Ánh Tuyết
Chương 8
Ánh Tuyết thuộc thể loại Cổ Đại, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta khẽ cười: “Điều cần là để Triệu phu nhân nhận ra, đồ cũ là thứ dễ khơi gợi chuyện xưa nhất.”
…
Trong hoa sảnh Triệu phủ, châu báu ngọc ngà lấp lánh khắp nơi.
Triệu phu nhân ngồi đoan trang ở ghế chủ, nhận đủ lời nịnh hót của mọi người, nhưng nụ cười không hề chạm đến đáy mắt, cho đến khi bà mở danh sách lễ vật.
Ngón tay bà lướt qua bìa cuốn thoại bản, chợt khựng lại:
“《Không yêu thì đã sao》… đây là bản mới ra ư?”
“Phu nhân quả là tinh mắt.”
Ta khẽ nói:
“Lúc nhàn rỗi, thiếp cũng thích đọc vài cuốn thoại bản. Thấy cuốn này có ý tưởng khá mới mẻ, văn phong cũng gọn gàng sắc bén, nên thiếp liền nghĩ đến việc tiến cử cho phu nhân.”
Bà đọc mấy dòng mở đầu, ánh sáng trong đáy mắt chợt lóe lên:
“Vị tác giả này quả thực đã đâm thẳng vào mấu chốt. Do ai viết vậy?”
Những tinh túy của truyện ngắn hiện đại, đặt vào tay một người cổ đại như Triệu phu nhân, quả thực là một đòn giáng từ trên cao xuống.
Ta cụp mắt nói:
“Là một kẻ vô danh nơi giang hồ, điều đó lại càng khiến người ta thêm phần tò mò.”
Triệu phu nhân xem thêm một lát nữa, rồi mới lưu luyến khép sách lại, chăm chú đánh giá ta:
“Lục phu nhân quả thật có lòng.”
Sau đó, ta dâng lên đôi hoa tai. Quả nhiên bà sững sờ, cầm lên xem kỹ, vành mắt hơi ươn ướt:
“Kiểu dáng này… trong đồ cưới của ta vốn có một đôi rất giống, năm ngoái ta lỡ tay làm vỡ mất một chiếc.”
Ta thu tay áo, khẽ thở dài:
“Hóa ra lại là duyên phận như vậy. Thiếp tình cờ thấy món này ở Trân Lung Các, chỉ cảm thấy quen mắt, nào ngờ lại là ý trời muốn bù đắp nỗi nhớ của phu nhân.”
Mấy vị phu nhân trong tiệc liên tục phụ họa theo.
Triệu phu nhân nắm chặt chiếc hoa tai, ánh mắt hoàn toàn dịu xuống.
Khi bữa tiệc đến lúc cao trào, có một phụ nhân họ Dương lỡ lời nhắc tới chuyện cũ của nguyên phối Triệu thượng thư, vị đích tỷ tài danh lừng lẫy khắp kinh thành kia, trước sau vẫn là một cái gai trong lòng Triệu phu nhân.
Ta nâng chén, mỉm cười:
“Dương phu nhân, thật trùng hợp. Thiếp và Triệu phu nhân đều là người không am hiểu thơ phú. Chẳng lẽ không am hiểu thơ phú thì không xứng đáng sống hay sao?” Rồi ta lại làm ra vẻ chợt hiểu: “Phu nhân nhớ thương cố Triệu phu nhân đến vậy, hẳn là người có tài thơ phú hơn người. Chi bằng ứng hứng làm một bài, để bọn thiếp được mở mang tầm mắt?”
Sắc mặt Dương phu nhân lập tức trở nên lúng túng.
Nét u ám giữa đôi mày Triệu phu nhân cũng theo đó mà tan biến.
Vị Dương phu nhân kia vẫn chưa chịu thua, lại mỉa mai Triệu phu nhân là người “có mùi tiền bám thân”.
Ta gần như muốn cảm tạ bà ta đã đưa tới một cái cớ tuyệt vời như vậy.
