Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư
Chương 54: Dốc lòng chạy trốn – Không thích vận động
Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
【Thượng đế đã chết.
——Kỷ Hoài Chu】
–
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ hình bán nguyệt cao vút, vấn vít trên tấm màn, lay động nhẹ như sóng nước. Một lớp ánh sáng mờ ảo tựa sương khói phủ lên, khẽ rung theo từng cử động bên trong.
Tấm thảm đỏ dày nặng nuốt chửng tiếng gậy batoong và tiếng giày da Oxford, thế nhưng trong căn phòng ngủ rộng như tẩm cung, vẫn không thể át đi tiếng thở dốc trầm thấp của chàng trai.
Hốc mắt già nua trũng sâu của Kỷ Thế Viễn lộ vẻ âm u, giọng nói oang oang đầy giận dữ: “Kỷ Hoài Chu!”
Ông ta dừng cách đó vài bước, chiếc gậy vàng đầu hổ nện mạnh xuống.
“——Con thật hoang đường!”
Mọi động tĩnh dưới tấm màn che dần ngừng lại.
Kỷ Hoài Chu khẽ chống người dậy, tấm chăn cũng trượt xuống lưng hắn một chút, để lộ bờ vai săn chắc, vạm vỡ sau cuộc vận động kịch liệt.
Hắn từ từ nghiêng mặt qua.
Tóc ngắn bị cào rối, trên vai và cổ còn vài vết cào phớt qua, khăn tắm và chiếc áo nhỏ của cô gái bị vứt bừa bãi ra ngoài, có thể tưởng tượng được cảnh tượng phong tình, hỗn loạn vừa rồi.
Đôi mắt đen láy dài và hẹp vốn dĩ đã mang vẻ phong lưu kia, khi ánh mắt khẽ lướt qua, trong đáy mắt tràn đầy tình ý nồng nàn lại dấy lên sự khó chịu vì bị cắt ngang.
“Chủ tịch Kỷ có thú vui xem cảnh nóng trực tiếp sao?”
Kỷ Hoài Chu cố tình kéo dài giọng một cách châm biếm, giọng nói trầm khàn, mang theo chút khàn đặc của hưng phấn chưa tan sau cuộc ân ái.
Thân hình hắn đủ lớn để che khuất cô gái, từ góc nhìn của Kỷ Thế Viễn chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen nhánh của cô gái đang xõa dài trên gối.
Kỷ Thế Viễn tái mặt: “Trông con xem, còn ra thể thống gì nữa!”
Kỷ Hoài Chu khẽ cong môi cười, ngón tay cái chạm lên môi, ung dung lau đi vệt nước mờ ám: “Sao thế, ông quản trời quản đất, còn muốn quản chuyện tôi giải quyết nhu cầu sinh lý của tôi nữa sao?”
Tình cảnh này, đúng là phong cách của hắn.
Còn Kỷ Thế Viễn thì chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Bốn năm nay, Kỷ Thế Viễn vì muốn khiến hắn không còn nhớ đến người ở Tô Châu nên đã ngầm cho phép những người phụ nữ chủ động quyến rũ hắn. Sau đó lại dung túng cho lối sống ăn chơi trác táng của hắn, miễn là không động chạm đến thứ tình cảm thật sự mang tính trí mạng. Đàn ông trong giới thượng lưu, ai mà chẳng có vài mối phong lưu?
Tiếng tăm phong lưu bên ngoài của hắn, Kỷ Thế Viễn xưa nay đều làm như không thấy. Nói đúng hơn là đời sống riêng tư phóng túng của hắn, thực chất cũng là do chính Kỷ Thế Viễn ngầm cho phép.
Nhưng hôm nay là ngày đại hôn trọng đại, nếu mọi người đều biết sự ồn ào này thì việc bị mất mặt hay trở thành trò cười cũng đều là chuyện nhỏ.
Cuộc liên hôn mới là chuyện lớn.
Gân xanh trên thái dương Kỷ Thế Viễn giật giật: “Bình thường muốn phóng túng thế nào cũng mặc kệ, thử nghĩ xem hôm nay là ngày gì!”
Nghe vậy, Kỷ Hoài Chu khẽ bật cười khinh thường, hờ hững: “Đừng la hét ầm ĩ, người ngoài nghe thấy lại tưởng có chó chạy vào đây.”
“Con……”
Không đợi ông ta nổi giận, Kỷ Hoài Chu lại cúi mặt xuống, giả vờ âu yếm, vuốt ve người trong lòng.
