Chương 11: Sự an ủi

Anh Là Báu Vật Của Em

Chương 11: Sự an ủi

Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch: Hoa Linh
Tuy Lê Lô không phải người quá coi trọng thể diện, nhưng sự dè dặt, cẩn trọng thường thấy ở con gái thì cô vẫn giữ gìn. Dù cô có phóng khoáng đến mấy cũng không thể để người mình thầm mến chích mụn nước ở lòng bàn chân cho mình.
May thay, Dương Hội không có ý định đó. Cô ấy liền nói với Trần Tịnh Thực: “Đàn huynh, anh có mang theo kim đúng không? Để em chích vỡ nốt mụn nước này cho em gái.”
Thì ra là thế. Lê Lô thở phào nhẹ nhõm, vội nói: “Để em, em tự làm được ạ.”
Lúc Trần Tịnh Thực mang đồ đến, Lê Lô đã kéo tất xuống. Khi bàn chân trắng trẻo, sạch sẽ của cô hoàn toàn lộ ra, cô mới phát hiện ở gót chân và kẽ ngón chân đều có những vết thương do cọ xát ở nhiều mức độ khác nhau. Chỉ là tạm thời chúng không quá nghiêm trọng, không đau bằng nốt mụn nước ở lòng bàn chân kia.
“Em gái, bình thường em không hay vận động à?” Hiếm khi Dương Hội khéo léo một lần, hỏi.
“Em có chạy bộ ạ.” Lê Lô chớp chớp mắt, “Em tuyệt đối không phải người lười biếng đâu!”
Mọi người cười phá lên vì vẻ mặt nghiêm túc của cô, không trêu chọc cô nữa. Lê Lô vẫn cảm thấy hơi mất tự nhiên, nhìn Trần Tịnh Thực đang đứng bên cạnh, vành tai nóng bừng, sao anh ấy vẫn chưa rời đi nhỉ?
“Anh Trần, em không sao rồi, anh mau đi ăn cơm đi ạ.” Lê Lô mỉm cười nói.
“Không vội.” Nói rồi, anh ngồi xổm xuống, dặn dò Dương Hội: “Trong túi sơ cứu có bông vô trùng, em lau kim trước rồi hãy chích.”
“Vâng, em biết rồi ạ đàn huynh.”
Dương Hội và Triệu Thanh liếc nhìn nhau, trong mắt đều chứa đựng ẩn ý. Nhưng Trần Tịnh Thực như thể không nhìn thấy, vẫn ngồi xổm ở đó, vẻ mặt bình tĩnh mang theo chút nghiêm túc nhìn Dương Hội làm, hiển nhiên là muốn đợi Dương Hội chích xong cho cô mới rời đi.
Lê Lô nhận ra ý định của anh, trái tim cô bỗng chốc tê dại rồi dâng lên một cảm giác ngọt ngào. Nhịp tim có xu hướng đập nhanh hơn, cô vội vàng ôm ngực, giả vờ nhìn Dương Hội chọc kim để đánh lạc hướng bản thân.
Khi đi thực địa, nổi mụn nước đã được coi là vết thương nhỏ phổ biến nhất, căn bản không cần bận tâm, nếu thực sự khó chịu thì chích vỡ là xong. Mọi người có thể nói là đã quá dày dặn kinh nghiệm trong việc xử lý vấn đề này. Nhưng Lê Lô lại khác, khiến Dương Hội chích mụn cho cô cũng căng thẳng theo, lúc đâm kim vào vẫn luôn chú ý vẻ mặt của cô, hỏi cô có đau không.
Thực ra Lê Lô không thấy đau thật sự, nhưng cứ bị hỏi mãi đâm ra cũng bắt đầu căng thẳng. Vừa căng thẳng, ngón chân cô liền không nhịn được co rụt lại. Một động tác rụt nhẹ như thế làm lôi cây kim, kéo theo cả Dương Hội cũng mất thăng bằng nghiêng người qua.
“Đừng động đậy.”
