Chương 22: Lựa chọn không đổi

Anh Là Báu Vật Của Em

Chương 22: Lựa chọn không đổi

Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ung Nghi: “…”
Ung Nghi vốn chỉ định hóng chuyện một chút, nào ngờ lại "buộc hỏi" ra được một bí mật lớn đến thế, suýt nữa thì sặc nước trà. Nàng che miệng đặt tách trà xuống bàn, rồi lau vội vết trà văng ra tay, kinh ngạc nhìn Trần Tịnh Thực.
“Lúc tiểu Lê ba tuổi em đã quen em ấy rồi á?” Ung Nghi hỏi.
Lúc này, Trần Tịnh Thực mới nhận ra mình đã lỡ lời trong lúc ngẩn ngơ. Anh hoàn hồn, hơi xấu hổ ngồi thẳng người dậy.
“Chuyện gì đây?” Ung Nghi gặng hỏi.
“Chỉ là một cơ hội tình cờ thôi ạ.” Trần Tịnh Thực cười, khẽ sờ mũi nhưng không nói thêm gì. Ung Nghi đợi một lúc thấy anh không định nói thêm nên nàng cũng không gặng hỏi nữa. Nhưng trong lòng nàng lại không thể bình tĩnh nổi.
Hai người cứ thế ngồi im lặng một hồi, bỗng Ung Nghi nghe Trần Tịnh Thực nói: “Đúng rồi chị Nghi, hai hôm trước dì gọi điện cho em bảo lúc chị đi Mạo Đình công tác có nhờ bà ấy dẫn đường đến viếng bố mẹ em…” Anh hơi ngừng lại, “Cảm ơn chị ạ.”
“Ôi dào.” Ung Nghi xua tay tỏ ý không có gì đáng nói, “Là chuyện nên làm thôi.”
Ung Nghi không nói nhiều, nhưng Trần Tịnh Thực biết chuyện sẽ không đơn giản như thế.
“Dì hai lớn tuổi rồi, hồi trẻ từng thân thiết với mẹ em nhất. Nếu bà ấy có nói gì không hay thì nhân tiện đây em thay mặt bà ấy xin lỗi chị, chị Nghi, chị cũng đừng để trong lòng nhé. Dì hai bà ấy… không có ý xấu đâu.”
“Chị hiểu.” Ung Nghi cười ngắt lời anh, lát sau lại nhẹ giọng nói, “Bà ấy cũng chỉ là khó lòng nguôi ngoai nỗi đau mất mẹ em thôi.”
Trần Tịnh Thực: “… Vâng.”
Ung Nghi liếc nhìn dáng vẻ cúi đầu không thấy rõ biểu cảm của anh, tay đặt trên bàn khẽ xoa nắn, nói: “Chị biết bao năm qua em vẫn không từ bỏ, có tra ra được gì không?”
Trần Tịnh Thực biết nàng đang hỏi về điều gì, lắc đầu: “Chuyện đã qua lâu như vậy rồi, lúc đó không tra ra, sau này càng khó hơn.”
“Nhưng em vẫn không từ bỏ.”
Trần Tịnh Thực: “…”
Trần Tịnh Thực thoáng ngẩn ngơ, lát sau khẽ cười.
“Từ bỏ hay không hình như cũng chẳng có khác biệt gì quá lớn. Dù có thật sự tra ra được chân tướng thì cũng chỉ là trả lại danh dự cho mẹ em trước mặt mọi người thôi. Mà mẹ em… người cũng đã mất rồi, những điều này chẳng còn ý nghĩa gì với bà ấy cả. Còn về phần em, trước nay em đều tin tưởng bà ấy. Bà ấy là một người mẹ tốt, yêu em, yêu bố em, chắc chắn sẽ không làm ra chuyện như thế.”
Ung Nghi trầm mặc rất lâu. Nàng nhìn cậu đàn em nhỏ đã gỡ bỏ sự non nớt, mang dáng vẻ chững chạc của tuổi trưởng thành này mà ngẩn người.
