18. Chương 18: Vì sao trốn ta?

Bắc Tuyết Dung Đông - Prove

Chương 18: Vì sao trốn ta?

Bắc Tuyết Dung Đông - Prove thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi còn ở Tây Thùy, Phó Sơ Tuyết hễ có cơ hội là muốn ôm ấp; lúc mới về Diên Bắc, y cũng thường xuyên ghé thăm Đông Xuyên hầu phủ. Thế nhưng, khi thẩm vấn Tiêu Hoành Đạt, y lại chẳng hề xuất hiện.
Sự xa cách có chủ ý này khiến Mộc Xuyên có chút không quen. Cứ như thể hắn đột nhiên đánh mất một chú mèo nhỏ bướng bỉnh vốn luôn quấn quýt bên chân.
Mất một ngày, hắn còn có thể miễn cưỡng chịu đựng; mất hai ngày, hắn bắt đầu nghi ngờ y đã bị kẻ nào bắt đi; đến ngày thứ ba, Mộc Xuyên không thể ngồi yên thêm được nữa.
Ngày hai mươi tám tháng tám, Đông Xuyên hầu đích thân đến thăm Phó phủ.
Vở kịch mang tên "Đông Xuyên hầu và Diên Bắc thế tử yêu hận tình thù" đang nổi tiếng khắp nơi. Phó Tông nghe được lời đồn đại trên phố, ban đầu thì kinh hãi, sau đó tìm Tiêu Bảo để xác nhận, cuối cùng mới đi hỏi rõ nhi tử. Thấy Phó Sơ Tuyết không hề có ý gì khác với đoạn tình cảm đồng giới này, Phó Tông mới thở phào nhẹ nhõm.
Phó Tông hiểu rõ tính tình của nhi tử, hễ thích chú chó nhỏ nào là bám lấy không buông, còn với người không thích thì tuyệt nhiên chẳng nói nửa lời. Việc y luôn quấn lấy Mộc Xuyên chứng tỏ y có thiện cảm với hắn.
Nhi tử mấy năm nay vốn chẳng có bạn bè, khó khăn lắm mới thân thiết được với Mộc Xuyên, chỉ là không rõ tâm tư của vị hầu gia kia thế nào.
"Đông Xuyên hầu, mời ngồi, mời ngồi."
Phó Tông thăm dò: "Lần này tra án, rất cảm ơn có ngài giúp đỡ, bằng không khuyển tử ở Tây Thùy chắc chắn sẽ bị người ta chèn ép."
Mộc Xuyên trầm giọng đáp: "Mạt tướng tra án, Thế tử đã giúp đỡ không ít, nay đặc biệt đến đây để bày tỏ lòng cảm tạ."
Hóa ra là đến để cảm ơn, Mộc Xuyên này quả là lễ độ. Phó Tông cười nói: "Khuyển tử tính tình có chút thất thường, mong ngài đừng chấp nhặt với nó."
Mộc Xuyên lắc đầu: "Thế tử rất tốt."
Tiêu Bảo đứng bên cạnh xen vào: "Chủ tử hiện tại chẳng tốt chút nào, suốt ngày cứ lẩm bẩm 'Vì sao vẫn chưa đến', cũng chẳng biết là nhắc đến ai."
Mộc Xuyên hỏi: "Thế tử giờ đang ở đâu?" Phó Tông lườm Tiêu Bảo một cái rồi ra hiệu, Tiêu Bảo lập tức chạy về phía hậu viện. Phó Tông vuốt râu, cười đầy ẩn ý:
"Kỳ An chắc cũng vừa tỉnh giấc nồng, ngài cứ vào hậu viện tìm nó đi."
Đi qua dãy hành lang chín khúc, chuông đồng treo dưới mái hiên khẽ ngân vang mỗi khi có người bước qua. Phó Sơ Tuyết đang lười biếng nằm trên sập, bỗng nghe thấy tiếng chuông cùng tiếng người gọi ồn ào:
"Chủ tử, Đông Xuyên hầu đến rồi!"
"Ồ."
"Người đang ở sảnh ngoài, chủ tử không định ra gặp sao?"
