Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Chương 65: Bé Cưng
Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không lâu sau, Du Quân Hòa quay lại, cuộc trò chuyện giữa Trần Việt và Giang Hữu Chi đành tạm ngưng. Trần Việt nháy mắt với Giang Hữu Chi, khẽ mấp máy môi: “Tối nay nói tiếp qua điện thoại.”
Giang Hữu Chi giơ tay ra hiệu “OK”.
Du Quân Hòa lặng lẽ quan sát hết thảy, nhưng chẳng nói gì, chỉ khẽ mím môi rồi ngồi xuống chỗ cũ.
Vài giây sau, Chu Chúc Tinh cũng trở lại.
Giang Hữu Chi lập tức chuyển sự chú ý sang Du Quân Hòa: “Thế nào? Tìm được nhà vệ sinh rồi chứ?”
“Tìm được rồi, nhìn chẳng giống người lần đầu đến đâu.” Chu Chúc Tinh nhấp ngụm trà, vừa nói.
Du Quân Hòa liếc nhanh sang anh, chưa kịp lên tiếng thì Giang Hữu Chi đã bật hỏi: “Ơ? Nhóc bảo chưa từng ăn ở đây mà?”
“Chưa từng thật mà… đời này thì chưa từng.”
Du Quân Hòa cắn nhẹ vào môi trong, ánh mắt thoáng dừng lại trên mặt Giang Hữu Chi.
“Được rồi, đúng là nhóc thông minh.” Giang Hữu Chi thuận tay xoa đầu cậu.
Trần Việt tinh ý nhận ra tai Du Quân Hòa lại đỏ bừng.
Sau bữa ăn, khi Giang Hữu Chi đang ợ no căng bụng, Chu Chúc Tinh lên tiếng: “Ăn no chưa?”
Giang Hữu Chi ngả người ra ghế: “No muốn chết.”
“Ừ, chiều nay qua công ty làm việc đi.” Chu Chúc Tinh chậm rãi nói. “Tôi nhớ cậu từng nói, rất muốn làm một ngày tổng giám đốc Tập đoàn Chu Thị, để thử cảm giác thống lĩnh thiên hạ.”
Giang Hữu Chi liếc anh yếu ớt: “Cậu chờ tôi ở đây để bắt tôi đi làm à?”
Trần Việt khẽ ho một tiếng, hơi bối rối.
Giang Hữu Chi “chậc” một tiếng, khoát tay: “Thôi được rồi, hai người cứ đi hẹn hò đi.”
Quay sang Du Quân Hòa, anh lắc đầu: “Tôi ghét nhất mấy cặp như vậy. Yêu nhau mà lúc nào cũng thể hiện, như thể muốn cả thế giới biết.”
Du Quân Hòa nhìn Chu Chúc Tinh, rồi lại nhìn Trần Việt, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở Giang Hữu Chi: “Anh không thích kiểu đó à?”
Giang Hữu Chi hít sâu, nhìn cậu bằng ánh mắt kiểu “đầu óc nhóc hỏng rồi”: “Nhóc đúng là loại người đầu óc chỉ biết yêu đương, đã kiểm định thành công.”
“……”
Giang Hữu Chi quay lại nói với Chu Chúc Tinh: “Thôi, tôi đưa cậu ta về trước. Lát nữa tôi đến công ty thay ca cho cậu.”
Lúc này, Trần Việt mới chợt nhớ ra điều gì đó. Cậu liếc nhìn ngày tháng, rồi hỏi Du Quân Hòa: “Tiểu Du, sao hôm nay cậu không đi học vậy?”
“Dạo này ốm, nghỉ ở nhà hai hôm rồi, mai mới đi học lại.” Giang Hữu Chi thay cậu trả lời.
Nhớ lại bộ đồ vừa lạnh lùng vừa ngầu của Du Quân Hòa, Trần Việt gật gù: “Vậy phải mặc ấm vào đấy.”
“Trẻ con giờ thích làm dáng, bảo mặc thêm đồ mà không nghe.” Giang Hữu Chi thở dài, giọng điệu như ông bố khó tính.
Du Quân Hòa liếc anh một cái, thì thầm: “Lúc đó anh còn ăn mặc phong phanh hơn em bây giờ…”
Giọng quá nhỏ, Giang Hữu Chi không nghe rõ.
“Nhóc vừa nói gì?”
“…Em sẽ mặc thêm đồ. Cảm ơn anh Trần.”
**
Trần Việt và Chu Chúc Tinh đều là gà mờ trong chuyện yêu đương. Ngày đầu yêu nhau, hai người đứng dưới tòa nhà tập đoàn, bối rối không biết nên đi đâu.
Chu Chúc Tinh đứng một bên mải miết tìm kiếm: “Địa điểm hẹn hò lý tưởng cho cặp đôi”, “Những nơi lãng mạn nhất cho các cặp tình nhân”, “Những chỗ khiến tình cảm tăng vọt 10.000 lần!”.
Trần Việt thì đang nhắn tin cho Cố Tân Nhạc và Tưởng Tùng Tầm.
Cố Tân Nhạc vừa tỉnh ngủ, thấy tin nhắn của Trần Việt là tỉnh luôn.
Trần Việt nhắn: “Nhạc Nhạc, tớ có người yêu rồi, hê hê.”