Giọng hắn khàn khàn, dùng giọng nuông chiều thường thấy của đàn ông trên giường, xen lẫn vài hơi thở dốc còn vương lại: “Làm bảo bối của anh sợ rồi.”
Dẫu sao cũng là người đứng trên đỉnh cao quyền lực, Kỷ Thế Viễn nhanh chóng bình tĩnh lại, vẻ mặt nghiêm nghị kiềm chế lại cục diện: “Ta nói rồi, Hoài Chu, nếu con muốn được tự do thì chắc chắn phải nghe theo lời ta dặn dò. Tốt nhất là con đừng gây chuyện mất mặt trong lễ cưới.”
Kỷ Hoài Chu làm như không nghe thấy gì, nhìn người phía dưới một lúc rồi như thể không kiềm chế được mà vùi mặt xuống, ngón tay phóng đãng luồn vào tóc cô gái, tiếp tục thân mật âu yếm má và vành tai người trong lòng.
Trong chốc lát, hắn lại ngẩng mặt lên, trong mắt hiện rõ vẻ bất cần, không nhìn thẳng, cười lạnh mang theo ý châm biếm.
“Còn chưa ra ngoài à, muốn tận mắt xem con trai ông diễn cảnh nóng sao?”
Kỷ Thế Viễn cố kìm nén cảm xúc đang chực bùng nổ, nét mặt lạnh lùng nói: “Trước khi công chúa Edith đến, giấu cho kỹ những mối phong lưu của con!”
Dứt lời, Kỷ Thế Viễn mang theo vẻ điềm tĩnh đã tan biến, phất tay áo bỏ đi.
Xung quanh lại yên tĩnh trở lại.
Hứa Chức Hạ bị thân hình chàng trai ép chặt trong không gian chật hẹp, gấp gáp nín thở, không dám thở mạnh.
Cô chưa từng gặp phải tình huống như thế này, nhát gan, vừa sợ bị phát hiện, vừa vì sự thân mật quá đỗi của hắn mà cảm thấy sau gáy dường như muốn nóng bừng lên.
Cho dù biết chỉ là đang diễn kịch nhưng nhịp tim cô không cách nào bình tĩnh lại, huống hồ hắn còn trần trụi phủ người xuống.
Một lúc lâu sau vẫn không thấy hắn có ý muốn đứng dậy, nhiệt độ cơ thể hắn dưới chăn nóng như lửa đốt, Hứa Chức Hạ nhịn không nổi, khẽ thốt lên một câu, thấp giọng: “Anh trai…”
“Ừm?” Giọng hắn hòa lẫn trong tiếng thở từ mũi.
Hứa Chức Hạ nghiêng mặt, gò má khẽ vùi vào gối, cô không quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt hắn, hỏi một cách căng thẳng: “Ông ta đi chưa?”
Kỷ Hoài Chu nhìn cô, gương mặt cô gái đỏ bừng, ánh nước trong mắt khẽ lay động, dáng vẻ thẹn thùng ấy lại khiến cô trông như một bé ngoan, mặc cho hắn vô lễ.
Hắn mím môi dưới, khẽ nói theo cô: “Không biết.”
Hứa Chức Hạ cũng không nhớ rõ hắn đã cởi đồ lót của mình ra từ lúc nào, trước ngực trống trải, cô vòng tay ôm lấy chính mình, gương mặt nóng bừng đến mức muốn chết: “…Anh trai, anh đứng dậy trước đi”
Hắn làm ra vẻ nghiêm túc: “Nhỡ ông ta quay lại thì sao?”
Hứa Chức Hạ mím môi: “Nhưng mà… Anh nặng quá.”
Kỷ Hoài Chu chống khuỷu tay hai bên cổ cô, khẽ bật ra tiếng cười trầm, thành thật trả lời: “Anh trai đâu có đè lên em đâu.”
Hứa Chức Hạ ngượng ngùng, nhỏ giọng: “Có đè mà…”
Hắn giả vờ kiên nhẫn, hỏi: “Đè ở đâu?”
“Thắt lưng…… thắt lưng……” Hứa Chức Hạ ấp úng, cảm thấy không thể thốt ra hai chữ “Phía dưới” đầy xấu hổ. Cô chỉ có thể quay lại nhìn hắn bằng ánh mắt đầy mong đợi.
Kỷ Hoài Chu bị cô nhìn đến mức cổ họng ngứa ngáy, nhận ra phản ứng của bản thân, hắn nghiêng người, tách ra khỏi cô.
