Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Chương 3: Một cái liếc mắt, lầm lỡ cả đời
Bắc Tuyết Dung Đông - Prove thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xe ngựa lại bắt đầu rung lắc dữ dội, Phó Sơ Tuyết siết chặt tay vịn, đẩy cửa sổ xe ra, vươn cổ hét lớn:
“Mười năm trước khăng khăng đòi ta mua ngươi, còn nói cái gì mà ‘sống là người của ta, chết là chó của ta’, giờ bị mắng vài câu đã không vui rồi sao?”
Tiêu Bảo ở phía trước cũng lớn tiếng đáp lời: “Gió lớn quá, chủ tử nói gì tiểu nhân nghe không rõ ạ!”
Phó Sơ Tuyết cố tình châm chọc người đang ngồi trong xe: “Có những kẻ, ngoài mặt thì giả bộ trung quân ái quốc, thực chất lại chuyên làm chuyện ăn cây táo rào cây súng.”
Tiêu Bảo phối hợp ăn ý: “Phải đó, lại còn có những kẻ trông diện mạo thì khí chất chính trực lẫm liệt, kỳ thực là tri nhân tri diện bất tri tâm.”
“Giặc Oa gây họa ở Đông Tang, Đường Mộc Quân liền đi Đông Tang ra trận; phương nam dậy sóng, Đường Mộc Quân lại đi dẹp yên loạn lạc... Hoàng đế sai Đông Xuyên Hầu đi đâu, ngài liền đến đó. Trên phố đồn rằng Đông Xuyên Hầu chính là...” Phó Sơ Tuyết nói đến đây thì dừng lại.
Tiêu Bảo hỏi gấp: “Đồn là gì ạ?”
“Đồn rằng Đông Xuyên Hầu là ‘chó’ của Hoàng đế, sai gì làm nấy.”
Có Tiêu Bảo châm dầu vào lửa, Phó Sơ Tuyết càng mắng càng hăng, chủ tớ hai người kẻ xướng người họa. Có lẽ vì tự thấy mình đuối lý chuyện năm xưa, Mộc Xuyên lại lần nữa biến thành một “khối đá” im lìm, không hé răng nửa lời.
“Khối đá” này không đồng ý đoạt lương, lẽ ra Phó Sơ Tuyết nên quay về phủ, nhưng nơi này chỉ cách huyện Thiện nửa ngày đường, đã đến đây rồi thì cũng nên vào xem thử.
Nhỡ đâu Tri huyện là kẻ dễ nói chuyện, đồng ý cho mượn lương thì sao? Hơn nữa, thân thể y đang mang cổ độc, hành trình đi về liên tục thực sự quá sức chịu đựng, thà vào huyện Thiện nghỉ ngơi rồi tính sau.
Khi xe ngựa vào đến huyện Thiện, Tiêu Bảo xuất trình công văn thông hành có ấn tín của Đông Xuyên Hầu. Lính gác cung kính nói: “Đông Xuyên Hầu đường xa mệt nhọc, mời Ngài đến dịch quán nghỉ ngơi, tại hạ sẽ lập tức bẩm báo Tri huyện.”
Từ cửa thành đến dịch quán, Phó Sơ Tuyết từ đầu đến cuối không lộ mặt, khiến lính gác nhầm tưởng y chỉ là một gã tùy tùng, nên chỉ sắp xếp cho hai gian phòng.
Tiêu Bảo vừa xuống xe đã lập tức chạy xuống nhà dưới, Mộc Xuyên vẻ mặt hờ hững, còn Phó Sơ Tuyết thì tức đến mức muốn chửi rủa.
Năm Phó Sơ Tuyết mười tuổi, bộ tộc Bạt ở Diên Bắc xâm phạm, phụ mẫu và muội muội của Tiêu Bảo đều bị sát hại.
Cậu ta vì muốn sống sót nên tự nguyện bán thân vào Phó phủ làm nô bộc. Phó Sơ Tuyết ngày thường ít khi ra khỏi cửa, Tiêu Bảo thường ra ngoài nghe ngóng chuyện rồi về kể lại cho y.
Yến triều vốn không thịnh hành nam phong, nhưng một vài quan lại vẫn nuôi “nam sủng” để mua vui, những người kể chuyện lại rất thích thêu dệt những chuyện trăng hoa mờ ám này, Tiêu Bảo chắc chắn đã nghe phải chuyện gì đó kỳ quái rồi.
