Anh Là Báu Vật Của Em
Chương 8: Trai thẳng
Anh Là Báu Vật Của Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dương Hội và bạn cùng phòng Triệu Thanh nồng nhiệt chào đón Lê Lô đến ở cùng. Giữa những câu chuyện cười nói rôm rả, mấy cô gái đã sắp xếp xong chỗ ngủ nghỉ cho mấy ngày tới. Dương Hội rất nhiệt tình, vốn đã có thiện cảm với Lê Lô, giờ ở chung lại càng thân thiết hơn, gọi cô là “em gái”. Lê Lô cũng không hề khó chịu với chuyện này, cô tin Trần Tịnh Thực, chỉ cần là người anh ấy giới thiệu thì chắc chắn sẽ dễ hòa hợp.
Sắp xếp hành lý xong, Dương Hội đưa cho Lê Lô một đống đồ ăn vặt, còn hỏi quan hệ giữa cô và Trần Tịnh Thực. Cô ấy là bạn cùng nhóm với Trần Tịnh Thực đã ba năm rồi, chưa từng thấy anh ấy thân thiết với cô gái nào không phải người trong nhóm như vậy. Huống hồ cô gái này họ còn chưa quen biết.
Lê Lô nói mình là người ngưỡng mộ Trần Tịnh Thực. Nhưng dù cô có không hiểu sự đời đến đâu thì cũng biết như vậy có thể sẽ gây phiền phức cho anh. Thế là cô kể ngắn gọn cho họ nghe chuyện buổi tọa đàm và sau này cùng Dư Tư đi xem mắt lúc trước, bỏ qua mọi diễn biến và vướng mắc tình cảm phức tạp bên trong. Như vậy, trong mắt Dương Hội và Triệu Thanh, cô và Trần Tịnh Thực chẳng qua chỉ là những người tình cờ quen biết rồi trở nên thân thiết mà thôi.
Dương Hội nghe xong thì hơi thất vọng: “Ôi, cứ tưởng cuối cùng anh Trần cũng sáng ra bắt đầu theo đuổi gái rồi, nào ngờ…” Ánh mắt cô ấy rơi vào mặt Lê Lô, vẻ mặt đầy tiếc nuối, “Em gái đáng yêu như thế, bắt về làm bạn gái thì tốt biết mấy.”
Lê Lô đang uống Yakult Triệu Thanh đưa cho, nghe vậy thì mỉm cười vừa ngượng ngùng vừa tinh nghịch. Cô rất muốn nói với Dương Hội rằng tỷ đừng lo. Trần Tịnh Thực không “bắt” cô thì cô có thể “bắt” Trần Tịnh Thực mà. Dù sao kết quả cũng như nhau, quá trình không quan trọng!
Bởi vì thời gian có hạn nên ngày đầu tiên nhóm nghiên cứu không sắp xếp công việc gì, chỉ để mọi người tập hợp và kiểm tra thiết bị. Trước giờ ăn tối, nhóm nghiên cứu tổ chức một cuộc họp ngắn, chuẩn bị sáng sớm ngày hôm sau chính thức bắt đầu đợt điều tra khảo sát này.
Có lẽ do lạ giường, đêm đó Lê Lô ngủ không ngon lắm. Dương Hội và Triệu Thanh rất quan tâm đến cô em gái nhỏ này, tự động nhường giường dưới cho Lê Lô. Nhưng Lê Lô không thể cứ thế mà nhận lòng tốt của hai tỷ như vậy. Sau một hồi nhường nhịn, cuối cùng cô vẫn nằm giường trên, nhường giường dưới cho hai tỷ. Chắc lâu rồi không có người nằm, lại thêm khí hậu trong lâm trường ẩm ướt, tấm đệm dưới người bốc mùi ẩm mốc. Lê Lô không chịu nổi mùi này nhất, cả tối phải tự trấn an bản thân rất lâu mới chầm chậm chìm vào giấc.
Mặc dù vậy, hôm sau cô vẫn thức dậy đúng giờ như mọi ngày, thay bộ đồ thể thao ra ngoài chạy bộ. Trong khu nhà quản lý có một sân tập, bên cạnh xây một đường chạy đơn giản. Nghe nói trước đây trải xỉ than, gần đây mới trải nhựa. Lê Lô chân dẫm trên mặt đất nhưng lại có cảm giác êm ái như dẫm trên bông. Khởi động và giãn cơ xong, cô bắt đầu chạy.
