Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)
Chương 625: Tàn tích thời gian
Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 625 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Tái biên tập: Lắc
Tháng 7 năm 825, trời nóng bức như thiêu như đốt.
Trên tầng 31 của Tháp Allyn u ám, Onore – cậu sinh viên vừa vượt qua kỳ sát hạch và nhập học tại Học viện Ma pháp Holt – đứng bên cửa sổ cùng vài người bạn cùng lớp, ngắm nhìn Đài Phát thanh Thiên Không ở khu vực phía dưới. Cậu thở dài tiếc nuối: "Thật tiếc, đài chỉ phát sóng trực tiếp vào đêm muộn, nhưng trường đóng cửa lúc sáu giờ tối, thế nên chúng ta không thể ở lại xin chữ ký của cô Sơn Ca và cô Dạ Oanh được. Giọng họ ngọt ngào như thế, chắc chắn dung mạo cũng tuyệt vời lắm."
Thực ra, các khu vực còn lại trên tầng 31 của Tháp Allyn được dùng làm giảng đường cho Học viện Ma pháp Holt bởi nơi đây sở hữu vô số phòng thí nghiệm cao cấp sẵn có, tránh phải tốn kém xây dựng mới. Khu nội trú của sinh viên lại nằm ở nơi khác trong thành phố.
"Cậu có thể xin tham gia thí nghiệm ma pháp ban đêm ấy." Một sinh viên khác tên Clark mỉm cười đề nghị.
Onore cau mày, vẻ mặt thất vọng: "Mới học có hai tháng thôi. Những khóa học về Arcana và ma pháp vẫn đang trong giai đoạn xây dựng nền tảng. Làm sao tôi có thể xin tham gia thí nghiệm ma pháp ban đêm được chứ?"
Học viện Ma pháp Holt mở cửa vào đầu tháng Năm, sinh viên tự chọn khóa học. Thời gian đào tạo kéo dài từ hai đến năm năm, có nghỉ Tết nhưng không có nghỉ hè.
"Đúng là vậy. Cơ học ma trận của Ngài Evans đến giờ tôi vẫn chẳng hiểu gì. Tôi nắm sơ bộ về ma trận và cách tính toán, nhưng tại sao lại như thế, tại sao nó lại có tác dụng như vậy… Tất cả giống như đang làm toán thuần túy vậy. Nếu không hiểu được hàm nghĩa Arcana phía sau, tôi sẽ không thể lĩnh hội, dễ bị lạc lõng, và cứ thế chóng mặt hoa mắt với toàn bộ lý thuyết này." Clark than thở. Cơ học ma trận lạnh lùng đến mức khiến người ta không thể tiếp cận nổi.
Onore lắc đầu, cố gắng nói đùa để xoa dịu tâm trạng: "Chẳng phải giống như lời Ngài Evans từng nói sao? Chúng ta hiểu từng từ, từng phép tính riêng biệt, nhưng ghép chúng lại thì chẳng hiểu gì nữa."
"Gần như vậy. Thuyết tương đối đặc biệt cũng vậy. Tôi hiểu giả định nền tảng và suy luận logic, nhưng mối quan hệ cụ thể giữa không gian và thời gian, cũng như cách ứng dụng chúng vào phân tích ma pháp, tôi hoàn toàn chẳng biết gì." Clark thở dài. Thuyết tương đối tổng quát chỉ có phần giới thiệu sơ lược – nghe nói trong toàn bộ Ma pháp Nghị viện hiện nay, không quá mười người có thể lĩnh hội sơ bộ lý thuyết này, vì thế hầu hết giáo viên của học viện đều khó lòng đảm đương nổi chương trình học này.
Onore vừa định nói gì thì đột nhiên phát hiện một giáo viên thuộc phòng giáo vụ của học viện đứng sững như phỗng ngay khi vừa bước ra khỏi thang ma, trên tay cầm một ấn bản tạp chí *Arcana*.
"Thầy Ernesto?" Onore thấy lạ bèn lên tiếng chào.
"Bịch." Tờ *Arcana* trên tay Ernesto rơi xuống đất. Ông nhìn đám sinh viên của Onore và Clark, đôi mắt vẫn còn vương chút kinh hoàng, sợ hãi: "Các em không có tiết học à?"
"Dạ, tuần này tất cả lớp em chọn đều kết thúc cả rồi ạ. Thầy Ernesto, đây là tạp chí *Arcana* kỳ này sao ạ?"
Tại Học viện Ma pháp Holt có quy định, dù có hiểu về Arcana, Ma pháp hay Tự nhiên hay không, sinh viên đều phải đọc qua tạp chí để nắm bắt những nghiên cứu mới nhất, tiên tiến nhất, tránh tụt hậu so với thời đại. Ba tạp chí này đều được nhà trường đăng ký và phát miễn phí.
