Chương 9: Ghen tị

Anh Là Báu Vật Của Em

Chương 9: Ghen tị

Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi mọi người đã tề tựu đông đủ trước tòa nhà quản lý, Trần Tịnh Thực đặc biệt ghé qua chỗ Lê Lô. Anh quan sát kỹ trang phục của cô một lượt, thấy đã đúng chuẩn để đi thực địa thì mới yên tâm.
Dương Hội thấy vậy bèn trêu chọc: “Anh Trần, em gái ở với bọn em, có việc gì bọn em sẽ chăm sóc và hỗ trợ đầy đủ, anh bớt lo đi một chút ạ.”
Câu trêu đùa này khiến Trần Tịnh Thực hơi ngại. Anh khẽ mím môi, liếc mắt nhìn Lê Lô rồi nói với Dương Hội: “Tiểu Lê lần đầu ra ngoài nghiên cứu thực địa, có gì không hiểu thì em dạy em ấy nhé.”
“Biết rồi ạ.” Triệu Thanh đáp, “Hơn nữa chẳng phải còn có anh sao, nhỡ hai bọn em không được thì anh ra tay.”
Vừa nãy còn bảo anh bớt lo đi, giờ lại bảo anh ra tay. Nhận ra hai cô đàn em có ý chọc ghẹo mình, Trần Tịnh Thực không nói gì nữa, chỉ cười với Lê Lô rồi rời đi.
“Em gái à, anh Trần thật sự không phải đang theo đuổi em đấy chứ?” Đợi anh đi rồi, Dương Hội nháy mắt, vẻ mặt hóng hớt nhìn Lê Lô. Không nên nha, anh Trần như vậy thật sự quá khác thường rồi.
Lê Lô cũng bất ngờ, nhưng qua hơn một ngày ở cùng nhau, cô đại khái đã hơi hiểu được tâm lý của Trần Tịnh Thực. Hình như từ sau khi cô tỏ tình với anh, không, chính xác mà nói là từ khi anh đồng ý với cô, người này bỗng có cảm giác phải chịu trách nhiệm với cô, lúc nào cũng không quên quan tâm chăm sóc cô. Mặc dù loại cảm giác này không tệ, nhưng Lê Lô vẫn không kìm được mà nghĩ: Nếu đổi thành một cô gái khác thẳng thắn tỏ tình với anh, khẩn cầu anh như thế thì anh cũng sẽ đối đãi với cô ấy bằng thái độ như vậy sao?
Lê Lô cảm thấy bản thân hơi xấu xa. Cô còn chưa giành được quyền sở hữu Trần Tịnh Thực mà đã bắt đầu ghen tị với những người mà cô tưởng tượng ra rồi.
Đúng chín giờ, đợi tất cả tập trung đông đủ rồi, đoàn người chính thức xuất phát. Đến lúc này Lê Lô bỗng nhận ra mình đã bỏ quên một vấn đề vô cùng quan trọng: Lâm trường lớn như thế, họ sẽ đi thăm dò ở đâu trước đây?
Lê Lô bày tỏ nghi ngờ của mình với Dương Hội, khiến cô ấy bật cười một hồi. Thăm thú ư? Cô gái này thật biết cách dùng từ, đáng yêu quá đi mất.
“Yên tâm, trước khi đi, cục của các em, Trung Khoa Viện và anh Trần đã phân tích rất kỹ lưỡng, kết hợp với tình hình khảo sát thực địa và kinh nghiệm làm việc tại đây, đã chọn xong các khu vực mẫu để giám sát sơ bộ. Giờ nơi chúng ta cần đi là khu mẫu thứ nhất, chọn địa điểm đặt camera hồng ngoại phù hợp rồi đánh dấu các tuyến đường mẫu.”
(1) Trung Khoa Viện: Tên gọi tắt của Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc.
Hoá ra là vậy. Nhóm người ngồi trên chiếc xe chuyên dụng mà bên ban quản lý đã đặc biệt chuẩn bị để vào rừng, Lê Lô liếc nhìn Trần Tịnh Thực ngồi ở hàng ghế trước, nhỏ giọng hỏi Dương Hội: “Đàn chị, có phải anh Trần rất giỏi không ạ, có vẻ như anh ấy làm được mọi thứ vậy?”
