Anh Là Báu Vật Của Em
Chương 12: Cú ngã và đêm không ngủ
Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch: Hoa Linh
Sau đó Lê Lô lại cùng nhóm Trần Tịnh Thực làm việc quần quật từ sáng sớm đến tối khuya hai ngày, rồi không còn cùng nhau đi khảo sát thực địa nữa. Đây là quyết định của cả đoàn sau khi bàn bạc trao đổi, dù sao họ cũng đến để nghiên cứu chứ không phải đi chơi. Một khi nghiêm túc lên, sự khác biệt giữa chuyên nghiệp và không chuyên nghiệp liền hiện ra rõ rệt, không chỉ ở phương diện kiến thức chuyên môn mà về thể lực lẫn sức chịu đựng cũng là một thử thách cực lớn. Để tăng nhanh tốc độ khảo sát và bố trí camera hồng ngoại, chỉ đành để nhóm những người không chuyên như Lê Lô ở lại phía sau.
Lê Lô cảm thấy rất tiếc nuối vì việc này, song đứng từ góc độ cá nhân và lợi ích chung của dự án thì cô vẫn tuân theo. Sau khi quyết định phải ở lại phía sau, cô bèn hỏi mượn nhóm Trần Tịnh Thực và Dương Hội thêm nhiều tài liệu chuyên môn và chi tiết hơn về dự án, bắt đầu từ từ đọc và nghiên cứu để chuẩn bị cho giai đoạn sau. Trước mắt cả dự án đang ở giai đoạn ban đầu, vẫn chưa lấy được tài liệu phong phú, công việc cần đến ban tuyên truyền của họ làm không nhiều. Nhưng sau này chắc chắn sẽ có lúc cần dùng cho nên Lê Lô đọc cực kỳ nghiêm túc.
Không còn là người trực tiếp tham gia, trở thành người quan sát, Lê Lô có thêm nhiều thời gian quan sát và suy nghĩ hơn, thế nên cô cũng hiểu sâu sắc hơn về công việc này. Cô cảm thấy Trần Tịnh Thực và Dương Hội thật sự vất vả hơn cô tưởng tượng rất nhiều. Từ khi bỏ đi những “gánh nặng” không chuyên như các cô, tốc độ và cường độ làm việc của họ tăng tốc nhanh chóng, đồng thời mức độ vất vả cũng tăng lên nhanh chóng. Không chỉ một lần Lê Lô đã tắm rửa xong và chuẩn bị đi ngủ rồi, Dương Hội và Triệu Thanh mới về, vội vàng ăn vài miếng cơm cô gói về cho họ xong lập tức rửa ráy đi ngủ, sẵn sàng cho công việc ngày hôm sau. Có lúc vì rất nhiều động vật hoạt động về đêm mà hai người còn phải làm việc xuyên đêm. Ban đầu Lê Lô còn tưởng chuyện như vậy chỉ thỉnh thoảng mới xảy ra một hoặc hai lần, đợi đến lúc họ đi khảo sát thực địa mấy đêm liền, Lê Lô mới cảm thấy xấu hổ và thấu hiểu sâu sắc sự khó khăn của công việc nghiên cứu khoa học. Có một lần cô vô tình đề nghị có thể để công việc ban đêm cho nam sinh làm, để bọn Dương Hội đảm nhận nhiều công việc ban ngày hơn. Cách nói ấy đã bị hai người chị nghiêm khắc sửa lại.
“Vốn dĩ trong nhận thức của số đông, ở các loại công việc như đi khảo sát thực địa này nữ giới đã kém hơn nam giới rất nhiều rồi. Nếu tự mình yêu cầu đối xử đặc biệt, chẳng phải sẽ càng củng cố định kiến này sao?”
Lê Lô nghiêm túc suy xét lại, nhận ra mình đã sai: Không nên vì đau lòng hai người chị mà phân biệt đối xử với họ, nhất là còn dựa vào cái mác “giới tính” nhạy cảm này, ở một mức độ nào đó, điều đó cũng là thiếu tôn trọng đối với họ.
