Chương 11

Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thiệu Nguyên cảm thấy cơ thể nóng như thiêu đốt, tay chân mềm nhũn, cơ bắp cũng vô cùng đau nhức. Cậu muốn vén chăn lên để mát mẻ hơn một chút, nhưng lại bị ai đó ngăn lại.
Có giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: “Không được, anh đang phát sốt.” Cậu dường như đã nghe thấy giọng nói này ở đâu đó rồi.
Thiệu Nguyên khó nhọc mở mắt, hiện ra trước mắt là một bóng người mờ ảo. Cậu chớp chớp mắt mấy cái, cố gắng nhìn kỹ hơn để tầm nhìn rõ ràng hơn, cuối cùng cậu đã thấy người thanh niên đứng cạnh cửa sổ.
Cậu ta tóc đen, đeo một cặp kính gọng tối màu, khuôn mặt điềm tĩnh, trong tay đang cầm một chiếc nhiệt kế thủy ngân. Cậu ta nói: “Suýt chút nữa là viêm phổi rồi, còn sức lực không?”
Thiệu Nguyên nghe thấy cậu ta hỏi thăm, mất mấy giây mới định thần lại. Cậu khẽ gật đầu, muốn mở miệng nói chuyện, nhưng cổ họng lại đau đến mức không thốt nên lời, chẳng thể phát ra âm thanh nào.
“Anh không cần nói chuyện cũng được, viêm amidan,” Nghiêm Nhạc lắc chiếc nhiệt kế thủy ngân, rồi cất vào hộp. “Tình trạng hơi nghiêm trọng, cổ họng anh đã bị mưng mủ. Nếu Cố Cẩn về muộn thêm vài ngày, có lẽ anh đã mất giọng luôn rồi.” Cậu ta lạnh lùng đứng bên mép giường, nhìn xuống người bệnh nhân suýt chút nữa đã sốt đến viêm phổi. “Em cứ nghĩ những sai lầm vặt vãnh như thế này chỉ có trẻ con mới mắc phải, ai ngờ người lớn cũng vậy.”
Thiệu Nguyên theo bản năng rụt người vào chăn thêm một chút, thấy Nghiêm Nhạc lúc này có vẻ hơi đáng sợ.
Nghiêm Nhạc đẩy cửa đi ra ngoài, lên tiếng gọi: “Anh ấy tỉnh rồi.”
Ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập. Nghiêm Nhạc ở ngoài cửa dặn dò nhanh những điều cần chú ý khi dưỡng bệnh và liều lượng thuốc, sau đó Thiệu Nguyên nghe tiếng cửa mở rồi đóng lại, có lẽ Nghiêm Nhạc đã rời đi.
Trong phòng chìm vào tĩnh lặng một lát. Khi cửa phòng ngủ lại mở ra, Thiệu Nguyên nhìn thấy Cố Cẩn bưng một cái khay bước vào.
Thiệu Nguyên lại rụt người vào trong chăn, chỉ hé mắt nhìn.
Cố Cẩn đặt khay lên tủ đầu giường, cúi người đánh giá vẻ mặt hơi chột dạ của Thiệu Nguyên, không nhịn được mỉm cười. Hắn kéo nhẹ chăn ra, vuốt ve cổ Thiệu Nguyên mấy cái, giống như một chú mèo con chui vào ổ chăn cố ý dụi dụi làm nũng với người.
“Người anh vẫn nóng quá.” Cố Cẩn nói, chỉ cần hơi lại gần Thiệu Nguyên là có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra xung quanh. “Ăn một chút gì đi, sao anh không ăn uống điều độ vậy?”
Cố Cẩn đỡ Thiệu Nguyên ngồi dậy khỏi chăn, khoác thêm áo cho cậu, sau đó chỉnh nhiệt độ điều hòa, bật máy tạo độ ẩm, đưa bát cháo từ khay cho Thiệu Nguyên, hỏi: “Muốn em đút cho anh không?”
“Không cần.” Thiệu Nguyên ngồi dậy, cảm thấy hơi ngượng, tự sờ sờ cổ. Mấy sợi tóc mái của Cố Cẩn lướt qua cổ khiến cậu thấy nhột nhạt. Cậu muốn nói thêm vài câu nữa, nhưng cổ họng thật sự quá đau, âm thanh phát ra vừa khô khốc vừa nghèn nghẹn.
