Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Chương 2: Mười vạn trung hồn
Bắc Tuyết Dung Đông - Prove thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Con đường núi dài hẹp, hai bên vách đá sừng sững chọc trời, khiến tầm mắt chỉ còn nhìn thấy một khe hẹp giữa trời.
Tiêu Bảo chịu đựng cái nắng chói chang mà cầm cương phía trước, còn Phó Sơ Tuyết ngồi trong xe ngựa không ngừng phe phẩy quạt xếp. Bả vai rộng của Mộc Xuyên chiếm gần hết chỗ ngồi, nhưng hắn luôn giữ lưng thẳng tắp, chân khẽ co vào như cố ý nhường thêm không gian cho y.
Con người quanh năm suốt tháng chỉ biết đánh trận này, xem ra cũng rất có phép tắc.
Hai người đồng hành suốt một ngày trời, Mộc Xuyên chưa nói quá ba câu. Phó Sơ Tuyết thầm nghĩ nếu mình không tìm chuyện để nói, e rằng cái tiết trời oi bức này sẽ khiến y phát bệnh vì ngột ngạt mất.
Phó Sơ Tuyết bắt chuyện: "Qua ngọn núi này là tới địa giới Tây Thùy."
Mộc Xuyên gật đầu.
Phó Sơ Tuyết nói tiếp: "Nơi đây núi non hiểm trở, đá lởm chởm, vách cao, lại là con đường duy nhất từ Diên Bắc sang Tây Thùy, đúng là một pháo đài quân sự tự nhiên."
Mộc Xuyên lặng lẽ nhìn ra ngoài: "Nơi này... rất giống gò Long Phong."
Đường Mộc Quân năm năm trước đã thảm bại dưới tay giặc Oa tại gò Long Phong, thiệt hại hàng chục vạn binh sĩ. Cha của Mộc Xuyên là Mộc Lâm Uyên cũng đã hy sinh trong trận chiến nghiệt ngã đó.
Thôi rồi. Phó Sơ Tuyết thầm mắng mình, vốn định bàn chuyện binh pháp, ai ngờ lại chạm đúng nỗi đau của hắn. Y khẽ nuốt nước bọt, liếc nhìn thanh đại đao bên cạnh Mộc Xuyên rồi im bặt, không dám hó hé thêm lời nào.
Hôm sau, nắng gắt như muốn thiêu đốt mặt đất. Tiêu Bảo bị phơi đến mức da cánh tay bắt đầu bong tróc.
Bên trong xe ngựa chẳng khác nào một lồng hấp khổng lồ. Phó Sơ Tuyết vén cửa sổ xe lên, một luồng hơi nóng ập thẳng vào mặt. Mồ hôi thấm đẫm lớp áo trong, mỗi khi y đứng dậy là ghế ngồi lại để lại vệt nước rõ rệt.
Đường núi gập ghềnh, xe ngựa chèn qua đá hộc khiến thùng xe xóc nảy không ngừng. Cái mông ướt mồ hôi cứ thế cọ qua cọ lại trên đệm ghế, bao nhiêu phong độ Thế tử đều tan biến sạch sành sanh.
Dưới cái nóng quay cuồng này, mưu kế trong đầu y dường như cũng biến thành hồ dán, chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: "Sao mãi vẫn chưa tới nơi?"
Nếu đem một tên tội đồ ra phơi dưới nắng thế này mười ngày, chắc chắn có bí mật gì hắn cũng sẽ khai ra hết. Vốn tưởng việc đi mượn lương chẳng có gì khó khăn, ai ngờ mới đi nửa đường y đã muốn bỏ cuộc, đúng là trong lòng có chí lớn nhưng thân xác không chịu nổi sức nóng.
Lúc này Phó Sơ Tuyết chẳng còn giữ được vẻ đoan trang, mà Mộc Xuyên cũng không còn căng thẳng như trước, hắn lặng lẽ thu chân lại, nhích ra phía ngoài thêm một chút để y được thoải mái hơn.