Bởi vì đều bận việc riêng nên cơ hội Lê Lô có thể ở gần Trần Tịnh Thực cũng không còn nhiều nữa. Nhưng trước sau vẫn duy trì liên lạc, cô có thể cảm nhận được sự quan tâm của anh, đây là điều khiến Lê Lô thấy vui nhất. Thế là cô cũng không tránh khỏi tham lam muốn tiếp xúc với anh nhiều hơn một chút.
Ngày hôm đó, đồng hồ vừa điểm bốn giờ chiều thì cửa ký túc bị đẩy mở. Lê Lô ngoảnh lại nhìn, nhận ra là Dương Hội và Triệu Thanh… Các chị trở về rồi.
Lê Lô tò mò lại ngạc nhiên vui vẻ nhìn họ: “Sao hôm nay về sớm thế ạ?”
“Mấy tuyến đường đã khảo sát xong hết rồi nên để bọn chị về trước. Bận nhiều ngày như thế, coi như cho bọn chị nghỉ nửa ngày.”
“Vậy thì tốt quá.” Lê Lô mỉm cười, hóa thành một con ong chăm chỉ, vội vã bưng hoa quả và đồ ăn vặt lên cho hai người chị.
Dương Hội thật sự rất quý cô gái nhỏ này, nhận lấy một chùm nho, cười nói: “Đúng là không đi thực địa vẫn hạnh phúc hơn, chị sắp bị phơi đen thành than rồi, đứng cạnh em gái đúng thành vật đối chứng luôn.”
Triệu Thanh bị cô ấy chọc cười, cười xong không quên nói thêm một câu chọc ghẹo: “Cậu thôi đi, cho dù Tiểu Lê có ngày ngày theo bọn mình ra ngoài thì cũng không bị phơi đen như bọn mình đâu.”
Dương Hội nghiêm túc suy nghĩ, thấy đúng thế thật. Cô ấy gào một tiếng, hóa thành nữ ma đầu, muốn lao vào cù lét Lê Lô.
“Đúng rồi Tiểu Lê, tối nay có trận bóng rổ đấy, em muốn đi không?” Đùa một hồi xong nhớ ra gì đó, Triệu Thanh đột nhiên hỏi.
“Trận bóng rổ ư?” Lê Lô mở to mắt nhìn qua, “Ai đấu với ai ạ?”
“Mấy người của Trung Khoa Viện với bên mình, bên lâm trường hình như cũng có người tham gia.” Trong tiềm thức, Dương Hội và Triệu Thanh đã coi Lê Lô như người một nhà.
“Họ không thấy mệt sao?” Lê Lô cười bối rối, ngẫm nghĩ rồi lại hỏi, “Anh Trần có tham gia không ạ?”
“Tất nhiên.” Dương Hội và Triệu Thanh nhìn nhau cười, nói, “Nghe Lưu Mạnh Tích nói anh ấy là hậu vệ dẫn bóng giỏi nhất của đội bóng rổ viện các chị, kiểm soát toàn bộ cục diện trên sân bóng đấy.”
Lê Lô nào có hiểu những thứ này, cô chỉ biết là, chỉ cần Trần Tịnh Thực ra sân thì cô sẽ đi xem.
“Em đi ạ.” Cô gái cười, mắt cong thành hình lưỡi liềm.
Ăn cơm tối từ sớm, sáu giờ rưỡi Lê Lô và Triệu Thanh cùng nhau đến sân bóng rổ giản đơn của lâm trường… chính là sân tập mà mỗi sáng Lê Lô chạy bộ kia. Vốn dĩ còn muốn gọi cả Dương Hội, nhưng chị ấy tự thấy mình chẳng có hứng thú gì với bóng bánh, lại thêm mệt muốn chết nên ở ký túc xá nghỉ ngơi.
Lúc hai người đến quanh sân đã có khá nhiều người vây xem. Lê Lô vừa nhìn lướt qua đã thấy Trần Tịnh Thực, bèn đi về phía anh.
“Anh Trần!”
Trần Tịnh Thực đang khởi động nghe tiếng gọi thì quay đầu lại, thấy là Lê Lô bèn cười.
“Đến rồi à.”
