Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)
Chương 496: Chiếc Nhẫn của Congrú
Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 496 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Trans+Edit: Lắc
“???”
Nhìn kết quả giám định, Lucien không biết nên khóc hay nên cười. Cậu chẳng thu nhận được bất kỳ thông tin hữu ích nào. Liệu đó có phải vì trình độ của cậu quá thấp so với vật này, hay bởi cậu thiếu kiến thức về ma thuật giám định?
“Không sao chứ?” Natasha nhận ra vẻ mặt của Lucien thay đổi.
Á Thần Lich sẽ không xuất hiện trong một ngày rưỡi nữa, hiện chỉ có hai người họ ở riêng với nhau, nên Lucien chẳng cần giấu giếm cảm xúc.
Cậu “ừm” một tiếng: “Tôi sẽ thử phân tích nó. Bạn hãy cảnh giác những biến đổi. Nếu có bất thường, hãy lập tức ngắt kết nối linh lực giữa tôi và chiếc nhẫn.”
“Cẩn thận chút.” Natasha không dài dòng, chỉ nhắc nhở rồi nắm chặt kiếm và tiến lại gần cậu.
Lucien vươn linh lực, cẩn trọng chạm vào chiếc nhẫn đen đơn sơ, không khảm bất kỳ viên đá quý nào.
Bỗng nhiên, cậu rơi vào một thế giới ảo giác. Dưới chân cậu là vùng đất khô cằn, không chút sức sống, xung quanh là cỏ cây héo úa và dòng sông xám xịt, trên cao là bầu trời âm u, tối tăm, trong đó lơ lửng một vầng mặt trời trắng sữa tỏa ra sức sống mãnh liệt.
Trên mặt đất, những nấm mồ nhô lên khắp nơi, bên trên cắm đầy những tấm bia mộ đen dày đặc, tựa như một khu rừng nhỏ giữa chốn hoang vu.
Tuy nhiên, trong cảm nhận của Lucien, hình dáng bên ngoài của cảnh tượng này dần mờ đi. Những tấm bia mộ, nấm mồ, sông ngòi, đám mây ô uế kết nối với nhau theo một cách phức tạp, tạo thành một mô hình ma thuật vượt xa mọi thứ cậu từng biết. Chỉ nhìn vào nó, cậu đã cảm thấy kiệt quệ, đầu váng mắt hoa.
Thoát khỏi ảo giác, Lucien bắt đầu phân tích, xử lý mô hình này. Cậu không cố hiểu toàn bộ cấu trúc, chỉ cần nắm được công năng đại khái của nó.
Sau khoảng nửa tiếng dùng
Giám Định
, cậu cuối cùng cũng tìm ra vị trí trung tâm điều khiển của chiếc nhẫn.
Thu lại linh lực, Lucien mệt mỏi nói với Natasha: “Tôi sẽ nghỉ mười lăm phút, sau đó kích hoạt trung tâm điều khiển và để lại ấn ký tinh thần bên trong. Bạn hãy nhân cơ hội dùng Công Lý Mờ Nhạt ép buộc xóa bỏ nó nhé.”
Ba năm qua, Lucien đã cùng Levski và các Arcanist khác của Tháp nghiên cứu nhiều vấn đề tiên tiến trong lĩnh vực toán học. Vì vậy, mô hình ma thuật bậc huyền thoại trong chiếc nhẫn không hề khó hiểu với cậu, thậm chí cậu còn có thể dùng những phương pháp khéo léo hơn để phân tích. Tuy nhiên, khoảng cách cấp bậc giữa hai bên chênh lệch quá lớn, kiến thức trong lĩnh vực Chiêu hồn của cậu vẫn còn hạn chế. Dù tích lũy toán học, cậu cũng chỉ có thể phá giải bằng vũ lực. Song, nếu có hiểu biết toán học về mô hình ma thuật, việc phá giải sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
“Cậu có thể nghĩ ra cách kích hoạt ấn ký tinh thần sao? Đây là nhẫn huyền thoại đấy.” Khi biết Lucien không thể lấy được bất kỳ thông tin hữu ích từ
Giám Định
, sự ngạc nhiên của Natasha đã phai nhạt. Có đôi lúc, chiến lợi phẩm càng tốt càng hữu ích, nhưng nó vẫn phải phù hợp với trình độ của chính mình.