Nếu tiếp tục gần gũi, người bị tra tấn sẽ là hắn.
Trọng lượng trên người vừa nhẹ đi, Hứa Chức Hạ lập tức nhúc nhích, cô vội vàng cúi người xuống, một tay che trước ngực tay kia mò tìm đồ lót của mình dưới gầm giường.
Lúc quay lại đã thấy hắn ngồi tựa lưng lên đầu giường, chăn đệm vừa vặn che ngang hông hắn. Trong tầm mắt cô, những đường nét cơ bụng và ngực của hắn hiện rõ mồn một, ngay cả cơ cá mập cũng vô cùng thu hút, hướng lên trên là bờ vai khỏe mạnh rắn chắc.
Tim Hứa Chức Hạ đập loạn xạ, cô nắm lấy chiếc đồ lót mỏng manh của mình, ấp úng: “Anh trai, quay qua đi.”
Kỷ Hoài Chu giả vờ xoay lưng lại.
Hiếm khi cô lại không yên tâm về hắn đến vậy, Hứa Chức Hạ nhìn hắn vài giây, nhỏ giọng nhấn mạnh: “Đừng quay đầu lại nhé.”
Không nghe thấy câu trả lời, dường như hắn chỉ khẽ cười.
Mặt Hứa Chức Hạ lại càng nóng hơn, cô không nói gì, vội vàng kéo lại dây áo lót bị tuột xuống.
“Ai đưa em vào đây?” Lúc này hắn mới hỏi.
Đồ lót nằm trong chiếc áo len, Hứa Chức Hạ vừa mò tay ra phía sau cài khuy, vừa ngoan ngoãn đáp: “Vào cùng anh Kiều Dực và anh Lục Tỷ, dùng giấy thông hành mà anh Hạ Tư Tự đưa cho em.”
Nghe được nửa câu sau, Kỷ Hoài Chu khẽ nhíu mày.
Hắn không nhớ trong thỏa thuận giữa họ có chuyện này.
Kỷ Hoài Chu cụp mắt, một lúc sau thoáng đăm chiêu, khẽ bật cười.
Mặc xong đồ lót, Hứa Chức Hạ đưa tay vào ống tay áo len, nghe thấy tiếng hắn cười thì cằn nhằn dỗi hờn: “Anh trai không muốn em tới đây sao?”
“Xong chưa?” Hắn chỉ hỏi.
Việc hắn không trả lời cũng chính là câu trả lời. Hứa Chức Hạ tủi thân, buồn bã khẽ hừ một tiếng rồi thả hai chân xuống giường, ngồi bên mép giường, không trả lời hắn.
Không cần nhìn cũng biết cô đang giận dỗi, Kỷ Hoài Chu bật cười, khẽ cong môi dỗ dành: “Muốn.”
Rồi thong thả nói tiếp: “Chỗ nào cũng muốn.”
Về chuyện tình cảm, Hứa Chức Hạ chẳng có mấy tâm tư, chỉ cần nghe hắn nói với giọng điệu cưng chiều như thế là cơn giận hờn nhỏ nhoi lập tức tan biến.
Hứa Chức Hạ ngoan ngoãn trở lại như cũ, cũng trả lời hắn: “Xong rồi.”
Kỷ Hoài Chu quay đầu nhìn lại, thấy cô đang ngồi quay lưng bèn vén chăn xuống giường, đi về phía phòng thay đồ, trả lại nguyên câu đó cho cô: “Đừng quay đầu lại.”
Giọng hắn lười biếng, nghe chẳng hề nghiêm túc.
Hứa Chức Hạ không nghĩ đó là thật nên nghi ngờ quay đầu nhìn lại, bờ vai rộng, đường cong lưng của chàng trai rất đẹp, kết hợp với vòng eo săn chắc và vòng hông rắn rỏi, tất cả đập vào mắt cô.
Đầu óc cô lập tức trống rỗng, Hứa Chức Hạ ngay lập tức quay mặt đi.
“Dạ.” Cô đáp nhanh, hơi thở dồn dập, đầu ngón tay khẽ cào lên chiếc quần jean.
Từ nhỏ Hứa Chức Hạ vốn đã hay chột dạ, có thể không đánh đã khai.
Cô vô thức nói thêm: “Anh trai, em không quay lại đâu.”
Kỷ Hoài Chu loáng thoáng khẽ bật cười sau lưng cô, trong giọng nói không có ý vạch trần, kéo dài giọng: “Được.”