Lê Lô vâng một tiếng, quan sát Trần Tịnh Thực. Để tiện đánh bóng, anh mặc đồ rất thoải mái, bên trên mặc áo cộc tay trắng, bên dưới mặc quần thể thao ngắn rộng rãi, chân đi đôi giày thể thao màu đen. Cho dù mặc theo phong cách thể thao như thế thì vẫn không che giấu được khí chất thư sinh của anh. Nhưng bạn nói anh yếu đuối ư? Không hề, chỉ cần nhìn những đường cơ bắp săn chắc, mượt mà trên cánh tay là có thể cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn. Sức mạnh được tiết chế này thật sự cực kỳ hòa hợp với tính cách của anh.
Trần Tịnh Thực bị Lê Lô nhìn chăm chú nên hơi mất tự nhiên, nhưng anh không né tránh mà chỉ dặn dò: “Lát nữa đứng cách sân xa một chút, tránh bóng vô tình đập vào em.”
“Vâng ạ.” Lê Lô cười đáp, “Anh Trần anh yên tâm, bóng bay tới em chắc chắn sẽ né.”
Trần Tịnh Thực cười gật đầu, không nói gì nữa. Đợi Lưu Mạnh Tích ở bên kia vẫy tay gọi, anh khẽ ra hiệu cho Lê Lô và Triệu Thanh rồi đến tập hợp với đồng đội.
Rất nhanh trận bóng đã bắt đầu. Mặc dù nói chỉ là giải trí lúc rảnh rỗi, giải tỏa áp lực tích tụ từ công việc. Nhưng dù sao cũng là một trận đấu có thắng thua, trong đội lại phần lớn là những người trẻ tuổi nhiệt huyết và hiếu thắng, khó mà không chơi hết mình. Lê Lô đứng một bên xem cũng cảm thấy vô cùng kích thích. Cô không hiểu về bóng rổ, nhưng cô phân biệt được đội nào là đội nào, cũng biết phải tính điểm ra sao, cho nên cực kỳ chú tâm vào tình hình trên sân, chỉ đợi đội của Trần Tịnh Thực ném bóng vào rổ đối phương.
Trần Tịnh Thực khi ở trên sân đánh bóng lại là một vẻ nghiêm túc khác, đồng thời mang theo một sức mạnh đặc biệt. Nhưng phần lớn thời gian anh khá cẩn trọng, điều này có lẽ liên quan đến vị trí của anh trên sân, dùng lời của Triệu Thanh mà nói là phải kiểm soát toàn bộ cục diện mà, không thể quá nóng vội hay liều lĩnh.
Đột nhiên, lúc Lưu Mạnh Tích sắp bị cầu thủ đội bạn chặn bóng thì chợt xoay người chuyền bóng cho Trần Tịnh Thực. Trần Tịnh Thực thực hiện động tác crossover, dùng động tác giả né được cú chặn của đối phương rồi nhảy lên ném rổ, bóng vào rổ đối phương. Đám đông đứng xem, kể cả một số cổ động viên của đội bạn, đều hoan hô nhiệt liệt, trên sân bỗng chốc trở nên ồn ào. Lê Lô cũng vỗ tay, ánh mắt cô dừng lại trên ba cô gái của Trung Khoa Viện đứng ở phía đối diện, phát hiện ánh mắt của họ cũng đang dán chặt vào Trần Tịnh Thực, trong đó có một người không biết nói gì mà khiến hai cô gái còn lại che miệng cười một cách ngượng ngùng.
Lê Lô nghĩ chắc tám phần là đang bàn tán về Trần Tịnh Thực. Tâm trạng cô có chút phức tạp… Hình như cô không thích thấy người khác giới quan tâm Trần Tịnh Thực quá mức. Cảm giác này khiến cô vô cùng ngạc nhiên: Chà, cô như thế này là đang ghen rồi sao?
Nhận ra cảm xúc vừa trỗi dậy trong lòng đúng là có chút khó chịu, Lê Lô vội vàng điều chỉnh lại tâm trạng để bản thân bình tĩnh trở lại. Dù sao thì vừa rồi Trần Tịnh Thực chơi tốt như thế, mọi người để ý tới anh cũng là chuyện bình thường. Anh có nhiều ưu điểm như vậy, mỗi một cái đều có khả năng được người khác chú ý, tiếp đó là những ánh mắt tán thưởng khen ngợi. Đừng nói đến việc cô chưa đủ tư cách để có được anh, nếu sau này cô thật sự may mắn ở bên anh rồi, vậy mỗi lần gặp phải tình huống này cô đều sẽ ghen sao? Thế thì thật quá nhỏ mọn rồi. Bất cứ vẻ đẹp nào, chỉ cần bản thân anh không bận tâm thì mọi người đều có thể cùng chiêm ngưỡng. Đến lúc đó, chỉ cần trong lòng anh có một góc nhỏ riêng tư chỉ dành cho cô là đủ rồi.