Lucien mặc dù sắc mặt hơi tái nhưng vẫn mỉm cười: “Sao không? Tôi là người có tiềm năng trở thành Grand Arcanist trước tuổi ba mươi mà. Mô hình thần chú bậc huyền thoại có thể dọa được pháp sư cao cấp nào khác chứ sao dọa nổi tôi. Chí ít tôi vẫn có thể hiểu được tình hình đại thể.”
Khoe khoang tài năng trước mặt cô gái mình mến mộ là điều bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ làm, bất kể tuổi tác.
“Hồi mới gặp nhau, ta thật sự không nhìn ra cậu lại có đầu óc như vậy đấy. Hê, thật ra, mỗi lần nhìn thấy pháp sư các cậu dễ dàng giải quyết những vấn đề khiến ta chỉ nhìn thôi cũng thấy chóng mặt, ta bội phục vô cùng luôn. Dù rằng có chút không rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng ta vẫn có cảm giác nó cực kỳ lợi hại.” Natasha vừa xoa xoa cằm vừa đùa giỡn sờ đầu Lucien, sau đó dùng giọng điệu trưởng bối nói: “Ta nghe nói dùng não quá độ sẽ dễ bị rụng tóc. Đừng để bị hói đầu nhé.”
Cô từng được giáo dục toàn diện như một pháp sư học việc từ nhỏ. Thay vì dạy niệm chú hay thi triển phép, mẹ cô dạy từng chút một về toán học, hình học, Nguyên tố, Điện từ, Trường lực, Chiêm tinh và những kiến thức cơ bản khác để biến cô thành một quý tộc uyên bác.
Nói cách khác, Natasha chính là một cô gái ngoan có bằng tốt nghiệp cấp ba – Ấy là còn chưa kể lịch sử, kiếm thuật, âm nhạc, văn chương, tri thức quốc gia, lễ nghi cung đình, v.v..
Lucien bật cười nhìn cô: “Người nghĩ pháp sư không giải quyết nổi vấn đề về tóc sao?”
“Ừ thì, cậu nói đúng. Nhưng trong giới quý tộc, những người phải lo về chứng hói đầu không ít đâu. Lucien, không phải cậu muốn phổ cập những ma thuật trung và sơ cấp tới người dân sao? Đây cũng là một phương hướng đấy.” Natasha và Lucien đã quen nói chuyện trên trời dưới biển, càng nói càng trượt trọng tâm.
Lần đầu nghe về “tham vọng” của Lucien, Natasha, với tư cách đại quý tộc, đã đánh giá cao. Mặc dù không xem xét từ góc độ người dân, cô vẫn hiểu rõ nó sẽ mang lại doanh thu thuế khổng lồ, khiến đất nước trở nên thịnh vượng hơn, đồng thời cho phép các quý tộc đầu tư trực tiếp để kiếm lời.
Đột nhiên nghĩ tới việc trên đời sẽ có một thứ kỳ quặc tên là “thuốc mọc tóc Evans”, mặt Lucien tức thì đen ngòm. Cậu kiên quyết lắc đầu: “Được rồi, bắt đầu thôi.”
Natasha không biết tại sao Lucien phản ứng kỳ lạ, nhưng cô cũng không hỏi thêm. Thu nụ cười, cô siết chặt trường kiếm trong tay.
Lucien hít một hơi sâu rồi vươn linh lực tới chiếc nhẫn lần nữa. Lần này, cậu không dừng ở bề mặt mà tiến sâu vào trong, lao về phía những ngôi mộ dày đặc đáng sợ.
Sau đó, dựa trên hiểu biết sơ bộ, cậu vượt qua hàng phòng thủ bên ngoài và lao thẳng vào một tấm bia mộ đen trông rất đỗi bình thường.
Tấm bia mộ đen đột nhiên trở nên rõ ràng, bên trên hiện lên văn bia màu đỏ tươi:
“Không có nơi giam giữ nào tốt hơn ở đây, bởi tất cả mọi người chắc chắn đều sẽ bị giam vào trong chiếc quan tài nhỏ bé này.
