Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)
Chương 645: Điều bí ẩn của sự vĩnh cửu?
Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 645 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chỉnh sửa: Lắc
Đằng sau cánh cửa ấy là gì?
Thiên thần vương Mecantron, kẻ đang đứng ở đầu kia của Hành lang Vĩnh cửu, cũng đang tự hỏi chính mình: điều bí ẩn của sự vĩnh cửu, thứ vô số đại cường giả đều đang cố chạm đến, rốt cuộc là cái gì?
Rudolf II, kẻ giờ đã trở thành Mecantron, chẳng buồn quan tâm vẻ bề ngoài của mình, đôi mắt khép lại theo thói quen, thu lại vẻ uy nghiêm rồi thầm tự nhủ: 'Khi biết được điều bí ẩn của sự vĩnh cửu, phải tìm cách giết Lucien Evans và Rhine Carendia đã. Ở nơi này, Ngân Nguyệt chắc chắn không có cách nào hạ thế được.'
Điều bí ẩn của sự vĩnh cửu đương nhiên chỉ một người có thể sở hữu!
Còn vì sao hiện tại không tấn công hai người họ, Rudolf II không phải kẻ ngốc. Có người đi trước dọn đường cho mình, ông ta vui còn chưa hết nữa là. Ai mà biết được phía sau cánh cổng vĩnh cửu kia ẩn chứa cái gì chứ!
Rốt cuộc cánh cửa đó là gì?
Chúa tể Địa ngục, kẻ đang náu mình trong Hành lang Vĩnh cửu dưới hình dạng kỳ quái, nhìn Lucien và Rhine trước mặt, rồi lại nhìn Thiên thần vương gần đó, trong lòng cũng lặng lẽ tự hỏi.
Sự tồn tại của Linh giới từ trước đến nay vẫn luôn bị che giấu. Ngay cả vào Thời đại Thần thoại, Hắn cũng chỉ cảm nhận được rằng có một thế giới như vậy tồn tại chứ chưa từng tìm thấy lối vào. Mãi đến khi Ngân Bạch Chi Chủ Tiphotidis vô tình phát hiện ra nơi này nhờ thuộc tính tương đồng, nhưng lại bị pháp sư huyền thoại Maskelyne phong ấn, Hắn mới thực sự tiếp xúc với Linh giới. Vào thời điểm đó, những bí ẩn trong Linh giới đã gần thức tỉnh và để lộ dấu vết của sự vĩnh cửu cho đám thuộc hạ Vu Yêu vương của mình.
Nhờ vậy, Hắn cũng được biết về Mật thất Vĩnh cửu và một số bí mật của thần giáo Chân lý. Suốt hơn nghìn năm trù tính, thất bại hết lần này đến lần khác, điều Hắn chờ đợi chính là khoảnh khắc này!
Chỉ cần cánh cửa này mở ra, điều bí ẩn của sự vĩnh cửu sẽ hiện ra trước mắt Hắn!
Dù bẩm sinh đã là Á thần, nhưng Chúa tể Địa ngục tin rằng Hắn, Ngân Nguyệt và Ý Chí Vực thẳm đều phải đến Thời đại Thần thoại mới bắt đầu có ý thức của bản thân, không trải qua sự ra đời của thế giới và sự xuất hiện của sinh mệnh đầu tiên. Do đó, bọn họ đều không rõ về những bí ẩn như sự sáng thế, sự sáng tạo vạn vật.
Hơn nữa, linh cảm ở cấp bậc Á thần của Hắn còn mách bảo, rằng ngay cả khi Địa ngục không diệt vong, bản thân Hắn không ngã xuống, thì chung quy một ngày nào đó Địa ngục cũng sẽ suy tàn và bị hủy diệt cùng với cả thế giới. Không có thứ gì là vĩnh hằng bất biến. Chính vì lẽ đó, sau khi biết rằng có điều bí ẩn cho sự vĩnh cửu, Hắn mới tỏ ra nóng lòng như vậy.
