Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ
Chương 77: Cái Tát Vang Dội
Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dưới ống kính livestream, Hà Kỳ Kỳ bỗng nhiên òa khóc, như thể tinh thần hoàn toàn sụp đổ.
Khán giả trong phòng livestream ngơ ngác:
[Chuyện gì vậy trời?]
[Cô ta khóc cái quái gì thế? Ai đó đ.ấ.m cho con bạch liên hoa này một cái đi.]
[Khoan đã, nãy còn ở tầng 8 mà? Sao giờ lại từ cầu thang tầng 9 đi ra? Quá kỳ lạ.]
Các thí sinh đang luyện tập trên tầng 9 nghe tiếng khóc, liền chạy tới vây quanh Hà Kỳ Kỳ, lo lắng hỏi han:
“Cô sao vậy? Có ngã không?”
Có người đến an ủi, Hà Kỳ Kỳ lại càng khóc to hơn.
Cô run rẩy chỉ tay về phía cầu thang:
“Tôi… tôi áp lực quá nên ra đó hóng gió, ai ngờ… gặp một ông già kỳ quái. Ông ta… ông ta…”
Nói đến đây, cô bật khóc nức nở.
Lisa sốt ruột gặng hỏi:
“Ông ta làm gì cô? Nói rõ ra đi!”
Hà Kỳ Kỳ mặt đỏ bừng, giọng run rẩy:
“Ông ta sàm sỡ tôi… Cầm tay tôi, còn định ôm tôi nữa… Tôi sợ quá nên bỏ chạy…”
“Không thể nào!” Lisa không tin nổi. “Cô có nhầm không đấy?”
Một cô gái khác nhanh chân đẩy cửa cầu thang ra xem.
Kỷ lão gia đang đứng đó.
Vừa rồi, ông còn đang tự hỏi không biết gương mặt nghiêm nghị của mình có phải đã dọa cô gái kia khóc không.
Thời còn làm chủ tịch Kỷ thị, mỗi lần họp cổ đông, ông đều mắng cho vài người khóc thét. Ông nổi tiếng là người mặt lạnh, tim sắt.
Ông đang chần chừ không biết có nên xin lỗi hay không…
Thì lại nghe thấy lời vu khống động trời.
Cửa mở ra, ông thấy cả đám người đang vây quanh Hà Kỳ Kỳ, an ủi cô ta.
Hà Kỳ Kỳ vừa thấy ông liền co rúm người, vẻ mặt sợ hãi tột cùng.
“Trời ơi! Quả nhiên là có ông già trốn trong cầu thang! Sợ quá!”
“Lớn tuổi như vậy mà còn dám sàm sỡ con gái trẻ, thật là không biết liêm sỉ!”
“Người phụ trách Kỷ thị đâu rồi! Gọi cảnh sát mau! Bắt lão già này lại!”
“Mọi người đừng làm lớn chuyện…” Hà Kỳ Kỳ lau nước mắt, giọng nhỏ nhẹ. “Ông ấy là fan của Dung Ngộ, chỉ là khán giả thôi. Có lẽ… ông ấy nhất thời hồ đồ. Tuổi cũng cao rồi, giao cho cảnh sát thì… tội quá. Hay cho ông ấy một cơ hội đi…”
Khán giả livestream lập tức nổi giận:
[Già mà không biết điều! Sống đến từng tuổi này để làm gì? Biến đi cho rồi!]
[Tên cầm thú này là fan của Dung Ngộ à? Fan không biết xấu hổ, Dung Ngộ cũng mặt dày y như thế, buồn nôn!]
[Tởm lợm thật! Chắc fan của Dung Ngộ cố ý trả thù Hà Kỳ Kỳ chứ gì!]
[Thương Kỳ Kỳ của tôi quá! Mất suất đội trưởng đã đành, giờ còn bị quấy rối nữa! Đáng thương quá!]
[Mấy người tin mỗi lời Hà Kỳ Kỳ thôi à?]
