Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)
Chương 624: Thế giới Cổng
Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 624 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Trans+Edit: Lắc
“Aleksey”, “Uriel”, “Felix” và “Thiên thần Ánh sáng” lần lượt xuất hiện xung quanh “Thánh Ivan”. Họ đến sớm hơn các Pháp sư huyền thoại, nhưng vẫn chưa tiến vào bên trong.
“Chúng ta làm gì đây, Belkovsky?” Aleksey gọi “Thánh Ivan” bằng Belkovsky – tên Giáo tông đương nhiệm của Giáo hội Bắc. Lời nói cho thấy hắn coi mình ngang hàng với đối phương.
Thánh Ivan khẽ nhíu đôi lông mày vàng, ánh mắt xanh pha chút vàng nhạt chăm chú vào lối đi xám xịt phía sau Lò Linh hồn, rồi nói: “Ta nghi ngờ con quái vật kia vẫn còn ở đó. Nếu không có quy luật dịch chuyển tọa độ do Maskelyne hay Viken để lại, chúng ta căn bản không biết phải đi đường nào trong này, cũng chẳng thể nào tìm được tung tích của bọn họ – chỉ có thể dựa vào may mắn.”
Giọng nói hắn lộ chút sợ hãi, dường như đã từng trải qua điều gì đó khi thám thính lối vào trước đây. Dù có khả năng thi triển Thần Quyến Thuật, hắn vẫn không dám mạo hiểm quá mức.
“Vậy chúng ta tới Thánh Linh Thất trước thì sao?” Felix cũng dời ánh mắt về phía lối đi xám xịt. Hắn thậm chí chẳng thèm liếc tới lối vào bị bao phủ bởi những gợn sóng hư ảo, như thể chẳng hề tò mò về nơi ấy.
Thánh Ivan im lặng một lúc rồi nói: “Nhưng ta nghi, người Ma pháp Nghị viện dám tới thăm dò Thánh điện Tử linh là vì đã tìm thấy vật phẩm do Maskelyne hay Viken để lại. Rốt cuộc, tổ tiên của Viken từng ở biên giới Vương quốc Holm, và khi ma chướng Đại Thập Tự Tinh Giá sụp đổ, Hathaway cũng có mặt tại đó. Nếu di vật của các Pháp sư huyền thoại năm xưa bị họ phát hiện, biết được cách vào Mật thất Bất diệt, thì tâm nguyện của Thánh đồ các đời có thể sẽ tan thành mây khói.”
Nói xong, hắn liếc nhẹ về phía lối đi ẩn khuất trong gợn sóng hư ảo.
Chưa kịp ai lên tiếng, Ivan đã tiếp: “Thế này, ta và Mikhail sẽ vào trong, còn mọi người đến Thánh Linh Thất. Ngài ấy hiện diện nhờ vật phẩm thần tính của Geno, nên dù có chết ở đó cũng không thành vấn đề. Còn ta, đủ sức tự bảo đảm có thể rút lui an toàn.”
Mikhail ở đây chính là “Thiên thần Ánh sáng”.
“Được. Belkovsky, đừng bất cẩn. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với Maskelyne, Viken, hay vì sao họ không bao giờ quay lại – chúng ta vẫn chưa biết rõ.” Uriel trầm giọng nói.
Hắn không chắc Maskelyne và những người khác đã chết hay chưa. Càng vào sâu Thánh điện Tử linh, dòng chảy thời gian càng trở nên dị thường. Ở khu vực ngoài rìa, một ngày bên trong tương đương năm ngày bên ngoài; quanh Lò Linh hồn là bảy, tám ngày; vậy thì ở sâu bên trong, chắc chắn còn khủng khiếp hơn. Những Pháp sư huyền thoại mất tích gần một nghìn năm ở thế giới bên ngoài như Maskelyne hay Viken, rất có thể mới chỉ trải qua trăm năm trong “Thế giới Cổng”.