Lê Lô thỏa sức tưởng tượng những điều đẹp đẽ vô bờ, khóe miệng vừa hé nụ cười, trên sân bỗng vang lên một tiếng động hỗn loạn. Thì ra trong lúc chơi bóng có người không cẩn thận bị ngã, người này lại chính là Trần Tịnh Thực, người vừa thu hút mọi ánh nhìn.
Lê Lô nhìn mà ngây người… Chuyện gì thế này?
Vốn dĩ những va chạm, ngã ngửa trong thể thao là chuyện thường tình, bình thường cũng chẳng có vấn đề gì. Nhưng Trần Tịnh Thực mới bị thương cánh tay, giờ mới khỏi được mấy ngày, lần này…
Lê Lô nhìn chằm chằm, chỉ thấy Trần Tịnh Thực ôm lấy cánh tay, được mọi người đỡ đứng dậy. Cô không nghĩ ngợi gì, thấy vậy liền chạy ngay đến chỗ anh.
“Anh Trần!” Lê Lô chen qua đám người, chạy đến trước mặt Trần Tịnh Thực.
Lúc này Trần Tịnh Thực đang hơi khó chịu, thấy mặt Lê Lô trắng bệch, anh nén đau mỉm cười: “Không sao đâu, nãy không để ý bị vấp chân ngã, chuyện nhỏ thôi.”
Có vài giây Lê Lô không nói nên lời, lát sau khẽ hỏi: “Anh có thấy khó chịu không ạ?”
“Bình thường.”
Trần Tịnh Thực vẫn cười nói nhưng mọi người đều có thể cảm nhận được sự gắng gượng của anh. Sau khi kiểm tra thử hoạt động cánh tay cho anh, mọi người vẫn quyết định đưa anh đến phòng y tế khám. Trần Tịnh Thực sợ phiền phức không muốn đi, định ra khỏi sân nghỉ ngơi một lát là được. Cuối cùng vẫn là Lê Lô, giọng điệu cô nghiêm túc hiếm thấy, khuyên anh đi khám.
“… Được, anh đi xem sao.” Trấn an Lê Lô xong, Trần Tịnh Thực nói với thành viên trong đội mình, “Mã Uyên đưa anh đi là được rồi, mọi người cứ tiếp tục chơi đi, không có chuyện gì to tát cả.”
Mọi người không yên tâm lắm, đa số người trong đội đều là sinh viên Viện Sinh Khoa Yến Đại, biết dạo trước anh mới bị thương ở cánh tay, sợ lần này va chạm lại gây ra vấn đề gì đó. Nhưng mà anh Trần kiên quyết vậy, họ cũng không tiện nói gì thêm, chỉ đành nhìn anh được Mã Uyên dìu đi.
Lê Lô vẫn đứng im tại chỗ, đến khi Triệu Thanh gọi cô một tiếng mới chợt bừng tỉnh, rồi cùng cô ấy đến phòng y tế.
Lâm trường có bố trí bác sĩ nhưng trình độ còn hạn chế. Bệnh nhẹ có thể giải quyết, bệnh nặng thì hơi khó. May mà cánh tay của Trần Tịnh Thực không có vấn đề gì lớn, bác sĩ kiểm tra cho anh một hồi, lại hỏi một lượt về tiền sử chấn thương cũ, sau khi xác định chỉ là chấn thương nhẹ bèn cho anh về nghỉ.
“Anh đã nói rồi mà, không có vấn đề gì thật.” Sau khi ra ngoài, Trần Tịnh Thực cười với mọi người, nói.