Mặc dù đã biết Trần Tịnh Thực cực kỳ giỏi, nhưng cô không ngại nghe thêm những lời khen ngợi dành cho anh. Nhưng không ngờ, Dương Hội nghe cô hỏi vậy lại chỉ nhếch môi cười nhẹ, vẻ mặt thoáng chút ngẩn ngơ và đượm buồn.
“Tuy được khen là ‘người được trời ưu ái’, nhưng dù sao thì ai cũng là người phàm, có mấy ai thực sự giỏi hơn người khác là bao đâu? Em gái à, nhớ lấy, hễ một người có thể đạt được thành tích được mọi người nhất trí khen ngợi thì anh ấy chắc chắn phải đổ mồ hôi, xương máu gấp trăm ngàn lần người bình thường.” Lại đưa mắt nhìn Trần Tịnh Thực một cái, “Có lẽ còn có cả nước mắt nữa.”
Lê Lô không hiểu rõ hàm ý trong câu nói này lắm, nhưng cô biết rồi, Trần Tịnh Thực có được thành tựu như ngày hôm nay chắc chắn phải đánh đổi rất nhiều.
“Có điều anh Trần ấy à…” Ngoài dự đoán, Dương Hội lại chuyển hướng câu chuyện, nháy mắt một cái rồi nói thêm, “Người này đúng là khiến người ta phải ghen tị, bởi vì anh ấy vừa thông minh lại vừa nỗ lực. Cả hai điều đó đều hội tụ ở anh ấy!”
Lê Lô: “… Được rồi.” (Đọc Full Tại Truyenfull.vision)
Vốn dĩ Lê Lô đã bắt đầu đau lòng cho Trần Tịnh Thực rồi, nghe xong lời này cô bèn… hơi giảm bớt mức độ đau lòng của mình xuống, từ “rất” đau lòng biến thành “hơi” đau lòng. Hehe.
Trần Tịnh Thực ngồi ở phía trước cũng đã chú ý tới mấy cô gái cách hai hàng ghế đang chụm đầu thì thầm. Mặc dù không muốn tự đa tình mà nghĩ rằng họ đang bàn tán về mình, nhưng không thể kiềm chế được, anh cảm thấy hơi khó xử.
“Anh Trần.” Mã Uyên ngồi bên cạnh đột nhiên gọi anh, Trần Tịnh Thực hoàn hồn, hơi xích lại gần nghe anh ấy thì thầm, “Có phải Tiểu Lê đến vì anh không ạ?”
Ánh mắt của chàng trai thoáng chút trêu chọc, nhưng tò mò là nhiều hơn cả.
Trần Tịnh Thực nghe xong, lập tức nói: “Em ấy không hề biết anh sẽ tham gia dự án này, sau này đừng nói những lời như thế nữa.”
Người đàn anh vốn luôn ôn hòa, nhã nhặn hiếm khi nào lại nghiêm nghị như vậy, Mã Uyên vội vàng thu lại nụ cười, xin lỗi: “Xin lỗi anh.”
“… Không sao.” Trần Tịnh Thực khẽ ho khan một tiếng, “Anh không cố ý gay gắt với em.”
Chỉ là không muốn Lê Lô bị mọi người hiểu lầm là có ý đồ khác mà thôi. Mặc dù “ý đồ” này không hề khiến người khác ghét bỏ, thậm chí trong mắt một số người, họ còn mong nó thành sự thật.
Mười lăm phút sau xe dừng lại. Con đường phía trước xe không thể đi tiếp được nên mọi người xuống đi bộ.
Lê Lô xách máy ảnh, đeo ba lô xuống xe, đang định đi tìm Tiểu Húc để bàn bạc công việc với anh ấy thì bỗng nghe thấy có người gọi dừng lại. Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, là Giáo sư Phó của Sở Động Thực Vật thuộc Trung Khoa Viện, ông ấy quay mặt về phía một khoảnh rừng không xa đó, đưa tay ra hiệu cho mọi người dừng lại.
“Khoảnh rừng phía trước kia…” Giáo sư Phó nhíu mày nhìn về phía trước, dường như muốn nói điều gì đó. Dừng lại một lát, ông ấy đành bỏ qua, nói, “Hay là chúng ta qua đó xem sao?”