Sau khi uống xong cháo, Cố Cẩn thu dọn bát đũa, lại bưng đến một cốc nước ấm và thuốc kháng sinh. Thiệu Nguyên đọc kỹ hướng dẫn liều lượng rồi uống thuốc, cuối cùng mới muộn màng nhìn lên chiếc đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường —— Từ lúc cậu dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ đã hai ngày trôi qua, giờ đang là giữa trưa ngày thứ ba.
Cậu đã ngủ lâu như thế.
“Nói chính xác là hôn mê lâu như thế.” Cố Cẩn sờ lên gương mặt nóng bừng của Thiệu Nguyên, cẩn thận đắp chăn lại cho cậu. “Hai ngày trước anh vẫn luôn ở bệnh viện, đêm qua mới được quay về nhà.” Hắn đứng dậy định mang cốc nước vào bếp, nhưng bị Thiệu Nguyên túm chặt góc áo.
Cố Cẩn chiều ý cậu, ngồi xuống, cởi chiếc áo len dệt kim ra, rồi chui vào ổ chăn, nằm bên cạnh Thiệu Nguyên, ôm lấy eo cậu. Một bàn tay đặt trên lưng Thiệu Nguyên, lòng bàn tay cảm nhận được nhịp đập mạch máu phập phồng đều đặn theo từng nhịp thở, cơn sốt cao cũng khiến làn da cậu nóng bỏng.
“Anh nóng quá.” Cố Cẩn nói như thế.
Thiệu Nguyên chui vào lồng ngực Cố Cẩn dụi dụi, như chú mèo con cố hết sức muốn dán sát vào người, tay chân quấn quýt lấy đối phương.
“Lần này em đi công tác xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không chỉ mất liên lạc mà điện thoại di động cũng bị rơi vỡ hỏng luôn. Nhưng cũng may em vẫn cố gắng giữ được sim điện thoại, nếu không lại phải mất công đi đăng ký sim mới rồi.” Cố Cẩn vuốt ve sau lưng Thiệu Nguyên để trấn an, như vuốt lông một chú mèo cưng đang lo lắng. “Khó khăn lắm mới tìm được điện thoại dự phòng, thế mà gọi cho anh rất nhiều cuộc nhưng anh không bắt máy, nên em mới kéo Nghiêm Nhạc cùng đến nhà.”
“Anh sốt gần bốn mươi độ, khi đưa anh đến bệnh viện, bác sĩ nói suýt chút nữa là anh bị viêm phổi.”
“Cho dù em đi công tác ở bên ngoài, anh cũng phải tự chăm sóc bản thân cho tốt chứ —— Em đã hỏi qua giáo viên của anh rồi, anh thời gian này hút rất nhiều thuốc đúng không?”
Thiệu Nguyên rầu rĩ không nói gì, úp mặt vào lồng ngực Cố Cẩn, dụi dụi như muốn trốn tránh, giống như một chú mèo con khi bị đưa đi tiêm vắc-xin, luống cuống nhét đầu vào ngực chủ nhân, nghĩ rằng làm vậy là có thể thoát khỏi mũi tiêm này.
Cố Cẩn cười một tiếng: “Hút thuốc không tốt cho sức khỏe, anh nên hút vừa phải thôi.” Sau đó hắn đổi sang chuyện khác: “Em đã nhìn thấy bức tranh của anh.”
Thiệu Nguyên cuối cùng ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt ửng hồng, lẳng lặng nhìn Cố Cẩn.
“Ở trong mắt anh, em tốt đẹp đến vậy, em rất vui.” Cố Cẩn hôn lên sườn cổ nóng hầm hập của Thiệu Nguyên, cảm nhận được mạch máu dưới làn da đập đều đều. “Cho nên phải nhanh khỏe lại nhé, em rất nhớ anh đó.”
***
Bởi vì xin nghỉ liên tiếp mấy ngày, Thiệu Nguyên nghiêm túc tính toán. Cậu cảm thấy nếu mình lại tiếp tục không lên lớp thì điểm chuyên cần sẽ không đạt. Thế là sau khi hết sốt, cậu quyết định đi học. Lúc ra cửa còn bị Cố Cẩn kéo lại, bắt mặc thật kín, đeo thêm khăn quàng cổ và khẩu trang.
