nói chuyện theo Trần Tịnh Thực, sợ làm kinh động đến đám sinh linh trong núi này.
“Tôi là học sinh của thầy Phó bên Trung Khoa Viện, nghe họ nói cô là thực tập sinh do Cục Môi trường Sinh thái tuyển vào, phụ trách công việc truyền thông của dự án lần này. Cô là nghiên cứu sinh à, hay là sinh viên đại học?”
“Tôi là sinh viên đại học, chuyên ngành báo chí trường Sư Đại.”
“Uầy, giỏi ghê.” Chàng trai giơ ngón tay cái lên, lại đưa chai vitamin trong tay qua: “Cô uống không?”
“Cảm ơn nhưng không cần đâu, tôi có rồi.”
Lê Lô vừa nói, vừa móc chai nước tăng lực Trần Tịnh Thực cho mình ra, lắc lắc trước mặt chàng trai: “Anh uống đi, một mình tôi đeo hai chai nặng lắm.”
“Được rồi.” Chàng trai cười lúng túng: “Chỗ chúng tôi vẫn còn, nếu cô cần thì cứ bảo tôi nhé. Ra ngoài khảo sát thực địa, bổ sung nước và đường kịp thời là quan trọng nhất.”
“Được.” Lê Lô trịnh trọng gật đầu, vẻ mặt còn rất nghiêm túc. Chàng trai không tiện nói gì thêm bèn gãi đầu rời đi.
“Em gái ơi!”
Chàng trai rời đi, Lê Lô đang định ăn thì Dương Hội và Triệu Thanh đã đến tìm, còn đưa cho cô một hộp lẩu tự sôi. Lê Lô nhìn thấy mà kinh ngạc cảm khái: “Sao đến cái này các chị cũng chuẩn bị vậy?”
“Tùy tiện mua thôi, những lúc có thể đối tốt với bản thân thì cố gắng đối tốt một chút.” Dương Hội tay chân lanh lẹ đổ nước vào bắt đầu om, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đi cả ngày trời vẫn trắng trẻo không lộ ra chút nhếch nhác nào của Lê Lô, trêu chọc hỏi: “Nãy chàng trai kia tìm em làm gì thế, hiến ân cần?”
Hình như là có chút xíu. Nhưng Lê Lô không muốn đánh giá anh ta như vậy, dù sao người ta cũng không nói lời gì quá đáng, hay làm chuyện gì quá phận cả.
“Sợ em thể lực không đủ, qua cho em chai nước ạ.” Lê Lô cười nói.
“Chị biết ngay mà, cô gái nhỏ đáng yêu như em gái của chúng ta chắc chắn được rất nhiều người thích.” Dương Hội vừa nói, vừa thở dài: “Mặc dù chuyện tình cảm không chú trọng trước sau, nhưng em gái à, em quen anh Trần của bọn chị trước, nếu muốn tìm bạn trai trong số những người này thì nhất định phải ưu tiên cân nhắc anh ấy nhé. Hừ, không thể để người của Trung Khoa Viện hớt tay trên được.”
Lê Lô hơi xấu hổ, định dịch lại gần Dương Hội nói cho cô ấy biết là mình đang cân nhắc Trần Tịnh Thực. Kết quả lòng bàn chân vừa chạm xuống mặt đất thì một cơn đau nhói lập tức xộc thẳng từ dưới chân lên. Huhu, giẫm vào mụn nước rồi.
“Sao thế Tiểu Lê?” Triệu Thanh thấy cô như đeo một chiếc mặt nạ đau khổ bèn quan tâm hỏi.
Lê Lô xua xua tay, đợi cơn đau dịu bớt mới nói: “Chân em nổi mụn nước rồi ạ.”
“Hả?” Vẻ mặt Dương Hội như thấy ma: “Mới một buổi sáng mà em đã mọc mụn nước rồi á.”
Lê Lô: “…” Cuối cùng mặt cô cũng đỏ bừng, có phải cô yếu ớt quá rồi không?
Dương Hội cũng đã ý thức được lời mình vừa nói không ổn, nhưng chẳng buồn sửa lại nữa, vội vẫy tay với một người, gọi: “Anh Trần ơi, chân Lê Lô nổi mụn nước rồi!”
Lê Lô: “…” Gọi anh ấy làm gì trời!