Vị Phiêu Kỵ đại tướng quân từng khiến quân giặc nghe danh đã phải khiếp sợ, nay chỉ mặc một bộ thường phục đen đơn giản, thắt đai lưng da, quanh thân tỏa ra khí thế lạnh lùng sắc bén. Rõ ràng là giữa mùa hè nóng bức, nhưng Phó Sơ Tuyết lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Thật là một cách giải nhiệt hữu hiệu.
Khi xe ngựa đi vào vùng núi, một trận mưa phùn lất phất kéo đến. Hít hà hơi ẩm mang theo mùi cỏ xanh, Phó Sơ Tuyết lại mở lời:
"Đông Xuyên Hầu vừa bình định Đông Tang lại bị Hoàng thượng điều đến Diên Bắc, Đường Mộc Quân trong bảy năm qua tổn thất hơn một nửa, thật là..."
Tướng quân xem binh lính như tay chân, mất đi một nửa quân đội, làm sao hắn có thể không đau lòng? Được phong Hầu ở Diên Bắc nhưng binh lính lại không có lương thực, làm sao hắn có thể không sốt ruột?
Phó Sơ Tuyết chưa rõ tâm tư thật sự của Mộc Xuyên nên cố ý dừng lại giữa chừng để thử thái độ của hắn đối với triều đình.
Mộc Xuyên đáp: "Đường Mộc Quân đã bám rễ ở Đông Tang quá lâu, khi hành quân phải dìu già dắt trẻ theo sau, vì vậy chỉ có hai mươi vạn binh lính theo mạt tướng đến Diên Bắc."
Phó Sơ Tuyết truy hỏi: "Đường Mộc Quân đã có quan hệ tốt với Đông Tang, vì sao ngài không được phong Hầu ngay tại đó?"
Lời này rõ ràng ám chỉ: Hoàng đế thưởng phạt không rõ ràng, không phân biệt được trung thần và gian nịnh. Mộc Xuyên im lặng không đáp.
Phó Sơ Tuyết nói thẳng hơn: "Biên cảnh Yến triều rung chuyển, Hoàng đế trước nay coi trọng võ, coi nhẹ văn, tướng quân lại từng cứu mạng Ngài, sao có thể rơi vào cảnh ngộ này?"
Mộc Xuyên quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào y: "Thế tử... vậy mà vẫn còn nhớ?"
Muốn bàn chuyện triều chính với hắn, hắn lại cứ thích chuyển sang chuyện khác, không rõ là hắn thực sự không hiểu hay đang giả vờ.
Phó Sơ Tuyết thấy không gài bẫy được lời nào, liền đổi giọng nịnh nọt: "Mười năm không gặp, không ngờ Đông Xuyên Hầu lại trở nên thần võ đến thế. Lúc mới tới Diên Bắc, tại hạ thực sự không nhận ra."
Ánh mắt Mộc Xuyên khẽ trầm xuống: "Thế tử cũng vậy, vẫn rực rỡ tựa ngọc quý."
Trừ lần đầu gặp ở cửa thành, Mộc Xuyên chưa bao giờ nhìn y trực diện đến thế. Ánh mắt nồng nhiệt ấy khiến Phó Sơ Tuyết nổi cả da gà, không dám nói thêm lời nào.
Đường núi xóc nảy làm sắc mặt Phó Sơ Tuyết trắng bệch, y ôm ngực không ngừng ho khan rũ rượi. Việc kéo Mộc Xuyên về phe mình quan trọng vô cùng, nếu có cách khác, y tuyệt đối sẽ không để bản thân phải chịu khổ thế này.
Nhiều năm không đi xa, y đã quá tự tin vào thể lực của mình. Từ hôm qua đến giờ chẳng ăn được chút cơm nào vào bụng, hoàn toàn dựa vào ý chí để chống đỡ. Còn hẳn một ngày đường nữa, không biết phải xoay sở thế nào.
Y yếu ớt nói: "Đông Xuyên Hầu đã hành quân hàng ngàn dặm đến Diên Bắc, nay lại không nghỉ ngơi mà theo ta đi Tây Thùy. Nếu để ngài bị cảm lạnh, tại hạ thực sự hổ thẹn vô cùng. Vì sức khỏe của ngài, chúng ta nghỉ chân một chút ở phía trước nhé?"