Từ Congrú.”
Những từ đỏ tươi nhanh chóng vặn vẹo như thể cái miệng của một bầy quái vật, thoắt cái đã xé nát linh lực của Lucien, tiêu trừ chúng đi hơn nửa. Từ phía sau ngôi mộ bay ra một u linh mờ nhạt, trong mắt nó lấp loáng thứ ánh sáng màu xanh lục.
“Nhanh!” Nén đau đớn từ việc tinh thần bị công kích đến sắp tan vỡ, Lucien truyền âm nhắc Natasha. Đây là cơ hội cực tốt!
Natasha đã sẵn sàng hành động từ lâu. Mặc kệ việc vẫn chưa có gì xảy ra với chiếc nhẫn, cô làm theo hiệu lệnh của Lucien, “keng” một tiếng, trường kiếm lập tức chém thẳng xuống.
Chiếc nhẫn vốn chưa hề có thay đổi nào bỗng bốc lên một làn khói trắng xám và bật ra tiếng kêu thảm thiết. Dưới lưỡi kiếm của Công Lý Mờ Nhạt, làn khói nhanh chóng tiêu tan, chiếc nhẫn đen dường như cũng bong ra một tầng màu sắc và xỉn đi trông thấy.
Cơn đau của Lucien đã hòa hoãn, cậu liền bắt đầu để lại ấn ký tinh thần lên chiếc nhẫn, đồng thời nhắc Natasha tập trung vì lo rằng Congrú vẫn còn giấu cạm bẫy nào đó.
Khi phần ấn ký tinh thần cuối cùng được hoàn thành, chiếc nhẫn đột nhiên điên cuồng hút lấy linh lực của Lucien giống như một xoáy nước trên biển. Chỉ trong vài giây, linh lực của cậu đã cạn kiệt, không cách nào giữ lại, khiến cậu bất đắc dĩ phải rút linh lực được tích trữ trong nhẫn Vương miện Holm Khởi Nguyên ra.
Dù vậy, Lucien vẫn tranh thủ nắm lấy khoảng dừng, xoay hố đen trong thế giới nhận thức của mình từ sau ra trước, dùng lực hút đối đầu với lực hút!
“Hố đen” làm biến dạng không – thời gian xung quanh, tốc độ thất thoát linh lực ngay tức thì giảm xuống. Sau một tiếng “phựt”, cậu mang máng nghe thấy âm thanh sợi dây liên kết linh lực đứt đoạn, lực hút điên cuồng từ chiếc nhẫn nhanh chóng biến mất.
“Thế nào rồi?” Thấy sắc mặt cậu tái nhợt, Natasha lo lắng hỏi.
Lucien thở dài: “Tôi lưu lại ấn ký tinh thần rồi, nhưng chiếc nhẫn này không phải là thứ mà tôi bây giờ có thể sử dụng.”
Nói xong, cậu chia sẻ thông tin về chiếc nhẫn cho Natasha thông qua kết nối tâm trí.
“Nhẫn Congrú, ma cụ huyền thoại bậc một cấp cao, chỉ những người gần bậc chín mới có thể đeo, nếu không linh lực sẽ bị hút cạn và trở thành kẻ ngốc.
Người đeo chiếc nhẫn này sẽ có thể miễn nhiễm với mọi thần chú từ bậc một đến bậc tám, miễn nhiễm với Giam Cầm, Quái Ảnh Sát thủ, Hấp thu Năng lượng, Luật Lệnh Thuật tử vong và Banshee Rít gào. Có khả năng kháng cự xuất sắc đối với ma thuật hệ Chiêu hồn và Ảo ảnh, bao gồm cả thần chú bậc huyền thoại. Ngay cả thần chú do huyền thoại bậc đỉnh phong thi triển cũng sẽ suy yếu đáng kể.
