44. Chương 44: Nhóm Gà Mờ và Bài Hát Khó Nhất

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ

Chương 44: Nhóm Gà Mờ và Bài Hát Khó Nhất

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những bài hát hiện lên trên màn hình lớn, bài nào Dung Ngộ cũng thấy ưng ý.
Ở thời của cô, nhạc chẳng có mấy bản, nghe đi nghe lại mãi cũng chỉ vài bài cũ rích.
Chứ như bây giờ, chỉ cần mở ứng dụng nghe nhạc là có hàng ngàn ca khúc tha hồ chọn lựa, nghe cả năm cũng không hết.
Đã được chọn lên sân khấu thì chắc chắn đều là những bài xuất sắc nhất.
“Trời ơi, Luyến Nhân Thảo nhanh vậy mà đã kín người rồi?”
“Không thể tin nổi! Bài thứ hai tớ định chọn cũng bị ai đó giành mất?”
Dung Ngộ bật cười:
“Cậu đừng than nữa, thứ hạng của mình thấp quá, có quyền gì chọn lựa đâu.”
Quả nhiên, đến lượt người thứ 72, chỉ còn duy nhất một nhóm chưa có người, đó là nhóm số ba, đội trưởng là Hà Kỳ Kỳ.
Sau bao nhiêu lượt chọn, đội này vẫn chỉ có… mỗi một mình nhóm trưởng.
Lý do là vì bài hát họ chọn là một ca khúc tiếng Anh.
Lời dài, từ vựng khó, tốc độ hát nhanh như bắn, dù có dịch sang tiếng Trung cũng khó hiểu hết huống hồ là hát nguyên bản.
Chưa kể, tiết tấu nhanh khiến phần vũ đạo cực kỳ dày đặc, gần như từ đầu đến cuối đều là những động tác phức tạp liên tục…
Hà Kỳ Kỳ mặt trầm như nước.
Cô xếp thứ ba, cố tình chọn bài hát khó nhất vì nghĩ rằng càng khó thì càng thể hiện được đẳng cấp.
Chỉ cần dẫn dắt được cả đội hoàn thành màn trình diễn khó nhất, chắc chắn sẽ trở thành tiết mục nổi bật nhất toàn show.
Ai ngờ, không ai muốn về đội cô.
Cuối cùng, chín thí sinh còn lại bị hệ thống phân bổ tự động vào đội Hà Kỳ Kỳ.
Bên cạnh đó, Lisa thở phào nhẹ nhõm.
Bài hát tiếng Anh đó rõ ràng là dành cho người nước ngoài như cô, nhưng vũ đạo quá khó. Với đội hình mười người, muốn đồng bộ những động tác nhanh và dày đặc như vậy là điều gần như bất khả thi.
Rủi ro quá lớn, dễ bị loại ngay từ vòng đầu…
Dù có tài, một mình cô cũng không thể “gánh” cả đội.
Dung Ngộ cũng bị hệ thống xếp vào nhóm này.
.
Phòng livestream nổ tung:
[Hà Kỳ Kỳ trình cao, dẫn theo 9 con gà mờ, thử thách bài hát – vũ đạo khó nhất lịch sử show tuyển chọn? Há há, hóng nổ mắt.]
[Mình chỉ thích mấy người ở nhóm cuối, lần này chắc cả nhóm bị loại sạch.]
[Nằm im đi các bạn, đừng vùng vẫy làm gì.]
[Nhìn mặt Hà Kỳ Kỳ là biết cô ấy đang hối hận muốn chết, ai biểu chọn bài khó làm gì.]
[Cô ấy là sinh viên chuyên ngành vũ đạo, còn biết biên đạo nữa mà. Xem có lật ngược tình thế được không…]
[…]
Hà Kỳ Kỳ đứng giữa phòng tập, cảm giác như sắp nổ tung.
Nhưng vì còn máy quay, dù nghẹn ngào đến muốn khóc, cô vẫn cố nặn ra nụ cười:
“Tối nay chín giờ sẽ có bài kiểm tra nhỏ, thời gian của chúng ta rất gấp rút.
Sáng nay sẽ tập hát trước. Mọi người đều từng học tiếng Anh rồi phải không?”
Chương trình cực kỳ “ác ý” – không hề bố trí giáo viên thanh nhạc hay vũ đạo, mọi thứ đều phải tự xoay xở, vì đó cũng là yếu tố thu hút khán giả.
Tô Điềm giơ tay, lí nhí:
“Em có học… nhưng giờ quên sạch rồi, chỉ còn nhớ mỗi từ hello…”
“Em vào học viện nghệ thuật từ cấp hai, gần như không học tiếng Anh luôn.”
“Em cũng vậy…”
Hà Kỳ Kỳ mặt tối sầm.
Không biết tiếng Anh, bảo sao điểm yêu thích lại thấp đến vậy.
Cô cố nén giận:
“Tiếng Anh của tôi cũng không tốt, không dạy được cho mọi người… để tôi xin chương trình sắp xếp giáo viên hướng dẫn.”
Nói xong, cô quay người bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi phòng tập, đứng ngoài tầm camera, nước mắt lặng lẽ lăn dài.
[Tội nghiệp quá…]
[Một mình gánh 9 con gà mờ, đúng là bi kịch…]
[Thương quá trời ơi, lát nữa mình vote cho em…]
Hà Kỳ Kỳ đứng ngoài khóc rất lâu.
Trong phòng tập, chín người còn lại ngơ ngác nhìn nhau.
“Đội trưởng đi rồi, giờ mình làm gì đây?”