Ernesto nhìn cuốn *Arcana* trên mặt đất như nhìn một con quỷ, rồi ngập ngừng nói: "Đúng là tạp chí *Arcana* kỳ này, nhưng đừng vội tin nội dung bên trong. Tốt nhất là tự mình kiểm chứng."
'Lý thuyết đảo ngược? Thí nghiệm?' Onore trợn mắt nhìn chằm chằm vào cuốn tạp chí trên mặt đất. Cơn sóng triều của thời kỳ lượng tử ánh sáng vẫn còn ám ảnh sâu sắc trong tâm trí cậu.
"Tiến hành Thí nghiệm Nhiễu xạ Electron bằng Tinh thể Đơn…" Clark đọc to tiêu đề trang mở đầu của tạp chí, vẻ mặt đầy nghi hoặc. "Electron? Nhiễu xạ? Làm sao hai thứ này lại có thể liên quan đến nhau được chứ?"
Do phải bí mật chuẩn bị cho việc thám hiểm Linh Giới, thí nghiệm nhiễu xạ electron của Lucien bị hoãn thêm hai tháng. Mãi đến khi cậu khởi hành, nó mới được trình lên Hội đồng Xét duyệt Arcana.
Onore không nhịn được cầm lấy tạp chí rồi lẩm bẩm: "Clark, cậu còn nhớ tạp chí số trước không? Cái số Hội đồng Tối cao thảo luận về luận án của ngài Dieppe ấy?"
"Luận án của ngài Dieppe…" Gương mặt Clark đột nhiên biến sắc, như thể vừa nhớ ra một con quái vật đáng sợ.
Onore đọc luận án với tâm trạng vừa háo hức kích động, vừa căng thẳng lo sợ. Cậu nhìn thấy bước chuẩn bị vật liệu thí nghiệm, quy trình thí nghiệm cụ thể, thậm chí cả hình ảnh thí nghiệm sau đó – chính là những hoa văn nhiễu xạ quen thuộc và kinh điển!
"Thế mà… Thế mà lại là thật. Electron thật sự có bản chất sóng…" Ánh mắt Onore mất đi tiêu cự. Cậu vô thức thốt lên cảm xúc thật của mình.
May mắn thay, những bài diễn thuyết và ví dụ của Lucien đã giúp xua tan màn sương trong tâm trí cậu, khiến cho cậu sơ bộ chấp nhận electron như một thứ chưa được biết đến và chưa được khám phá đầy đủ. Những gì cậu buột miệng nói ra chỉ là electron có bản chất sóng chứ không phải electron là sóng. Đó chính là lý do vì sao cậu không bị rối loạn thế giới quan, cũng như không nghi ngờ tính khách quan và sự tồn tại của thế giới thực.
Clark lắc đầu như gà mắc tóc: "Phải kiểm chứng bằng thực nghiệm, phải kiểm chứng bằng thực nghiệm!"
Ernesto cũng gật đầu như bổ củi, sau đó dẫn vài sinh viên đến phòng thí nghiệm ma pháp cao cấp để chuẩn bị vật liệu thí nghiệm theo phương pháp của Ngài Evans.
Không biết đã bao lâu trôi qua, khi những hình ảnh như ảo mộng ấy hiện ra trước mắt, Ernesto mới chán nản ngồi phịch xuống ghế, dùng tay vò đầu, vẻ mặt vô cùng đau đớn.
Điều này khiến Onore giật bắn mình, trong lòng lo rằng đầu thầy Ernesto sẽ đột nhiên nổ tung, làm cho máu và não bắn tung tóe khắp nơi.
May thay, dần dần, Ernesto trở lại bình thường, rồi nhìn thế giới trước mắt với vẻ hoang mang không sao lý giải: "Nó vừa có tính hạt vừa có tính sóng. Vậy thế giới thực thì sao? Tôi cảm thấy như mình chẳng còn hiểu những điều quen thuộc trước đây nữa rồi."
Sợ ông cứ tiếp tục xoắn xuýt vấn đề này, Onore vội vàng đổi chủ đề: "Trong tạp chí có một luận án hợp tác của Ngài Evans với vài học trò của ngài ấy. Luận án đó sử dụng các công cụ toán học cổ điển trong quá khứ để tái xử lý cơ học ma trận, trông rõ ràng và đơn giản hơn nhiều."
"Nhưng cho dù có rõ ràng, có gọn gàng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng có hiểu, có nắm bắt được đâu. Một khi chưa tìm ra được ý nghĩa Arcana đằng sau những phép tính toán học này, chúng vẫn sẽ giống như một ‘ mê cung ma trận ’ mà chúng ta không sao thoát ra được." Clark nhìn cuốn tạp chí trên tay, đôi lông mày nhíu chặt lại.