Ivan gật đầu nhẹ: “Những gì họ đối mặt e rằng vượt quá trí tưởng tượng của chúng ta. Dù dùng thần thuật cầu thần hay tiên tri qua vật phẩm của họ, cũng không thể xác định sống chết. Nhưng lần này có người Ma pháp Nghị viện đi trước dò đường, nên dù có nguy hiểm, ta vẫn kịp rút lui.”
Sau khi thảo luận, Ivan và Thiên thần Ánh sáng băng qua Lò Linh hồn, tiến vào lối đi xám xịt. Aleksey cùng các Thánh đồ khác quay về Thánh Linh Thất, đề phòng viện quân Ma pháp Nghị viện theo quy luật dịch chuyển tọa độ mà truy ra vị trí của họ.
Trước Lò Linh hồn một lần nữa chìm vào tĩnh lặng, lạnh lẽo. Đúng lúc ấy, Vu Yêu Vương – đầu bao quanh những viên đá quý kỳ dị – từ trong vách tường nhô ra, hai chấm đỏ nhỏ như đầu kim chăm chú nhìn lối vào mà Lucien và đồng bọn vừa đi qua.
Chưa lâu sau, một u hồn trong suốt bay tới. Hắn khoác áo choàng đen dài, trên đó thêu những họa tiết đỏ rực rỡ. “Không vào à?”
Từ thái độ và giọng điệu, có thể thấy hắn là tồn tại ngang hàng với Vu Yêu Vương – một trong những kẻ cai quản vùng ngoài Thánh điện Tử linh: Chúa Tể U Hồn.
“Vào rồi e rằng không ra được nữa.” Giọng Vu Yêu Vương khàn đặc, khó nghe. Cơn giận vì Lucien xâm phạm Thánh điện thiêng liêng trước đó đã nguội. Giờ đây, hắn không còn cảm thấy cậu khinh miệt nơi này nữa.
Chúa Tể U Hồn thản nhiên hỏi: “Ngươi không sợ sau này Chúa tỉnh lại sẽ trừng phạt chúng ta sao?”
“Chúa” ở đây rõ ràng chỉ tồn tại thần bí của Linh Giới.
“Hermes và Croesus đã vào trong truy đuổi rồi. Chúng ta phải ở ngoài cảnh giới, đề phòng thêm kẻ địch xâm nhập.” Hai chấm đỏ như đầu kim trên khuôn mặt Vu Yêu Vương lạnh lùng lóe lên.
Chúa Tể U Hồn lơ lửng một lúc: “Ừ, Chiapus đã bị kẻ địch giết chết. Nếu cả chúng ta cũng vào, phòng tuyến ngoài sẽ trống không.”
Hai tử linh huyền thoại lặng lẽ trao nhau ánh mắt, rồi ẩn thân gần đó, chờ đợi những “người sống sót” từ trong đi ra, đồng thời cảnh giới kẻ địch từ ngoài xâm nhập.
……
Mái vòm xám, gạch lát sàn xám, tường xám, cả đuốc và ngọn lửa hai bên cũng xám ngắt. Ngoài màu sắc của bản thân, Lucien chẳng thấy bất kỳ sắc thái nào khác – cứ như thể cậu đã bước vào một thế giới không thật.
Không còn thời gian để thắc mắc vì sao ngọn lửa không tắt, Lucien lao nhanh vào lối đi. Chỉ vài giây sau, một cánh cửa đen đóng chặt – đơn giản nhưng nổi bật – xuất hiện trong thế giới xám xịt này.
So với vẻ tráng lệ, hoành tráng của các khu vực khác trong Thánh điện Tử linh, cánh cửa đen không hoa văn, cao khoảng hai mét rưỡi này khiến Lucien – một nhân loại – cảm thấy vô cùng quen thuộc, tựa như đang trở về Vương quốc Holm.
Sau khi kiểm tra nhanh và không phát hiện bẫy, cậu lập tức dùng Khai Môn Thuật để mở cửa.