[Tôi chứng thực ông già đó đúng là fan của Dung Ngộ. Tôi từng gặp ở cổng khu ghi hình rồi.]
[Dung Ngộ đúng là kinh tởm, fan cũng kinh không kém…]
Cùng lúc đó, Dung Ngộ cùng các thành viên đội vừa bàn xong kế hoạch biểu diễn, đi ra ngoài thì nghe tin xảy ra chuyện ở tầng 9.
Nhân viên vội vàng báo cáo:
“Hình như Hà Kỳ Kỳ… bị một ông già sàm sỡ. Nghe nói… ông ấy là… fan của cô…”
Sắc mặt Dung Ngộ lập tức thay đổi.
Cô không nói một lời, lập tức bước nhanh lên cầu thang.
Chưa kịp tới nơi, đã nghe thấy giọng Kỷ Thuấn Anh vang lên:
“Cô nói tôi sàm sỡ cô, vậy chứng cứ đâu?”
Hà Kỳ Kỳ chỉ biết khóc, không trả lời.
Dung Nhược Dao đứng bên, giọng lạnh như băng:
“Không một cô gái nào lại lấy chuyện này ra đùa. Hà Kỳ Kỳ thậm chí còn muốn cho ông một cơ hội, vậy mà ông chẳng thèm xin lỗi. Tôi nghĩ, giao cho cảnh sát là hợp lý nhất…”
Chưa dứt lời, Dung Ngộ đã chen vào đám đông, bước thẳng vào.
Vừa thấy cô, Kỷ lão gia – người vừa nãy còn đầy uất ức – bỗng chốc như muốn bật khóc.
Ông chỉ đến để đưa cơm trưa cho mẹ, ai ngờ lại bị vu oan một cách vô lý đến thế…
Dung Ngộ đi thẳng đến trước mặt Hà Kỳ Kỳ, ánh mắt sắc như dao:
“Cô khẳng định ông cụ này đã sàm sỡ cô?”
Hà Kỳ Kỳ cắn môi, nước mắt lã chã gật đầu.
Chưa kịp nói thêm gì, một luồng gió mạnh quét ngang!
“Bốp!”
Một cái tát trời giáng vả thẳng vào mặt Hà Kỳ Kỳ, khiến đầu cô ta lệch hẳn sang một bên, choáng váng không kịp phản ứng.
Ngay cả Kỷ lão gia cũng đứng hình.
Trong ký ức của ông, mẹ luôn điềm đạm, gần như chưa từng tranh cãi với ai.
Thế mà giờ đây, trước hàng chục ánh mắt, bà lại tát Hà Kỳ Kỳ một cái rõ mạnh.
Chỉ để bảo vệ ông.
Đúng vậy…
Ông vẫn còn mẹ. Ông vẫn có thể núp sau lưng mẹ, như hồi còn nhỏ.
Không còn phải một mình gánh chịu mọi sóng gió nữa.
Viền mắt Kỷ lão gia lập tức đỏ hoe.
“Dung Ngộ! Sao cô dám đánh người?” Dung Nhược Dao hít một hơi lạnh.
Lúc này, khắp nơi đều có máy quay, còn livestream nữa. Dung Ngộ điên rồi sao?
Nhưng càng điên, lại càng có lợi cho cô ta. Dung Nhược Dao lập tức chỉ trích:
“Dù ông cụ là fan của cô, nhưng Hà Kỳ Kỳ là nạn nhân. Sao cô có thể đánh người mà không phân biệt đúng sai?”
Hà Kỳ Kỳ ngã sụp vào lòng Dung Nhược Dao, gần như ngất đi vì khóc.
Dung Ngộ lạnh lùng quét mắt qua đám đông:
“Còn mấy người nãy giờ mồm miệng bẩn thỉu, chửi bới lung tung – ai từng nói trước, tự đứng ra xin lỗi. Nếu không, tôi sẽ kiểm tra camera, và tát lại từng người một.”