Sau khi tốt nghiệp tiến sĩ về nước rồi gia nhập vào nhóm nghiên cứu của giáo sư Phương Văn Cẩm, Trần Tịnh Thực là học sinh đầu tiên nàng giúp hướng dẫn. Khi đó nàng đã biết ba mẹ anh đều đã mất, hoàn cảnh gia đình không hề khá giả chút nào. Nhưng hồi đó nàng không rõ, thì ra đằng sau cái chết lại có nhiều câu chuyện chấn động đến vậy. Bố của Trần Tịnh Thực là Trần Bình bị rơi xuống vách núi mà chết. Khi ấy ông làm người dẫn đường cho một nhóm nghiên cứu liên quốc gia trong núi lớn Tây Nam nên nhận được một khoản tiền bồi thường. Nhưng trong nhà mất đi một trụ cột chính, một người mẹ góa con côi sẽ sống qua ngày thế nào, nghĩ thôi cũng đủ hiểu. Song ông trời vẫn không phù hộ gia đình này. Ba năm sau, mẹ của Trần Tịnh Thực là Trình Huệ Chi cũng qua đời, nguyên nhân cái chết là sốc phản vệ. Sau khi khám nghiệm tử thi phát hiện lúc Trình Huệ Chi mất đã có thai ba tháng, mà sở dĩ bà ấy xảy ra hiện tượng sốc phản vệ là do tự ý dùng thuốc phá thai mà ra. Bấy giờ, kết quả này đã gây ra một trận sóng gió lớn ở thôn Mạo Đình nơi gia đình Trần Tịnh Thực sống. Trong phút chốc mọi người đều xôn xao dò đoán “gian phu” kia là ai, mẹ Trần Trình Huệ Chi cứ như vậy bị gán mác “dâm phụ”, thậm chí có thời gian còn bị cấm chôn cất ở khu mộ tổ tiên. Ung Nghi không thể nào tưởng tượng nổi Trần Tịnh Thực lúc ấy mới chỉ tám tuổi đã trải qua khoảng thời gian đó như thế nào. Điều duy nhất nàng biết là đến cuối cùng Trình Huệ Chi có thể chôn cùng chỗ với chồng Trần Bình là do ông cụ hai, người có tiếng nói nhất trong gia tộc nhà Trần Tịnh Thực, đã phải quỳ bên ngoài suốt hai ngày một đêm mới đổi lấy được.
Thực ra nàng không nên biết những chuyện này. Sở dĩ nàng biết rõ như vậy là vì vô tình gặp phải một trận ẩu đả mà ra. Đó là hồi Trần Tịnh Thực học năm ba đại học. Vào một tối tan làm muộn, đang định rời khỏi trường thì nàng nhận được điện thoại của Trần Tịnh Thực hỏi có thể cho vay một khoản tiền không. Lúc đó giọng anh vẫn được coi là bình tĩnh, nàng cũng không nghĩ nhiều mà chuyển tiền cho anh. Ai ngờ hai ngày sau Trần Tịnh Thực lại hỏi vay tiền, số tiền còn gấp đôi lần trước. Khi đó nàng liền thấy không đúng và gọi anh đến văn phòng. Dưới sự “gặng hỏi nghiêm khắc” của nàng, Trần Tịnh Thực thành thật khai rằng anh gây chuyện ở ngoài trường, đánh nhau với người khác rồi.
Với một học sinh ngoan như Trần Tịnh Thực, gây chuyện đã là chuyện hiếm, huống chi nguyên nhân lại là đánh nhau. Khi đó nàng tiếp tục gặng hỏi, Trần Tịnh Thực thật sự hết cách, đành kể hết mọi chuyện cho nàng nghe. Là một người bạn cấp ba của anh đến Yến Thành chơi. Bạn gái của người bạn của anh lại tình cờ là sinh viên Viện Sinh Khoa trường Yến Đại. Lúc mấy người ngồi ăn cơm với nhau vô tình nhắc tới Trần Tịnh Thực. Vì trong lòng có thiện cảm với Trần Tịnh Thực nên nữ sinh trường Yến Đại kia gặng hỏi thêm vài chuyện về anh. Thế là người bạn kia tiết lộ chuyện của mẹ anh, giọng điệu đầy khinh thường. Nữ sinh kia trở về lỡ miệng kể cho bạn cùng phòng, thế là cứ như vậy truyền đi khắp học viện khiến ai cũng biết.
