Chương 14

Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm hôm đó, Nhiễm Phàm mãi không ngủ được.
Anh cầm điện thoại, mở ứng dụng ghi chú, lướt qua vô số ghi chép liên quan đến việc tiếp nhận và chăm sóc động vật ở bệnh viện trước đây, rồi mở một trang trống mới.
Anh tính toán số tiền tiết kiệm của mình. Muốn ra ngoài một chuyến thì cần có sự đảm bảo về kinh tế, mà anh thì không có tiền.
Tiền lương và thu nhập từ nghề tay trái của anh chẳng hề dư dả sau khi trừ đi khoản vay mua nhà. Từ lúc chia tay, Giang Mân Ngọc từng chuyển cho anh một khoản tiền, nhưng anh đã hoàn lại nguyên vẹn.
Không phải anh cố chấp vì sĩ diện. Nhìn lại toàn bộ quãng thời gian hai người ở bên nhau, về mặt tiền bạc, Giang Mân Ngọc chưa từng đối xử tệ với anh.
Ngay từ đầu, Giang Mân Ngọc thường xuyên ăn ngủ ở nhà anh, học phí đại học cũng từng mượn Nhiễm Phàm ứng trước, nhưng sau này đi làm đã trả lại đầy đủ.
Khi tình yêu nồng nhiệt nhất, họ đều dốc lòng vì đối phương.
Giang Mân Ngọc là người hiếu thắng, quả quyết, cũng rất bốc đồng và dễ nổi nóng, nhưng về nhân cách, cậu ta chưa bao giờ là kiểu người chỉ biết đòi hỏi một cách hèn mọn. Cậu ta đã ở bên Nhiễm Phàm và đi qua rất nhiều khoảng thời gian cô độc khó khăn, vừa nồng nhiệt vừa liều lĩnh, gây ra không ít rắc rối cho Nhiễm Phàm, nhưng cũng kéo anh ra khỏi lối mòn cũ, mang đến cho anh một hướng đi mới.
Chính vì những điều đó, nên dù Giang Mân Ngọc có nhẫn tâm đến mấy, mỗi khi nghĩ đến cậu ta, Nhiễm Phàm vẫn không thể buông bỏ nỗi buồn để chuyển thành oán hận, cũng không thể dứt khoát quên đi.
Giang Mân Ngọc từng đối xử tốt với anh, chỉ là bây giờ đã không còn yêu anh nữa.
Làm thế nào mới có tiền đây? Trong lòng Nhiễm Phàm đã có đáp án, ngay từ lúc nộp đơn xin nghỉ việc anh đã nghĩ kỹ điều này rồi.
Ngồi ngẩn ngơ đến rạng sáng, Nhiễm Phàm liên hệ môi giới bất động sản, rao bán căn nhà anh từng mua cho Giang Mân Ngọc – ngôi nhà từng là tổ ấm chung của hai người – trên ứng dụng bán nhà.
Mãi đến lúc này cơn buồn ngủ mới kéo đến.
Trong cơn mơ màng, nhắm mắt lại, Nhiễm Phàm nghĩ: Tỉnh dậy vẫn phải quay lại bệnh viện thú cưng một chuyến.
Đón con mèo mướp về.
Ngủ được vài tiếng, đến trưa Nhiễm Phàm tỉnh lại.
Có lẽ vì trước khi ngủ đã nghĩ đến mèo, nên khi tỉnh dậy, bên tai anh vẫn lờ mờ nghe thấy tiếng mèo kêu. Âm điệu quen thuộc, lẫn trong cơn mơ tối sầm đất trời, giống hệt con mèo mập của anh.
Anh khựng lại một lát, rồi bỗng bật dậy khỏi giường, men theo âm thanh xuống lầu, kinh ngạc phát hiện thật sự có một con mèo đang dựng cao đuôi, đi vòng quanh bàn ăn.
Không phải con mèo mướp gửi ở bệnh viện thì còn là ai nữa.
Mèo mập đang tuần tra môi trường mới, thấy Nhiễm Phàm cũng chẳng buồn để ý, tiếp tục thò đầu thò cổ nhìn khắp nơi.
Nhiễm Phàm khó giấu nổi kinh ngạc, quay sang nhìn Lê Ương đang ngồi ở ghế ăn.
Người đàn ông mặc một bộ đồ thể thao ôm sát, càng làm nổi bật vóc dáng cân đối, khác hẳn những người cùng tuổi.
“…Ngài Lê, sao nó lại ở đây?”
Biết là hỏi thừa, đáp án vừa thốt ra đã có rồi, nhưng Lê Ương vẫn trả lời: “Đoán là em nhớ nó nên tôi đi đón giúp.”
“Ngài tự mình đi ạ?”
“Ừ.”
“…Các đồng nghiệp của tôi không nói gì với ngài đấy chứ?”
Thật ra là không. Ở tuổi của Lê Ương, có những thứ dù đã cố đè nén nhưng vẫn sẽ lộ ra từ từng khe hở nhỏ. Từ rất nhiều năm trước, đã hiếm khi có người chủ động bắt chuyện hay đùa cợt trước mặt hắn.
Nhưng nhìn vẻ mặt hoảng hốt của Nhiễm Phàm, Lê Ương vẫn nói: “Mọi người đều là người biết giữ thể diện, thái độ với tôi rất tốt. Trong lòng nghĩ gì thì tôi không biết, nhưng ngoài miệng cũng không coi chúng ta là cha con.”
“Sao có thể coi là cha con được.”
Nhiễm Phàm hơi gấp gáp: “Chúng ta chẳng giống nhau chút nào, hơn nữa ngài Lê trông trẻ như vậy.”
Lê Ương hỏi lại: “Tôi trẻ sao?”
“Rất trẻ.”
“Tôi còn tưởng mình đã mất đi sức hấp dẫn rồi chứ.”
“Sao có thể chứ.”
Dù là ai nhìn vào, Lê Ương cũng là một người đàn ông đầy sức quyến rũ trên mọi phương diện.
Bất ngờ, Lê Ương bật cười.
Nhiễm Phàm khựng lại, nhận ra mình bị trêu.
Ngoài kia anh cho người ta cảm giác rất đáng tin cậy, vậy mà khi đứng trước Lê Ương lại thấp bé đi không biết bao nhiêu. Bị hắn nhìn chằm chằm cười, cả người anh cứng đờ ra.
Lúc này Lê Ương đã dừng nụ cười đúng mực, ra hiệu cho anh ngồi xuống:
“Chào buổi trưa. Ngồi ăn cùng nhau một bữa rồi hẵng đi.”