“Phu quân thiếp thường nói, trị gia cũng như trị quốc, sổ sách minh bạch thì mới lâu bền.”
Giọng ta không cao, nhưng từng chữ đều rõ ràng:
“Triệu phu nhân tinh thông đạo kinh doanh, khiến hàng hóa lưu thông, dân sinh ổn định, gia tộc hưng thịnh, tài năng kinh bang tế thế như vậy, thiếp ngưỡng mộ còn chưa kịp, sao lại có thể nói là mùi tiền?”
Vừa giữ trọn thể diện cho Triệu gia, lại vừa khéo léo nâng tầm đạo kinh doanh thành năng lực cứu đời.
Ta thuận thế nói với Triệu phu nhân:
“Thiếp ngu muội, phu quân xuất thân hàn môn, gia cảnh khó khăn, thiếp cũng muốn học chút phương pháp kinh doanh để phụ thêm chi tiêu trong nhà. Về sau, còn mong phu nhân không tiếc chỉ dạy.”
Triệu phu nhân nhìn ta thật sâu, rồi nâng chén uống cạn.
11.
Trên xe ngựa trở về phủ, Lục Chiêu nhắm mắt dưỡng thần.
Một lúc lâu sau, hắn bỗng nói:
“Lúc tan tiệc, Triệu thượng thư có hỏi ta rằng, Lục phu nhân có thường đến phủ trò chuyện hay không.”
Ta mỉm cười: “Lão gia trả lời thế nào ạ?”
Trong giọng hắn thoáng có một tia cười rất nhạt:
“Vi phu nói, nội tử thân thể yếu, không tiện thường xuyên qua lại. Nhưng nếu phu nhân không chê, có thể đến hàn xá nghe nhạc, thưởng trà.”
Hay lắm.
Lấy lui làm tiến, lại ngầm ám chỉ “thê tử ta không phải hạng dễ tiếp cận”.
Ta gật đầu: “Đại nhân suy tính chu toàn. Giữ chừng mực, biết quý trọng bản thân, mới càng đáng quý.”
Lục Chiêu bỗng nghiêng người, đầu ngón tay nâng cằm ta lên.
Xe khẽ lắc, hơi thở hắn lướt qua trán ta:
“Những thủ đoạn này của phu nhân… học từ đâu ra vậy?”
Ta đón ánh mắt sâu như hồ nước kia, cong môi cười:
“Thiếp dám bàn điều kiện với đại nhân, tự nhiên là có chỗ dựa.”
“Chẳng hạn như, xoay xở giữa các phu nhân trong phủ quan gia, thiếp cũng có chút thủ đoạn.”
Xem các mệnh phụ quan gia như khách hàng để ứng phó, ta đúng là chuyên nghiệp.
…
Ba ngày sau, ta gửi thiếp mời tới Triệu phủ.
Triệu phu nhân rất nhanh hồi đáp, mời ta thưởng cúc, dùng trà.
Bà ôm chặt cuốn thoại bản, yêu thích không rời tay:
“Một đêm đọc xong, quả thật là… nói trúng tim đen.”
Ta mượn câu chuyện trong sách mà khéo léo khuyên giải:
“Nữ tử sống trên đời vốn đã không dễ, cớ gì phải bị ánh mắt người khác trói buộc? Mỗi người có một cách sống, tài nữ có phong nhã của tài nữ, chúng ta có cái thực tế của chúng ta. Tự tìm niềm vui cho mình, ấy mới là tốt nhất.”
Triệu phu nhân liên tục gật đầu:
“Nghe muội nói một phen, lòng ta bỗng sáng tỏ.”
Lúc chia tay, bà nắm tay ta:
“Sau này muội thường xuyên đến nhé. Lục đại nhân ở nha môn nếu có chỗ khó, cứ việc mở lời.”
Đêm đó, Lục Chiêu về phủ, mang theo tin tức:
Vụ án vận chuyển lương thảo Giang Nam bị tồn đọng nửa năm, Triệu thượng thư đã phê duyệt.
