Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thiệu Nguyên lại gặp An Phi Vũ ở phòng học. Mặc dù môn Nghệ thuật nằm trong danh sách các môn tự chọn của sinh viên năm nhất, nhưng cậu ta không thể nào xuất hiện trong lớp của sinh viên năm ba được. Nghe nói đây không phải lần đầu An Phi Vũ lén lút đến nghe giảng. Mỗi lần vào lớp, cậu ta đều ngó nghiêng khắp nơi cho đến khi tan học.
Vì hành động kỳ quặc của An Phi Vũ, rất nhiều người đã bàn tán và cá cược trên diễn đàn trường. Họ đều cho rằng có lẽ An Phi Vũ đang thầm thích một đàn anh nào đó ở khoa Nghệ thuật, cố tình mượn cớ để gặp người đó.
Thiệu Nguyên không bận tâm đến những chuyện này. Cậu chỉ mong An Phi Vũ đừng tiếp cận mình, tốt hơn hết là đừng xuất hiện trong cuộc sống của cậu.
Sau khi buổi học kết thúc, Thiệu Nguyên thu dọn sách vở, chuẩn bị đến lớp tiếp theo. Nhưng cậu vừa đứng lên thì một bóng đen đã bao phủ lấy cậu. Căn phòng học vốn đang ồn ào vì tan giờ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Cậu như ngừng thở vài giây, ngẩng đầu nhìn thiếu niên năm nhất đầy nhiệt huyết trước mặt. Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu cậu là: Chiều cao của An Phi Vũ gần như ngang bằng với Cố Cẩn.
“Chào đàn anh,” An Phi Vũ cười tươi, vui vẻ chào hỏi, “Xin lỗi đã mạo muội làm phiền anh.”
Thiệu Nguyên nhíu mày, bàn tay đang cầm sách vở siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. “Chào em. Anh còn có lớp học tiếp theo, em cho anh đi trước nhé.”
An Phi Vũ hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn cười: “Xin lỗi anh, thực ra... em muốn nhờ anh một việc.”
Mọi người xung quanh đều bước chậm lại hoặc dừng hẳn, ngó nghiêng động tĩnh của hai người. Những thiếu niên nghiện mạng xã hội "mẫu mực" của thời đại đã bắt đầu bấm phím liên tục, thảo luận rôm rả trên diễn đàn trường.
An Phi Vũ không đợi Thiệu Nguyên trả lời, đã lập tức hỏi: “Người mà anh vẽ lần trước là người mẫu của anh sao? Em muốn nhờ anh giới thiệu người đó cho em.”
Chuyện Thiệu Nguyên có người mẫu hình thể hầu như ai cũng biết. Đó là một thiếu niên còn rất trẻ, ngũ quan thanh tú, nụ cười ôn hòa, đối nhân xử thế cũng khá khiêm tốn, lịch sự. Cậu được các bạn học và giáo viên đặt cho biệt danh là "chủ nhân" của Thiệu Nguyên, bởi vì hắn không chỉ làm người mẫu cho Thiệu Nguyên mà còn phải đảm nhiệm công việc chăm sóc cậu.
Những người học nghệ thuật phần lớn đều có giác quan rất nhạy bén, ít nhất trong phương diện tình cảm, họ đều rất tinh tường. Họ nhìn thấy những thay đổi gần đây của Thiệu Nguyên, đều nhận ra rằng cậu chắc chắn đang yêu đương. Bên cạnh cậu không xuất hiện thêm bất kỳ ai, từ trước đến nay, người gần gũi nhất với cậu chỉ có mỗi Cố Cẩn. Hơn nữa, thỉnh thoảng họ còn nhìn thấy Thiệu Nguyên và Cố Cẩn tay trong tay đi dạo cùng nhau.
Họ biết Thiệu Nguyên đang hẹn hò với Cố Cẩn.
An Phi Vũ thích người cùng giới.
Thiệu Nguyên nhìn An Phi Vũ với vẻ mặt không cảm xúc, giọng điệu lạnh lùng hơn bao giờ hết: “Đó là bạn trai của anh.”
Bốn phía càng thêm yên lặng.
An Phi Vũ sửng sốt một chút, nhất thời cũng cảm thấy hơi xấu hổ, ngượng ngùng gãi đầu: “A... Vậy ư, thật ngại quá, làm phiền anh rồi ạ.”
***
Cố Cẩn đi công tác, hôm nay chào đón cậu là căn phòng khách tối đen như mực.