Còn về sự tồn tại thần bí trong Linh giới, Chúa tể Địa ngục suy đoán rằng Hắn hẳn cũng hình thành ý thức trong cùng một khoảng thời gian, chỉ là sau khi tạo ra nhiều sinh vật bất tử, Hắn còn chưa kịp xâm chiếm thế giới vật chất chính và cùng chia sẻ vinh quang của Thời đại Thần thoại thì đã tìm thấy Hành lang Vĩnh cửu ở 'quê nhà' mình rồi ngã xuống luôn tại đó, để rồi phải trải qua một quãng thời gian dài đằng đẵng mới có thể trở về. Đáng tiếc, Hắn lại bị Chúa tể Địa ngục và Ngân Nguyệt chơi cho một vố, cuối cùng một lần nữa phải chìm vào giấc ngủ sâu. Công nhận phải nói là đáng thương hết sức.
'Kẻ nắm giữ điều bí ẩn của sự vĩnh cửu chỉ có thể là ta, Chúa tể Địa ngục Maltimus! Giờ đã hiểu được đại khái bí ẩn của việc chuyển hóa, ta sẽ đích thân giáng thế tiêu diệt Rhine Carendia, Lucien Evans và Mecantron trước khi Ngân Nguyệt kịp phản ứng!'
Bằng cách hiến tế thân xác của Geno, Chúa tể Địa ngục tự tin có thể để chân thân giáng thế xuống thế giới phi vật chất này!
Rốt cuộc cánh cửa đó là gì?
Trong đầu Lucien và Rhine không ngừng hiện lên câu hỏi này. Họ cảm thấy linh hồn mình như bị bóp nghẹt. Tại sao Thanos, Viken và tên quái vật lại không che giấu được sự thất vọng như vậy? Liệu những gì họ nhìn thấy có khác hay không?
Lucien dùng tay phải đẩy mạnh, cánh cửa đá xám dường như chứa đựng sức nặng của cả tòa cung điện. Cậu phải vận hết khí lực mới có thể đẩy nó hé ra được một khe hở.
Khe hở vừa xuất hiện, cánh cửa đá nhỏ bỗng biến mất trọng lượng và mở toang về phía sau, khung cảnh bên trong Mật thất Vĩnh cửu hiện ra trước mắt Lucien và những người khác!
Bên trong Mật thất Vĩnh cửu không có tường, không có gạch lát hay bất cứ vật liệu nào cả. Phía sau cánh cửa đá nhỏ là một bầu trời sao mênh mông vô cùng, từ đó tỏa ra cảm giác từ trên cao nhìn xuống đầy bàng quan.
Trong bầu trời sao này đâu đâu cũng là một màu đen sâu hun hút, bên trên rải những hằng tinh sáng lấp lánh, từ đó tạo nên một thiên hà rực rỡ mà vắng lặng, bao la, sâu thẳm và vô cùng vô tận.
Lucien mới đầu sửng sốt, sau đó vô thức đưa tay phải ra xuyên qua hình ảnh bầu trời sao mà không gặp bất cứ trở ngại nào. Nó ở đây, nhưng dường như cũng không ở đây, không thể chạm vào, không thể tiếp cận, giống như Lò Linh hồn hay Á thần vậy.
Tuy nhiên, nó dường như lại đem đến một chút cảm giác hài hòa khó tả với thế giới này.
Thiên hà trên bầu trời sao biến hóa như một bộ phim, từ xa đến gần rồi dần dần phóng to cho đến khi một hằng tinh quen thuộc xuất hiện trong mắt Lucien. Nhưng so với nó, hành tinh xanh kia lại quen thuộc hơn cả!
'Đây là…' Đồng tử của Lucien đột nhiên co lại. Một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ dâng trào mãnh liệt trong lòng cậu.
Đây là Trái đất?
Đây là Trái đất!
Đây là vũ trụ trước khi mình xuyên không!
'Đây là điều bí ẩn của sự vĩnh cửu ư?' Lucien buột miệng thốt lên, trong giọng điệu mang theo vẻ chấn động và bối rối dữ dội.
'Đây là điều bí ẩn của sự vĩnh cửu ư?' Ngữ khí của Rhine mang theo sự ngạc nhiên, thất vọng và khó hiểu rõ rệt. Bất chợt, một vầng trăng bạc từ từ mọc lên sau lưng anh, khí tức của Ngân Nguyệt bao bọc trong khí tức chết chóc trên tay trái Lucien nhảy ra, sau đó hấp thụ ánh trăng bạc soi chiếu.