"Cũng không phải kỳ trân dị bảo, có gì mà phải gặp."
Tiêu Bảo lại giở giọng điệu kịch tính: "Đông Xuyên hầu nói 'Một ngày không gặp như cách ba thu', nỗi nhớ ngài dạt dào như nước sông cuồn cuộn không dứt..."
"Ngươi bớt bịa đặt đi! Mộc Xuyên đâu phải kẻ thuyết thư đầu đường, sao có thể nói ra những lời sến sẩm như thế!"
Tiêu Bảo kêu oan: "Không phải tiểu nhân bịa chuyện, lão hầu gia cũng nghe thấy mà."
"Thảo nào phụ thân ngày hôm trước cứ hỏi ta 'Đông Xuyên hầu thế nào'!"
Phó Sơ Tuyết đá cho cậu ta một cái, "Suốt ngày không lo làm việc chính, chỉ giỏi ba hoa chích chòe, cút ngay!"
Vở kịch về hai người bọn họ bị kẻ thuyết thư thêm thắt đủ điều, quán trà Thiên Kiều lúc nào cũng chật kín người đến nghe. Đám đông liên tục thúc giục ra chương mới, khiến kẻ thuyết thư cứ bám lấy Tiêu Bảo để tìm kiếm tư liệu.
Vở kịch đang dừng ở đoạn "Xe ngựa đại chiến năm ngày năm đêm", đúng lúc gay cấn thì bị ngắt quãng, thật khó mà ăn nói với bà con trong làng.
"Đông Xuyên hầu đã đến tận đây, chủ tử không gặp thì thật không phải phép!"
Tiêu Bảo ôm mông, khổ sở khuyên nhủ: "Hay là chủ tử thấy ngài ấy thẩm án nên đâm ra sợ hãi?"
Mộc Xuyên có lòng căm thù sâu sắc với giặc Oa, cứ hễ chạm đến những gì liên quan là hắn lại trở thành một con người hoàn toàn khác. Một Mộc Xuyên ôn nhu với mái tóc dài xõa dưới nắng mai bên cửa sổ, một Mộc Xuyên nửa đêm ôm lấy y chiều chuộng đủ điều, hay một Mộc Xuyên hung thần ác sát trên công đường, một nhát đao chém đứt xác kẻ tế tự... Phó Sơ Tuyết không phân biệt được đâu mới là con người thật của hắn, quả thật có chút e ngại.
Tiêu Bảo thấy thần sắc y có chút ngẩn ngơ, liền đầy căm phẫn nói: "Giặc Oa đáng chết, kẻ thông đồng với giặc Oa hại dân lại càng đáng chết hơn. Chủ tử cứ coi kẻ gian tế kia là tên Quốc sư chế cổ, coi giặc Oa là lão hoàng đế hạ cổ ngài... Như vậy tâm tình có thoải mái hơn không?"
Đường Mộc Quân bị gian tế hại chết, cả nhà Tiêu Bảo chết dưới tay giặc Oa, Phó Sơ Tuyết bị tiên hoàng hạ cổ... Chỉ khi người trong cuộc mới thấu hiểu nỗi đau này.
Phó Sơ Tuyết vừa thấu hiểu cho Mộc Xuyên, lại vừa thấy mình không còn lý do để sợ hãi, liền thẹn quá hóa giận: "Ta coi cả ngươi và Mộc Xuyên là chó thì tâm tình mới thoải mái được!"
Tiếng chuông đồng lại vang lên, Mộc Xuyên đã bước đến hành lang. Phó Sơ Tuyết ngẩng đầu, hai ánh mắt giao nhau. Tiêu Bảo giấu đi nụ cười đắc ý, lén lút trốn sau núi giả để nghe trộm, chẳng ngờ Phó Tông cũng đã đứng đó từ lúc nào. Đường đường là Diên Bắc hầu mà cũng đi nghe trộm!
Mộc Xuyên lên tiếng: "Mạt tướng đến thăm bệnh."
Phó Sơ Tuyết bị bắt quả tang tại trận, không thèm giả vờ nữa: "Trước đây nói 'Tra đến cùng' là ta, giờ lâm trận lùi bước cũng là ta. Ta vốn thay đổi xoành xoạch, tưởng ngài đã quen rồi chứ."
