Cách gọi đặc biệt

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời

Cách gọi đặc biệt

Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giữa những cặp đôi, hầu như luôn có cho mình vài cách xưng hô riêng biệt. Khi Chu Chúc Tinh kiếm nơi hẹn hò cho các cặp tình nhân, anh thường bắt gặp những bài viết như: “Những cách gọi ngọt ngào giữa hai người”, “Dùng ngay những cách xưng hô này với người yêu đi nào!”, “Xưng hô như thế này, tình cảm tăng nhiệt gấp đôi!”...
Chu Chúc Tinh lướt qua, đại khái cũng chỉ thấy những kiểu như “cục cưng”, “bé yêu”, “vợ”, “chồng”, thậm chí có cả “sweetheart”, “bé ngoan”...
Ngay từ ngày đầu yêu Trần Việt, Chu Chúc Tinh đã muốn tìm một cách gọi thật đặc biệt, chỉ riêng hai người họ dùng. Giữa hai người đàn ông, gọi nhau là “vợ” hay “chồng” đều có chút lạ lẫm. Tất nhiên, nếu là Trần Việt gọi mình là “vợ” hay “chồng”, Chu Chúc Tinh chẳng hề thấy phiền chút nào.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Chu Chúc Tinh vẫn thích cách gọi “bé cưng” hơn.
Nghe Chu Chúc Tinh nói, Trần Việt chớp chớp mắt, thoáng ngơ ngác, nhưng ngay lập tức trấn tĩnh, mỉm cười rạng rỡ tiến lại gần: “Dĩ nhiên là được rồi. Anh muốn em gọi mình thế nào cũng được.”
“Vậy anh muốn em gọi anh là gì nào?” Trần Việt đảo mắt, cười nói: “Cưng ơi? Đàn anh? Hay là... anh trai?”
Từ “anh trai” thoáng qua trong lời nói của Trần Việt, giọng nhẹ nhàng như rót mật. Chu Chúc Tinh nhìn đôi mắt lấp lánh và nụ cười cong cong của anh, cảm nhận Trần Việt lúc này như một con hồ ly nhỏ tinh nghịch.
Thấy Chu Chúc Tinh im lặng, Trần Việt tự quyết định: “Vậy chọn cái cuối cùng nhé.”
“Được không, anh?” Trần Việt khẽ móc ngón tay vào lòng bàn tay Chu Chúc Tinh.
Ngón tay Chu Chúc Tinh run nhẹ, tim đập thình thịch. Anh đưa tay còn lại vuốt nhẹ mái tóc rối trên trán Trần Việt, khẽ “ừm” một tiếng.
Trần Việt cúi xuống, hôn chút lên má Chu Chúc Tinh, kêu lên một tiếng “chụt” rõ to: “Đi thôi, anh.”
“Ừm.” Chu Chúc Tinh lặng lẽ siết chặt tay Trần Việt.
**
Hôm nay là thứ năm, trung tâm thương mại không quá đông, trong tiệm chụp hình sticker tự động cũng không có ai.
Nhìn loạt bờm tóc và mũ hoạt hình đủ kiểu, Trần Việt theo phản xạ đội hết cái này đến cái khác lên đầu Chu Chúc Tinh: mũ đầu gấu con, bờm tai mèo, rồi mũ con vịt... tất cả đều phải thử một lượt. Chu Chúc Tinh chẳng phản kháng, đứng yên ngoan ngoãn để Trần Việt tạo hình.
Trần Việt cười tít mắt, Chu Chúc Tinh chỉ im lặng nhìn anh cười.
Hơn hai mươi năm qua, Chu Chúc Tinh chưa từng đội mấy thứ đồ dễ thương kỳ quặc như thế. Nếu người đang làm trò này không phải Trần Việt, thì từ lâu anh đã “biểu diễn” bằng ánh mắt lạnh lùng rồi.
Nhưng bây giờ, nhìn thấy niềm vui trên gương mặt Trần Việt, ngay cả mấy chiếc bờm, chiếc mũ ấy cũng trở nên dễ thương hơn hẳn.
Chu Chúc Tinh vốn sở hữu gương mặt tuấn tú, khí chất nam tính. Khi đội mấy món đồ dễ thương ấy lên, sự xa cách trong thần thái bỗng dịu bớt, thay vào đó là vẻ đáng yêu hiếm thấy. Trần Việt thấy thế, không nhịn được rút điện thoại bấm lia lịa chụp ảnh.
Đợi Trần Việt luyến tiếc tháo chiếc bờm tai mèo khỏi đầu Chu Chúc Tinh, anh liền nhận lấy cái bờm ấy, nhẹ nhàng đội lên đầu Trần Việt.
Thấy Chu Chúc Tinh đội bờm tai mèo cho mình, Trần Việt chớp chớp mắt, nghiêng nghiêng đầu, cố tình giơ nắm tay lên má giả làm động tác mèo thần tài, rồi “meo” một tiếng.