Một giọng nói trầm thấp vang lên ngăn Lê Lô lại, sau đó một bàn tay duỗi ra, suýt chạm vào mắt cá chân cô. Lê Lô giật mình khẽ, cứng đờ người tại chỗ, hơi kinh ngạc liếc nhìn Trần Tịnh Thực.
Trần Tịnh Thực cũng là phản ứng theo vô thức. Sau khi nhận ra điều không ổn, anh lập tức rụt tay lại, nói: “Kim vẫn còn ở bên trong, em động đậy như thế sẽ càng đau hơn.”
… Ồ.
Lê Lô: “Cảm ơn đàn huynh.”
Cô cố gắng khiến giọng điệu mình trở nên tự nhiên nhưng rất khó làm được điều đó, bên trong vẫn xen lẫn chút căng thẳng. Trần Tịnh Thực cũng đã nhận ra, anh khẽ cười rồi vội vàng đứng lên về chỗ của mình.
Lê Lô nhìn theo bóng lưng anh, lúc cô quay đầu lại thì Dương Hội đã chích xong mụn cho cô.
“Em gái à, anh Trần của bọn tỷ rất tốt đúng không!” Cô ấy nháy mắt với cô, lúc nào cũng không quên quảng bá cho Trần Tịnh Thực.
Lê Lô bật cười khẽ, im lặng vài giây, cuối cùng vẫn khẽ ‘vâng’ một tiếng, bày tỏ sự công nhận của mình đối với Trần Tịnh Thực.
Anh thật sự rất tốt, tốt đến mức cô ngày càng thích anh hơn rồi.
Nghỉ ngơi chỉnh đốn đơn giản xong, đoàn người lại tiếp tục lên đường.
Có lẽ do là ngày đầu tiên, cũng có thể là do trong đoàn có quá nhiều người không chuyên nghiệp, buổi chiều đi thêm được khoảng hai tiếng thì mọi người bèn đi men theo con đường nhỏ cạnh khu vực mẫu số một để quay về, ngồi xe tham quan trở về tòa nhà quản lý.
Khi về đến ký túc xá trời vẫn còn sáng. Nhưng lúc này Lê Lô chỉ muốn nằm xuống giường và im lặng ngủ. Cô quá mệt mỏi.
“Em gái à, ăn miếng socola để bổ sung thể lực đi.” Triệu Thanh nói xong liền đút một miếng vào miệng cô, vị đắng ngọt lan ra khắp khoang miệng, giống như một ngày cô vừa trải qua vậy.
“Cảm ơn đàn tỷ.” Lê Lô nói ồm ồm, nằm giang rộng chân tay hình chữ đại trên giường một lúc lâu, cô đột nhiên nhớ ra một chuyện quan trọng, lại lập tức bò dậy: “Giờ đi tắm được rồi chứ?”
Câu nói đậm giọng Tây Nam khiến Dương Hội và Triệu Thanh cười phá lên.
“Được rồi, vừa nhìn thấy có nước nóng, em đi tắm đi.” Trong ký túc xá lâm trường chỉ quây hai gian bên ngoài nhà vệ sinh công cộng để làm chỗ tắm, nước nóng cung cấp mỗi ngày cũng có hạn. Vậy nên Lê Lô nghe xong cũng không còn để ý đến sự mệt mỏi nữa, vội vã trèo xuống giường đi ra khu vực tắm.
Mặc dù hơi tạm bợ nhưng tắm xong thật sự thoải mái hơn nhiều. Lê Lô lau tóc, mặc áo phông quần đùi đi về ký túc xá, phát hiện Trần Tịnh Thực đang đứng ở cửa, có vẻ đang đợi ai đó.
Anh vẫn mặc bộ quần áo ban ngày đi thực địa, cả người hòa vào làm một với bóng cây sau lưng. Nhưng ánh chiều tà của hoàng hôn phủ lên bóng dáng anh, những tia sáng nhàn nhạt tựa như cố ý bao bọc lấy anh, khiến người khác không cách nào phớt lờ được. Lê Lô cảm thấy mắt mình bị lóa mắt trong khoảnh khắc, cô khẽ cong khóe môi, bước chân nhẹ nhàng, thoăn thoắt đi về phía anh.