Hắn đẩy một tờ khế đất tới trước án:
“Trang viên suối nước nóng ở ngoại thành.”
Giọng nhàn nhạt như thường:
“Phu nhân chẳng hay nói ở phủ buồn bực sao? Rảnh rỗi có thể đến đó thả lỏng gân cốt.”
Ta nhận lấy khế đất, hàng mi khẽ chớp:
“Đây là… luận công ban thưởng ư?”
Lục Chiêu hiếm khi không bác lại cách nói này.
Dưới đèn, hắn đứng lặng hồi lâu, rồi mới thấp giọng nói:
“Gia quyến nhà Hoàng thị lang Bộ Công, phu nhân nghĩ cách kết giao một chút.”
Ta siết chặt tờ khế đất, mỉm cười đáp:
“Được.”
Giai đoạn hợp tác đầu tiên, hiệu quả rõ rệt.
Ở Lục gia, ta không cần dựa vào con cái, cũng đã đứng vững được gót chân.
…
Mượn danh nghĩa tặng thoại bản, thỉnh giáo chuyện kinh doanh, ta và Triệu phu nhân qua lại ngày càng mật thiết.
Gia quyến các văn quan nắm thực quyền trong kinh thành, ta hầu như đều có thể nói được vài câu.
Dẫu chưa gọi là thâm giao, nhưng cũng đã quen mặt cả rồi.
Đường dây của Lục Chiêu bên Triệu thượng thư dần thông suốt, việc làm ăn của Lục gia cũng bám được vào chỗ dựa vững chắc.
Sản nghiệp Lục gia như cây xuân đâm chồi nảy lộc, trông thấy rõ ràng mà phồn thịnh lên.
Ta tự nhiên cũng ngày càng bận rộn.
Ban ngày kiểm tra sổ sách, gặp chưởng quỹ, dự trà hội các phủ; ban đêm còn phải lo nội trạch, đối chiếu kho sách.
Lục Chiêu lại không có cái khí hủ lậu thường thấy ở quan viên, hiểu rõ tiền bạc là then chốt, không những không cản ta kinh doanh, mà khi thấy thiếu nhân sự, còn điều cả kế toán đắc lực bên mình sang giúp đỡ.
“Phu nhân nếu cần dùng người, cứ việc mở miệng.”
Khi phái một quản sự tên Lục An cho ta, giọng hắn bình thản:
“Chỉ một điều, sổ sách phải rõ ràng, tay chân phải sạch sẽ.”
Ta cười đáp ứng.
Lãnh đạo xuất thân hàn môn, đúng là thực tế.
12.
Sau khi hết thời hạn cấm túc, Lý thị dùng đủ mọi thủ đoạn muốn giành lại sự chú ý của Lục Chiêu, giả bệnh, tỏ ra yếu đuối, thậm chí còn muốn vu cho ta tội hà khắc với nàng ta.
Đáng tiếc, nàng ta đã quên mất rằng, hiện nay quyền hành nội trạch đã nằm trong tay ta.
Nàng ta giả bệnh, ta liền trói bắt nha hoàn thân cận của nàng ta, thẩm vấn ngay trước công đường.
Chẳng quá nửa ngày, đã có kẻ không chịu nổi đòn roi, khai ra sự thật.
Nàng ta giả vờ mềm yếu than khổ, nhưng lại đúng lúc Lục Chiêu công vụ bề bộn, thường ngủ lại nha môn.
Thỉnh thoảng về nhà, ban đầu còn dỗ dành vài câu, nhưng nhiều lần rồi, giọng hắn liền lạnh đi:
“Nếu đã luôn nghi ngờ chủ mẫu hãm hại nàng, chi bằng dọn đến Phật đường tĩnh dưỡng.”
Lý thị sợ đến hồn bay phách lạc, từ đó không dám bóng gió nói xấu ta nửa câu.
Ta lạnh lùng nhìn nàng ta làm loạn đủ rồi, mới gọi đến trước mặt.