Khung cảnh bỗng nhiên im lặng. Onore không kìm được mà nhớ lại những thuộc tính kỳ quái của electron. Nó không chỉ biểu hiện rõ ràng bản chất hạt mà còn biểu hiện những hoa văn nhiễu xạ quen thuộc và đầy chấn động. Chưa kể theo luận án của Dieppe, không chỉ electron mà cả proton và neutron cũng tương tự. Vậy thì các nguyên tố, vật chất, thậm chí cả thế giới, những thứ được cấu thành từ chúng, lẽ nào cũng đều có hai thuộc tính?
Nhìn vào bệ giả kim, ghế, gạch lát sàn và đèn pha lê ma pháp có thể chạm vào trước mặt, Onore cũng lắc đầu: "Tôi cũng đã có chút không nhận ra được thế giới thực nữa rồi…"
Clark không nhịn được than: "Lại phải đổi giáo trình Arcana lần nữa rồi…"
Nhớ lại cảnh tượng khi tham gia "kỳ sát hạch tuyển đầu vào thống nhất cho trường cao đẳng ma pháp" hồi tháng Tư, Onore bật cười. Giáo trình cho Tân Giả kim thuật vừa mới được xác định vào buổi sáng, ấy vậy mà chỉ sau kỳ sát hạch buổi trưa đã phải thay đổi. Giờ đây, khóa học mới qua được hai tháng, giáo trình lại phải đổi một lần nữa.
"Đây quả thực là một thời đại điên rồ, nhưng cũng là một thời đại tuyệt vời…"
Tại phòng thí nghiệm trong tháp của mình, Dieppe cũng đang có chút không dám tin nhìn vào những hoa văn nhiễu xạ và thốt ra câu cảm thán tương tự.
Ngay khi thí nghiệm kết thúc, hắn liền cảm nhận được "phản hồi từ thế giới thực", từ đó giúp cho thế giới nhận thức của hắn được cải thiện. Tuy nhiên, hắn chợt nghi hoặc tự hỏi: ‘Sao phản hồi lại ít hơn nhiều so với dự liệu nhỉ? Lẽ nào người hoàn thành thí nghiệm nhiễu xạ là Ngài Evans đã chiếm phần lớn phản hồi?’
Chỉ có cách giải thích này mà thôi!
Điều hắn không biết, đó là hồi ấy, để xoay chuyển những thay đổi trong thế giới nhận thức của mình, Lucien đã vội vội vàng vàng tiến hành thí nghiệm và chưa hoàn thành suy luận lý thuyết. Nhờ vậy mà hắn mới được nhận một chút phản hồi.
……
Giữa khung cảnh xám xịt, Rhine khoác chiếc áo choàng đỏ vô cùng nổi bật, nhưng Lucien không hề lơ là. Bên trong Thánh điện Tử linh này, nguy hiểm ở khắp nơi, thế nhưng Rhine vẫn tỏ ra thần bí.
"Vừa rồi suýt chút nữa tôi đã tấn công cậu rồi, may mà cảm nhận được Huyết mạch Bản nguyên của tôi còn sót lại trong cơ thể cậu." Rhine nở nụ cười thoáng qua, cử chỉ thanh lịch, thoải mái, không giống như đang mạo hiểm tại khu vực đầy hiểm nguy ở nơi tận cùng Linh Giới, mà giống như đang chuẩn bị đi dự hòa nhạc hơn.
Lucien cũng thông qua việc cảm nhận khí tức, Huyết mạch Bản nguyên và âm thầm dùng các phương pháp ma pháp để xác nhận thân phận của Rhine, sau đó nghi hoặc hỏi: "Sao anh lại ở đây, Rhine? Anh lại bị mắc kẹt nữa sao?"
Rhine lắc đầu: "Dạo đó, Sard đã chết trong trận chiến với Giáo hoàng Benedict II, nhưng trong cơ thể hắn lại có một mảnh vỡ bí ẩn thoát ra và trốn tới Linh Giới. Tôi truy tìm nó một mạch đến đây."
Đoạn, anh vừa chỉ vào vết máu trên ngực mình: "Nhưng tôi đã mất dấu nó trong thế giới với những cánh cổng đen và đại sảnh xám xịt này, còn gặp phải một con quái vật trong suốt hư ảo rồi bị trọng thương, bất đắc dĩ đành phải mượn sức mạnh của Thủy tổ mới tạm thời đánh lui được nó."