“Nếu không thoải mái thì đi về sớm nhé anh.” Cố Cẩn lần này cũng đã xin nghỉ quá lâu rồi, hắn cần phải nói chuyện với ông chủ quán bar, có lẽ sau này sẽ giảm bớt thời gian làm thêm ở quán bar, chuyển sang một công việc làm thêm khác.
Thiệu Nguyên gật đầu. Tuy rằng đã hạ sốt, nhưng giọng nói của cậu vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Khi Nghiêm Nhạc đến nhà tái khám, cậu ta với vẻ mặt lạnh lùng nói với cậu rằng cổ họng cậu vẫn đang nhiễm trùng, có điều chỗ mưng mủ đã lành lại, không cần lo lắng về việc sau này sẽ bị mất giọng. Tuy nhiên trước khi hoàn toàn khỏi viêm họng, cậu vẫn nên hạn chế nói chuyện, uống nhiều nước ấm, ăn đồ thanh đạm. Thời điểm nghỉ hè cậu đã biết đến tính cách điềm tĩnh chu đáo của Nghiêm Nhạc, bây giờ còn được chứng kiến vẻ kỳ quái của cậu ta khi làm bác sĩ.
Cậu bước vào phòng học khi tiếng chuông réo rắt vang lên, tìm một chỗ trống ngồi xuống. Những học sinh khác thấy Thiệu Nguyên nghỉ học mấy ngày liên tiếp hôm nay lại lên lớp, cũng chẳng hề kinh ngạc, vì họ biết cậu thường xuyên như vậy, chẳng qua lần này nghỉ lâu hơn một chút.
Thiệu Nguyên vẫn còn hơi đau đầu, choáng váng, trong trạng thái mơ mơ màng màng hoàn thành buổi học hôm nay. Cậu vừa điểm danh xong, định ôm sách ra ngoài, không hề chú ý đến mọi người xung quanh đang dần dừng mọi hoạt động và im lặng một cách bất thường. Cậu nghe thấy có người kêu tên của mình, ngẩng đầu lên, hóa ra là Cố Cẩn mặc chiếc áo khoác màu nâu đang đi về phía cậu. Thiệu Nguyên ngơ ngác nhìn Cố Cẩn, hỏi: “Sao em lại…?”
“Em tới đón anh.” Cố Cẩn đỡ lấy chồng sách trên tay Thiệu Nguyên và chiếc ba lô sau lưng cậu, sắp xếp lại sách vở một chút rồi bỏ tất cả vào trong ba lô. “Về nhà thôi.” Hắn mỉm cười dịu dàng với Thiệu Nguyên, kéo tay Thiệu Nguyên, cùng chuẩn bị về nhà.
Thiệu Nguyên vẫn chưa hiểu chuyện gì, cậu cảm thấy đôi mắt lại hơi hoa đi, đầu đau dữ dội. Có thể là do cậu vẫn chưa hoàn toàn khỏi ốm, cũng có thể là do tác dụng phụ của thuốc. Cậu nhìn thấy An Phi Vũ đang đứng trước mặt Cố Cẩn. Xung quanh là những tiếng xì xào bàn tán, giống như loài bò sát bò qua đống lá cây khô và bụi cỏ rậm rạp, ồn ào khiến người ta phiền muộn.
Cậu nắm lấy cánh tay Cố Cẩn, đôi tai như ù đi, không nghe rõ Cố Cẩn và An Phi Vũ nói gì, chỉ cảm thấy choáng váng, sau đó trước mắt là một quầng sáng trắng chói mắt.
Khi Thiệu Nguyên tỉnh lại, cậu đã nằm ở trên giường. Cố Cẩn không có trong phòng ngủ, nhưng có hai giọng nói căng thẳng hơn bao giờ hết vọng vào từ ngoài cửa, có lẽ là Nghiêm Nhạc và Cố Cẩn đang nói chuyện với nhau.
“…… Anh ấy có vẻ không ổn lắm.”
Thiệu Nguyên chỉ nghe được Nghiêm Nhạc nói một câu như thế, cũng không biết chắc chắn “anh ấy” mà cậu ta nhắc đến là ai.
