Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ
Chương 342: Tổng Thiết Kế Dung Ngộ
Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 342 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng họp báo chìm vào im lặng.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của cả hội trường, Dung Ngộ bình thản ngồi vào vị trí Tổng thiết kế. Bên trái cô là Lâm Nhượng, bên phải là Thôi Tiêu, phía sau là hàng loạt kỹ sư nòng cốt ngồi nghiêm chỉnh.
Các phóng viên nhanh chóng lấy lại phong thái chuyên nghiệp.
Một nam phóng viên dẫn lời:
“Tổng sư Dung, với tư cách là một trong những tổng thiết kế của ‘Mắt Ưng 1’, xin hỏi cô chủ yếu đảm nhiệm phần nào? Có phải cô phụ trách điều phối toàn cục không?”
Dung Ngộ như không cảm nhận được ẩn ý sau câu hỏi, thản nhiên đáp:
“Tôi phụ trách thuật toán lõi của ‘Mắt Ưng’, bao gồm cân bằng động của hệ thống bắt giữ từ tính và kiểm soát chính xác chùm tia ion…”
Giọng cô không lớn, nhưng từng từ đều vang rõ, ghi sâu vào tai người nghe.
Một phóng viên khác lập tức tiếp nối:
“Tổng sư Dung và Giáo sư Lâm cùng giữ chức Tổng thiết kế, nhưng Giáo sư Lâm có bề dày kinh nghiệm và nổi danh là thiên tài. Vì sao tên cô lại được xếp trước tên ông ấy?”
Thôi Tiêu nhíu mày, giơ micro lên trả lời thay:
“Kinh nghiệm chưa bao giờ là thước đo duy nhất cho năng lực. Giáo sư Lâm chuyên sâu về nghiên cứu học thuật, trong khi Kỹ sư Dung thiên về ứng dụng toán – lý. Dự án này do Kỹ sư Dung đề xuất và lập kế hoạch ban đầu, Giáo sư Lâm tham gia toàn bộ quá trình với vai trò hỗ trợ lý thuyết, phối hợp cùng các kỹ sư khác hoàn thiện chi tiết… Hai người bổ trợ lẫn nhau.”
“Hàng không vũ trụ chưa bao giờ là sân khấu của một hay hai cá nhân, mà là thành quả từ nỗ lực chung của cả tập thể!”
Từng câu, từng chữ, dứt khoát, đầy uy lực.
Phóng viên thứ ba đổi sắc mặt, nghiêm nghị hỏi:
“Xin Tổng sư Dung giải thích nguyên lý kỹ thuật khi ‘Mắt Ưng’ bắt giữ rác vũ trụ? Một số chuyên gia quốc tế đang nghi ngờ độ chính xác của hệ thống này.”
Dung Ngộ khẽ mỉm cười.
Đây mới chính là câu hỏi cô chờ đợi.
Cô quay người, ra hiệu cho nhân viên trình chiếu dữ liệu quỹ đạo.
“Rác vệ tinh di chuyển với tốc độ cực cao, bề mặt phủ lớp ô-xít nhôm có độ phản xạ rất lớn.”
Ngón tay cô chỉ vào mô hình động trên màn hình:
“Nếu dùng chùm tia ion cắt trực tiếp, sẽ gây tán xạ năng lượng, thậm chí có thể ảnh hưởng đến các vệ tinh khác trên cùng quỹ đạo.”
Các phóng viên bắt đầu cúi đầu ghi chép, ánh mắt trở nên tập trung, nghiêm túc.
“Vì vậy, chúng tôi phát triển thuật toán đệm động.” Ngón tay cô vẽ một đường cong nhẹ trên màn hình. “Tia ion không đối kháng trực diện, mà như dòng nước, đầu tiên phun keo dẫn điện bám vào bề mặt rác, sau đó từ từ thẩm thấu và khống chế…”
Một phóng viên nước ngoài ở góc phòng lập tức đặt câu hỏi:
“Tổng sư Dung, công nghệ ‘hắc kỹ thuật’ mà ‘Mắt Ưng 1’ thể hiện khi bắt giữ vệ tinh hỏng, có phải ngụ ý rằng Hoa Hạ đã sở hữu khả năng vũ khí hóa không gian?”
Dung Ngộ nhướng mày:
“Cũng giống như hỏi chiếc d.a.o bếp có thể g.i.ế.c người hay không. Công nghệ bản thân không có tội, quan trọng là ai đang sử dụng nó.”
Ánh mắt cô quét qua cả hội trường:
“‘Mắt Ưng’ được thiết kế để giải quyết vấn đề rác vũ trụ – mối đe dọa với toàn nhân loại suốt hàng chục năm qua. Còn về các khả năng khác, tôi chỉ có thể khẳng định với trách nhiệm của mình: Tàu vũ trụ của Hoa Hạ sẽ mãi mãi bảo vệ hòa bình trong không gian.”
Buổi họp báo kết thúc, hashtag #NữTổngSưMắtƯng lập tức vươn lên vị trí số một trên bảng tìm kiếm.
Các tài khoản chính thức của quốc gia, các trường đại học lớn đồng loạt chia sẻ video phỏng vấn Dung Ngộ.