Chu Chúc Tinh không chịu nổi, lập tức ôm ngực mình.
Xong rồi, sắp bị Trần Việt dễ thương làm phát điên mất rồi.
Nhìn phản ứng của Chu Chúc Tinh, Trần Việt phì cười: “Anh thích nhìn em đội tai mèo đến thế à?”
Do dự ba giây, Chu Chúc Tinh cuối cùng quyết định nghe theo trái tim, gật đầu: “Thích.”
Trần Việt nhướn mày, ghé sát vào tai Chu Chúc Tinh, hơi thở ấm nóng phả lên vành tai anh, thì thầm: “Vậy để em đặt mua tai mèo và đuôi mèo giả giống thật trên mạng, chỉ cho anh xem thôi.”
Tai mèo giả.
Và đuôi mèo.
Còn là loại giống thật.
Yết hầu Chu Chúc Tinh khẽ chuyển động, mặt lập tức đỏ bừng. Anh vội ho khan hai tiếng: “Không... không cần đâu.”
Trần Việt “hửm” một tiếng, lùi lại, vẻ khó hiểu tại sao Chu Chúc Tinh vừa nói thích mà giờ lại từ chối.
“Là loại có thể động đậy nha, sờ vào mềm lắm, vuốt rất đã... tai mèo với đuôi mèo ấy.” Trần Việt lại ghé sát, “Thật sự không muốn sao?”
Gương mặt điển trai ở khoảng cách siêu gần khiến Chu Chúc Tinh đưa tay xoa xoa sống mũi, nói nhỏ: “Vậy... vậy tai thì được, còn đuôi thì thôi đi.”
Lỡ đâu bị thương thì sao.
Trần Việt liếc mắt nhìn Chu Chúc Tinh đầy nghi hoặc, khẽ “ồ” một tiếng, rồi âm thầm quyết định tối nay đặt hàng luôn cả tai mèo lẫn đuôi mèo. Đàn ông mà, ngoài miệng nói không, trong lòng lại khác hoàn toàn.
Cùng là đàn ông, ai mà không hiểu chứ.
Lại chọn thêm mấy phút nữa, cuối cùng Chu Chúc Tinh đội một chiếc bờm tai chó con.
Hai người đứng trước máy chụp hình, Trần Việt chọn mấy mẫu khung khác nhau, chụp liên tục nhiều tấm.
Vì Chu Chúc Tinh khi chụp ảnh hay bị đơ mặt nên trước khi bắt đầu, Trần Việt đã dặn dò sẵn vài tư thế, đơn giản nhất là giơ tay làm hình chữ V, hoặc kéo tai đối phương.
Khi chụp đến tấm cuối cùng, Trần Việt đang cười đứng cạnh Chu Chúc Tinh, đúng vào hai giây cuối trước khi máy bấm, Chu Chúc Tinh nghiêng đầu hôn nhẹ lên má Trần Việt.
Trần Việt bị hôn bất ngờ, mắt trợn tròn.
Tấm ảnh nhỏ ấy đã kịp ghi lại khoảnh khắc Chu Chúc Tinh hôn lên má Trần Việt.
Thế là trong tấm ảnh cuối cùng, Trần Việt cũng bắt chước Chu Chúc Tinh, hôn lên má anh, để thời gian đóng băng ở khoảnh khắc đó.
Trong bức ảnh, Trần Việt đang mỉm cười hôn lên người mình yêu, còn Chu Chúc Tinh nheo mắt, khóe miệng cong cong, trông hạnh phúc tột cùng.
Tấm ảnh ấy sau này được Chu Chúc Tinh cắt ra, kẹp ở mặt sau ốp điện thoại. Suốt một thời gian dài, bất cứ khi nào họp hành hay khi Chu Chúc Tinh ở cùng người khác, anh đều cố tình hay vô tình xoay điện thoại để người ta nhìn thấy.
Có người hỏi, anh sẽ nhàn nhạt “ồ” một tiếng, rồi nói: “Ảnh tôi với người yêu đấy.”
Tất nhiên, đa phần không ai hỏi. Nhưng Chu Chúc Tinh vẫn thường vô tình nhắc đến: “Lúc rảnh tranh thủ đi chụp hình chung cũng hay lắm. Loại ảnh sticker này cũng thú vị. Đây này, tôi với người yêu đi chụp đấy.”
Sau khi chứng kiến Chu Chúc Tinh vô tình khoe người yêu tận ba lần trong cùng một ngày, Giang Hữu Chi cuối cùng không nhịn được nhắn tin cho Trần Việt.
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Anh thấy quà cậu tặng Chúc Tinh không cần cầu kỳ đâu, đơn giản thôi là được rồi.
Y: ?
Chỉ Có Giang Không Có Hà: Anh sợ sau khi nhận quà, cậu ta sẽ phát thanh khoe khắp tập đoàn suốt một tuần mất.
Giang Hữu Chi thở dài.
Thằng bạn này đúng là não yêu mất rồi.