Một người một câu “lão cầm thú”.
Anh Bảo nhà cô – sau khi mất vợ, chưa từng có người phụ nữ nào bên cạnh, sống suốt đời trong sạch – già rồi lại bị chửi như vậy?
Chửi cô thế nào cũng được, nhưng tuyệt đối không được xúc phạm con trai cô.
Ánh mắt Dung Ngộ sắc lẹm như dao, khiến ai nấy đều không dám nhìn thẳng.
“Dung Ngộ, cô không thể vì ông ta là fan của cô mà ức hiếp người khác…”
Hà Kỳ Kỳ mặt đỏ vì cái tát, nước mắt vẫn chảy, nghiến răng nói:
“Chính ông ta sàm sỡ tôi! Nếu không liên quan, sao có thể xuất hiện trong cầu thang?”
Dù sao… cầu thang không có camera.
Cô ta nói sao thì là vậy.
Dù không thể kết tội ông ta, nhưng cô đã tạo được độ hot. Vậy là đủ.
Lượt xem livestream lập tức tăng vọt, chạm mốc hàng triệu.
[Mẹ ơi, Dung Ngộ ngầu thật đấy, dám tát Hà Kỳ Kỳ giữa livestream luôn, đỉnh quá!]
[Hà Kỳ Kỳ là nạn nhân mà, bị sàm sỡ rồi còn bị tát, thật sự thảm quá…]
[Đừng hành cô ấy nữa, tôi sắp thành fan Hà Kỳ Kỳ mất thôi.]
[Tôi muốn thò tay qua màn hình mà tát ngược lại Dung Ngộ…]
Đúng lúc đó.
Tiếng bước chân gấp vang lên.
Trợ lý Khương từ đầu hành lang chạy tới. Anh vốn đang làm việc gần đó, thấy hình ảnh Kỷ lão gia xuất hiện trên livestream, liền lập tức tới ngay.
Đi cùng anh là tổng đạo diễn chương trình tuyển chọn.
Các cô gái không biết Trợ lý Khương, nhưng đều nhận ra đạo diễn – nên nhanh chóng dạt ra nhường đường.
Hà Kỳ Kỳ tràn đầy hy vọng, chờ đạo diễn đứng ra đòi công bằng cho mình.
Dung Nhược Dao lạnh lùng cười khẩy. Đánh người ngay trên chương trình, Dung Ngộ coi như xong đời.
Nhưng chỉ một câu xưng hô từ đạo diễn, khiến tất cả sửng sốt:
“Chủ tịch!”
Cái gì? Chủ tịch??
Mọi người đồng loạt trợn mắt.
Trợ lý Khương bước đến bên Kỷ lão gia, giọng nghiêm nghị:
“Đây là ông Kỷ Thuấn Anh – người sáng lập Tập đoàn Kỷ thị. Lần này ông đến đây để bí mật thị sát chương trình. Nào ngờ bị kẻ có dã tâm lợi dụng, dựng nên vở kịch câu view. Hà Kỳ Kỳ cố ý vu khống, bôi nhọ ông, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự cá nhân. Tôi đã gọi cảnh sát, họ đang trên đường tới. Mong cô Hà Kỳ Kỳ chuẩn bị tinh thần.”
Hà Kỳ Kỳ như bị sét đánh.
Ông già kỳ quái kia… là Chủ tịch Kỷ thị ư?
Sao có thể?
Là Chủ tịch, mà lại trốn trong cầu thang, mang cơm cho Dung Ngộ?
Quá vô lý…
Chân cô ta mềm nhũn, ngã gục về phía Dung Nhược Dao.
Dung Nhược Dao lập tức né sang một bên.
Chủ tịch Kỷ thị – người có quyền lực tối cao trong công ty – mà cô ta lại dám hùa theo Hà Kỳ Kỳ để chỉ trích?
Đầu óc cô ta chắc bị úng nước rồi…