"Không tiêu diệt được sao? Con quái vật đó trình độ thực lực cỡ nào vậy?" Lucien ngạc nhiên hỏi. Rhine khi mượn dùng sức mạnh của Ngân Nguyệt đã đạt tới trình độ huyền thoại đỉnh phong, ấy thế mà con quái vật kia lại không chết, chỉ tạm thời bị đánh lui.
Rhine vẫn nở nụ cười thoải mái: "Tôi cũng thấy kỳ quái. Sau khi trải qua việc bị giam cầm trong Linh Giới, thực lực của tôi đã tăng lên huyền thoại bậc ba. Lúc đầu khi mới giao chiến, nó chỉ biểu hiện ra trình độ gần đỉnh phong thôi, làm tôi trọng thương thì được, chứ nó không thể giết được tôi. Nhưng khi tôi mượn sức mạnh của Thủy tổ, thực lực của nó cũng đột nhiên tăng vọt và đạt tới huyền thoại đỉnh phong thực sự, thế nên tôi chỉ có thể đánh lui nó."
"Có khi nào nó cố tình dụ anh sử dụng sức mạnh của Alterna không?" Lucien phân tích. Rhine mượn sức mạnh của Ngân Nguyệt cũng giống như
Thần Quyến Thuật
của "Ivan" vậy, có một khoảng thời gian hoãn xung rất dài.
Rhine cười nói: "Rất có thể, nhưng muốn giết một Thân vương Huyết tộc cũng chẳng phải việc dễ dàng. Thế cậu tới đây làm gì?"
Lucien kể vắn tắt lại những gì đã xảy ra trước đó, tiện thể cũng nhắc đến những hoa văn còn sót lại của pháp trận và mảnh giấy màu đen ghi chữ "ác quỷ" mà cậu mới phát hiện được ban nãy.
Rhine trầm ngâm một lát rồi nói: "Tôi cũng từng bắt gặp một hoa văn còn sót lại tương tự… Đi xem thử xem, biết đâu lại có phát hiện khác."
Vì vậy, anh đẩy cánh cửa đen mà Lucien đã đi qua ra, thế nhưng đại sảnh màu xám phía sau đó đã thay đổi. Thứ xuất hiện trước mặt hai người họ lúc này là một căn mật thất màu xám tro.
Căn mật thất này giống như bị thời gian phủ bụi. Tất cả vốn đều tươi mới và chân thực, nhưng khi cánh cửa mở ra, thời gian đột nhiên chảy trôi chậm lại. Giấy tờ, bàn ghế, đồ dùng… đều nhanh chóng mục nát.
Không giống như đại sảnh xám xịt, căn mật thất này chỉ có hai cánh cửa màu đen.
"Giả kim trận? Đây là tàn lưu của một phòng thí nghiệm ma pháp?" Lucien tới chậm hơn Rhine một chút, trong lòng tự nhiên nảy sinh lòng hiếu kỳ và ham muốn khám phá.
Giữa đống bùn đất mục nát, có hai thứ vẫn còn nguyên vẹn. Một là cuốn sổ tay bị rách nát được đặc biệt xử lý bằng ma pháp, hai là một cánh tay rối được vẽ những họa tiết kỳ quặc bên trên.
Rhine cầm cánh tay rối lên và kiểm tra cẩn thận, trong khi Lucien sử dụng ma pháp để mở cuốn sổ. Các trang giấy rách nát màu xám nhạt được lật giở không ngừng và phát ra âm thanh giòn tan.
Mặt trước cuốn sổ tay là ghi chép kết quả của một số thí nghiệm giả kim. Chúng có thể có giá trị đối với các pháp sư cổ đại, nhưng với những Arcanist của nghị viện hiện tại, chúng chẳng khác gì những thứ đã được đơn giản hóa và trải qua sửa đổi nhiều lần, không đáng để nhắc đến. Tuy nhiên, phương pháp chế tạo "con rối thế thân" quỷ dị ở giữa lại khơi dậy hứng thú trong Lucien. Cậu bèn ghi nhớ thật kỹ nó vào trong thư viện linh hồn.
Tới khi Lucien sắp lật hết cuốn sổ tay mà vẫn không thấy manh mối nào về hoàn cảnh hiện tại, đột nhiên, hai dòng chữ màu xám đen bỗng đập vào mắt cậu theo cách mà cậu không kịp phản ứng:
"Một u linh, một u linh không tưởng đang lảng vảng ở đây!"
"Vài đồng đội đã mất tích. Có thể ta sẽ là người tiếp theo."
–––––––––––––––––––––––––––––––––––––––
Ghi chú của tác giả: Tiêu đề chương "Tàn tích thời gian" ngoài nghĩa chỉ căn mật thất ở cuối chương còn có thể hiểu là "thời buổi phong trần", tức là chỉ việc thời đại thay đổi quá nhanh ở nửa đầu chương.