Do thân thể của Lucien, bao gồm cả khí tức, đều đã chuyển hóa thành trạng thái u linh kỳ quái, vậy nên hai cụm khí tức kia cũng không ngoại lệ. Dưới ánh trăng soi sáng, chúng nhanh chóng lớn lên thành một Alterna tóc vàng mắt đỏ.
'Quả nhiên hình chiếu đã giáng thế…' Lúc chạm trán quái vật, Lucien đã từng đoán rằng Alterna có thể sẽ nhờ vào sức mạnh từ cơ thể Rhine để giúp anh đối phó với quái vật, nhưng mãi vẫn chẳng thấy Cô có động tĩnh gì. Ai ngờ Cô lại dựa vào việc Rhine triệu hồi và khí tức từ tay trái của cậu để trực tiếp cho hình chiếu giáng thế chứ không phải chỉ là sức mạnh triệu hồi thông thường.
Hóa ra mục đích Cô để lại khí tức ở tay trái của cậu lúc đó là để sau này sử dụng. Có cần phải xảo quyệt vậy không cơ chứ!
Vẫn tỏ vẻ ngây thơ vô tội, Alterna nhìn vào bầu trời sao trong Mật thất Vĩnh cửu, đôi lông mày vàng thanh tú nheo lại, sau đó ngây ra nói: 'Đại Tiệc đâu… Đây là điều bí ẩn của sự vĩnh cửu?'
'Đây là điều bí ẩn của sự vĩnh cửu á?' Nửa ngạc nhiên nửa thất vọng, tiếng hỏi không thể kiểm soát của Thiên thần vương bên trong Hành lang Vĩnh cửu bật thốt lên, vang vọng đến tai đám người Lucien.
'Đây là điều bí ẩn của sự vĩnh cửu?' Nụ cười giễu cợt thường trực của Chúa tể Địa ngục dường như đông cứng trên khuôn mặt.
Muốn ngắm trời sao thì Hắn hoàn toàn có thể nhảy không gian tới ngắm. Điều bí ẩn của sự vĩnh cửu này là cái gì vậy?
Hắn không cố kiềm giữ bản thân. Cái thứ 'điều bí ẩn của sự vĩnh cửu' này thậm chí còn không đáng để Hắn hy sinh phân thân Geno của mình!
Là Chúa tể Địa ngục, Hắn trước giờ vẫn luôn là một thương nhân tiêu chuẩn, luôn lấy lợi ích làm trọng và tuyệt đối không bao giờ chịu lỗ.
Tới khi tiếng Hắn vang lên, Lucien mới phát hiện té ra có cả 'một bầy lớn' theo đuôi mình. Có điều, Ngân Nguyệt đã ở đây rồi, cậu không cần phải lo tính mạng của mình bị đe dọa nữa.
Quay đầu lại nhìn bầu trời sao, nhìn hành tinh xanh mà bản thân vô cùng quen thuộc một lần nữa, cậu thoáng nhíu mày, sau đó vẻ mặt dần dần giãn ra. 'Đây là điều bí ẩn của sự vĩnh cửu ư?'
'Cậu đã nhìn thấy gì?' Rhine hỏi.
Lẽ nào thật sự giống như Thanos nói, phải trở thành Chân thần mới có thể thấy được điều bí ẩn của sự vĩnh cửu?
Lucien thành thực miêu tả lại: 'Một khoảng trời sao rộng lớn, vô số tinh cầu giống như Mặt trời, cùng với những tinh cầu không phát sáng.'
'Chúng ta giống nhau rồi. Đây là điều bí ẩn của sự vĩnh cửu ư?' Rhine mỉm cười tự giễu.
Ngân Nguyệt Alterna thu hồi ánh mắt, đôi mắt đỏ tươi nhìn sang Lucien rồi không tỏ vẻ gì nói: 'Phiền cậu rồi.'
Thấy điều bí ẩn của sự vĩnh cửu là như vậy, lại thấy hình chiếu của Ngân Nguyệt và Chúa tể Địa ngục đều hiện diện, Thiên thần vương Rudolf II chẳng còn tâm tư nào để giết người diệt khẩu nữa, bèn hừ một tiếng: 'Điều bí ẩn của sự vĩnh cửu chỉ là một trò bịp!'
Vừa nói, hắn vừa mau chóng lùi về phía Thế giới Cổng.