Cánh cửa đen từ từ hé mở, để lộ đại sảnh xám xịt bên trong. Ngoại trừ ba cánh cửa đen ở ba góc, không còn gì khác – chỉ toàn một màu xám mờ, u ám.
Không có thời gian để quan sát, Lucien liên tục lao qua những đại sảnh tương tự. Chỉ đến khi cảm nhận được thời không biến đổi, cậu mới chậm bước lại, không dám tiến sâu thêm.
‘Lối đi màu xám này thật kỳ quái. Trống rỗng, mỗi góc đều có bốn cánh cửa đen. Nếu không nhờ hoa văn và vị trí cột trụ khác nhau, chắc ai cũng tưởng mình đang quay lại cùng một đại sảnh.’ Vừa thi triển Kích hoạt Chú thuật và Chú thuật Định Tự lên người, Lucien vừa quan sát xung quanh, thầm nghĩ: nếu là người khác, có lẽ sẽ cho rằng những đại sảnh xám này là ảo ảnh, còn cánh cửa đen mới là thực thể thật.
Nhớ lại các tham số môi trường vừa thu thập, cậu bất ngờ phát hiện: ‘Quy luật dịch chuyển tọa độ do Maskelyne để lại hoàn toàn áp dụng được ở đây. Thế là không phải lo không tìm được đường về nữa.
Nhưng tần suất dịch chuyển vị trí của các công trình ở đây có phải quá cao không? Cứ mỗi lần mở hai cánh cửa là lại thay đổi một lần.’ Lucien tính toán, cảm thấy kỳ lạ. Dù điều này giúp cậu an toàn hơn – ví dụ, khi cậu mở cửa để trốn thoát, Chúa Tể Địa Ngục hay các tử linh huyền thoại đang truy đuổi sẽ thấy đại sảnh phía sau đã đổi khi họ mở lại – nhưng cũng làm tăng rủi ro cho chính cậu. Ai biết phía sau cánh cửa có thể xuất hiện kẻ địch hay không?
Ở nơi này, ma thuật tiên tri và thăm dò bị hạn chế nghiêm trọng.
‘Phải cảnh giác hơn.’ Lucien lại thi triển thêm loạt thần chú tăng cường trực giác và dự cảm. Trong trận chiến trước, cậu đã dùng hết ba lần Dừng Thời gian Cao cấp của Nguyệt Thời Kế, Suy sụp Hấp dẫn chỉ còn một lần. Nguyên tố Phù hộ của Áo Choàng Grand Arcanist và Thành lũy Người Chết của Nhẫn Congus cũng đã cạn. Nói cách khác, tạm thời, duy nhất khả năng phòng thủ cậu còn có thể dùng ngoài việc biến thân thành Hiệp sĩ huyền thoại để cầm Khiên Chân Lý, là Quyền trượng Thời Không. ‘Phải tìm nơi yên tĩnh để phá giải vương miện Viễn Cổ Mộc Nãi Y đã. Có thêm một vật phẩm huyền thoại, là thêm một lớp bảo đảm.’
Đại sảnh này chỉ cách lối ra khoảng bốn, năm “cánh cửa đen”, nhưng xác suất gặp địch quá cao, Lucien không dám chủ quan. Cậu chọn ngẫu nhiên một cánh cửa đen, kiểm tra kỹ lưỡng rồi dùng ma thuật đẩy mở.
Trong màn xám mờ, Lucien đột nhiên thấy một tia sáng bạc lóe qua. Cậu lập tức cảnh giác, mở rộng trường linh lực.
Đại sảnh xám vẫn yên tĩnh, trống rỗng, nhưng trên mặt đất còn lại hoa văn tàn dư của pháp trận.