Trần Tịnh Thực biết được chuyện này vào một tuần sau đó. Trong phút bốc đồng, anh đã chạy đến trường người bạn kia theo học và đánh nhau với người ta một trận. Bởi vì trong lòng có oán hận nên Trần Tịnh Thực ra tay rất mạnh, chàng trai bị đánh nằm viện hai ngày. Sau đó, người kia dùng giấy chứng nhận của bệnh viện để tống tiền Trần Tịnh Thực hết lần này đến lần khác, đe dọa anh nếu không đưa tiền thì sẽ đem chuyện này đến trường anh. Trần Tịnh Thực đánh người nên đuối lý, nhất thời không nghĩ ra được cách nào tốt hơn, chỉ đành mặc cho người ta xâu xé, giẫm đạp.
Sự việc này cuối cùng nàng đã giải quyết giúp anh. Từ đó trở đi, hai người mới thực sự trở nên thân thiết hơn, từ quan hệ cô trò trở thành bạn bè và vẫn luôn duy trì cho đến hiện tại. Mà nàng cũng trở thành người thứ hai trong khoa biết về những chuyện này của anh… Người đầu tiên là giáo viên hướng dẫn của anh, Phương Văn Cẩm, khi đó ông ấy chính là một thành viên trong nhóm nghiên cứu liên quốc gia kia.
Hoàn hồn sau những dòng ký ức, Ung Nghi nhìn Trần Tịnh Thực, giọng nói nhẹ nhàng hơn nhiều: “Ra ngoài đi, bọn Lê Lô vẫn đang chơi ở bên ngoài, em cũng ra đó cho vui.”
“Vâng ạ.” Trần Tịnh Thực đáp. Lúc sắp ra ngoài, anh chợt nhớ ra gì đó bèn xoay người hỏi nàng: “Chị Nghi ơi, em nghe Dương Hội nói cuối tuần trước chị kéo em ấy đi spa à?”
“Đúng thế, sao vậy?” Mặt Ung Nghi đầy vẻ nghi hoặc, không hiểu sao tự nhiên anh lại nhắc đến chuyện này.
“Nghe nói gói đó đắt lắm. Vậy nên càng phải trân trọng thành quả sau khi làm xong chứ, phải không?” Trần Tịnh Thực nói xong, thấy nàng ngơ ngác thì không nhịn được cười, “Vẫn nên bớt hút thuốc lại đi ạ…”
“…” Ung Nghi cạn lời, “Biết rồi, thằng nhóc thối.”
Quả thật là không nhịn được nên mới hút một điếu, còn cố ý mở cửa sổ thông gió rồi, nào ngờ vẫn bị nó phát hiện. Cũng biết quản chị rồi đấy! Ung Nghi lắc đầu bật cười, trong lòng lại cảm thấy vui vẻ trước sự quan tâm của người em trai này.
Ngày hôm đó, cả nhóm ở nhà Ung Nghi chơi đến sáu giờ chiều mới tan. Hiếm khi được nghỉ ngơi một ngày, buổi tối mọi người còn hẹn nhau đi quán karaoke. Dương Hội vốn muốn kéo Lê Lô đi cùng nhưng buổi tối cô và Dư Tư đã có hẹn việc khác nên đành từ bỏ. Thế là Trần Tịnh Thực về trường cùng Lê Lô.
Vẫn là đi tàu điện ngầm. Trên đường đến ga tàu, Lê Lô nói: “Anh Trần ơi, hay là anh đi chơi với nhóm chị Dương Hội đi, em tự về là được ạ.”
“Thôi, anh đi với em.” Trần Tịnh Thực nói, “Anh hát không hay, đi rồi chỉ tự rước nhục vào thân thôi.”
Lê Lô bị anh chọc cười.
“Vậy lần sau hai chúng ta đi được không ạ?” Lê Lô nói, “Em huấn luyện đặc biệt cùng anh, mình sẽ chọn riêng một bài để luyện. Luyện ổn rồi, nếu sau này lại có cơ hội tụ tập thế này thì anh có thể khoe giọng hát của mình, làm kinh thiên động địa luôn.”