"Ta cứ ngỡ ngài bị bệnh, không ngờ mắng người vẫn còn khí lực mười phần như vậy, hay là hồi quang phản chiếu?"
"Ta lại cứ ngỡ ngài điếc rồi chứ!"
Phó Tông đứng sau núi giả thở dài, không ngờ hai đứa gặp nhau là cãi vã. Tiêu Bảo dùng khẩu hình trấn an: "Lát nữa là ổn thôi."
Quả nhiên, Mộc Xuyên không cãi lại nữa, hắn nhìn cánh tay y, quan tâm hỏi: "Ngài ổn chứ?" Hành quân chinh chiến lâu năm, Mộc Xuyên luôn có tính kiểm soát cực kỳ cao đối với thuộc hạ, dần dần trở thành sự cố chấp. Hắn muốn báo thù, vì đạt mục đích, dù có thiện cảm với Phó Sơ Tuyết cũng sẽ kéo y vào cuộc. Hắn muốn y thuận theo, nhưng ép buộc chỉ phản tác dụng, phải nói những lời mềm mỏng y mới buông lỏng phòng bị.
Phó Sơ Tuyết khẽ gật đầu. Thấy quan hệ hai người chuyển biến tốt, Phó Tông cũng thở phào.
Lúc này, cổ trùng đang bò dọc cánh tay Phó Sơ Tuyết, hiện lên một đường chỉ đỏ dưới lớp mạch máu xanh. Mộc Xuyên hỏi: "Cánh tay ngài...?" Nỗi đau thấu xương không kém gì lăng trì, nhưng Phó Sơ Tuyết vẫn tỏ ra thản nhiên như không: "Sắp đến kỳ phát độc, cổ trùng hoạt động mạnh hơn, mấy ngày nay quả thật có chút khó chịu."
Nếu thân thể khỏe mạnh, y đã nhảy xuống sập để đón khách, chứ không phải nằm nghiêng sắc mặt tái nhợt như thế này.
Mộc Xuyên thấy mỹ nhân có gương mặt như họa, đôi má ửng hồng vì bệnh, ánh mắt lộ vẻ mệt mỏi, lòng không khỏi dâng lên nỗi xót xa. "Lần phát độc này, đã có cổ trùng bò ra chưa?"
Phó Sơ Tuyết gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta thật lòng coi ngài là đại ca, nhưng... vẫn chưa tới mức có thể cùng ngài nhảy vào nơi dầu sôi lửa bỏng đâu."
Mộc Xuyên tiến lại gần, thân hình cao lớn che khuất ánh nắng. Phó Sơ Tuyết theo bản năng lùi lại.
"Ngài đang sợ."
Phó Sơ Tuyết ngoảnh mặt đi chỗ khác: "Việc ngài muốn tra, có lẽ phức tạp hơn ngài tưởng đấy."
Mộc Xuyên nói thẳng: "Kẻ đứng sau Phi Hồng Thần Lục, ngài đã tra ra từ trước khi thăng đường rồi, đúng không?"
"Không..."
"Vậy tại sao không đến gặp ta?"
"Ta..."
"Vì sao trốn ta?"
Phó Sơ Tuyết bị ép đến đỏ mặt, xù lông lên: "Đừng dùng bộ dạng thẩm vấn phạm nhân đó với ta, ta không có nghĩa vụ giúp ngài tra án!"
Mộc Xuyên cúi người xuống, chống tay bên cạnh y, giam y vào giữa lòng ngực nhưng không hề chạm vào cơ thể: "Không thẩm vấn, cũng không ép ngài tra án, chỉ là hỏi ngài... Vì sao trốn ta?"
Không hề có tiếp xúc da thịt, nhưng áp lực từ hơi thở của hắn khiến Phó Sơ Tuyết rối loạn, y hoảng loạn chớp mắt.
Con mèo hoang đang giương nanh múa vuốt bỗng được vuốt ve, liền thu móng lại, khịt khịt mũi.