Chúa tể Địa ngục đương nhiên cũng không còn lòng dạ nào để chiến đấu nữa. Loại điều bí ẩn về sự vĩnh cửu này giá trị quá bèo để đổi lấy một lần ra tay của Hắn. Dù rằng có thể khống chế Thiên thần vương là một vụ làm ăn không tệ, nhưng Ngân Nguyệt còn đang ở bên cạnh nhìn, Hắn cũng có chút cảnh giác. Nếu sử dụng Thần chi Thủ hộ, khả năng trốn thoát của Thiên thần vương sẽ rất cao.
Còn về việc giết Lucien để 'trả thù', Chúa tể Địa ngục vốn dĩ cũng có ý định này, nhưng lại bị việc Ngân Nguyệt Alterna giáng thế cắt ngang, chỉ đành tạm thời cho qua. Hắn cười ha hả giễu cợt: 'Đây là điều bí ẩn của sự vĩnh cửu? Tử linh ngu ngốc! Thanos ngu ngốc! Các ngươi còn muốn nhìn đến bao giờ? Nghĩ mình nhìn ra được chắc?'
Trước khi thấy được chân tướng, mọi tồn tại đều nghĩ bản thân là đặc biệt nhất.
Với điệu cười giễu cợt, Chúa tể Địa ngục rời khỏi Hành lang Vĩnh cửu.
Đợi tới khi Chúa tể Địa ngục đã đi khỏi, Rhine tính thời gian: 'Chúng ta cũng ra ngoài thôi. Nếu mà trở về hình dạng ban đầu, chúng ta sẽ trực tiếp ngã xuống ở đây đấy.'
Lucien rời mắt khỏi bầu trời sao, sau đó nhắm mắt lại nói: 'Được.'
Alterna dẫn Lucien và Rhine ra khỏi Hành lang Vĩnh cửu. Xác nhận Chúa tể Địa ngục đã rời đi xong, Cô khẽ gật đầu với Lucien, biểu thị ý 'cảm ơn' lần nữa, kế đó trong chớp mắt liền phân tán ra và rút sức mạnh hình chiếu về.
Đúng lúc này, ở lối vào của Thế giới Cổng, Fernando và Douglas cũng đi ra rồi nhìn thấy Lucien và Rhine.
Fernando lặng lẽ thở phào, sau đó gầm lên: 'Sao cậu lại chui ra từ đó?'
Giữa cảm giác thân thiết quen thuộc, Lucien đột nhiên nảy sinh một thứ cảm xúc quái lạ. Chuyến mạo hiểm lần này kết thúc theo cách như vậy sao?
Nhìn vào Lò Linh hồn, lại nhìn về phía Mật thất Vĩnh cửu ở tận cùng của Hành lang Vĩnh cửu, Lucien trong lòng tự nhủ: 'Điều bí ẩn của sự vĩnh cửu…'
……
Trên đường trở về căn cứ tiền phương, Lucien kể lại cơ bản cho Douglas và Fernando nghe những cuộc chạm trán của mình.
Fernando vẻ mặt nghiêm trọng nghĩ đến chuyện của Viken, nhưng miệng thì lại mắng cậu: 'Chúa tể Địa ngục đi theo sau mà cũng không biết? Nếu Ngân Nguyệt mà không giáng thế thì cậu phiền to rồi!'
'Nếu Ngân Nguyệt không giáng thế, và Hắn động thủ ở nơi đó…' Lucien thì thầm.
'Cái gì?' Fernando không hiểu cậu có ý gì cho lắm.
Lucien lắc đầu, biểu thị mình không có ý gì cả, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: '…Người gặp phiền phức chưa chắc đã là mình.
Bầu trời sao rộng lớn kia ngoài những hằng tinh, hành tinh ra thì còn có hố đen…'
Trong thế giới nhận thức của cậu, hố đen và hằng tinh khổng lồ không ngừng chuyển đổi vị trí cho nhau.
……
Bên trong Mật thất Vĩnh cửu, khung cảnh bầu trời sao mênh mông không ngừng thay đổi. Đột nhiên, một khối đen không có bất kỳ ánh sáng nào xuất hiện ở phía trước, từ đó truyền ra một lực hút khủng khiếp không tưởng. 'Cánh cổng vĩnh cửu' 'rầm' một tiếng đóng sập lại.
Sự tĩnh lặng vĩnh hằng bất biến một lần nữa khôi phục lại bên trong Mật thất Vĩnh cửu.