Cũng may Mộc Xuyên là người chất phác, chắc là không hiểu những chuyện đó.
Khi chưởng quầy đưa cơm tới, Phó Sơ Tuyết lại bắt đầu bới móc: “Hai người mà sáu món ăn, dịch quán này lại còn ăn ngon hơn cả Phó phủ.”
“Một gia đình năm miệng ăn, ba lao động chính, một năm trừ thuế phí chỉ kiếm được khoảng ba mươi lượng bạc, vậy mà dịch quán này dám thu một lượng mỗi ngày. Lư Tự Minh không lo việc chính sự, chỉ giỏi làm những thứ bề ngoài vô bổ.”
“Đông Xuyên Hầu luôn lo lắng cho dân sinh, nhưng quan viên địa phương tiêu xài lãng phí như thế này mới thực sự là tổn hại đến dân sinh.”
Trước đó Mộc Xuyên nói y không biết lao động vất vả, giờ y phải nhân lúc hắn đuối lý mà lý luận cho ra lẽ. Không ngờ Mộc Xuyên cứ lẳng lặng ăn cơm, coi như không nghe thấy lời nào.
Phó Sơ Tuyết chuyển chủ đề: “Lư Tự Minh lấy cớ ‘trời đã tối’ để từ chối gặp mặt, tướng quân thấy thế nào?”
Phó Sơ Tuyết gọi hắn là “tướng quân” thay vì tước hiệu của hắn, rõ ràng là muốn dùng địa vị Thế tử để lấn át hắn.
Mộc Xuyên không bận tâm đến cách xưng hô, buông đũa, đáp: “Lư Tự Minh chắc hẳn đang ‘ám độ trần thương’. Đợi đến ngày mai khi gặp mặt, kho lương chắc chắn sẽ trống không.”
Phó Sơ Tuyết thấy mưu kế của mình có vẻ hiệu quả, đắc ý gắp một miếng sụn, nhai rôm rốp. Đột nhiên cảm nhận được một cái nhìn quen thuộc, y ngước mắt lên thì bắt gặp ánh mắt của Mộc Xuyên chưa kịp thu về.
“Ngài nhìn ta làm gì?”
Mộc Xuyên im lặng. Đồng hành mấy ngày, Phó Sơ Tuyết đã quá hiểu tính cách người này: hễ đụng đến nguyên tắc là từ chối, không đồng ý thì im lặng, không biết cách trò chuyện bình thường, chỉ biết dùng sự lạnh lùng để ứng phó.
Y thầm mắng hắn trong bụng, lúc gắp thức ăn vô tình chạm phải tay hắn, đối phương lập tức rụt tay lại như chạm phải lửa. Trước đây ở Phó phủ hay trên xe ngựa cũng vậy, chỉ cần có chút tiếp xúc cơ thể, Mộc Xuyên sẽ lập tức né tránh như tránh tà.
Gương mặt ngọc của Phó Sơ Tuyết phủ một lớp sương lạnh, khi giận dữ đôi mắt phượng khẽ hếch lên, đuôi mắt ửng đỏ: “Diên Bắc đại hạn hán, ta có kế để lấy lương, nhưng ngài không có kế sách gì lại còn không cho ta cướp!”
Mộc Xuyên vẫn không lên tiếng, nhưng sắc mặt lại càng trầm xuống. Không thể giao tiếp với “khối đá” này được, y đành phải tìm cách từ phía Lư Tự Minh.
Nước quá trong ắt không có cá, Lư Tự Minh làm quan bao năm không thể nào giữ được sự liêm khiết mãi, nếu tìm được điểm yếu của gã, buộc gã phải mở kho phát lương...
Đôi mắt Phó Sơ Tuyết đảo nhẹ, đầu ngón tay vê vê, “tạch” một tiếng, y xòe chiếc quạt xếp ra: “Sau bữa cơm cần tiêu cơm, tướng quân đi dạo đêm cùng ta một lát chứ?”
***
Bóng đêm như mực, phố chính của huyện Thiện đèn đuốc sáng trưng nhưng người qua lại thưa thớt, hàng quán đóng cửa im ắng.