Lê Lô và Mã Uyên đều không tiếp lời, chỉ có Triệu Thanh sau một hồi im lặng mới nói: “Xem qua vẫn tốt hơn ạ, bác sĩ nói tối nay quan sát, có gì không ổn, anh Trần phải kịp thời nói với Mã Uyên và Lưu Mạnh Tích nhé, tuyệt đối đừng giấu đấy.”
“Anh biết rồi. Phải có trách nhiệm với cơ thể của mình là châm ngôn của nhóm chúng ta. Yên tâm, anh hiểu rõ.”
Trần Tịnh Thực vẫn đùa, mọi người nghe xong thì trong lòng đã thật sự yên tâm hơn.
Lê Lô đứng một bên vẫn luôn im lặng, đợi Triệu Thanh và Mã Uyên đều dặn dò xong xuôi rồi, cô mới tiến đến gần, nhỏ giọng nói với Trần Tịnh Thực: “Anh Trần, anh đã gặp được em rồi thì sẽ không gặp được người thứ hai như em nữa đâu. Cho nên anh đừng nghĩ tới việc lợi dụng vết thương này để ‘trong họa có phúc’ lần nữa, phải dưỡng thương thật tốt, mau chóng khỏi nhé.”
Lời này của Lê Lô, Triệu Thanh và Mã Uyên nghe thì khó hiểu nhưng Trần Tịnh Thực thì hiểu ngay.
Anh cười, trả lời Lê Lô: “Anh biết.” Anh ngừng một lát rồi nói, “Anh không tham lam đến mức đó đâu.”
Trần Tịnh Thực bị thương nên đêm đó Lê Lô ngủ chập chờn không yên. Cô biết mình hơi làm quá mọi chuyện, vết thương của Trần Tịnh Thực không nghiêm trọng đến vậy. Nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn thấp thỏm lo lắng không sao ngủ được. Trằn trọc trên giường hồi lâu, Lê Lô lật chăn, khẽ thở dài, định xuống giường ra ngoài ngắm trăng sao một lúc cho khuây khỏa.
“Đi đâu thế em gái?”
Lê Lô mò mẫm xuống giường trong bóng tối, không cẩn thận gây ra tiếng động làm Dương Hội đang ngủ ở giường dưới giật mình tỉnh giấc. Cô ấy ngồi dậy, ngái ngủ nhìn Lê Lô vừa mở cửa phòng, khàn giọng hỏi.
“Em đi vệ sinh ạ.” Lê Lô sợ làm ồn đến người khác nên nén giọng thật thấp trả lời.
Dương Hội ừ một tiếng rồi nằm xuống lại, nửa tỉnh nửa mơ chợt nhận ra một vấn đề: Trong phòng có nhà vệ sinh, em ấy còn chạy ra ngoài làm gì?
Lê Lô không ngờ rằng, có lẽ vì ngày mai trời âm u có mưa nên đêm nay phần lớn sao đều ẩn sau tầng mây, vầng trăng cũng chỉ là một mảnh nhỏ bé. Lê Lô ngắm một lúc, thấy hơi buồn chán bèn gãi đầu định quay về nằm tiếp.
Nhưng vào khoảnh khắc quay người, Lê Lô nhìn thấy tia sáng lọt ra từ căn phòng cuối dãy kèm theo một tiếng ho trầm thấp. Mơ hồ cảm thấy âm thanh ấy có chút quen tai, Lê Lô quyết định đi qua xem thử.
Giờ phút này, người ở trong căn phòng cuối dãy treo biển phòng trực này chính là Trần Tịnh Thực, đáng lẽ đang phải nằm trên giường nghỉ ngơi đàng hoàng. Trên sống mũi anh hiếm khi đeo một cặp kính, khoác một chiếc áo sơ mi mỏng, ngồi trước máy tính gõ bàn phím bằng một tay. Lại gần nhìn, trên màn hình chi chít mã code, thỉnh thoảng điều chỉnh lại hoạt động giống như một chương trình đang cần hoàn thành gấp. Ít khi được nghỉ ngơi, tối nay Trần Tịnh Thực định về ngủ sớm thật, nhưng cánh tay thỉnh thoảng lại đau âm ỉ khiến anh khó ngủ nên dứt khoát mang máy tính sang phòng trực làm việc một lúc… Anh đang chỉnh lý số liệu từ đoàn đội Tam Giang Nguyên của Trung tâm Vạn Liên gửi tới, chuẩn bị tập hợp thành một kho dữ liệu, xây dựng một nền tảng có thể tương tác trực tuyến, như vậy có thể phản ánh và giám sát tình hình đa dạng sinh học địa phương một cách có hệ thống và trực quan hơn.