Không khí ở lâm trường quả nhiên trong lành hơn hẳn không khí thành phố. Không ngờ Lê Lô càng chạy càng sung sức, vốn tính chạy 2km cuối cùng chạy một mạch 4km, gấp đôi quãng đường dự định. Lê Lô vô cùng vui vẻ, nhưng cũng rất mệt. Sau khi dừng lại là chỉ muốn nghỉ ngơi ngay lập tức. Kết quả còn chưa ngồi xuống giữa sân đã nghe thấy có người gọi.
“Tiểu Lê!”
Lê Lô ngơ ngác quay đầu lại, nhìn thấy Trần Tịnh Thực và Mã Uyên.
“Anh Trần?” Cô thoáng ngạc nhiên rồi định thần lại, mỉm cười vẫy tay với anh.
Trần Tịnh Thực và Mã Uyên mặc bộ đồ thực địa màu sẫm, từ vòng ngoài sân tập tiến vào khu nhà quản lý. Trông dáng vẻ này, lẽ nào sáng sớm họ đã vào rừng rồi?
“Dậy sớm chạy bộ à?” Trần Tịnh Thực nhìn cách ăn mặc của cô, hỏi.
Lê Lô vâng một tiếng: “Tối qua đi ăn cơm ở nhà ăn với nhóm tỷ Dương thấy bên này có sân tập, lúc đó đã nghĩ chạy bộ ở đây chắc chắn rất thoải mái. Sáng nay em dậy sớm nên muốn đến thử xem sao ạ.”
“Có phải tối qua ngủ không ngon không?” Trần Tịnh Thực quan sát cô giây lát, hỏi.
Lê Lô: “… Đàn anh, sao anh biết ạ?” Cô không định kể khổ đâu.
“Nhìn mắt em là biết.” Trần Tịnh Thực nói.
Da cô gái trắng, hơi tiều tụy một chút cũng rất dễ nhận ra.
Lê Lô cười ngượng.
“Cũng được ạ.” Cô nói, “Chỉ là có hơi…” Lê Lô ngập ngừng một lát, vẫn quyết định nói ra, “Chỉ là có muỗi.”
Tối qua trong phòng có đốt hương muỗi, nhưng cô có cơ địa dễ bị muỗi đốt, dù che chắn kỹ đến đâu cũng vẫn bị muỗi đốt vài nốt. Mấy con muỗi tối qua vo ve bên tai cô cả đêm, đây cũng là một trong những nguyên nhân cô ngủ không ngon.
Trần Tịnh Thực cũng đã chú ý đến những vết tích do muỗi để lại trên người cô… Trên má cô gái có một nốt đỏ nhỏ, trông hơi buồn cười. Anh không nhịn được bật cười, nói: “Bên anh có màn chống muỗi, tối anh mang qua cho em.”
Ồ! Đến thứ này cũng có, Lê Lô thấy phục tự đáy lòng.
“Cảm ơn anh.”
Ba người vừa trò chuyện vừa đi vào trong khu nhà quản lý. Quả nhiên, Trần Tịnh Thực và Mã Uyên đúng là đã vào rừng. Mà nguyên nhân họ làm vậy là vì bị tiếng ngáy của mấy chàng trai cùng phòng làm ồn khiến họ tỉnh giấc, cố gắng thế nào cũng không ngủ lại được nên dứt khoát dậy đi loanh quanh luôn. Lê Lô so sánh hai bên thấy mình hạnh phúc hơn nhiều, còn được ở phòng ba người. Phải biết rằng nhóm Trần Tịnh Thực ở đều là phòng giường tầng sáu người, chẳng có chút ưu đãi đặc biệt nào cả.
Lúc nói chuyện với Trần Tịnh Thực, Lê Lô để ý thấy Mã Uyên thỉnh thoảng lại liếc nhìn, thế là chủ động chào hỏi anh ấy: “Anh Mã Uyên, lần này anh cũng đến ạ.” Thực ra tối qua lúc ăn cơm cô đã chú ý đến Mã Uyên rồi nhưng mãi vẫn không có cơ hội chào hỏi.
Mã Uyên cười ngại ngùng, mãi sau mới như dồn hết dũng khí mà hỏi cô: “Tiểu Lê, sao lần này tiểu Dư không đến vậy, đang bận việc khác sao?”
Hoá ra là hỏi về Dư Tư. Lê Lô vội vàng giải thích với anh ấy: “Điền Điền vốn cũng định đi thực tập, nhưng nửa tháng trước cậu ấy đột nhiên quyết định muốn thi cao học nên ở lại ôn thi rồi ạ.”
“Thì ra là vậy.” Mã Uyên khẽ thốt lên một câu, lại hỏi: “Sao tự nhiên em ấy lại nghĩ đến việc muốn thi cao học thế?”