Hứa Chức Hạ thành thật ngồi chờ, điện thoại trong túi quần bỗng rung lên.
Là cuộc gọi của Kiều Dực.
Hứa Chức Hạ bắt máy không chút do dự, vui vẻ thông báo tình hình cho hắn, cũng là để báo bình an: “Anh Kiều Dực, em đang ở phòng của anh trai.”
Trong điện thoại im lặng hai giây.
Có thể do câu trả lời của cô đã giải đáp trước câu hỏi nên Kiều Dực cũng chẳng biết nói gì.
“Vậy thì tốt.” Kiều Dực cất giọng tự nhiên, lời ít ý nhiều: “Kim Kim, mở cửa sổ.”
Hứa Chức Hạ nhìn ra ngoài, vài khung cửa sổ cao vút đều không mở được, cô đi vòng ra sau ghế sofa, đẩy cửa sổ kính màu ra.
Tầm nhìn lập tức sáng bừng, trước mắt là một chiếc máy bay không người lái bốn cánh quạt, mang theo một túi dây thoát hiểm lơ lửng giữa không trung, công nghệ giảm tiếng ồn tiên tiến khiến âm thanh khi nó vận hành vô cùng nhỏ.
Trên khung máy bay có nhãn hiệu EB.
Hứa Chức Hạ tháo túi dây thoát hiểm xuống trong sự ngỡ ngàng rồi ngẩng đầu nhìn xuống từ độ cao tầng năm.
Phía dưới có một tấm đệm cứu sinh.
Lục Tỷ đang dùng điều khiển từ xa, Kiều Dực giữ điện thoại nói chuyện với cô, còn Trần Gia Túc ngẩng đầu lên nhìn cô, giơ cánh tay lên cao.
Hứa Chức Hạ ngẩn người, vừa định hỏi thì hắn đã đi đến bên cạnh.
Kỷ Hoài Chu tùy ý mặc một chiếc quần dài màu đen, liếc mắt nhìn thấy chiếc máy bay không người lái hắn từng thiết kế năm xưa đang lơ lửng trên không, lại nhìn xuống bên dưới, không cần nói hắn cũng hiểu ý của mấy người kia.
Hắn rút điện thoại trong tay Hứa Chức Hạ, đồng thời Trần Gia Túc bên dưới cũng ngầm hiểu mà nhận lấy điện thoại từ Kiều Dực.
“Trần Gia Túc, cậu đang đùa đấy à?” Giọng Kỷ Hoài Chu lạnh lùng: “Không nói rõ với họ sao?”
Trần Gia Túc cười gượng: “Tìm chút niềm vui thôi, tôi sắp buồn chết rồi, Anh Hai.”
Kỷ Hoài Chu cứng rắn nói: “Về đi.”
“Ôi Anh Hai, dù sao thì cũng phải phá hỏng hôn lễ này, đã định mượn tên tuổi Edith, chẳng phải huynh không có mặt thì càng hay sao?” Trần Gia Túc nói bằng tiếng Quảng, nụ cười đầy ẩn ý, cố ý mã hóa ý nghĩa trong hai câu này: “Tiểu Kim bảo bối cố ý tới gặp huynh đó, huynh đi trốn cùng với muội ấy đi.”
Kỷ Hoài Chu chậc khẽ, chưa kịp nói gì thì cô gái bên cạnh đã nắm lấy tay hắn, khẽ lắc hai cái.
Hắn nhìn sang, Hứa Chức Hạ cũng nhìn hắn, ánh mắt mong chờ, nói: “Đi thôi anh trai, nếu không đi thì công chúa đó sẽ tới mất.”
Vốn dĩ đây là hướng đi nằm trong kế hoạch, Kỷ Hoài Chu lơ đễnh cười, vẻ hờ hững xen chút trêu chọc: “Muội đến cướp hôn sao?”
Hứa Chức Hạ khẽ chớp hàng mi cong: “Một mình huynh ở nước Anh, muội muốn ở cạnh huynh… Nhưng huynh lại bị giam lỏng nên nếu cướp được… Thì cũng được.”
Kỷ Hoài Chu vốn bị cô khiến hắn bật cười, sau đó lại không kìm được, chợt bừng tỉnh trong ánh mắt mềm mại của cô.
Nhớ lại chuyện xưa, cô gái nhỏ chạy ngược chiều ánh sáng về phía sân, hồn nhiên đáng yêu, thở hổn hển, đứng trước mặt hắn mỉm cười với đôi mắt ngập tràn ý cười.
——Sao lại quay về?