Giáo sư Phó là một chuyên gia sinh thái học nổi tiếng về nghiên cứu quần thể rừng, ông ấy đã lên tiếng thì ai mà dám không nghe theo. Cẩn thận né tránh cỏ cây và các loại thực vật dưới chân, mọi người bước vào khu rừng nhỏ… hay nói theo cách chuyên môn hơn là khoảnh rừng này.
Suốt quá trình đó, Lê Lô vẫn luôn chú ý đến vẻ mặt của Phó Lâm, thấy lông mày ông ấy càng lúc càng nhíu chặt thì cô cảm thấy hơi lạ. Nhận thấy Trần Tịnh Thực đang đi ở phía trước, cách mình không xa về bên tay trái, Lê Lô sải bước đuổi theo anh và nói: “Anh Trần, anh đợi em chút.”
Chỉ vì mải nói chuyện với Trần Tịnh Thực, Lê Lô suýt nữa thì vấp phải cành cây chằng chịt dưới chân mà ngã. Trần Tịnh Thực nghe thấy tiếng cô, anh liền quay lại, thấy cô loạng choạng, anh vội vàng đưa tay ra đỡ.
“Cẩn thận.” Sợ làm kinh động đến người khác nên Trần Tịnh Thực hạ giọng rất thấp, nhưng vẻ lo âu trên khuôn mặt anh lại hiện lên rõ ràng và chân thật, “Không bị trẹo chân đấy chứ?”
“Em không sao ạ.”
Lúc này Trần Tịnh Thực mới thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Lê Lô ghé sát lại gần anh, nói nhỏ: “Em thấy sắc mặt thầy Phó không được ổn lắm, khoảnh rừng này có vấn đề gì sao ạ?”
Nghe vậy, anh vô thức muốn giải thích, nhưng thấy gương mặt Lê Lô tràn đầy thắc mắc, sợ nói phức tạp cô sẽ không hiểu, bèn đổi sang một cách suy nghĩ khác: “Em nhìn khu rừng này, cảm thấy thế nào?”
Nghe theo lời anh nói, Lê Lô ngẩng đầu cảm nhận một chút, mỉm cười: “Mát mẻ, cây cối ở đây vừa rậm rạp vừa cao lớn, ánh nắng không chiếu vào được, cảm giác rất dễ chịu ạ.”
Hôm nay là một ngày nắng nóng hiếm thấy kể từ khi Yến Thành bước vào mùa hạ, mặc dù nhiệt độ ở lâm trường này thấp hơn trong thành phố một chút, nhưng đi trong đó chưa được bao lâu người vẫn sẽ đổ mồ hôi. Lê Lô đã không kìm được mà cởi cúc áo chống nắng ra rồi, nhưng lại bị Triệu Thanh nhìn thấy và vội vàng bảo cô cài lại. Trong ngày nắng nóng như thế này, dù bị rám nắng hay cháy nắng đều không phải chuyện đùa.
“Người đi trong này thì thoải mái, nhưng thực vật thì chưa chắc đã vậy.”
Trần Tịnh Thực ngẩng đầu, dây đeo của chiếc mũ chống nắng trượt từ cằm xuống, lướt qua yết hầu của anh rồi chìm vào bên trong cổ áo. Có tia sáng hiếm hoi xuyên qua khe hở giữa tầng tầng lớp lớp lá cây chiếu xuống mắt anh, làm nổi bật từng sợi mi mảnh dài. Lê Lô nhìn đến ngây người, mãi lâu sau mới hoàn hồn lại, tiếp lời: “Tại sao ạ, là vì mặt trời không chiếu vào được sao?” Lê Lô đánh liều lại nói trúng đáp án đúng.
“Đúng vậy.” Trần Tịnh Thực cười nói, đỡ hờ cô vòng qua những thực vật chằng chịt dưới chân, tiến sâu vào bên trong, “Chắc em từng nghe nói rồi, lâm trường này trước đây thuộc về một bãi than. Khi đó, việc khai thác mỏ cần cây làm cột chống, để thuận tiện cho việc lấy nguyên liệu tại chỗ, khu mỏ đã trồng cây khắp nơi này. Vì có yêu cầu về tỷ lệ sống sót của cây, sợ không trồng sống được nên lúc ấy khi trồng cây họ trồng với mật độ cực cao. Việc này đã tạo thành hiện tượng một khu rừng cây dày đặc. Mà những cái cây này sinh trưởng lại cần ánh nắng mặt trời, không thể vươn ra phát triển thì chỉ có thể hướng lên trên để cạnh tranh, hết năm này qua tháng nọ, dẫn đến độ tắc nghẽn của nơi này quá cao, mặt trời không thể chiếu sáng trên diện rộng.”