Làm cả buổi tối, cấu trúc tổng thể của nền tảng coi như đã được dựng xong, Trần Tịnh Thực hơi ngửa ra sau, ánh mắt vô tình liếc qua cửa, khi nhìn thấy rõ có một người đang đứng đó, cơ thể vốn đang thả lỏng bỗng cứng đờ tại chỗ.
“Tiểu Lê?” Anh kinh ngạc gọi tên cô gái, “Muộn thế này rồi sao em còn ở đây?”
Vẻ mặt Lê Lô lúc này có phần nghiêm nghị. Vốn dĩ lúc nghe thấy tiếng ho quen tai kia cô chỉ ngờ ngợ người này là Trần Tịnh Thực, không ngờ qua ngó lại là anh thật. Cơn tức giận bỗng chốc nổi lên, ban ngày anh vừa mới bị thương đấy, đến tối còn không biết đường nghỉ ngơi đàng hoàng sao?
“Em còn muốn hỏi anh đó anh Trần.” Lê Lô bước vào phòng trực, trên gương mặt trắng nõn không hề có chút ý cười nào.
Trần Tịnh Thực cũng đã nhận ra cảm xúc của cô gái lúc này, anh lập tức ngồi thẳng người lại, giải thích: “Đáng lẽ đã đi ngủ rồi nhưng lại mất ngủ nên qua đây làm việc một chút. Trước kia mất ngủ anh đều làm vậy, viết code, viết một lát là đầu óc sẽ mệt mỏi, không buồn ngủ cũng sẽ buồn ngủ.”
Lê Lô khó mà tin lời giải thích của anh, nhưng nghe thấy anh bảo mất ngủ thì vẫn lộ rõ vẻ quan tâm.
“Sao lại mất ngủ vậy ạ?”
Trần Tịnh Thực: “… Chắc do cánh tay vẫn còn hơi khó chịu, sợ đè vào vết thương nên không ngủ được.”
Đến lúc này, Trần Tịnh Thực cũng đã hiểu ra rằng nếu anh còn viện cớ nữa thì cô gái chắc chắn sẽ giận. Thế là anh thành thật thừa nhận hơi khó chịu, cũng tránh để cô lại phải lo lắng, dò đoán.
Quả nhiên, Lê Lô lập tức hỏi: “Cánh tay vẫn còn khó chịu sao?”
Trần Tịnh Thực ừ một tiếng: “Có điều không sao, anh có cảm giác chỉ là vài vết thương ngoài da thôi, nhưng để đề phòng thì cứ cẩn thận vẫn tốt hơn.”
“Nhưng anh không thể cứ thức cả đêm được, như thế mai anh làm việc kiểu gì?”
“Mai… anh sẽ nghỉ một ngày, để Mạnh Tích dẫn đội.” Trần Tịnh Thực ngẫm nghĩ rồi đưa ra quyết định. Anh dẫn dắt dự án này cũng chỉ là để có một khởi đầu tốt đẹp, sau này anh quay lại Thanh Hải rồi thì vẫn sẽ phải giao lại cho Lưu Mạnh Tích và Dương Hội thôi.
Lê Lô nghe xong quả nhiên vui vẻ hẳn lên, cô nói: “Ngày mai Tiểu Húc cũng ở đây, nhờ anh ấy chăm sóc anh, lúc anh ngủ thì nhấc cánh tay cho anh để tránh bị đè.”
Đâu cần phiền người khác như thế? Nhưng Trần Tịnh Thực đang muốn cô yên tâm nên nghe xong cũng không phản bác, chỉ mỉm cười.
“Anh Trần, anh đang viết gì vậy ạ?” Chuyện cô quan tâm nhất đã được sắp xếp ổn thỏa, cuối cùng Lê Lô cũng rảnh rỗi để chú ý, nhìn về phía máy tính của Trần Tịnh Thực.