Thực ra… cũng không tính là tự nhiên. Trong lòng Dư Tư vốn có ám ảnh về thứ hạng, sống gần Yến Đại lâu ngày thì ý nghĩ này sẽ càng trở nên mạnh mẽ. Nhưng mà thi cao học ở Yến Đại nào dễ đến thế, cho nên Dư Tư vẫn luôn do dự mãi không quyết định được. Ban đầu đã tính từ bỏ để đi thực tập cùng cô rồi, sau đó không biết thế nào lại lần nữa quyết định thi. Lê Lô không biết bên trong có yếu tố tác động từ Mã Uyên hay không, nhưng cô rất rõ ràng rằng hai người vẫn luôn giữ liên lạc. Nhưng từ sau lần xem mắt ấy, hình như họ chưa từng gặp riêng thì phải?
“Anh Mã, gần đây anh với Điền Điền nói chuyện thế nào?” Lê Lô bỗng nghiêng đầu hỏi Mã Uyên.
Mã Uyên thoáng giật mình, mặt càng đỏ hơn, cụp mắt xuống không dám nhìn Lê Lô: “Rất tốt, vẫn luôn nói chuyện. Nhưng em ấy không kể chuyện định thi cao học với anh.”
“Thực ra anh có thể hẹn cậu ấy ra ngoài chơi.” Lê Lô ngẫm nghĩ, nói, “Còn chuyện thi cao học nữa, giờ cậu ấy cũng chưa hoàn toàn xác định rõ ràng mọi thứ, anh là tiền bối, chắc cũng có thể cho cậu ấy chút lời khuyên.”
“Thi cao học ư?” Ánh mắt Mã Uyên lại có chút mờ mịt. “Chuyện này anh cũng không rõ lắm, anh được tuyển thẳng lên cao học…”
Thế này… thế này đến tiểu bồ tát Lê Lô cũng phải thở dài rồi. Cô và Trần Tịnh Thực nhìn nhau một cái, trong mắt cô tràn đầy vẻ lo lắng “anh ấy còn có thể cứu vãn được không”. Trần Tịnh Thực vốn cũng đang lo lắng thay cho Mã Uyên nhưng vừa nhìn thấy vẻ mặt của Lê Lô thì lại bị chọc cười. Trao cho cô một ánh mắt “bình tĩnh, đừng lo” xong, anh nói với Mã Uyên: “Ý của tiểu Lê là bảo em mượn cớ này hẹn tiểu Dư ra ngoài. Em với tiểu Dư nói chuyện trên mạng cũng lâu lắm rồi, nếu muốn có tiến xa hơn thì vẫn phải dựa vào gặp mặt trực tiếp.”
Tục ngữ nói, gặp mặt ba phần tình (1)! Cuối cùng Mã Uyên cũng hiểu rồi, cũng càng ngại hơn.
(1) Ý chỉ bất luận quan hệ giữa người với người ra sao, chỉ cần gặp mặt là sẽ tạo ra được sự thân thiết, tình cảm nhất định (baidu).
“Cảm ơn em Lê.” Nói xong câu này, Mã Uyên gãi đầu lấy cớ còn có việc rồi vội vàng rời đi.
Lê Lô nhìn bóng lưng anh ấy rồi bật cười, thu lại ánh mắt, cô nhìn Trần Tịnh Thực nói: “Anh Trần, em bỗng thấy hơi vui mừng vì người mình thích là anh.”
Cô gái nói xong không ngờ còn thật sự thở dài một hơi.
Trần Tịnh Thực… có chút cạn lời. Mặc dù là một trai thẳng ngành khoa học tự nhiên đích thực, nhưng anh cũng nhìn ra được cậu đàn em Mã Uyên quả thật chậm chạp trong chuyện tình cảm, hoặc có thể nói là quá rụt rè, nhút nhát. Thông qua so sánh với cậu em này để làm nổi bật điểm tốt của bản thân, Trần Tịnh Thực không hề có cảm giác thành tựu khi “được khen”. Thậm chí nếu không hiểu được ý trong lời nói của Lê Lô, anh sẽ không nhịn được mà nghi ngờ rằng cô đang mỉa mai.
“Tiểu Lê.” Khẽ ho một tiếng, Trần Tịnh Thực cố gắng bình tĩnh ra hiệu cho cô, “Nhà ăn mở rồi, chúng ta đi ăn thôi.”
Tiểu bồ tát định thần lại: “Ồ, dạ.” Cơm thôi, đói quá rồi.
Ăn sáng xong, tắm rửa rồi thay quần áo, một ngày làm việc chính thức bắt đầu.