“Sẽ có hậu quả gì ạ?” Lê Lô hỏi.
“Rất nhiều.” Trần Tịnh Thực kiên nhẫn trả lời, “Đầu tiên em nhìn những thân cây này xem, vì phải hướng lên trên để tranh ánh nắng nên đa số rất mảnh, hai tay đan vào nhau là có thể dễ dàng ôm lấy. Thứ hai là vấn đề về ánh nắng mặt trời chiếu xuống. Vì không có đủ ánh sáng mặt trời, không thể cung cấp điều kiện nhiệt quang cần thiết cho các loài sinh vật khi nảy mầm, một số khóm cây thân thảo khó mà sinh trưởng được. Cứ như vậy mãi thì nơi này sẽ chỉ còn lại vài loại cây đơn nhất, khó có thể cung cấp môi trường cho các loài sinh vật khác tồn tại, không thể nào hình thành quần thể thực vật đa dạng.” Dừng một lát, “Đây chính là hạn chế và điểm yếu của rừng trồng. Đi sâu vào trong, cùng một sườn dốc phía bắc có một khoảnh rừng tự nhiên, ở đó có loài sinh vật tiên phong là cây dương và loài xây dựng quần xã đỉnh cao là bạch dương Mông Cổ. So sánh một chút là em có thể phát hiện ra sự khác biệt giữa rừng trồng và rừng tự nhiên ngay, rất rõ ràng. Hệ sinh thái nguyên thủy trong rừng tự nhiên được bảo tồn tốt hơn rất nhiều, cho dù là sinh trưởng hoang dã cũng có quy tắc riêng. Loại tạo hóa chỉ riêng trời đất có này mới có thể thực sự gọi là tác phẩm kỳ diệu của thiên nhiên.”
Lê Lô nghe đến mê mẩn.
“Vậy những vấn đề như anh nói này có cách giải quyết không ạ?”
“Đương nhiên rồi.” Trần Tịnh Thực cười, “Cách đơn giản nhất…” Một tay chống lên thân cây, anh lại ngẩng đầu lên, trong ánh mắt tràn đầy sự ôn hòa, nhưng lời nói ra lại có chút “tàn nhẫn”, “Đó chính là chọn một phần trong số những cây này và chặt bỏ.”
“Hả?” Lê Lô bất ngờ, “Thế ban đầu vất vả như vậy trồng nó chẳng phải công cốc rồi sao?”
“Hết cách rồi.” Trần Tịnh Thực nói, “Không phá thì không xây được, không chặt thì không thể duy trì sự sống. Chặt cây vốn là một phương pháp quản lý độc đáo trong lâm nghiệp hiện đại, vì sự phát triển mạnh mẽ của đa dạng sinh học trong khu vực này, vẫn phải chấp nhận vài sự hy sinh thôi.”
Cũng phải thôi.
Lê Lô không kìm được mà cảm thán một tiếng: “Kiến thức trong lĩnh vực này sâu rộng thật đấy.” Lại đưa mắt nhìn Trần Tịnh Thực, “Anh Trần, anh giỏi thật đấy!”
Trần Tịnh Thực: “… Mỗi người có lĩnh vực chuyên môn sở trường riêng, điều này không đáng kể gì đâu.” Khóe môi khẽ cong lên, anh cười nói.
Lê Lô lại không nghĩ vậy, cô cảm thấy Trần Tịnh Thực hiểu về khoảnh rừng này sâu sắc hơn rất nhiều so với những người khác trong Trung tâm Vạn Liên. Nói vậy không phải cố ý so sánh để tâng bốc anh lên, mà sự thật đúng là như vậy. Đến chị Dương Hội cũng nói anh vừa thông minh lại vừa nỗ lực mà, có thể kiên nhẫn tìm tòi nhiều tài liệu, chuẩn bị kỹ lưỡng như thế, sự kiên định này còn không được tính là giỏi sao?
Lê Lô cảm thấy Trần Tịnh Thực thật sự có tiềm năng trở thành một khổ hạnh tăng.