Vật liệu gốc đã biến mất, chỉ còn vệt mờ bạc trên sàn. Hoa văn phức tạp, kỳ dị, vừa khiến Lucien cảm thấy thần thánh, trang nghiêm, vừa làm tim cậu đập loạn, như thể đó là thứ tà ác nhất thế gian – giống hệt cảm giác cậu nhận được từ lối đi lúc mới vào.
‘Pháp trận mà Maskelyne và đồng bọn dùng? Mình chưa từng thấy kiểu này…’ Lucien ghi nhớ các hoa văn vào thư viện linh hồn, lục tìm kỹ nhưng không thấy gì tương tự. Có vẻ nếu muốn hiểu rõ chức năng, cậu phải tự phá giải từ đầu. Nhưng nơi đây chỉ còn lại dấu tích trên mặt phẳng, phân tích đảo ngược sẽ cực kỳ khó khăn. Cậu cũng không biết khi nào mới xong.
Sau khi ghi nhớ xong, Lucien nhìn tổng thể lại một lần, phát hiện pháp trận kia mơ hồ tạo thành một góc của ngôi sao sáu cánh.
Sao sáu cánh – biểu tượng ma thuật cơ bản nhất, ban đầu xuất phát từ tín ngưỡng sinh sản. Về sau, pháp sư cổ đại cải tiến bằng cách kết hợp họa tiết từ nhiều ma vật, biểu trưng cho sự hòa hợp giữa thể xác và linh hồn, thể hiện sự can thiệp của linh lực vào thế giới vật chất.
‘Lẽ nào có sáu pháp trận giống nhau? Nhưng chúng dùng để làm gì?’ Lucien không muốn ở lại căn phòng còn quỷ dị hơn cả những đại sảnh khác. Dù đã ghi nhớ hoa văn, cậu liền bay về hướng khác, tới cánh cửa đen kế tiếp.
Ngay lúc ấy, cậu phát hiện dưới một cột đá xám dường như có vật gì đó giống mảnh vỡ, bèn dùng Bàn tay Pháp sư cẩn thận nhặt lên.
‘Mảnh giấy da? Giấy da chuyên dụng xử lý bằng ma thuật?’ Lucien nhận ra đó là gì. Chỉ có giấy da được xử lý ma thuật mới có thể tồn tại nguyên vẹn nhiều năm trong môi trường này mà không mục nát.
Trên mảnh giấy rách màu xám chỉ có một từ đen sẫm:
“Ác quỷ!”
‘Ác quỷ?’ Lucien lặp lại từ viết bằng chữ Sylvanas cổ. Từ này có hai nghĩa: một là chỉ các ác quỷ ở chín tầng Địa ngục, hai là chỉ chung những thứ tà dị, nguy hiểm, đáng sợ. ‘Ý nghĩa nào đây?’
Vừa suy nghĩ, Lucien vừa tìm kiếm kỹ trong đại sảnh. Không phát hiện gì thêm, cậu bay đến trước “cánh cửa đen” và kiểm tra cẩn thận.
Cánh cửa đen này ngăn cách bên trong và bên ngoài. Trước khi mở, ma thuật và linh lực của Lucien không thể vươn ra ngoài – nên cậu phải cực kỳ thận trọng. Điều này càng khiến cậu quyết tâm, khi rời đi sẽ mang theo một cánh cửa đen để nghiên cứu – bản năng của một Arcanist.
Dưới tác dụng của Khai Môn Thuật, cánh cửa đen từ từ mở ra – và một bóng người đột ngột hiện ra trong tầm mắt Lucien!
Áo sơ mi đen, áo khoác đỏ, mái tóc dài và đôi mắt cùng màu bạc, vệt máu đỏ sẫm loang trên ngực, toàn thân toát lên vẻ mỹ lệ yêu dị.
“Rhine?” Lucien thốt lên, ma thuật tích sẵn lập tức chùng xuống.
Rhine, đang tựa lưng mỏi mèo vào một cột đá xám, khẽ nhếch môi:
“Chào Lucien, chúng ta lại gặp nhau rồi.”