10. Chương 10: Thử đồ lót trong phòng thay đồ (phần 2)

Bác Sĩ, Giúp Em Đi

Chương 10: Thử đồ lót trong phòng thay đồ (phần 2)

Bác Sĩ, Giúp Em Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

10: Trong phòng thay đồ thử đồ lót (2)
Edit & Beta: Vivians2
***
Quý Đình Đình đứng dậy khỏi người Lương Diễn Chiếu.
Cô cúi đầu, đối diện với anh.
Đôi mắt đen sâu thẳm, Lương Diễn Chiếu lặng lẽ nhìn từng tấc da thịt của Quý Đình Đình.
Bộ ngực đầy đặn và săn chắc lấp ló trong áo ngực màu đen, quần lót lọt khe mỏng manh ôm sát eo thon, bụng nhỏ phẳng lỳ, kéo dài đến huyệt nhỏ của cô.
Đôi tất lưới màu đen khó khăn kéo đến gần hai phần ba đùi, kết nối liền với quần lót lọt khe.
Cả người cô trắng nõn nổi bật giữa lớp ren đen.
Gương mặt trái xoan thanh tú, cổ trắng dài, xương quai xanh hoàn mỹ, bụng nhỏ phẳng mịn như đã được chạm khắc.
Cô vừa như một thánh nữ, lại vừa như yêu nữ, gợi dục người đối diện phạm phải tội lỗi.
Lương Diễn Chiếu nhìn xong, nói: "Xoay người lại, tự mình nhìn gương đi."
Quý Đình Đình ngoan ngoãn xoay người, ngay lập tức thấy mình phản chiếu trong tấm gương lớn.
Người phụ nữ trong gương hơi ngượng ngùng, không dám nhìn thẳng vào cơ thể đang khoả thân của mình lúc này.
Nhưng phía sau, bác sĩ Lương lại một lần nữa nói: "Hãy nhìn thật nghiêm túc, cảm nhận vẻ đẹp của cơ thể em."
Quý Đình Đình không còn ngại ngùng nữa, bắt đầu nhìn vào gương, đánh giá từ trên xuống dưới.
Đây chính là cô sao?
Quyến rũ thế này, gợi cảm thế này, cô gần như không tin vào mắt mình.
"Đẹp không?" Lương Diễn Chiếu hỏi.
"Ừ, đẹp." Quý Đình Đình chưa kịp xác định anh hỏi về quần áo hay cơ thể cô.
Ánh mắt Lương Diễn Chiếu sáng bừng, nhìn chằm chằm phía sau lưng cô, hận không thể lập tức kéo đứt dây buộc nơ con bướm phía sau lưng, càng hận không thể xuyên qua đôi mông trắng nõn thẳng tới huyệt nhỏ của cô để thỏa mãn dục vọng dương vật đã cương cứng từ lâu của anh.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn kiềm chế.
Anh đi đến phía sau Quý Đình Đình, một tay ôm lấy eo cô, tay kia nắm lấy tay cô, vuốt ve cặp vú dưới lớp áo lót ren đen...
"Cơ thể của em rất tuyệt, đây là món quà Thượng Đế ban cho..." Anh nhìn cô trong gương, ánh mắt lạnh lùng cho đến lúc hai bên đầu vú cô thẹn thùng dựng đứng mới từ từ di chuyển xuống, lướt qua bụng nhỏ, đi vào trong lớp vải mỏng manh của quần lót lọt khe, kéo nhẹ: "Em phải học cách yêu nó, cảm nhận nó, mang đến cho nó sự sung sướng..."
Nói đến đây, tay anh bên trong mảnh vải khẽ động, lắc qua lắc lại, kéo chặt rồi thả ra, lại kéo chặt...
"A ~" Quý Đình Đình không nhịn được khẽ rên.
"Cơ sao vậy?" Lương Diễn Chiếu hôn lên cổ cô, khẽ hỏi.
Trong gương, đôi mắt Quý Đình Đình đã không còn sáng nữa, thay vào đó là lớp hơi nước mờ mịt.
"Bác sĩ Lương, em ngứa..." Quý Đình Đình cắn môi nói.
"Ngứa chỗ nào?"
"Chỗ đó."
"Chỗ đó là chỗ nào? Nói ra!" Lương Diễn Chiếu hướng dẫn từng bước.
Nhưng động tác trên tay anh vẫn không ngừng lại.