Ngay cả những đoạn cô tham gia chương trình tuyển chọn trong giới giải trí trước đây cũng bị cắt ghép, lan truyền ồ ạt trên mạng.
Dù không chủ động xem tin tức hay video ngắn, bất kỳ ai dùng điện thoại cũng đều nhận được thông báo gợi ý về sự kiện này.
Ngay cả khi không theo dõi, mỗi người đều nhận được tin nhắn thông báo ‘Mắt Ưng 1’ phóng thành công…
Nếu trước đây, tên Dung Ngộ chỉ nổi tiếng trong giới mạng, thì từ sau thành công của ‘Mắt Ưng 1’, hai chữ ấy gần như đã phổ biến khắp cả nước, nhà nhà đều biết.
Tại một buổi tiệc mừng của nhà họ Dung – chúc mừng Tập đoàn Dung thị vươn lên tầm cao mới, đồng thời chúc mừng Dung Nhược Dao lần đầu nhận vai nữ chính trong phim truyền hình…
Khi những chiếc ly vừa chạm nhau, cả hội trường bỗng đồng loạt cúi đầu nhìn điện thoại.
“Nữ tổng sư của ‘Mắt Ưng 1’ tên là Dung Ngộ?”
“Chẳng… chẳng phải con gái lớn của Dung tổng sao? Tôi nhớ là mới nhận về nuôi năm ngoái mà?”
“Đúng rồi! Tôi nhớ ra rồi! Hè năm ngoái cô ấy đỗ Đại học Thanh Hoa, xuất sắc kinh khủng. Giờ lại còn là tổng thiết kế của cái ‘Mắt Ưng’ gì đó nữa?”
“‘Tổng thiết kế’ là chức gì? Ai giải thích giúp tôi với?”
Dung Nhược Dao chết lặng.
Trên màn hình điện thoại, hình ảnh lặp đi lặp lại – cô thấy rõ bộ áo blouse trắng của Dung Ngộ, thấy bên cạnh cô là những gương mặt từng chỉ xuất hiện trên bản tin thời sự quốc gia, nghe Dung Ngộ trả lời mạch lạc những câu hỏi phức tạp của phóng viên, thấy mạng xã hội và các tài khoản chính thức không ngớt lời khen ngợi…
Chỉ trong chốc lát, Dung Nhược Dao cảm thấy như mình mất phương hướng.
Hóa ra… từ một năm trước, khi còn đang học lớp 12, Dung Ngộ đã trở thành tổng thiết kế của một dự án quốc gia quy mô lớn?
Hóa ra, từ lúc ấy, những người quanh Dung Ngộ đã là những nhân vật cấp cao nhất của đất nước.
Trong khi cô ta mỗi ngày vẫn ảo tưởng có thể cạnh tranh với một thiên tài như Dung Ngộ?
Cô ta đang tranh cái gì?
Có tranh nổi không?
Xin hỏi, ai có thể tranh nổi?
Tống Hoài siết chặt ly rượu vang, môi mím chặt.
Hắn nhớ lại từng hình ảnh xưa cũ.
Hắn từng cho rằng cô quá lạnh lùng.
Hắn từng nghĩ cô quá xa cách, thiếu cảm xúc.
Giờ hắn mới hiểu… ánh mắt của cô luôn hướng về những vì sao, về ngân hà xa xăm, ở nơi cao nhất mà hắn chẳng thể với tới.
Cô thậm chí chưa từng nhìn thấy hắn.
Còn hắn… đã làm được gì?
Tống Hoài ngửa đầu uống cạn ly rượu, rồi lập tức mở WeChat, gửi tin nhắn đến thầy Liễu Kim Việt:
[Xin lỗi thầy, em đã giấu thầy một sự thật. Trong kỳ thi chung kết quốc gia môn Vật lý năm đó, dù em là đội trưởng, nhưng người thật sự giải quyết vấn đề là Dung Ngộ. Em… em không xứng làm học trò của thầy.]
Liễu Kim Việt trả lời ngay:
[Đứa ngốc, thầy đã biết từ lâu rồi. Em tuy không có năng lực lãnh đạo, nhưng khả năng lĩnh hội môn Vật lý của em khiến thầy rất trân trọng. Em vẫn là học trò của thầy. Ngày mai đến văn phòng thầy, thầy có một dự án muốn giao cho em.]
Nước mắt Tống Hoài bỗng lăn dài trên má.
Cùng lúc đó, tại cửa hội trường tiệc mừng, một nhóm lớn phóng viên ào vào, vây quanh Dung Vọng Thiên.
“Dung tổng, xin hỏi vị tổng thiết kế hàng không vũ trụ vĩ đại kia có phải là con gái ruột của ông không?”
“Dung tổng, ông phát hiện Dung Ngộ có tiềm năng trở thành nhà nghiên cứu từ khi nào?”
“Dung tổng, xin chia sẻ vài kỷ niệm thú vị về quá trình học tập của Dung Ngộ…”
Dung Vọng Thiên nhìn đoàn người đông nghịt trước mặt, sững người tại chỗ.
Thật lòng mà nói, đến tận lúc này ông mới biết — cô con gái lớn của mình… chính là tổng thiết kế của ‘Mắt Ưng 1’.
Tất cả quá phi thực, như một giấc mơ không thể tin được.