Mộc Xuyên gật đầu: "Được."
Hai người xuống xe nghỉ ngơi dưới gốc liễu ven đường, Tiêu Bảo ngồi một bên ra sức quạt cho chủ tử.
Kho lúa của vùng Tây Thùy nằm ở huyện Thiện. Vùng này non xanh nước biếc, đất đai phì nhiêu, lúa mầm đã mọc cao vút, nhìn qua chẳng có vẻ gì là thiếu lương. Đại Yến có bốn châu, chỉ có Tây Thùy địa thế hiểm trở, dễ thủ khó công nên quanh năm không có chiến sự. Lẽ ra đây phải là nơi giàu có nhất, nhưng thực tế hằng năm bách tính vẫn bỏ xứ mà di cư sang Diên Bắc.
Tất cả là vì thuế nặng.
Dưới cái nắng ban trưa, tiếng ve kêu râm ran. Những lão nông quần áo rách nát, lưng còng rạp xuống, lao động cực nhọc trên cánh đồng, mồ hôi chảy ròng ròng trên làn da đen sạm.
Những người già ở tuổi sáu mươi này nếu được ăn no, chắc chắn sẽ chẳng ai ra đây chịu khổ giữa trưa nắng. Họ chỉ đang cố gắng cầm cự thêm hai tháng để đợi ngày thu hoạch. Nhưng nông dân vất vả cả năm thu được vài thạch thóc, sau khi đóng đủ loại thuế phí và các khoản lễ nghi, số tiền còn lại chẳng đáng bao nhiêu.
Số tiền lẻ đó có khi chỉ đủ mua một gốc cây trong phủ Đông Xuyên Hầu.
Phó Sơ Tuyết biết rõ nỗi khổ của họ, nhưng nếu không có lương, Phó gia sẽ mất tước vị, trở thành miếng thịt cho kẻ khác xâu xé. Sống trong cảnh cẩm y ngọc thực đã quen, nếu phải đi ăn xin như con cháu phế Thái tử, y thà chết còn hơn.
Y bắt đầu dọn đường cho việc cướp lương: "Sắp tới huyện Thiện rồi, Đường Mộc Quân chiến công hiển hách, Đông Xuyên Hầu cũng nên vì binh lính mà tìm lấy miếng ăn."
Mộc Xuyên nghe ra hàm ý của y, lạnh lùng đáp: "Thuế ở Tây Thùy đã quá cao, không thể tranh giành lương thực với dân chúng."
Phó Sơ Tuyết bắt đầu bực bội, giọng gắt gỏng lên: "Sắc Lặc Vương đã nói rõ là không có lương, nếu ngài không dùng biện pháp mạnh, thì định mượn bằng cách nào?"
Y nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, cố đọc ra một chút cảm xúc nhưng trong đó chỉ thấy hình bóng phản chiếu của chính y.
Mộc Xuyên cũng nâng giọng: "Mặt trời trên đỉnh đầu, lão hán cày ruộng không nghỉ một khắc, vậy mà Thế tử lại liên tiếp đòi dừng xe nghỉ ngơi..."
Tiêu Bảo định xen vào: "Chủ tử là vì thân thể..."
Phó Sơ Tuyết ngắt lời, bắt đầu ngụy biện: "Nếu bách tính không còn cơm ăn, chính quyền địa phương liền sẽ giảm thuế cho vùng này, đó là việc vẹn cả đôi đường."
Mộc Xuyên nhướn mày: "Đều là con dân Đại Yến, không có đạo lý nào lại hy sinh người này để cứu người kia."
Tiết trời nóng bức khiến Phó Sơ Tuyết phát hỏa, y tức giận quát: "Nói phụ thân ta phát cháo là đại nghĩa, còn ngài đối xử bất công với chính binh sĩ của mình mới là đại nghĩa thực sự sao?"