Lớp ren anh kéo khiến phía trên liên tục cọ xát vào âm vật của Quý Đình Đình, phía dưới thì kích thích hoa huyệt, phía sau thì siết chặt mông, thậm chí chạm vào cúc huyệt.
"A ~ Huyệt nhỏ của em, huyệt nhỏ của em rất ngứa ~" Quý Đình Đình cuối cùng không giữ được, buột miệng nói.
Lương Diễn Chiếu khẽ cười, mút lên tai cô, giọng khàn khàn: "Đừng sợ, bác sĩ Lương giúp em."
Nói xong, anh buông tay cô ra, những ngón tay mảnh dài, khớp rõ, lặng lẽ đi xuống, nhẹ nhàng thâm nhập vào miệng huyệt của cô.
"Em chảy nhiều nước thật đấy." Anh thì thầm, ngón tay chậm rãi cắm vào.
Khoảng trống được lấp đầy, Quý Đình Đình cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Đang định nói với bác sĩ Lương là đã khá hơn thì anh lại rút ngón tay ra, đưa đến gần môi cô.
"Nếm thử hương vị động tình của em đi." Anh đưa vào gần môi, ý bảo cô mở miệng.
Đôi lông mày Quý Đình Đình nhíu lại: "Bẩn lắm."
"Buổi sáng anh cũng không chê bẩn, sao giờ em lại ghét bỏ?" Lương Diễn Chiếu hỏi.
Ngay lập tức, Quý Đình Đình nhớ đến màn buổi sáng anh hôn huyệt nhỏ cô.
Thôi được, cô cau mày, khẽ mở miệng.
Ngay lập tức, ngón tay Lương Diễn Chiếu đã lọt vào bên trong.
Ngón tay của anh cắt tỉa gọn gàng, không móng tay, không chai, đúng kiểu bàn tay bác sĩ.
Có mùi sát trùng quen thuộc, lại có... hương vị huyệt nhỏ.
Cô không biết phải diễn tả cảm xúc lúc này thế nào, vừa ngọt vừa hơi tanh, thật lạ.
Đột nhiên, cô cảm thấy xấu hổ.
Nhưng ngón tay Lương Diễn Chiếu cực kỳ linh hoạt, khuấy động trong miệng cô một hồi, còn bắt lấy lưỡi cô để nó liếm láp mới rút ra.
"Ăn ngon không?"
"Không ngon."
"A." Anh cười khẽ, hơi thở phả lên cổ Quý Đình Đình, khiến cô cảm thấy ngứa ngáy.
Lương Diễn Chiếu đưa tay ra phía trước, một tay xoa vú, tay kia đẩy vào mật huyệt, nhẹ giọng nói: "Theo anh học cách cảm nhận phản ứng của cơ thể, nhìn động tác và lực đạo, xem cái nào khiến em thoải mái nhất."
Nói xong, anh kéo lớp ren đen sang một bên, lộ toàn bộ cặp vú.
Ngón cái và ngón trỏ nhéo đầu vú cô, lúc mạnh lúc nhẹ kéo.
Một tay ở phía dưới vừa ấn vào âm đế, vừa thọc sâu vào lỗ nhỏ, nhịp nhàng đâm vào rút ra.
Cảnh tượng trước mắt quá đỗi dâm mỹ, Quý Đình Đình nhìn mình trong gương, bị bác sĩ Lương chỉnh tề nhưng dâm loạn trên dưới cơ thể, cả tâm lý lẫn sinh lý đều bị kích thích cực độ.
"A ~ ưm a ~ ha ~" Cô run rẩy trong vòng tay anh.
Khắp người cô đỏ ửng lên, ánh mắt lạnh lùng đặc biệt rõ ham muốn.
Động tác của Lương Diễn Chiếu bắt đầu nhanh hơn, mạnh hơn, ngón tay nhanh chóng chọc đâm hơn chục lần.
Quý Đình Đình không tự chủ được run rẩy, phun ra một dòng ướt đẫm dâng thẳng lên gương.
Cả người cô mất hết sức lực, nếu không dựa vào ngực Lương Diễn Chiếu thì có lẽ đã ngã xuống nền.
Lương Diễn Chiếu ôm cô đến ghế, ngồi xuống, nhìn đũng quần mình ngày càng dựng cao, không nhịn được cười khổ, vội nói với Quý Đình Đình: "Hai bộ còn lại không cần thử, anh ở bên ngoài chờ em." Rồi nhanh chóng mở cửa đi ra ngoài.
-----------