“Anh Trần.”
Trần Tịnh Thực đang lơ đãng, nghe thấy tiếng liền ngoảnh đầu lại. Chỉ một ánh mắt, anh có cảm giác như thị giác bị xâm chiếm… Dáng vẻ cô gái vừa tắm xong toát lên một vẻ đẹp kỳ lạ khiến anh không khỏi nhớ tới cảnh mặt trời lặn tráng lệ mà anh từng nhìn thấy ở Thanh Hải, một vẻ đẹp tươi sáng, rực rỡ. Trần Tịnh Thực cảm thấy hô hấp mình tắc nghẽn, hoàn hồn lại thì thoáng hổ thẹn.
“Tiểu Lê.” Anh đáp lại lời chào của cô.
“Sao anh lại ở đây ạ? Đến tìm các tỷ sao?” Lê Lô vừa nói vừa thò đầu vào trong định xem Dương Hội và Triệu Thanh có ở đó không.
“Không phải.” Trần Tịnh Thực mỉm cười, cố gắng tỏ ra bình thản: “Anh đến đưa thuốc cho em. Thuốc trong đội đều do anh quản lý, Dương Hội nói không rõ em hay dùng loại nào, bảo anh đợi em về để em tự chọn.”
Lúc này Lê Lô mới chú ý đến tay còn lại của anh đang xách một chiếc túi ni lông, bên trong chắc đựng thuốc.
“Cái này còn có điều gì phải lưu ý sao?” Lê Lô nghi hoặc, “Em không có loại thuốc nào hay dùng cả.”
Đối diện với ánh mắt trong trẻo đơn thuần của cô, Trần Tịnh Thực quả thật ngại nói ra rằng hai đàn em có ý làm mối cho anh và cô, liền sờ mũi nói: “Có thể sẽ bị dị ứng, nhưng cũng chỉ xảy ra trong những trường hợp rất hiếm.”
“Ra là thế.” Lê Lô mỉm cười nói: “Em chắc là bình thường, đàn huynh, anh đưa cho em một lọ thuốc sát trùng với vài miếng băng cá nhân là được ạ.” Ngừng lại một lát, cô nói thêm: “Băng cá nhân không cần đâu, em có mang theo rồi.”
Giọng cô gái trong trẻo, giòn giã, Trần Tịnh Thực nghe mà bất giác nở nụ cười.
“Em cầm hết đi, phòng khi nào cần.” Liếc nhìn chân cô, Trần Tịnh Thực hỏi: “Còn đau không?”
“Bình thường ạ.” Lê Lô lắc đầu, thoáng ngừng lại, giải thích: “Trước đây em không thế đâu, lần này chắc tại đi giày mới nên vẫn chưa thích ứng kịp.”
Vì lần đi khảo sát thực địa này, Lê Lô đặc biệt bỏ ra một số tiền lớn để mua một đôi giày. Lúc ấy chọn xong gửi cho mẫu thân đại nhân xem còn bị bà trêu là cuối cùng cũng chịu tiêu tiền cho bản thân rồi. Kết quả không ngờ hôm nay vừa đi đã gặp phải “khó khăn trùng trùng”.
“Anh Trần, anh ra ngoài khảo sát thực địa đã từng bị thương chưa ạ?” Nửa vì tò mò, nửa vì muốn chuyển chủ đề, Lê Lô lên tiếng hỏi. Thuận tiện lấy tay vuốt tóc cho nhanh khô.
“Bị thương, bị đau nhẹ là chuyện khó tránh khỏi, có điều đến bây giờ vẫn được coi là may mắn.” Trần Tịnh Thực mỉm cười nói, giọng điệu nhẹ nhàng, hời hợt.
“Ồ? Vậy lần anh bị thương nghiêm trọng nhất là?”
Trần Tịnh Thực: “… Hai tháng trước, lúc đi đánh dấu đường mẫu ở Ngọc Thụ Thanh Hải, anh bị thương cánh tay.”