Phó Sơ Tuyết hừ lạnh: “Lư Tự Minh đang diễn trò cho ngài xem đấy. Phố chính không có gì đâu, hay là ta đi vào hẻm tối xem sao?”
“Được.”
Đường trong huyện Thiện gồ ghề, hẻm tối lại càng quanh co hơn. Ống tay áo của Phó Sơ Tuyết lướt qua vách đá rêu phong, mang theo một mùi hương thuốc thoang thoảng. Mộc Xuyên đi sau y nửa bước, hít hà mùi hương vương vấn trong không khí, ánh mắt vô thức rơi vào vòng eo thon gọn ẩn hiện sau vạt áo của y.
Đi đến một nơi hẻo lánh, cửa ngách của một biệt viện bỗng nhiên mở ra, một phụ nhân bị hai bà ma ma thô bạo quẳng ra ngoài.
“Phu nhân khai ân!” Phụ nhân tóc tai bù xù, cố gắng bò về phía cổng viện.
“Mang theo con nha đầu câm của ngươi cút cho khuất mắt!” Một giọng nữ uy nghiêm truyền ra từ trong viện, lạnh lẽo hơn cả gió lạnh ban đêm.
“Tiện thiếp mười ba tuổi đã theo lão gia, mười năm qua không có công lao cũng có khổ lao, dù có đuổi cũng phải để lão gia định đoạt chứ...”
“Rầm!” Cánh cửa đóng sập lại.
Phó Sơ Tuyết nhìn thấy chiếc vòng ngọc lục bảo quý giá trên cổ tay người nọ, thầm nghĩ tiểu thiếp của nhà quyền quý chắc hẳn biết chút bí mật nào đó.
Y phe phẩy quạt bước tới: “Người đàn bà cay nghiệt và bọn nô tài gây chuyện, phu nhân đừng nên chấp nhặt với chúng.”
Tiểu thiếp thấy có người nói đỡ, liền khóc lóc kể lể rằng ả và Điền Kiến Nghĩa là thanh mai trúc mã, nhưng kẻ phụ bạc kia vì tiền tài mà cưới muội muội của Tri huyện.
Theo manh mối này, có thể tìm ra mối giao dịch mờ ám giữa Điền Kiến Nghĩa và Lư Tự Minh. Phó Sơ Tuyết định khuyên nhủ vài câu, lại thấy Mộc Xuyên cứ nhìn chằm chằm vào đứa bé câm đi cùng người phụ nữ kia.
Y đề nghị đưa họ về dịch quán nghỉ ngơi. Đêm đã khuya, lại ở chung một gian phòng nên Phó Sơ Tuyết quyết định ngày mai mới hỏi chuyện kỹ càng hơn.
Dưới ánh nến chập chờn, bóng dáng cao lớn của Mộc Xuyên in lên tường. Phó Sơ Tuyết nằm dài trên giường, nhìn vào cái bóng cao lớn kia. Áo ngoài của hắn trượt khỏi vai, để lộ cơ ngực săn chắc, Phó Sơ Tuyết vô thức nuốt nước bọt, liếc nhìn thêm chút nữa.
Làn da ngăm đen dưới ánh nến toát lên vẻ nam tính cường tráng, những đường cơ bắp rắn chắc được tôi luyện qua khói lửa chiến trường khiến y không khỏi ngẩn người. Đúng lúc đó, Mộc Xuyên xoay người lại.
Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau. Mộc Xuyên thấy y nhìn chằm chằm vào cổ áo hắn, liền kéo áo trong che kín lại. Phó Sơ Tuyết cảm thấy trong lòng như bị ai đó cù, ngứa ngáy khó chịu.
Đều là nam nhân, nhìn một chút thì mất mát gì đâu chứ? Y hừ lạnh một tiếng rồi quay đi.
Đêm dài đằng đẵng, Phó Sơ Tuyết bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ: Mộc Xuyên quân công hiển hách, dung mạo cũng không tệ, sao đến tuổi này vẫn chưa yên bề gia thất? Hay là vì sát khí trên người quá nặng nề nên không ai dám gả? Đúng là khối đá, ai mà sống nổi với hắn cơ chứ.
Y nảy ra ý định trêu chọc: “Tướng quân cứ nhìn tiểu cô nương câm mãi, chẳng lẽ đã động lòng với người ta rồi sao?”