Bên ngoài vang lên tiếng trò chuyện khe khẽ, Thiệu Nguyên không nghe rõ nội dung, trong lòng chỉ thấy bất an, thế là cậu bò dậy, thay quần áo, mở cửa phòng ngủ ra.
Phòng khách chỉ có một người, là Nghiêm Nhạc.
Nghiêm Nhạc nhìn cậu, giọng điệu lạnh nhạt nói: “Học sinh tiểu học cũng không thể đổ bệnh nhanh đến thế.”
Thiệu Nguyên: “……” Người này thật sự thích hợp làm bác sĩ khoa Nhi sao? “Tóm lại,” Nghiêm Nhạc đẩy gọng kính, “Em muốn nói chuyện với anh vài câu,” Cậu ta ngừng một lát, “Nếu anh không ngại chia sẻ.”
Thiệu Nguyên do dự một lúc lâu, cuối cùng đi đến ghế sô pha ngồi xuống, nói với Nghiêm Nhạc, người vẫn đứng từ nãy giờ: “Mời cậu ngồi?”
Nghiêm Nhạc nói cám ơn, ngồi xuống đối diện Thiệu Nguyên. Vẻ mặt của cậu ta rất điềm đạm, nhưng khác với phong thái nhẹ nhàng, ung dung của Cố Cẩn, Nghiêm Nhạc giống như một tảng băng, tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, khi đối mặt sẽ khiến người ta bất giác cảm thấy bình tĩnh hơn: “Tuy em còn chưa tốt nghiệp, cũng chưa có giấy phép hành nghề, nhưng dù sao anh cũng coi như là người bệnh đã qua tay em, nên em vẫn muốn hỏi anh thêm vài câu.”
Thiệu Nguyên hơi nhếch khóe miệng, vẻ mặt uể oải, không có tinh thần lắm. Trước khi Cố Cẩn về, cậu đã liên tục rơi vào trạng thái này một thời gian. Sau khi Cố Cẩn về, cậu có vui vẻ hơn đôi chút, nhưng trở nên cực kỳ bám Cố Cẩn, chỉ mong sao một tấc cũng không rời. Cố Cẩn có lẽ đã phát hiện ra điểm bất thường, nên Nghiêm Nhạc đến bây giờ vẫn chưa quay lại trường học, mà là tạm thời ở lại Hoa Thành.
Đây là sự lo lắng của Cố Cẩn, là sự quan tâm của Nghiêm Nhạc, bọn họ đều có ý tốt cho cậu, nhưng Thiệu Nguyên không thể nói lý do thật sự cho bọn họ biết —— Dù sao chuyện trùng sinh cũng quá hoang đường.
Thế là Thiệu Nguyên gục đầu xuống hỏi: “Cậu cảm thấy, anh có xứng với Cố Cẩn không?”
Cậu không ngẩng mặt lên, đương nhiên cũng không thể nhìn thấy biểu cảm của Nghiêm Nhạc. Sau một lúc im lặng ngắn ngủi, giọng nói trầm tĩnh của Nghiêm Nhạc vang lên.
“Tại sao anh lại có những suy nghĩ như vậy?” Giọng nói của người thanh niên mang theo sự ngờ vực. “Thích một người thì không cần quan tâm xứng hay không xứng, các anh đều có tình cảm với đối phương, thế không phải là đủ rồi sao?”
Thiệu Nguyên cúi đầu nhìn ngón tay của mình, không tự chủ được nhớ lại hình ảnh những ngón tay vàng vọt, khô khốc ở kiếp trước: “Nhưng Cố Cẩn rất tốt, tốt đến mức khiến anh cảm thấy mình không hề xứng với em ấy —— Các cậu không cảm thấy như thế sao?”
Cậu hoang mang nhìn Nghiêm Nhạc.
Nghiêm Nhạc nghiêm túc suy nghĩ một lát, cậu ta nhìn chằm chằm Thiệu Nguyên. Sau lớp kính cận, đôi mắt màu nâu trầm tĩnh như đáy nước: “Có một vấn đề em muốn xác nhận với anh.” Cậu ta không đợi Thiệu Nguyên phản ứng, đã trực tiếp hỏi thẳng vấn đề: “Cố Cẩn tự giới thiệu mình như thế nào? Hay nói cách khác —— cậu ta tự giới thiệu với anh như thế nào?”