"Tháng mười hoàng đế đại hôn, triệu ta về Thượng Kinh."
"Ngài phải đi sao?"
Mộc Xuyên gật đầu, thấy thần sắc y đã chùng xuống, liền cố ý nói: "Ta không định kéo ngài vào chuyện này. Lần này đến, một là thăm bệnh, hai là để từ biệt, ngài đã giúp ta rất nhiều..."
Phó Sơ Tuyết ngắt lời: "Ngài có biết kẻ đứng sau vụ thông đồng với giặc Oa là ai không?"
"Phan Nghi, Ô Bàn."
"Còn có Tào Minh Thành nữa!"
Phó Sơ Tuyết nói, "Diên Bắc không được cấp lương thực là do lão ta gây khó dễ! Hoàng đế sắp cưới con gái của lão, ngài về Kinh thành lúc này chẳng phải là tự chui đầu vào miệng cọp sao?!"
Mộc Xuyên bừng tỉnh: "Hóa ra gian tế nằm ngay trong Nội các."
Phó Sơ Tuyết giật mình: "Ngài... Ngài cố ý mắng ta để dụ ta nói ra đúng không?"
Hai người tựa sát bên sập, vạt áo đan xen, có thể nghe rõ hơi thở của nhau. Phó Tông từ xa thấy hai đứa quấn lấy nhau như bánh quai chèo, sợ nhi tử bị bắt nạt, liền lao ra khỏi núi giả hét lớn: "Hai đứa làm gì thế?!"
Cả hai quay lại, quần áo vẫn chỉnh tề, chẳng hề có chút tiếp xúc quá giới hạn nào. Phó Tông nuốt nước bọt, đổi giọng: "Hai đứa... ăn cơm chưa?"
Thế là, một nhà ba người vui vẻ ăn cơm. Bữa cơm này thịnh soạn hơn hẳn lần trước. Lão phụ thân thầm nghĩ, lời đồn đúng là nói quá, Mộc Xuyên rõ ràng là chính nhân quân tử. Hơn nữa nếu nhi tử thực sự chịu thiệt, chắc chắn đã lật tung nóc nhà lên rồi chứ không im hơi lặng tiếng thế này.
Phó Tông hài lòng gắp cho Mộc Xuyên một miếng sườn: "Khuyển tử thân thể không tốt, sau này mong ngài chiếu cố nhiều hơn." Mộc Xuyên đáp: "Không sao." Phó Tông ra hiệu cho nhi tử kính rượu. Phó Sơ Tuyết vẫn còn ấm ức vì bị lừa lời, chậm chạp bưng chén rượu lên. Mộc Xuyên cùng y chạm chén, uống cạn một hơi. Phó Sơ Tuyết cũng nhấp một ngụm nhỏ.
Phó Tông nói tiếp: "Đông Xuyên hầu sắp đi Thượng Kinh, Kỳ An chắc sẽ buồn chán không có ai trò chuyện, hay là để nó sang phủ ngài ở vài ngày đi."
Phó Sơ Tuyết trợn tròn mắt, không ngờ phụ thân lại đẩy mình đi như thế. Y định từ chối, nhưng trong thâm tâm lại nảy sinh ý nghĩ ngược lại. Cơ thể Mộc Xuyên có sức hút mãnh liệt với y, nhất là khi kỳ phát độc sắp đến...
Mộc Xuyên đến đây vốn là để dụ dỗ y, lời đề nghị của Phó Tông đúng là gãi đúng chỗ ngứa. Nhưng hắn cố kìm nén sự đắc ý, không đáp lời ngay để tránh bị nghi ngờ. Phó Tông thấy hắn im lặng, liền lấy lùi làm tiến: "Nếu ngài thấy phiền thì cứ coi như ta chưa nói." Mộc Xuyên lập tức đáp: "Không phiền."
Thế là hai người đã đạt được thỏa thuận, chỉ còn Phó Sơ Tuyết đứng giữa đầy bối rối, nhìn phụ thân với ánh mắt ai oán. Phó Tông quyết định luôn: "Trời cũng đã tối rồi, Kỳ An ăn xong thì theo Đông Xuyên hầu về phủ luôn đi."