Còn có thể như vậy à? Trần Tịnh Thực rất nghiêm túc suy nghĩ: “Thế này có được tính là ăn gian không?”
“Không tính, chỉ là chút mẹo vặt thôi.”
Lê Lô đưa tay ra dấu, nói một cách hùng hồn. Trần Tịnh Thực cũng bị cô chọc cười, chỉnh lại mũ cho cô rồi nắm tay cô.
Đúng vào giờ tan làm thường ngày, dù là cuối tuần thì trên tàu điện ngầm vẫn chật kín người. Hai người phải khó khăn lắm mới tìm được một chỗ có tay vịn, liền nép sát vào nhau để đứng vững.
Lê Lô không nói chuyện. Cô có thể cảm nhận được cuối ngày hôm nay Trần Tịnh Thực có vẻ trầm mặc, xảy ra chuyện gì rồi sao?
“Bạn học Trần tiểu Thụ ơi, hôm nay anh có gì không vui sao?”
Trong lòng anh bỗng vang lên một câu như thế. Trần Tịnh Thực thoáng giật mình, cúi đầu nhìn Lê Lô. Cô gái đang ngước lên, đôi mắt đen láy đặc biệt sáng ngời.
“Không có.” Anh đáp, “Sao tự nhiên lại hỏi vậy?”
“Cảm giác đó.” Lê Lô cười nói, rồi lại trở nên nghiêm túc nhìn anh: “Nếu anh không vui thì nhớ phải nói với em. Chúng ta ở bên nhau, không chỉ có anh phải quan tâm đến cảm xúc của em, mà em cũng cần quan tâm đến anh, anh hiểu không?”
Trần Tịnh Thực: “…”
Trần Tịnh Thực không biết phải trả lời thế nào. Một dòng cảm xúc phức tạp bất chợt dâng lên, gần như chiếm trọn lấy anh. Anh phải rất khó khăn mới dằn xuống được để khôi phục lý trí, đưa tay lên xoa đầu cô, nói: “Anh biết rồi.”
“Em thấy anh đang nói cho có với em đấy.” Lê Lô nói vậy nhưng lại cười híp mắt, không hề giận dỗi: “Trần Tịnh Thực, em thật sự muốn tốt với anh, hy vọng anh hiểu.”
Trong nền giáo dục tình cảm mà Lê Lô được tiếp nhận, tình yêu chưa bao giờ là sự cho đi từ một phía mà là sự qua lại lẫn nhau. Giống như Trần Tịnh Thực yêu cô, tốt với cô, thì cô cũng yêu anh, muốn tốt với anh. Cô là bảo bối của anh, vậy anh cũng là bảo bối của cô. Đôi cánh của cô có lẽ chưa đủ cứng cáp dày dặn, nhưng cũng có thể che chở bảo vệ anh, cho anh một nơi dừng chân nghỉ ngơi.
Trần Tịnh Thực nhận ra cô đang nghiêm túc, vậy nên trong lòng cực kỳ chấn động. Đây chính là cô gái mà anh vẫn luôn thích bấy lâu nay. Trước nay cô luôn dũng cảm như thế, can đảm như thế, dùng sức mạnh non nớt nhưng kiên định của mình để yêu thương mỗi một người mà cô yêu quý.
“Anh không hề nói cho có với em.” Trần Tịnh Thực cười, “Anh biết em không bao giờ nói suông, nói được là làm được. Môi Môi à…”
Anh gọi tên cô nhưng rồi lại không nói tiếp nữa, ánh mắt cũng hơi mơ màng. Ban đầu Lê Lô thoáng nghi hoặc. Đợi ngẫm kỹ rồi, cô bỗng như bừng tỉnh mà che miệng mình lại.
“Trần tiểu Thụ, không được.” Cô nói khẽ khàng, “Trưa nay em ăn tỏi.”
Buổi trưa, Lưu Mạnh Tích gọi hai suất tôm hùm đất, bên trong đều thêm tỏi băm. Một người không kén chọn như Lê Lô đã ăn không ít.