“Chẳng phải nói đi xin giáo viên tiếng Anh sao, chờ thôi.”
“Nhưng biết chờ đến bao giờ…”
Dung Ngộ cầm lấy bản lời bài hát, đọc nhỏ một lượt.
Từ vựng thật ra không quá khó, chỉ là tốc độ nhanh khiến người ta cảm thấy choáng ngợp.
Đọc xong, cô ngẩng đầu:
“Các cậu ai có tai nghe tốt không? Có thể cho tôi nghe giai điệu bài này được không?”
Một cô gái nhỏ nhắn vội bước tới, ngồi cạnh Dung Ngộ, nhẹ nhàng ngân nga giai điệu.
Cô hát một câu.
Dung Ngộ lập tức hát lại, phát âm tiếng Anh cực chuẩn, thậm chí còn mang đúng chuẩn giọng London.
Khi bài hát kết thúc, cả phòng lặng thinh.
“Wowww, tiếng Anh của cậu đỉnh thật!”
Tô Điềm mắt sáng rực: “Dạy tụi tôi với đi!”
Dung Ngộ đứng dậy, chép lời bài hát lên bảng:
“Trước tiên, chúng ta làm quen với phần hợp xướng sẽ thi tối nay.
Từng từ một, nào — Unstoppable——”
“Unstoppable——”
Chín cô gái đồng thanh, đọc theo vô cùng đồng bộ.
Lúc đầu, phòng livestream của đội chỉ có chưa đầy 1.000 người, vì phần lớn khán giả đang xem Dung Nhược Dao và Lisa.
[Tôi cảm giác như đang quay lại lớp tiếng Anh cấp ba, Dung Ngộ giảng bài chuẩn cô giáo luôn.]
[Không đùa đâu, phát âm đó là giọng London thật sự, giờ tôi mới biết thế nào là chuẩn.]
[Ơ nhưng Dung Ngộ cũng khôn đấy, nãy Hà Kỳ Kỳ hỏi ai biết tiếng Anh, cô ấy im lặng, giờ đợi người ta đi rồi mới trổ tài?]
[Thôi đi, vừa hỏi xong chưa ai kịp trả lời thì Hà Kỳ Kỳ đã quay đầu bỏ đi rồi, giờ đổ lỗi cho người khác á?]
[Bên nhóm Dung Nhược Dao người ta bắt đầu tập vũ đạo rồi, bên này còn chưa hát rõ lời, định chờ giáo viên tiếng Anh đến mới chịu hành động à?]
[Cãi nhau làm gì, tôi xem livestream mà học được cả mấy từ vựng band 8 IELTS luôn…]
[Nhìn một đám ‘gà mờ’ học tiếng Anh mà thấy… xả stress ghê.]
Lượng người xem tăng vọt, từ hơn 1.000 người nhảy lên hơn 5.000.
Khi Hà Kỳ Kỳ dẫn giáo viên tiếng Anh quay lại, đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua.
Cô kinh ngạc: trong phòng tập, chín cô gái xếp hàng, hát nối tiếp từng câu, giai điệu chuẩn từng nốt, phát âm tiếng Anh rõ ràng, chuẩn xác…
Hà Kỳ Kỳ chết lặng.
Mới có một tiếng, sao lại biến đổi như vậy?
Lúc này, một cô gái bước đến gần Dung Ngộ:
“Chị Ngộ ơi, em biết hai từ này, nhưng khi hát nối nhanh thì nghe… kỳ kỳ, chị xem giúp em sai chỗ nào nhé?”
Dung Ngộ kiên nhẫn, từng chút một sửa cho cô ấy.
Những người khác cũng vây quanh, chăm chú học theo.
Hà Kỳ Kỳ cắn môi.
Là sao?
Đi một lát, đã có người muốn “soán ngôi” đội trưởng à?
Hay là vì Dung Ngộ mua được túi Hermès nên cả đám xu nịnh?
Cô hắng giọng:
“Cả đội lại đây, giáo viên tiếng Anh đã đến, chúng ta bắt đầu học với cô ấy.”
Mọi người im lặng quay lại, phối hợp học hát cùng giáo viên.
Sau một lượt, giáo viên giơ ngón cái khen:
“Phát âm của mọi người rất tốt. Chỉ có Kỳ Kỳ, từ này em phát âm hơi… cứng nhắc.”
Hà Kỳ Kỳ mặt đỏ bừng.
Cô miễn cưỡng mở miệng, lặp lại từ đó theo giáo viên, lần này đến lần khác.
Buổi học thanh nhạc sáng kết thúc, chiều đến là tập vũ đạo.
Hà Kỳ Kỳ từ nhỏ đã học nhảy, nền tảng vững, kỹ thuật tốt, xem video hai lần là bắt chước được động tác.
Cô lên tiếng:
“Giờ mọi người theo tôi học hai đoạn tám nhịp đầu tiên.”
Cả nhóm bắt chước theo.
Nhưng động tác kỳ quặc, cứng nhắc, lúc nhanh lúc chậm, mãi không khớp nhạc.
Càng dạy, cô càng mất kiên nhẫn.
Mọi người lại còn vây quanh hỏi từng chi tiết, khiến cô tốn quá nhiều thời gian.
Cô gần như phát điên, cố nén giận:
“Tôi còn phải học các phần sau, các cô tự luyện phần đầu đi.”
Nói xong, cô kéo cửa bước ra ngoài.
Tìm một chỗ vắng người – nhưng có máy quay – cô lặng lẽ luyện nhảy một mình.
[Kỳ Kỳ chăm chỉ quá trời.]
[Mới một tiếng mà gần như nhảy xong cả bài, kỹ năng này chắc là mạnh nhất show rồi.]
[Tiếc thay lại rơi vào nhóm toàn gà mờ, kiểu gì cũng bị kéo tụt…]
[…]