Thiệu Nguyên sửng sốt một chút, không hiểu chuyện này có gì quan trọng, nhưng cậu vẫn thành thật trả lời: “Anh từ đồng nghiệp của Cố Cẩn biết được tên em ấy, nên em ấy chưa từng tự giới thiệu với anh.” Cậu cũng không cần Cố Cẩn tự giới thiệu, cậu đã quen biết Cố Cẩn rất nhiều năm. Trong đời trước xa xăm, cậu cuối cùng không bị những người đó cười nhạo, châm chọc đến phát điên cũng là nhờ sự dịu dàng, thiện lương của Cố Cẩn. “Chuyện này quan trọng lắm sao?”
Nghiêm Nhạc đẩy gọng kính xuống, vẻ mặt khó hiểu: “Đúng, rất quan trọng.” Sau đó cậu ta lại đưa ra một yêu cầu còn kỳ quái hơn trong mắt Thiệu Nguyên: “Anh có thể viết tên Cố Cẩn xuống đây không?” Cậu ta rút từ trong ba lô ra một quyển sổ tay và bút ký tên, tùy tiện lật đến một trang còn trống, đặt lên bàn, đẩy đến trước mặt Thiệu Nguyên.
Thiệu Nguyên vô cùng mờ mịt: “Để làm gì?”
“Trước khi anh viết tên cậu ta thì em không thể giải thích bất cứ điều gì cho anh.” Nghiêm Nhạc giơ tay phải ra, lòng bàn tay ngửa lên, làm động tác “mời”.
Thiệu Nguyên cầm lấy bút, ngòi bút hơi run rẩy. Một phần là vì cậu mới khỏi bệnh nặng, ăn uống không được tốt nên thực sự không có nhiều sức lực, phần khác là vì thái độ kỳ quái của Nghiêm Nhạc.
Cậu viết tên Cố Cẩn lên quyển sổ tay.
Cố Cẩn.
Đã từng là ác mộng của cậu, là sợi dây thừng buộc vào tay cậu khi cậu sắp rơi vào vực sâu, khiến cậu không hoàn toàn sa đọa, là chấp niệm, là vọng tưởng của cậu.
Cậu muốn trở thành Cố Cẩn, nhưng cậu không thể trở thành Cố Cẩn.
Cho nên cậu tiếp cận Cố Cẩn, muốn có được Cố Cẩn.
Tham lam cỡ nào, vọng tưởng cỡ nào.
Nghiêm Nhạc nhận lấy quyển sổ tay, nhìn hai chữ “Cố Cẩn” viết trên trang giấy trắng, vẻ mặt không cảm xúc, im lặng chừng năm sáu giây, cuối cùng thở dài thật sâu. Cậu ta tháo đôi kính xuống, nhắm mắt lại, nhéo nhéo mũi như thể vô cùng mệt mỏi. Trong đầu Thiệu Nguyên toàn những dấu chấm hỏi, nhưng trước khi cậu mở miệng, cậu ta mở mắt ra một lần nữa, nhìn thẳng vào đôi mắt Thiệu Nguyên.
Cặp mắt kia bình tĩnh lạnh băng, như con suối trong núi đá, sâu thẳm trầm tĩnh.
“Anh cần phải nghỉ ngơi.”
Thiệu Nguyên nhìn đôi mắt màu nâu kia, không hiểu sao không thể rời mắt khỏi đó.
“Ngủ đi.”
Nghiêm Nhạc vừa dứt lời, Thiệu Nguyên liền cảm thấy cơn buồn ngủ nặng nề ập đến, không cho cậu một chút thời gian nào để phản ứng hay nghi ngờ, cuối cùng chỉ có thể dựa vào ghế sô pha, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Mà Nghiêm Nhạc nhìn chằm chằm vào hai chữ “Cố Cẩn” trên quyển sổ tay, vẻ mặt kỳ quái và phức tạp. Cậu ta nghĩ —— Có lẽ bản thân mình phải hy sinh vì đại nghĩa, tố cáo bạn tốt lừa gạt tình cảm của người khác.