Trần Tịnh Thực nhìn hành động này của cô cũng thấy khó hiểu. Đợi hiểu ra rồi thì mặt anh đã đỏ bừng lan đến tận tai. Nhưng mà vào lúc này, dù người đàn ông có ngại ngùng không hiểu phong tình đến mấy cũng sẽ không nói ra câu “thật ra anh không định hôn em” này.
“Không sao.” Trần Tịnh Thực giả vờ hắng giọng điều chỉnh lại cảm xúc, nói: “Anh cũng ăn mà, chẳng phải sau đó em đã ăn kẹo bạc hà, uống sữa rồi sao?”
“Vậy cũng không được.” Lê Lô nói mà mặt đỏ ửng: “Đây là nụ hôn đầu của em, nó bắt buộc phải hoàn mỹ…” Không thể có chút khả năng nào phá hoại cảnh tượng này!
Trần Tịnh Thực bị cô chọc cười, trong lòng lại bất chợt rung động. Anh ôm lấy Lê Lô, nói nhỏ: “Được, vậy chúng ta chọn một cơ hội thích hợp.” Anh hơi ngừng lại: “Đây cũng là nụ hôn đầu của anh.”
Lê Lô cảm giác mình sắp bị đốt cháy luôn rồi, phải nghiến răng nghiến lợi mới bình tĩnh lại được.
Tối hôm ấy đến rất muộn Lê Lô mới ngủ được.
Nửa đêm cô mơ một giấc mơ, mơ thấy mình và Trần Tịnh Thực hôn nhau trong một vườn hoa tĩnh lặng, mờ ảo. Đang hôn dở thì cô bỗng nhớ ra mình chưa đánh răng, vội vàng bỏ anh lại chạy biến mất. Sau khi tỉnh lại, Lê Lô ảo não không thôi, lăn qua lộn lại muốn đập giường, chỉ mong nhanh chóng xóa đi cảnh tượng kia ra khỏi đầu. Dư Tư bị tiếng động ầm ĩ của cô làm giật mình tỉnh giấc, ngái ngủ hỏi cô đang làm gì. Lê Lô cuộn mình lại trong chiếc chăn nhỏ, đỏ mặt không nói một lời, có phần phiền muộn và nhịp tim dồn dập.
Lê Lô lại một lần nữa quyết tâm, nụ hôn đầu của cô nhất định phải hoàn mỹ, chắc chắn phải để sau này nhớ lại vẫn sẽ nở nụ cười ngọt ngào ngốc nghếch, chứ không phải ngượng ngùng đến mức nổi da gà khắp người như bây giờ.
Sau ngày hôm ấy, cuộc sống của hai người lại trở lại nhịp điệu trước đây, bình dị nhưng không hề nhàm chán. Hơn nữa cũng không phải không có chút gợn sóng nào, ví dụ như hôm đó, Lê Lô nghe được một tin tức đủ để cô kinh ngạc đến rớt cằm… Mã Uyên tỏ tình với Dư Tư rồi.
Lê Lô biết chuyện vào một tiếng đồng hồ sau khi Mã Uyên tỏ tình, bởi vì cô nhận được tin nhắn Trần Tịnh Thực gửi tới hỏi cô giờ Dư Tư thế nào. Lời hỏi thăm này chẳng đầu chẳng đuôi nên Lê Lô vội vàng gọi cho anh. Làm rõ mọi chuyện rồi thì cô kinh ngạc đến mức nhất thời không nói nên lời.
“Sau khi trở về tâm trạng của Mã Uyên không được tốt cho lắm, có lẽ hai người nói chuyện không quá vui vẻ. Em để ý Dư Tư một chút nhé, có gì khác thường thì báo anh ngay nhé.”
“Vâng.”
Cúp máy xong, Lê Lô dọn đồ tan làm rồi về ký túc xá. Vừa vào cửa phòng đã phát hiện Dư Tư đang nằm bò trên bàn ngẩn ngơ. Cô bước tới, xoa đầu Dư Tư hỏi: “Anh Mã Uyên tỏ tình với cậu rồi à?”
“Cậu biết rồi ư?” Dư Tư hiển nhiên có vẻ bất lực, “Tớ vốn định chờ cậu về rồi sẽ nói với cậu.”
“Thế nào?” Lê Lô kéo một chiếc ghế qua ngồi xuống cạnh cô bạn, “Từ chối rồi à?”
