45. Chị Ngộ

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Khó quá…”
“Động tác này sao học mãi không được?”
“Chỉ còn chưa đầy ba tiếng nữa là thi thử rồi, biết làm sao bây giờ…”
Không khí trong phòng tập ngột ngạt đến nghẹn thở.
Một cô gái bật khóc nức nở, cả nhóm vội vã vây quanh an ủi.
Duy chỉ có Dung Ngộ vẫn giữ vẻ mặt bình thản, lặng lẽ tiếp tục luyện vũ đạo.
Cô chưa từng học nhảy bao giờ, nhưng thân thể linh hoạt lạ thường, động tác khó đến đâu cũng chẳng phải vấn đề.
Tuy nhiên…
Livestream liền nổi sóng:
[Há há, mọi người thấy không? Dung Ngộ nhảy giống robot quá!]
[Động tác thì đúng, nhưng nhìn cứng đơ như khúc gỗ.]
[Rập khuôn từng bước một, cái này mà gọi là nhảy hả?]
[Cười c.h.ế.t mất!]
Mấy cô gái vừa khóc xong, quay sang nhìn Dung Ngộ đang nhảy một mình như đánh thái cực quyền, liếc nhau rồi phì cười.
Dung Ngộ: “……”
Mặt cô không chút biểu cảm:
“Còn cười cái gì? Sắp thi rồi, tất cả đứng dậy! Tập mười lần, nghỉ năm phút!”
Tô Điềm bước tới gần:
“Chị Ngộ ơi, cái động tác bò dưới sàn này chị dạy em với. Em học xong sẽ chỉ lại chị cách làm mềm chuyển động nhé…”
Dung Ngộ gật đầu, bắt đầu giảng giải từ từ.
Mấy cô gái vây quanh học theo.
Nhưng động tác quá khó, muốn làm chuẩn xác thì vô cùng vất vả.
Dung Ngộ liền từng người một điều chỉnh tư thế, bẻ chân, chỉnh tay:
“Đúng rồi, giữ nguyên tư thế này, đếm tới mười giây, không được động đậy!”
Vừa đếm xong mười giây, cả đám đổ rạp xuống sàn.
“Dậy! Tập tiếp!”
Cô chẳng nói nhiều, chỉ đá nhẹ một cái, đám con gái bật dậy như lò xo, tiếp tục luyện tập.
“Chị Ngộ đúng là ác quỷ.”
“Chị Ngộ, chị không mệt à?”
“Chị Ngộ ơi cứu em, cái chân này làm sao đưa lên quá đầu được cơ chứ…”
Từ lúc nào không hay, cả nhóm đã bắt đầu gọi cô là “chị Ngộ”. Có người còn lớn tuổi hơn cô, nhưng vẫn gọi vậy. Một cách vô thức, họ đã xem Dung Ngộ là trụ cột tinh thần.
Khi Hà Kỳ Kỳ tự học xong toàn bộ vũ đạo và quay lại phòng tập, đã là tám giờ tối — chỉ còn một tiếng nữa là tới bài kiểm tra nhỏ.
Nhìn thấy cả đội nằm la liệt trên sàn, tập những động tác kỳ quái, cô ta cũng chỉ nhíu mày, rồi bình thản bước vào.
Thi đồng đội chỉ là phụ, điểm chính vẫn là phần biểu diễn cá nhân.
Chỉ cần cô ta thể hiện thật tốt, vị trí top 3 vẫn vững như bàn thạch.
Hà Kỳ Kỳ hít sâu, ổn định tâm trạng, ánh mắt dịu dàng trở lại, rồi bước tới chỗ Tô Điềm, nhẹ nhàng chỉ dẫn:
“Động tác của em sai rồi, phải làm như thế này mới đúng…”
Tô Điềm cau mày:
“Chị Ngộ nói em cứ luyện cho chắc đã…”
Hà Kỳ Kỳ vẫn nở nụ cười nhã nhặn:
“Dung Ngộ dù sao cũng không phải học sinh chuyên nhảy, ý kiến của cô ấy chưa chắc đã đúng.”
Một cô gái khác lên tiếng:
“Em thấy chị Ngộ dạy rất ổn. Ít nhất em biết mình cần cải thiện chỗ nào.”
Hà Kỳ Kỳ vẫn cười:
“Thế à? Vậy em nhảy thử xem nào.”
Cô gái có phần bực, nhưng đối phương là đội trưởng nên đành miễn cưỡng biểu diễn lại.
Hà Kỳ Kỳ vừa xem vừa nhíu mày.
Trời ơi, nhảy cứng như khúc gỗ!
“Không được, hoàn toàn sai!”
Cô ta không nhịn được, túm tay cô gái kéo mạnh:
“Phải như thế này mới mềm mại, đẹp mắt hơn. Cô…”
“Đau c.h.ế.t rồi!!”
Cô gái hét lên vì đau đớn:
“Chị Ngộ đã nói rồi, phải luyện chắc động tác trước, xong mới tính đến ‘mềm mại đẹp mắt’!”
Chị Ngộ, chị Ngộ, lại là chị Ngộ!
Hà Kỳ Kỳ bắt đầu không kìm nén nổi.
Cô ta liếc sang Dung Ngộ — động tác vẫn cứng đơ như cũ.
Không hiểu sao lại dám chỉ đạo người khác nhảy?
Cũng được thôi.
Một đám hỗn tạp, đội trưởng cái gì mà quan trọng chứ.
Cô ta quay người bỏ đi.