Đến khoảnh khắc này Lê Lô mới hiểu được ý nghĩa thực sự của câu nói “không cần thiết phải đi” mà khi trước Trần Tịnh Thực đã nói. Quả thật, việc đi khảo sát thực địa để thu thập dữ liệu cần cả một quá trình. Mặc dù nói sự sinh trưởng và hoạt động của các loài động thực vật đều có dấu vết để lần theo, nhưng nếu muốn điều tra toàn diện hiện trạng sinh sống của động thực vật ở khu vực này thì cần thời gian và một chút may mắn nữa. Nhân lực là một chuyện, chỉ trông chờ vài chục người của nhóm nghiên cứu có thể lục soát hết ngọn núi rộng chín nghìn ha này là điều không tưởng, chủ yếu vẫn phải dựa vào thiết bị máy móc. Vậy nên nhiệm vụ hàng đầu của nhóm nghiên cứu lần này không phải “bắt tay vào làm ngay” như lúc trước Lê Lô nghĩ, mà là lắp đặt camera hồng ngoại. Dùng những thiết bị này thay cho mắt người, để chúng hoạt động lâu dài ở đây, ghi lại càng nhiều khoảnh khắc thú vị trong khu rừng xanh này. Còn mấy người bọn họ sẽ sử dụng những số liệu thiết bị thu thập được để tiến hành phân tích và nghiên cứu sâu hơn.
Sau khi hiểu ra những điều này, ngoài cảm thán sự tân tiến của kỹ thuật nghiên cứu hiện nay ra, Lê Lô còn rất kinh ngạc: Nếu phần lớn số liệu đều cần dựa vào camera hồng ngoại để thu thập, vậy chẳng phải công việc sẽ nhẹ hơn rất nhiều rồi sao? Sao còn phải ở đây lâu như thế?
“Không đơn giản như vậy đâu.” Tiến sĩ động vật học Dương Hội dùng sáu chữ này để trả lời thắc mắc của Lê Lô.
Phải biết là việc lắp đặt camera hồng ngoại như thế nào cũng đòi hỏi kiến thức và kỹ năng cực kỳ cao. Dù sao thì mục đích sắp đặt những “vệ binh nhỏ” màu đỏ này là để ghi hình được động vật trong lâm trường, điều tra hiện trạng sinh sống của chúng. Vậy thì điều đầu tiên cần tìm hiểu là gì đây? Chính là nơi những động vật này có khả năng xuất hiện nhiều nhất.
Vấn đề này với những người ngoài nghề như Lê Lô mà nói rất khó, nhưng đối với người có kinh nghiệm khảo sát thực địa dày dặn và thành viên nhóm nghiên cứu thì lại là chuyện nhỏ. Rất đơn giản, chỉ cần tồn tại thì nhất định sẽ để lại dấu vết, ví dụ như dấu chân, hang động, phân và dấu vết gặm cắn, đánh nhau… Lần đầu tiên Trung Quốc điều tra gấu trúc (còn gọi là mèo trúc) đã từng thông qua phân tích phân của gấu trúc để ước tính số lượng quần thể của gấu trúc. Phương pháp này được sử dụng cho đến nay và được áp dụng cho các loài động vật quý hiếm khác. Đồng thời, cấu trúc hệ thống sinh thái trên mỗi vùng đất đều có dạng kim tự tháp, tầng dưới cùng là đất đai và nguồn nước, phía trên là thực vật, côn trùng, các loài chim và động vật gặm nhấm, tóm lại, càng lên cao càng hiếm. Các động thực vật này phụ thuộc lẫn nhau, khi tạo thành một chuỗi sinh thái hoàn chỉnh, chúng cũng đồng thời cấu thành một mạng lưới thức ăn hoàn chỉnh. Nếu ở một khu vực nào đó tồn tại động vật ăn thịt lớn, vậy chứng tỏ khu vực này cũng tồn tại rất nhiều sinh vật để những loài động vật ăn thịt lớn này săn bắt. Mà ở tầng bên dưới những sinh vật này sẽ tiếp tục tồn tại chuỗi thức ăn cung cấp cho chúng tồn tại. Cứ thế từng tầng từng tầng trải dài ra là có thể xây dựng nên bản đồ sinh thái của cả khu vực rồi, dựa theo quy luật hoạt động và xuất hiện của chúng trong một vòng tuần hoàn đó là có thể suy tính lên hoặc xuống, cung cấp cơ sở để tìm kiếm sự tồn tại của động thực vật.
Dương Hội dùng mười phút trước khi xuất phát để phổ biến những kiến thức này cho Lê Lô, khiến cô không khỏi thốt lên: Thiên nhiên thật kỳ diệu, khoa học thật vĩ đại.