“Ngày đầu hẹn hò nên đi đâu nhỉ?”
Cố Tân Nhạc bật dậy như cá chép, lập tức tra cứu “Những địa điểm hẹn hò lý tưởng ở thành phố A”.
Một loạt mười đường link ào ào bay đến:
“100 điều nhất định phải làm cùng người yêu”
“Các hoạt động hẹn hò đặc biệt cho cặp đôi”
“Những việc hạnh phúc mà cặp đôi có thể làm vào mùa đông”
“Quán này ở thành phố A quá hợp cho các cặp yêu nhau luôn đó!”
…
Trần Việt lướt qua, cuối cùng quyết định bấm vào link: “Quán này ở thành phố A quá hợp cho các cặp yêu nhau luôn đó!”. Còn mấy cái “nhất định phải làm”, để tối về trùm chăn đọc sau cũng chưa muộn.
Chưa kịp bấm, Cố Tân Nhạc lại gửi tới:
“Xin trao cho tôi giải thưởng học tập xuất sắc: Hẹn hò thì được, nhưng chuyện quá đà thì phải dừng!”
“Xin trao cho tôi giải thưởng học tập xuất sắc: Đồ mặn không ăn vội, ăn thì phải có biện pháp bảo vệ!”
“Xin trao cho tôi giải thưởng học tập xuất sắc: [Chú ý an toàn]”
Trần Việt xoa mũi, nhắn lại: “Yên tâm, không có đâu!”
Nhưng vừa gửi đi, lòng cậu lại chột dạ. Đêm qua, suýt chút nữa là “súng cướp cò” thật rồi.
Nghĩ vậy, Trần Việt lén liếc Chu Chúc Tine, thấy anh vẫn cúi đầu mải mê lướt điện thoại, liền thu ánh mắt, mở link lúc nãy.
Là một tiệm chụp ảnh sticker tự động.
Trần Việt nhìn những hiệu ứng dễ thương, không nhịn được tưởng tượng mặt Chu Chúc Tinh khi đeo mấy sticker kia sẽ thế nào. Nhưng tưởng tượng không bằng tận mắt thấy. Cậu giơ điện thoại ra trước mặt Chu Chúc Tinh, hào hứng: “Anh ơi, chúng mình đi chụp sticker nhé!”
Chu Chúc Tinh chưa kịp nhìn rõ, đã gật đầu: “Ừ, được.”
Chỉ cần được ở bên Trần Việt, đi đâu cũng được.
Hai người nắm tay nhau đi về phía bãi đỗ xe. Trần Việt phấn khích không ngừng: “Hồi cấp hai, trào lưu chụp sticker bùng nổ, lớp em có nhiều bạn nữ đi chụp lắm. Ảnh có viền hồng, dán nơ, mèo con, dễ thương cực kỳ. Em kéo Nhạc Nhạc đi chụp, ảnh vẫn còn giữ, cả ảnh hai đứa chụp chung nữa, lần sau em cho anh xem.”
Chu Chúc Tinh gật đầu, nghe xong lại tò mò: “Anh muốn biết, Trần Việt mười mấy tuổi trông thế nào.”
Nhưng lúc này, anh chợt nhớ ra: “Hình như đây là lần thứ hai anh nghe em gọi ‘Nhạc Nhạc’.”
Trần Việt lập tức ngửi thấy mùi ghen.
Cậu cố nhịn cười: “Nhạc Nhạc là Cố Tân Nhạc, bạn thân từ nhỏ của em. Cậu ấy sống ở Đức, kiếp trước anh chưa từng gặp. Tết này cậu về, em sẽ rủ gặp mặt, mình cùng đi ăn nhé.”
Chu Chúc Tinh nheo mắt, như nhớ ra điều gì: “Là… người tóc xoăn phải không?”
Trần Việt “ồ” lên: “Anh từng gặp cậu ấy à?”
Tóc Cố Tân Nhạc vốn xoăn tự nhiên, sang Đức nhuộm vàng, cười lên như chú chó Golden. Người như tên, luôn tươi cười, từ nhỏ đã được các bác các cô quý mến.
Chu Chúc Tinh mím môi, do dự hai giây rồi nói: “Kiếp trước… anh từng thấy hai người đi ăn nhà hàng, từng thấy em tiễn cậu ấy ra sân bay.”
Vì thế anh càng tin rằng em sẽ không yêu anh, càng sợ em một ngày nào đó sẽ bay theo cậu ấy ra nước ngoài.
Trần Việt nghiêng đầu nhìn Chu Chúc Tinh, ánh mắt nghiêm túc: “Chu Chúc Tinh.”
Chu Chúc Tinh dừng bước, ngẩng lên.
Trần Việt nhìn anh chân thành: “Đừng như trước, cái gì cũng giấu. Có gì thì hỏi em trực tiếp, sẽ không có hiểu lầm.”
Chu Chúc Tinh bật cười, gật đầu: “Anh sẽ.”
Trần Việt hài lòng.
Chưa đi được mấy bước, Chu Chúc Tinh lại lên tiếng: “Giờ anh có một câu muốn hỏi em.”
“Hử?”
Chu Chúc Tinh quay lại, nhìn thẳng vào Trần Việt, vành tai đã ửng đỏ.
“Anh… có thể gọi em là bé cưng không?”
Hết chương 65