Người đeo chiếc nhẫn này sẽ được tăng vượt hai bậc về thể chất, tốc độ hồi phục sinh lực và năng lực phòng thủ vật lý, sau khi nâng cấp sẽ tương đương với một Hoàng kim hiệp sĩ. Bên cạnh đó, khả năng kháng phép cũng được tăng một bậc so với ban đầu, tối đa huyền thoại bậc hai, đồng thời miễn nhiễm với mọi độc tố, bệnh tật cùng một số lời nguyền dựa trên hệ Chiêu hồn dưới bậc huyền thoại.
Ngoài ra, trừ khi tự mình hủy bỏ, người đeo sẽ được tự động nhận hiệu ứng Tàng hình Cao cấp (bậc bốn) và Tăng tốc Cao cấp (bậc sáu). Có thể thi triển Giam Cầm (bậc chín) bốn lần một ngày, Tử linh Thiên tai (bậc chín) ba lần một ngày, Dừng Thời Gian (bậc chín) hai lần một ngày.
Đồng thời, chiếc nhẫn đơn giản nhưng chứa đựng sức mạnh ma thuật đáng gờm này còn có thể ban cho người đeo những thần chú huyền thoại vô cùng siêu việt, bao gồm Giam cầm Linh hồn hai lần một ngày, Tiếng Hú Á Thần Lich hai lần một ngày và Thành lũy Người Chết một lần một ngày.
Đây là ‘thần khí’ do Á Thần Lich hùng mạnh chế tác!
Cái chết và sự giam cầm đều khiến lòng người sợ hãi.
Từ Congrú.”
Sau một thoáng im lặng, Natasha hết lời khen ngợi: “Thật là một chiếc nhẫn có sức mạnh đáng sợ. Nếu Congrú chọn thi triển
Dừng Thời Gian
ngay thì chúng ta gay to rồi.”
“Không đâu.” Lucien lắc đầu rồi giơ tay trái lên. “Trên người tôi có hai Á Thần. Cho dù cả hai chẳng ai ‘đóng góp’ được gì, nhưng khẳng định là bọn họ vẫn có thể miễn nhiễm với rất nhiều hiệu ứng ma thuật, và
Dừng Thời Gian
bậc chín có khả năng là một trong số đó, trừ khi đây là một thần chú huyền thoại tới gần với bản chất của việc thao túng thời gian hơn. Đến tôi còn hình dung ra được, vậy thì chắc chắn Congrú cũng có thể.”
Dừng Thời Gian
chỉ có thể làm chậm thời gian trong một phạm vi nhỏ, không phải là dừng thời gian thực sự.
Natasha gật đầu rồi thở dài: “Tiếc là chỉ những ai gần Đại pháp sư bậc chín mới sử dụng được, bằng không, nếu sắp xếp hợp lý, chúng ta rất có thể sẽ sống sót qua một ngày rưỡi sau đó.”
“Chúng ta không dùng được, nhưng người khác thì có thể. Chỉ cần chúng ta bắt được một cường giả gần bậc chín, khống chế hắn và cho hắn đeo chiếc nhẫn này, thế là vấn đề sẽ được giải quyết.” Lucien nghiêm túc nói.
Hai mắt Natasha bất chợt sáng lên: “Đúng vậy. Các ngụy thần ở đây dễ đối phó hơn so với cường giả cùng cấp bậc. Cậu tính nhắm ai?”
“Thần Cứu Rỗi Ell.” Lucien đã chọn sẵn mục tiêu.
Sau đó, cậu lấy quả cầu pha lê ra và bắt đầu tìm vị trí của Ell.
Tuy nhiên, quả cầu pha lê không cho ra kết quả. Điều trước đây chưa từng xảy ra này khiến sắc mặt Lucien khẽ thay đổi. “Có gì đó không ổn với Ell rồi. Chẳng trách tôi lại cứ có cảm giác đã bỏ sót cái gì đó.”
Vẻ mặt Natasha cũng trở nên nghiêm trọng: “Thử Francis xem. Có khả năng hắn vẫn đang ở cùng Ell đó.”
Lucien gật đầu, quả cầu pha lê một lần nữa lại tối đi. Bỗng nhiên, cậu ngẩng phắt đầu lên rồi nói với Natasha: “Francis đang ở gần đây, có lẽ là Lũng núi Chết chóc!”