“Không phải.”
“Vậy là động lòng với vị tiểu thiếp kia?”
Giọng nói trầm thấp của Mộc Xuyên vang lên: “Ta không để ý đến nữ nhân đã có chồng, cũng không có ý đồ với thiếu nữ chưa đến tuổi cập kê.”
Phó Sơ Tuyết cười xòa: “Ta nói đùa thôi, ngài đừng để tâm.”
“Chuyện tình cảm không thể đem ra làm trò đùa.”
Phó Sơ Tuyết trở mình, bực bội nói: “Dẫu nói hôn sự là do lời cha mẹ, lời mai mối, nhưng trên đời vẫn có thứ gọi là nhất kiến chung tình mà.”
“Nhất kiến chung tình thì đã sao?”
Thấy hắn quá nghiêm túc, Phó Sơ Tuyết cũng nổi tính ngang bướng, y cầm quạt đi tới:
“Tại hạ chỉ thích kẻ có dung mạo đẹp, cần gì biết có thể ở bên nhau lâu dài hay không, đêm xuân ngắn ngủi, hưởng lạc được lúc nào hay lúc đó.”
Y vừa nói vừa lắc quạt, bình thường mặt tranh sơn thủy luôn hướng ra ngoài, nhưng đêm nay vì tức giận nên y lại cầm quạt ngược. Mặt sau không phải tranh vẽ, mà là tám chữ to:
“Xuân đậu tô dung, mỉm cười thổi đèn” (Xuân hồng mặt ngọc, mỉm cười tắt đèn).
Thấy ánh mắt kỳ lạ của Mộc Xuyên, Phó Sơ Tuyết nhìn lại mặt quạt, vẻ kiêu ngạo của vị Thế tử Diên Bắc lập tức bay biến, y xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
Mộc Xuyên chậm rãi thốt ra một câu đầy châm biếm: “Thế tử thật... phong nhã.”
Phó Sơ Tuyết tức tối quát: “Thực sắc tính dã, ta không tìm người đẹp, chẳng lẽ lại đi tìm một khối đá như ngài sao?”
Mộc Xuyên hạ thấp giọng: “Nếu chỉ nhìn mặt mà nảy sinh tình cảm, thì có khác gì loài cầm thú?”
Phó Sơ Tuyết biết mình bướng bỉnh, nhưng y mang cổ độc trong người, sống chẳng được bao lâu, sao không thể sống tùy ý một chút?
Y lớn tiếng: “Tại hạ bệnh tật ốm yếu, sống nay chết mai, tâm nguyện lớn nhất trước khi chết là tìm được một người xinh đẹp để xuân phong nhất độ một lần, có gì sai?”
Mộc Xuyên nhìn y, trong mắt hiện lên vài phần khinh thường. Phó Sơ Tuyết không hề né tránh, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm kia. Căn phòng chìm vào im lặng.
Hồi lâu sau, Mộc Xuyên mới nói một đoạn dài nhất từ trước đến nay, giống như đang tự nói với chính mình:
“Phụ thân ta cứu mẫu thân bị giặc Oa dí đao, mẫu thân đối với người nhất kiến chung tình, theo người ra trận.
Phụ thân muốn quét sạch giặc Oa rồi mới bàn chuyện hôn sự, không ngờ mẫu thân phải đợi ròng rã mười năm.
Tiểu thiếp kia nói Điền Kiến Nghĩa là kẻ phụ bạc, nhưng theo ta thấy, phụ thân ta và hắn cũng chẳng khác gì nhau. Mẫu thân sinh ta bị khó sinh, cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn mà vẫn không có danh phận.”
“Nếu sớm biết một cái liếc mắt sẽ gây nên lầm lỡ cả đời, mẫu thân nhất định sẽ không bắt đầu với phụ thân.”
***
Ám độ Trần Thương (暗度陈仓):
Nằm trong kế sách “Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương”. Nghĩa là giả vờ phô trương thanh thế ở một lối này (sửa đường sạn đạo) để đánh lạc hướng đối phương, nhưng thực chất lại bí mật hành động theo một lối khác (đi vòng qua vùng Trần Thương). Trong truyện, cụm từ này chỉ những mưu đồ ngầm, nghi binh đánh lạc hướng quân địch hoặc đối phương.