Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ
Chương 165: Cạo đầu dứt tình
Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 165 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi họp phụ huynh kết thúc.
Dung Ngộ cùng Kỷ Chu Dã, Kỷ Cảnh Xuyên và một nhóm bạn giúp bà Trần Niên dọn dẹp đống chai nước.
Dung Vọng Thiên đứng lại một bên, im lặng quan sát.
Lần trước tới họp phụ huynh, thấy Dung Ngộ chơi thân với mấy tên “thanh niên hư hỏng” như Kỷ Chu Dã – tóc nhuộm hồng chót – ông tức đến nổ phổi. Nhưng lần này, khi thấy con gái lại gần gũi với thiếu gia nhà họ Kỷ, ông lại thấy lòng nhẹ nhõm, có chút vui mừng.
Ông đứng đợi một hồi lâu, đến khi Dung Ngộ dọn xong mới bước tới:
“Tiểu Ngộ, dù con được Thanh Hoa tuyển thẳng, vẫn phải cố gắng học hành, đừng phụ lòng thầy cô.”
Dung Ngộ đáp ngắn gọn:
“Vâng.”
Dung Vọng Thiên không biết nên nói thêm gì, ánh mắt liếc sang Kỷ Chu Dã:
“Kỷ thiếu…”
Chưa dứt lời, Kỷ Chu Dã đã hừ một tiếng, tay bỏ túi quần, quay người bỏ đi.
Dung Vọng Thiên quay lại thì Dung Ngộ cũng đã đi mất.
Ông xoa trán, cảm thấy mệt mỏi. Nói chuyện với con gái còn khó hơn cả đàm phán với khách hàng khó tính.
Dung Ngộ cùng hai đứa cháu rời đi, đi về hướng lớp học.
Vừa đến gần một lùm cây nhỏ, bỗng dưng một đám nữ sinh ùa ra. Nhìn tuổi tác, có lẽ là học sinh khối 10, 11, mặt mày rạng rỡ.
“Anh Kỷ Cảnh Xuyên, anh đẹp trai quá, cho tụi em xin liên hệ được không ạ?”
“Anh Kỷ, anh biết chưa? Số phiếu của anh đã vượt Tống Hoài rồi, anh chính là nam thần mới của trường luôn!”
“À, đúng rồi, chị Dung Ngộ, giờ chị và Dung Nhược Dao được bầu là hoa khôi trường luôn nè!”
Dung Ngộ: “…”
Sao giờ học sinh chỉ lo quan tâm ai đẹp trai, ai xinh gái vậy?
Kỷ Chu Dã: “…”
Một nhà ba người: một nam thần, một hoa khôi, mỗi mình bị bỏ quên. Chẳng lẽ mình xấu đến mức không ai thèm để ý?
Kỷ Cảnh Xuyên mỉm cười nhẹ:
“Các em ai mang d.a.o tỉa lông mày không?”
Vài nữ sinh có trang điểm vội móc ra. Một chiếc d.a.o nhỏ được đưa tới.
Kỷ Cảnh Xuyên đưa quyển sách trên tay cho Kỷ Chu Dã:
“A Dã, cầm giúp anh.”
Anh hất nhẹ mái tóc, rồi “xoẹt!”
Lưỡi d.a.o áp sát chân tóc, lia nhanh về phía sau. Từng lọn tóc đen rơi xuống, nhẹ tênh như lông chim. Không khí quanh đó lập tức vang lên những tiếng rít nhẹ.
Động tác dứt khoát, d.a.o xoay trên tay, tóc rụng từng mảng, dần lộ ra đường chân tóc sắc nét ở hai bên thái dương.
Xong nhát cuối cùng, anh đưa d.a.o trả lại:
“Cảm ơn học muội. Giờ anh còn được gọi là nam thần không?”
Cô nữ sinh cho mượn d.a.o run rẩy:
“Anh… anh Kỷ… sao anh lại làm vậy?”
Một người khác vội ôm hộp sô-cô-la nhét vào cặp, lùi lại mấy bước.
Một bạn cố nặn nụ cười:
“Đầu… đầu trọc… cũng… cũng được…”
Kỷ Chu Dã từ lúc anh trai bắt đầu cạo đầu đến giờ chưa chớp mắt lần nào. Nhìn cái đầu bóng loáng trước mặt, cậu nuốt nước bọt ực một cái, rồi huýt sáo:
“Anh Tư, ngầu thật đấy, em bái phục.”
Dung Ngộ lặng lẽ liếc sang chỗ khác. Chiêu này thật sự cao tay.
Vừa dập tắt mơ mộng của đám nữ sinh, vừa tránh được cảnh bị tỏ tình, tặng quà liên tục…
Có người lén chụp lại, đăng ngay lên diễn đàn trường:
“Khoảnh khắc quý giá: nam thần mới Kỷ Cảnh Xuyên cạo trọc tại chỗ, chỉ tồn tại 10 phút, ai chưa xem thì phí!”