——Ở bên huynh.
——Huynh không cần ai ở bên.
——Cần chứ, anh trai cũng chỉ có một mình.
Mười bảy năm sau, cô bé ấy lại nhìn hắn, ánh mắt kiên định không đổi, nói với hắn: “Anh trai, chúng ta cùng trốn đi.”
Trong đôi mắt trong sáng của Hứa Chức Hạ tràn đầy vẻ nghiêm túc, cô ngẩng gương mặt trái xoan trắng sứ lên, nhìn hắn chăm chú không chớp mắt, bởi nét ngây thơ giữa hàng mày và đuôi mắt mà trông càng thêm đáng yêu.
Cô luôn có khả năng khiến người khác vừa lý trí vừa điên cuồng.
Dù là chuyện vô lý đến đâu, chỉ cần là cô nói thì đối với hắn vĩnh viễn đều có lý của cô.
Kể cả điên cuồng đến chết.
Còn bốn năm giam lỏng dài đằng đẵng của hắn ở Anh, thật sự kết thúc vào khoảnh khắc cô vượt ngàn dặm đến đưa hắn chạy trốn này.
Ánh mắt Kỷ Hoài Chu dừng lại trên gương mặt cô.
Lý trí hắn tan biến vì cô, chỉ cần cô muốn, hắn đều chiều theo.
Hắn không nghĩ thêm nữa, nhận lấy túi dây thoát hiểm từ tay cô, động tác nhanh nhẹn, thuần thục, cố định nút thoát hiểm và điểm neo.
“Có sợ không?” Hắn đeo đai an toàn cho cô.
Hứa Chức Hạ lắc đầu thật nhanh.
Cô ngoan ngoãn giơ tay lên để mặc hắn mặc trang bị thoát hiểm cho mình.
Có lẽ vì không nghĩ cô cũng ở trong phòng, nên hệ thống an toàn chỉ có một bộ, cô đã mặc bộ duy nhất đó rồi.
Hắn đỡ cô trèo lên trước, sau đó mạnh mẽ bước lên bệ cửa sổ, cơ thể hắn không hề bị trói buộc.
Hứa Chức Hạ tưởng hắn định để cô xuống trước, giờ thấy vậy bèn quên cả sợ hãi, hoảng hốt kêu lên, vội vàng nắm chặt cánh tay hắn: “Anh trai, anh như vậy nguy hiểm lắm.”
Có đệm hơi cứu sinh, độ cao này là an toàn.
Nhưng Kỷ Hoài Chu chỉ khẽ ôm eo cô, giọng trầm thấp vang lên bên tai cô: “Vậy thì ôm chặt huynh.”
Hai chân hắn thả ra ngoài tường, lúc treo trong không trung, đầu óc Hứa Chức Hạ trống rỗng, cô ôm chặt lấy hắn, mặt vùi vào hõm cổ hắn.
Nói không sợ độ cao này là giả, nhưng chỉ cần ôm lấy hắn chẳng cần làm gì cả, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng an toàn.
Chẳng bao lâu sau, họ đã đáp xuống đất theo dây thoát hiểm.
Có lẽ là bị ảnh hưởng bởi cảm giác kích thích của cuộc hành động bí mật, Lục Tỷ lại tái phát chứng bệnh tuổi dậy thì, dựng thẳng cổ áo: “Chính thức khởi động, kế hoạch trốn khỏi địa ngục A Tỳ*!”
(*Địa ngục A Tỳ: Địa ngục vô gián, nơi tội nhân chịu khổ liên tục không ngừng nghỉ, không có giây phút gián đoạn.)
Ánh mắt cậu ấy tràn đầy niềm tin, nhìn Trần Gia Túc: “Người cứu viện Trần Gia Túc, mật danh Ngộ Không Đen!”
Trần Gia Túc luôn phục tùng vô điều kiện, vỗ tay thán phục: “Tổ chức anh minh quá!”
Lục Tỷ lại nhìn sang Kiều Dực: “Kiều…”
“Tôi đi lấy xe.” Là người đáng tin nhất trong ba người, Kiều Dực không chậm trễ, cất bước đi ngay lập.
Lục Tỷ gọi hai tiếng, Kiều Dực không trả lời.
“Bảo tôi còn chút thể diện nào của kẻ ngông cuồng ngoài vòng pháp luật nữa chứ?” Lục Tỷ than phiền, quay đầu lại lập tức nhìn Hứa Chức Hạ – người vừa tháo dây an toàn của sợi dây thoát hiểm.