“Đang làm một trang nền tảng thông tin, cần dùng cho dự án.” Trần Tịnh Thực lùi ra sau một chút, nhường chỗ cho cô nhìn rõ hơn.
“Oa” Lê Lô, một sinh viên khối xã hội, rất kinh ngạc, “Đàn anh, không phải anh học động vật học ư, sao còn biết lập trình nữa?”
“Hồi đại học anh học văn bằng hai ngành công nghệ thông tin, sau đó cũng tự đọc thêm sách. Có điều so với một lập trình viên chân chính, những thứ này của anh chẳng đáng là gì cả.”
Trần Tịnh Thực cười nói, tự thấy mình chỉ đang nói sự thật. Nhưng mà Lê Lô nghe xong lại nghĩ anh vẫn quá khiêm tốn.
“Vậy cũng rất giỏi rồi. Anh Trần, anh giỏi thật đấy.”
Từ khi quen nhau, Trần Tịnh Thực đã nghe cô khen mình giỏi vô số lần. Nếu là một người tự đại, có lẽ sẽ thật sự cảm thấy bản thân không gì là không thể. Nhưng Trần Tịnh Thực thì không, anh có nhận thức rõ ràng về bản thân, quả thực không cách nào để mặc bản thân hưởng thụ sự sùng bái mù quáng này của cô được… Dù cho anh đã vì nó mà từng rung động không ít lần.
“Tiểu Lê, không còn sớm nữa rồi, mau về ngủ đi.” Trần Tịnh Thực bất giác hạ giọng rất chậm rãi, rất nhẹ nhàng, “Bên này anh xong ngay đây, cũng định về nằm một lúc.”
“Dạ, anh nói được làm được nhé?”
Lê Lô nhìn Trần Tịnh Thực chăm chú, nhận được câu trả lời chắc chắn từ anh mới yên tâm định đứng dậy rời đi.
Nhưng mà vào một khắc này, camera giám sát trên bàn chợt có chuyển động, hai mắt cô bỗng sáng lên.
“Đàn anh, anh nhìn kìa!”
Cô kéo Trần Tịnh Thực, kích động ra hiệu cho anh. Trần Tịnh Thực thuận theo hướng cô chỉ, nhìn vào một trong những màn hình thiết bị giám sát có độ phân giải cao, chỉ thấy một con vật nhỏ bé bước những bước chân nhẹ nhàng dần tiến vào màn hình, phân biệt kỹ đặc điểm của nó, không ngờ lại là một trong những sinh vật mà họ muốn gặp nhất chuyến đi này… Mèo báo.
Mèo báo, họ mèo, chi mèo, động vật được bảo vệ cấp hai của Yến Thành. Là loài ăn đêm, hoạt động nhiều nhất vào rạng sáng, điển hình của loài động vật sống về đêm.
“Đây là con gì vậy ạ?” Tựa hồ sợ làm kinh động đến con vật phía sau camera giám sát, Lê Lô thấp giọng hỏi.
“Mèo báo.” Trần Tịnh Thực cũng nén thấp giọng xuống.
Hai người bất động nhìn con vật trên màn hình, con mèo báo này có vẻ như đang tìm kiếm thức ăn, bất ngờ nhìn thấy một chiếc camera hồng ngoại mà nhóm nghiên cứu gắn dưới cây, tò mò lại gần, dùng chân trước cào cào vài cái. Không lâu sau, dường như không kéo được gì, mèo báo hết hứng thú với con quái vật nhỏ màu xanh lá có hình thù giống cú mèo này, bèn chậm rãi bước những bước chân nhẹ nhàng rời đi. Chỉ để lại hai con người đang ngây người ra, lặng lẽ nhìn nó qua ống kính.
“Nó thật sự rất giống mèo nhỉ.” Nhìn mèo báo đi xa, Lê Lô khẽ cảm khái.
“Đúng mà, nó chính là một con mèo.”
Trần Tịnh Thực cũng cười, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt của Lê Lô rồi chợt khựng lại: Vừa rồi chỉ mải nhìn mèo, giờ hồi thần lại anh mới phát hiện ra anh và Lê Lô sát nhau đến vậy, ước tính thử, không ngờ lại chỉ cách nhau khoảng ba ngón tay!
Trần Tịnh Thực giật mình ngẩn người.