Anh không muốn nhắc đến chuyện này lắm, nhưng đối diện với ánh mắt của Lê Lô dường như lại không thể nói dối hay giấu giếm được. May là chuyện đã qua rồi.
“Cánh tay ư?” Lê Lô thoáng kinh ngạc, ánh mắt nhìn xuống cánh tay trái và phải của anh, quan sát tỉ mỉ nhưng không nhìn ra được bất kỳ dấu vết bị thương nào.
“Khỏi rồi.” Trần Tịnh Thực vội nói: “Thực ra không hề nghiêm trọng, có điều chung quy là một phiền phức nên anh vẫn phải trở về Yến Thành.” Mùa này ở Thanh Hải đang là thời điểm khí hậu ôn hòa nhất trong năm, vô cùng thích hợp để đi nghiên cứu thực địa. Nhưng vì bị thương nên thầy hướng dẫn Phương Văn Cẩm ra lệnh cho anh trở về Yến Thành nghỉ ngơi dưỡng thương. Trần Tịnh Thực tranh cãi một hồi, cuối cùng không thể không nghe theo. Theo lời thầy hướng dẫn mà nói: Nghiên cứu là chuyện không có hồi kết, không thể ỷ vào việc bản thân còn trẻ mà lấy cơ thể mình ra liều mạng được, đây là cực kỳ vô trách nhiệm với bản thân. Nói cho cùng thì thầy hướng dẫn đúng là hết mực quan tâm đến anh, ít nhiều cũng lấp đầy khoảng trống thiếu tình cha nhiều năm qua của anh.
Lê Lô nghe xong lại nghĩ đến chuyện khác.
“Nói vậy tức là nếu anh không bị thương phải trở về Yến Thành thì chắc em vẫn chưa thể gặp được anh rồi?” Vẻ mặt cô phức tạp nhìn Trần Tịnh Thực: “Anh Trần, có thể em nghĩ vậy là không đúng, nhưng em cũng không thể nói rõ được chuyện anh bị thương này đối với em là tốt hay xấu nữa.”
Trần Tịnh Thực: “…”
Trần Tịnh Thực rất nhanh đã hiểu ra ý tứ trong lời Lê Lô nói. Đau lòng vì anh bị thương là một chuyện, nhưng cũng chính vì vết thương này mà anh mới có cơ hội trở về Yến Thành, cùng cô gặp gỡ ở buổi tọa đàm lần ấy. Nghĩ đến điểm này, cô lại cảm thấy vui mừng.
“Anh Trần, nếu có một ngày quan hệ giữa chúng ta tiến thêm một bước, khi nghĩ tới lần bị thương này, liệu anh sẽ có cảm giác trong họa có phúc không?”
Trong đầu cô gái lại nổi lên một ý nghĩ mới, cô tràn ngập mong đợi nhìn anh, mỉm cười chờ đợi đáp án của anh.
Trần Tịnh Thực không biết phải trả lời cô thế nào. Thực ra anh đã bắt đầu vui mừng rồi, bởi vì sau khi trở về đã gặp được cô.
Bấy lâu nay, Trần Tịnh Thực không biết nên diễn tả cảm giác Lê Lô mang lại cho anh như thế nào. Giờ đây anh bỗng ngộ ra, cô giống như một bông hoa trong sáng, ấm áp, rõ ràng có thể cao quý, thanh khiết như vầng trăng sáng trên trời, nhưng lại cứ nguyện ý xuống nhân gian để cứu độ. Bất luận là rắc hạt giống nơi cánh đồng ven đường hay cẩn thận trồng trong nhà kính, cô cũng có thể không sợ mưa gió, nở rộ một vẻ đẹp khiến tất cả mọi người đều thưởng thức được. Có lẽ ông trời ban cho cô sinh mệnh chính là để cô đến chữa lành nhân gian chăng. Ít nhất thì anh đã được sưởi ấm rồi.
“Sẽ.”
Trần Tịnh Thực cười đáp.
Nếu thật sự có một khoảnh khắc như thế, anh phải cảm ơn cô đã nguyện ý xoa dịu cuộc đời anh.