Chiêm tinh không cho ra vị trí cụ thể, nhưng điều đó không ngăn được Lucien đưa ra phán đoán sơ bộ.
“Mặc dù không biết bọn họ có vấn đề gì, nhưng biết đâu chúng ta có thể lợi dụng nó.” Natasha bình tĩnh đề nghị, sau đó nhìn Nhẫn Congrú và nói với vẻ tiếc nuối: “Giá mà sử dụng được nó thì có lập kế hoạch nào cũng sẽ tự tin hơn nhiều.”
Vẻ mặt Lucien bỗng trở nên nghiêm nghị lạ thường, khiến Natasha sửng sốt trong chốc lát. Ngay khi cô đang định hỏi, cậu đã cười nói: “Có hai cách để đến gần bậc chín.”
“Hả?” Natasha nhướng mày bối rối.
Lucien mỉm cười: “Đầu tiên là linh lực phải đạt đến gần bậc chín, đây không phải là vấn đề có thể giải quyết được trong một sớm một chiều. Và thứ hai, thế giới nhận thức phải được thực thể hóa hoàn toàn.”
“Ý cậu là gì?” Natasha đã mơ hồ đoán được gì đó.
Lucien gật đầu chắc nịch: “Hồi tôi đề xuất ra Tân Giả kim thuật, thế giới nhận thức của tôi đã gần tới bậc tám rồi. Nói theo thuật ngữ chuyên môn thì tức là cấp bậc arcana của tôi đã vượt qua cấp bậc ma thuật.”
Dù rằng cấp bậc do tích lũy tín chỉ arcana mang lại đôi khi có chút quá mơ hồ và tách rời thực tế, song, ở một khía cạnh nào đó, nó vẫn phản ánh được trạng thái thế giới nhận thức của một người.
“Nhưng muốn nâng cao cái này cũng cần phải có thời gian mà, không phải sao? Cậu làm gì có thời gian nghiên cứu?” Natasha vẫn có một chút hiểu biết nhất định về arcana.
Lucien cầm chiếc nhẫn lên và ra hiệu cho cô di chuyển trước. Tới khi họ đến được bên kia ngọn đồi và tìm thấy một hang động để ẩn nấp, cậu mới trầm giọng nói: “Hiện không có không có nghĩa là trước đây không có. Tôi tích lũy đủ rồi.”
Vừa nói, cậu vừa lấy ra rất nhiều tài liệu: “Đây là những dữ liệu do Ngài Chủ tịch Douglas thu thập và những vấn đề liên quan đến vệ tinh. Tôi đã nỗ lực giải quyết chúng trong suốt ba năm qua.”
“Chính là vấn đề mà lần trước ta hỏi, cậu chỉ cười không nói đấy hả? Cậu có cách rồi? Thảo nào chất lượng cuộc trò chuyện của chúng ta lại tốt như vậy.” Natasha đột nhiên nghĩ ra.
Lucien nghiêm túc gật đầu: “Phải.”
Ba năm qua, cậu đã nghiên cứu hình học Evans với Levski và những người khác, đồng thời thử suy luận ra Thuyết tương đối hẹp và Thuyết tương đối rộng dựa trên phân tích tensor[note65292] và rất nhiều vấn đề toán học tiên quyết.
Thuyết tương đối rộng hiện vẫn còn quá khó, tài liệu trong thư viện linh hồn lại chưa mở khóa, bởi vậy mà Lucien chỉ mới có những tiến triển bước đầu. Tuy nhiên, Thuyết tương đối hẹp thì về cơ bản đã thành hình!
Ba năm trù tính, ba năm tích lũy, ba năm chuẩn bị, giờ đã đến lúc đơm hoa kết trái!
Lucien mở cabin giả kim ra rồi bắt đầu viết luận án dưới ánh nhìn tò mò của Natasha:
“Về Điện Động lực học
[note65293]
của các Vật thể Chuyển động và Phương trình Tương đương Khối lượng – Năng lượng.”
[note65294]
Bên ngoài hang động, mặt trời đã lặn xuống hoàn toàn.