Tô Điềm lẩm bẩm nhỏ tiếng:
“Lúc cần thì biến mất, không cần thì xuất hiện chỉ trích. Làm đội trưởng kiểu gì vậy trời…”
“Tô Điềm!” Dung Ngộ lên tiếng, “Luyện xong rồi mà đã lơ là à? Tiếp tục!”
Với Dung Ngộ, bài kiểm tra nhỏ tuy quan trọng, nhưng buổi công diễn một tuần sau còn quan trọng hơn nhiều.
Nhân lúc cả nhóm còn ở cùng nhau, phải tranh thủ luyện cho thành thục từng động tác.
Về sau, còn bảy ngày để rèn luyện độ thuần thục, sự phối hợp, độ dẻo dai…
Chớp mắt đã hết một giờ. Đến lúc kiểm tra nhỏ.
Bài thi chỉ 30 giây, vừa hát vừa nhảy.
Mười người xếp hàng ngay ngắn. Hà Kỳ Kỳ đứng đầu, Dung Ngộ ở mé phải. Nhạc vừa bật lên là vào ngay đoạn cao trào.
Livestream bùng nổ:
[Hà Kỳ Kỳ nổi bật quá!]
[Dung Ngộ cũng nhảy ổn đấy chứ.]
[Nhưng tổng thể tệ quá, không đều, động tác cứng nhắc, đội hình lộn xộn…]
[Cả nhóm chỉ mỗi Hà Kỳ Kỳ là nổi bật. Cô ta là đội trưởng mà, sao chỉ lo phô diễn bản thân vậy?]
[Thương cho Kỳ Kỳ, cố gắng vậy mà còn bị antifan chửi…]
Giám khảo — thầy Thôi Uyên — nhíu chặt mày:
“Ai là đội trưởng nhóm này?”
Hà Kỳ Kỳ bước ra.
“Cả nhóm nhảy như thế này, em phải chịu trách nhiệm rất lớn!”
Thầy Thôi lạnh giọng: “Đây là thi đồng đội, không phải sân khấu cá nhân!”
Mắt Hà Kỳ Kỳ lập tức đỏ hoe:
“Thầy Thôi, không phải em không muốn hướng dẫn, mà… các bạn chỉ nghe lời Dung Ngộ. Em… em cũng không biết phải làm sao…”
Tô Điềm vội chen vào:
“Thầy ơi, không phải vậy. Thực ra Hà Kỳ Kỳ cô ấy…”
“Được rồi.” Thầy Thôi nhíu mày, “Một đội thiếu gắn kết thì khó tỏa sáng trong thi nhóm.
Tôi đề nghị sau khi ghi hình hôm nay, mười người nên họp lại, xây dựng sự ăn ý. Việc này quan trọng hơn cả luyện hát nhảy.”
Thầy cúi đầu, ghi ba chữ rõ ràng lên bảng: Không đạt yêu cầu.
Buổi ghi hình kỳ 2 kết thúc. Từng chiếc máy quay lần lượt tắt đi.
Vẻ uất ức trên mặt Hà Kỳ Kỳ lập tức biến mất. Cô ta mở lời:
“Bài kiểm tra vừa rồi đã chứng minh năng lực từng người. Tôi nghĩ không cần tốn thời gian gắn kết nữa. Mọi người thấy sao?”
Dung Ngộ ngước mắt:
“Tôi không nghĩ vậy.”
Nếu đã quyết định làm một việc, thì phải làm đến nơi đến chốn, tuyệt đối không được qua loa.
Đó là nguyên tắc sống của cô.
Hà Kỳ Kỳ cười nhẹ:
“Vậy được, mọi người tiếp tục cố gắng nhé. Tôi đi trước.”
Cô ta còn phải tìm giáo viên vũ đạo chuyên nghiệp để tối ưu lại động tác.
Cô phải là người nổi bật nhất giữa đám “gà mờ” này.
Thi đồng đội thì sao chứ? Show tuyển chọn vốn dĩ là thi cá nhân!
Cô ta quay người, sải bước rời đi.
Tô Điềm tức đến sôi máu.
Các cô gái khác cũng tràn đầy bất bình.
Dung Ngộ không để tâm.
Cô lên tiếng:
“Từ giờ tôi sẽ giao nhiệm vụ. Ai muốn nghe thì ở lại, không muốn thì có thể đi.”
Không ai rời đi.
Dung Ngộ gật đầu hài lòng:
“Từ mai, mỗi người phải ghi danh trong nhóm chat, hát nhảy 100 lần mỗi ngày.”
“Một trăm lần?!”
Tô Điềm trợn tròn mắt, “Chị Ngộ, em rút lui còn kịp không?”
“Không kịp nữa rồi.”
Dung Ngộ túm cổ áo cô nàng, “Tập nhiều sẽ hình thành phản xạ. Quen rồi sẽ ổn.
Chẳng lẽ các cô muốn xấu hổ trước công chúng trong buổi công diễn tuần sau?”
Cả nhóm đồng loạt lắc đầu.
“Tốt.”
Dung Ngộ nở nụ cười nhẹ:
“Vất vả rồi. Giải tán.”
Cả đám vội vã rút lui.
Không hiểu sao, ai nấy đều cảm thấy Dung Ngộ giống như một cô giám thị nghiêm khắc, toát ra khí chất khiến người ta áp lực.
Nhưng kỳ lạ là, đi theo cô lại thấy rất yên tâm.
Cứ như thể, dù phía trước là núi đao biển lửa, chỉ cần Dung Ngộ dẫn đầu, nhất định sẽ vượt qua được.
Vừa bước ra khỏi phòng ghi hình, Dung Ngộ đã bị nhân viên chương trình dẫn tới thang máy chuyên dụng, đưa thẳng lên tầng cao nhất.