Lục Tỷ giậm chân một cái tại chỗ, phấn khởi hô lên: “Người cứu viện nhóc Sở Kim, mật danh Thỏ Tai Cụp!”
Hứa Chức Hạ ngơ ra hai giây rồi không kìm được cong mắt mỉm cười, giọng trong trẻo ngọt ngào phối hợp với cậu ấy: “Được.”
Tầm mắt càng hướng về phía sau vai cô, Lục Tỷ càng thêm phấn khích, hứng khởi dâng trào mà bước tới: “Đại ca! Tôi có một kế hoạch không có chút sơ hở nào!”
Phía này quay lưng về quảng trường, chỉ cần tránh được khoảng thời gian tuần tra mù của đội bảo vệ là có thể trèo tường mà thần không biết quỷ không hay.
Nhưng không ngờ tiếng hô kia lại dẫn đội tuần tra tới.
Dây thoát hiểm, đệm cứu sinh, máy bay không người lái, một hiện trường phạm tội sống động như thật.
Đội trưởng đội bảo vệ hô to một tiếng, một đội bảo vệ mặc đồng phục đỏ chỉnh tề lập tức nghe lệnh, xông tới với khí thế oai phong đáng sợ, chuẩn bị bắt giữ họ ngay lập tức.
“Ui chao xong rồi!” Lục Tỷ há hốc miệng.
Kỷ Hoài Chu lạnh lùng liếc cậu ấy, hắn nắm lấy cổ tay Hứa Chức Hạ, kéo cô chạy như bay.
Chẳng biết Lục Tỷ và Trần Gia Túc đã chạy đi hướng nào, gió lạnh thổi tới, Hứa Chức Hạ chỉ cảm thấy tiếng quát cảnh cáo của đội trưởng đội bảo vệ phía sau ngày càng xa dần.
Qua mấy khúc quanh, Hứa Chức Hạ bị hắn kéo chạy vào một khu vườn mê cung.
Hàng rào cây được cắt tỉa vuông vức, cao hơn hai mét, như những bức tường bao quanh tạo thành địa hình phức tạp và bí ẩn, khắp nơi đều là những ngã rẽ đan xen đủ kiểu.
Bốn phía tràn ngập màu xanh tươi sáng.
Hứa Chức Hạ thở không ra hơi, còn sợ hãi mà ôm chặt lấy cánh tay hắn, núi mềm mại trước ngực qua lớp áo len mỏng vô thức ép vào bắp tay hắn, khẽ cọ theo từng nhịp thở.
Hơi thở của Kỷ Hoài Chu hơi trầm xuống, mặc cho cô ôm.
Không biết ai đã nói, con người đáng sợ nhất là khi sống trong thời đại không còn lý trí.
Nhưng lúc này, ngay cả một người tỉnh táo như hắn cũng thoáng nghĩ, nếu sống mà không thể bất chấp tất cả thì chẳng bằng chết đi còn hơn.
Đang lúc hoảng hốt chạy trốn, hắn ngược lại cúi đầu, bật cười không đúng lúc.
Hứa Chức Hạ thở gấp: “Huynh còn cười được à, huynh không thể kết hôn với công chúa.”
Kỷ Hoài Chu tựa hờ lưng vào hàng cây, yên lặng nhìn cô: “Tại sao lại không thể?”
Vô thức nghĩ rằng hắn đang trêu mình, Hứa Chức Hạ khẽ liếc hắn một cái đầy giận dỗi.
Khóe môi hắn cong lên: “Chẳng phải công chúa của huynh là muội sao?”
Nhịp tim đang dồn dập của Hứa Chức Hạ bỗng đập nhanh hơn nữa.
Cô mím môi, tránh ánh mắt, không nhìn hắn.
Sau đó hắn lại mang theo vài phần giễu cợt: “Với thể lực của muội, không chịu nổi dày vò đâu.”
“Thể lực của muội……Vốn dĩ là…… không bằng huynh mà.” Hứa Chức Hạ nói xong phải lấy hơi mấy lần, giọng ngắt quãng nghe mềm mại đáng yêu: “Em cũng đâu thích vận động.”
Ngoài lúc nhảy múa.
Kỷ Hoài Chu lười biếng kéo dài giọng: “Không thích vận động à?”
Hứa Chức Hạ “Ừhm” khẽ, ngực phập phồng dữ dội, liên tục hít lấy không khí trong lành.
Hắn cười một cách đầy ẩn ý: “Được, anh trai sẽ nhớ kỹ.”