Dư Tư gật đầu: “Tớ suy nghĩ một hồi, tuy tớ có chút thiện cảm với anh ấy, nhưng nó không đủ để tớ đồng ý tiếp nhận phần tình cảm này. Cho nên tớ từ chối rồi.”
Lê Lô không vội đưa ra đánh giá, cô rất hiểu Dư Tư. Có lẽ cô ấy từng có khoảnh khắc rung động với Mã Uyên, nếu như lúc đó anh ấy can đảm hơn chút thì đoán chừng hai người còn có khả năng. Nhưng bây giờ… mặc dù không biết Mã Uyên đã chịu kích thích gì cuối cùng lấy hết dũng khí tỏ tình, nhưng chung quy vẫn chậm một bước, lỡ mất thời điểm có khả năng nhất rồi.
“Lô Lô à, thật sự thích một người sẽ như thế nào nhỉ?” Dư Tư hỏi cô.
Lê Lô ngẫm nghĩ một lát, rồi nghiêm túc trả lời: “Tớ không rõ người khác thế nào, nhưng tớ thích anh Trần là kiểu ‘chậm một giây thôi cũng sợ anh ấy bị người khác cướp mất’.”
Dư Tư bị cách hình dung này của cô khiến cô bật cười. Ngẩn người chốc lát, cô ấy gật đầu, như có điều suy tư mà nói: “Tớ chưa từng lo lắng về anh Mã Uyên, cho dù bây giờ thật sự nghe được tin anh ấy hẹn hò với người khác thì có lẽ cũng sẽ không quá buồn. Cho nên chắc tớ không quá thích anh ấy nhỉ?”
Lê Lô hơi tiếc nuối. Tất nhiên, theo miêu tả này của Dư Tư thì tình cảm cô ấy dành cho đàn anh Mã Uyên quả thực có hạn. Vậy từ chối chính là lựa chọn tốt nhất rồi.
“Không sao.” Lê Lô lại xoa đầu cô ấy, “Cậu sẽ gặp được người khiến cậu thích, như tớ gặp được anh Trần vậy.”
Dư Tư gật đầu, ôm lấy Lê Lô: “Lô Lô cưng à, cậu đúng là thiên sứ nhỏ.”
Lê Lô: “He he he.”
Tối hôm ấy, Lê Lô trả lời Trần Tịnh Thực rằng nhìn chung không có gì đáng ngại. Như vậy Trần Tịnh Thực cũng coi như yên tâm, dặn cô đi ngủ sớm một chút. Song Lê Lô lại mất ngủ. Cô gửi cho Trần Tịnh Thực một tin nhắn, hỏi anh…
Mei: Anh Trần, nếu như buổi tọa đàm hôm ấy em không gặp được anh thì sau đó liệu anh có thuộc về người khác không nhỉ?
Mei: Em cảm thấy có lẽ cả đời này em sẽ không rời xa anh đâu, cứ nghĩ tới chuyện anh sẽ ở bên người khác là em lại buồn, cực kỳ khó chịu.
Một phút sau cô nhận được tin nhắn trả lời từ Trần Tịnh Thực.
Trần Tịnh Thực: Sẽ không đâu. Ngủ đi.
Lê Lô biết có thể anh đang an ủi mình, giống như trước kia anh nói với cô rằng “cho dù em không đón nhận anh thì anh cũng sẽ không tìm người khác” vậy. Nhưng Lê Lô vẫn cảm thấy yên lòng, cô dựa vào sự yên lòng này mà an tâm chìm vào giấc ngủ.
Song ở Yến Đại bên này, Trần Tịnh Thực lại mãi không ngủ nổi. Anh nhìn lịch sử trò chuyện của hai người trong điện thoại, ngây người ra.
Thực ra có rất nhiều điều anh muốn nói với Lê Lô, nhưng lần nào cũng đều chỉ lặng lẽ gõ rồi lại âm thầm xóa đi. Chẳng hạn như câu hiện tại vẫn đang dừng trên khung nhập tin nhắn này…
“Sẽ không có người khác. Sau khi gặp được em, anh chưa từng cho bản thân mình lựa chọn nào khác.”