Bài đăng bùng nổ, diễn đàn nóng như nồi cháo cua.
Tống Hoài cũng nhận được thông báo.
Thực lòng mà nói, từ sáng cậu đã nghe tin nữ sinh khối dưới bầu lại nam thần, và Kỷ Cảnh Xuyên thắng áp đảo.
Dù Tống Hoài chẳng mặn mà với danh xưng “nam thần trường”, nhưng việc bị thay thế đột ngột cũng khiến cậu khó chịu.
Mở ảnh đầu trọc của Kỷ Cảnh Xuyên, cậu sững người.
Hồi lớp 10, sau khi được bầu, ngày nào cậu cũng giữ hình tượng. Đã mang hào quang rồi, ai chẳng muốn duy trì?
Nhưng Kỷ Cảnh Xuyên lại chẳng bận tâm chút nào.
Tấm ảnh nhanh chóng lan đến điện thoại các thầy cô nhất trung.
Giám thị trưởng vừa xem vừa phun cả ngụm nước:
“Cái thằng học sinh chuyển trường này bị điên à? Dám cạo đầu giữa sân trường, định làm loạn hả!”
Bùi Nhã Như cười nhạt:
“Ngày đầu nhập học, ngăn bàn nó đã đầy thư tình. Cạo đầu để dứt khoát, tôi thấy cũng được.”
Thầy Dương nhếch mép:
“Chỉ là diễn trò.”
Bùi Nhã Như không nghĩ vậy.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cô phát hiện việc cạo đầu dường như phản tác dụng – ngăn bàn Kỷ Cảnh Xuyên lại tràn ngập thư tình hơn xưa.
“Á á á, đầu trọc thấy rõ đường nét gương mặt, sắc sảo quá, muốn hẹn hò quá!”
“Tớ thấy Tống Hoài đẹp, nhưng vẫn còn non, còn Kỷ Cảnh Xuyên thì chín chắn, đàn ông thật sự!”
“Nếu Kỷ Cảnh Xuyên đồng ý hẹn hò với tớ, tớ thề sẽ làm năm đề thi liền!”
Kỷ Chu Dã: “…”
Có còn đạo lý không? Cậu đứng đây đẹp trai sờ sờ mà coi như vô hình?
“Biến hết đi! Tránh ra!” Cậu gầm lên, “Muốn hẹn Kỷ Cảnh Xuyên à? Qua cửa của tao trước! Ai muốn thử độ cứng của nắm đ.ấ.m tao không?”
Dạo này cậu đã hiền hơn, nhưng cái danh “bá vương học đường” vẫn còn nguyên vẹn.
Đám nữ sinh vội vã tản ra như chim sẻ thấy mèo.
Kỷ Cảnh Xuyên xúc động:
“A Dã, em giỏi thật.”
Kỷ Chu Dã ưỡn ngực:
“Em đã nói rồi, nhất trung là sân nhà em. Anh cứ yên tâm học, mấy chuyện vặt vãnh để em lo.”
Phía xa, một nhóm nữ sinh thì thầm:
“Kỷ Chu Dã nóng tính quá.”
“Chắc kiếp trước ai ở gần cậu ta đã làm nổ tung cả dải ngân hà.”
“…”
Kỷ Chu Dã nghe xong mặt đen như chì.
Dung Ngộ không nhịn được bật cười.
Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên.
Nhìn màn hình, là Dung Vọng Thiên gọi đến.
Cô không muốn nghe, nhưng chuông reo liên tục, nghe rõ sự khẩn trương.
Cô cau mày, bắt máy.
“Tiểu Ngộ, em trai con mất tích rồi.” Giọng Dung Vọng Thiên đầy lo lắng, “Sáng nay nó không đi học, có người thấy nó bị một nam sinh chuyển trường dẫn đi…”
Dung Ngộ nhíu mày.
Nếu với Dung Nhược Dao, cô chỉ là không ưa, thì với Dung Khánh An, cô gần như ghét cay ghét đắng. Đứa trẻ này lúc nào cũng xâm phạm vào giới hạn của cô, chẳng có điểm nào đáng khen.
Cô lạnh lùng:
“Báo chuyện này với một học sinh cấp ba như con thì có ích gì? Con không giúp được đâu.”
“Nam sinh đó tên Ngụy Húc, dì nó là Thu Tang.” Dung Vọng Thiên nói nhanh, “Mẹ kế con vừa dò hỏi, Thu Tang là quản lý của Ngôn Đình, mà Ngôn Đình gần đây hợp tác với Giải trí Kỷ thị. Con đang ở nhà họ Kỷ, có thể nhờ người trong nhà xin giúp số liên lạc của Thu Tang không?”
Dung Ngộ từng quen Thu Tang, nhưng không biết bà ấy có cháu trai hay không.
Giọng cô vẫn thản nhiên:
“Để con hỏi thử.”