Xe ngựa đi tiếp nửa ngày, có lẽ sợ Phó Sơ Tuyết sinh lòng oán hận, Mộc Xuyên hiếm khi chủ động mở lời: "Năm năm trước, phụ thân ta muốn tiêu diệt giặc Oa, dọc theo biên cảnh Đông Tang truy đuổi, không ngờ lộ tuyến hành quân bị tiết lộ. Quân ta bị phục kích tại gò Long Phong, mười vạn Đường Mộc Quân đã phải bỏ mạng oan uổng."
"Đường Mộc Quân binh bại là do có gian tế?!" Phó Sơ Tuyết kinh ngạc trừng lớn mắt.
"Ta từng yết kiến Tiên hoàng, mong muốn tra rõ chuyện này, nhưng lần nào Ngài cũng lấy cớ tế trời để trì hoãn."
Thấy Mộc Xuyên có vẻ chán nản với triều đình, Phó Sơ Tuyết liền bồi thêm: "Mười vạn trung hồn bị gian nịnh hãm hại, tội thông địch phản quốc này đáng bị tru di! Nếu ta là gián quan, dù đao có kề cổ cũng phải liều chết can gián!"
Mộc Xuyên nhìn y, ánh mắt vô cùng phức tạp: "Năm đó, lão Hầu gia đã cùng nhiều đại thần trong Nội các liên danh dâng sớ đòi minh oan cho Đường Mộc Quân. Tiên hoàng nghe lời gièm pha, cho rằng họ đang kết bè kết phái. Chuyện năm xưa... là Đường Mộc Quân đã liên lụy đến Phó gia."
Phó Sơ Tuyết không ngờ tổ phụ mình phải rời kinh đô đến Diên Bắc là vì chuyện này. Y tức giận đến mức quên luôn cả kính ngữ: "Cho nên ngài đồng ý đi mượn lương với ta, là để trả nợ ân tình cho tổ phụ?"
"Phải."
Cố nén cơn đau để đi mượn lương, giờ lại bị Mộc Xuyên nhìn thấu tâm tư và nói những lời nặng nề, sự khó chịu trong lòng Phó Sơ Tuyết đã lên đến đỉnh điểm. Y gào lên: "Ta cứ tưởng ngài không hiểu chuyện triều chính, hóa ra ngài diễn kịch cả buổi là để chờ lúc này!"
Y vừa nói "liều chết can gián" xong đã lật mặt nhanh hơn lật sách, giương nanh múa vuốt mà quát: "Bảo sao lại chịu đi cùng ta, hóa ra là vì nợ Phó gia! Ngài hại Phó gia một lần chưa đủ, giờ còn dắt theo hai mươi vạn cái miệng ăn đến làm phiền Diên Bắc!"
Xe ngựa xóc mạnh do chèn qua đá, Phó Sơ Tuyết bị hất văng về phía trước, bất ngờ được một đôi bàn tay to lớn vững vàng đỡ lấy.
"Cẩn thận!"
Hơi thở nóng rực phả lên đỉnh đầu y. Phó Sơ Tuyết ngước lên, va phải ánh mắt sâu thẳm của hắn. Bàn tay siết lấy vòng eo thanh mảnh, lực đạo vững vàng ấn y ngồi lại chỗ cũ.
Gương mặt tái nhợt của y thoáng hiện vẻ hồng nhuận vì kinh ngạc xen lẫn ngượng ngùng. Bàn tay Mộc Xuyên đặt bên hông y rất lâu sau mới rút về.
Tiêu Bảo kéo cửa xe thấy cảnh tượng này liền tinh ý đóng sầm cửa lại. Hai người ngượng ngùng trở về vị trí cũ.
Phó Sơ Tuyết lấy lại lý trí, thầm nghĩ dù hắn có thâm sâu nhưng cũng là người biết ơn, không nên mãi bám víu vào chuyện xưa. Y quay sang mắng Tiêu Bảo để trút giận:
"Phó phủ có ơn với ngươi, vậy mà ngươi dám lấy oán báo ơn? Lúc đãi tiệc thì không biết rót rượu, giờ lại đẩy chủ tử vào tình thế này. Ngày nào cũng giả ngu giả ngơ, chỉ giỏi nhìn chằm chằm vào ta, trong bụng chứa tám trăm cái ý đồ xấu mà không nói nửa lời, đúng là đồ hỗn chướng!"