Thiệu Nguyên đứng ở khu vực tiền sảnh, bật đèn lên. Những tia sáng màu ấm áp tỏa ra khiến bầu không khí dễ chịu hơn một chút. Cậu đặt ba lô lên tủ, thay dép lê rồi đi vào phòng vẽ tranh. Sau đó, cậu tìm kiếm trong ngăn tủ thường để bút vẽ dự phòng, cuối cùng thấy được bao thuốc lá mà mấy tháng trước cậu mua ở siêu thị tiện lợi, vẫn còn chưa hút hết.
Cậu dùng bật lửa châm một điếu thuốc, đi đến một góc phòng vẽ tranh, ngồi trước bàn làm việc của Cố Cẩn, im lặng thẫn thờ nhìn đốm lửa lập lòe ở đầu thuốc lá.
An Phi Vũ đã nhìn thấy Cố Cẩn.
Thiệu Nguyên ý thức được điều này.
An Phi Vũ yêu Cố Cẩn từ cái nhìn đầu tiên.
Điều này cũng nằm trong dự liệu của cậu.
“Đây là vận mệnh không thể kháng cự sao?” Thiệu Nguyên lấy điện thoại ra, mở lịch sử trò chuyện với Cố Cẩn. Người yêu đi công tác nhưng vẫn đều đặn đúng giờ gửi tin nhắn cho cậu, nhắc nhở cậu chú ý uống nước, ăn cơm. Biết cậu hôm nay sẽ đi học, Cố Cẩn còn gửi cho cậu một sticker có chữ "cố lên". Tin nhắn cuối cùng được gửi trước tiết học buổi chiều, Cố Cẩn nói công việc đột nhiên có chuyện gấp, tạm thời không thể trả lời cậu.
Thiệu Nguyên chưa từng gọi điện thoại cho Cố Cẩn trong thời gian anh đi công tác. Cậu nghiêm túc suy nghĩ một lát. Cậu rất ít khi chủ động liên hệ với Cố Cẩn, đa số thời gian đều là Cố Cẩn liên hệ với cậu, và cậu cũng chưa từng chủ động bước vào cuộc sống của Cố Cẩn.
Thiệu Nguyên do dự thật lâu, mãi cho đến khi tàn thuốc nóng rực rơi xuống tay, cậu mới giật mình tỉnh táo lại. Với tâm trạng đầy thấp thỏm, cậu thử gọi điện thoại cho Cố Cẩn.
Tiếng "tút tút" phát ra từ điện thoại di động. Thiệu Nguyên cảm giác lòng bàn tay và lưng mình đều đang đổ mồ hôi. Sau những tiếng tín hiệu khô khan kéo dài, vì đầu bên kia không nhấc máy, điện thoại tự động ngắt cuộc gọi.
Thiệu Nguyên rũ tay xuống, vừa cảm thấy mất mát nhưng đồng thời cũng nhẹ nhõm. Cậu đặt điện thoại lên bàn, lại châm thêm một điếu thuốc. Hương bạc hà cay mát tràn ngập trong xoang mũi và khoang miệng, vừa chua xót nhưng cũng ngọt ngào.
“An Phi Vũ đã nhìn thấy Cố Cẩn ở đâu? Nhìn thấy Cố Cẩn khi nào? Cố Cẩn có để ý đến An Phi Vũ không?”
“Cố Cẩn sẽ thích An Phi Vũ chứ?”
Cậu tự giễu bật cười. “Thứ mà cậu có được bằng cách ăn trộm quả nhiên không thể giữ được bao lâu.”
Cậu chắc chắn sắp mất Cố Cẩn.
***
Thời gian đi học của Thiệu Nguyên từ trước đến nay đều khá thất thường. Hơn nữa, vì tính cách rụt rè hướng nội nên bên cạnh cậu không có người bạn nào thực sự thân thiết để giãi bày tâm sự. Những người có thể nói chuyện vài câu thì không thiếu, có điều cũng chỉ là mối quan hệ xã giao hời hợt mà thôi.
Cậu không lên lớp mấy ngày. Vài người bạn cùng lớp gửi tin nhắn báo với cậu rằng An Phi Vũ lại đến phòng học "nằm vùng" mấy lần, nhưng sau khi không gặp được Thiệu Nguyên thì không đến nữa. Còn có vài người bạn khác thì chụp ảnh màn hình trên diễn đàn ẩn danh của trường gửi cho cậu xem, bởi vì lần đó An Phi Vũ hoàn toàn không hề có ý định giấu giếm, tính cách xưa nay cũng phô trương, cho nên chuyện ngày hôm đó đã lan truyền đi khắp nơi.
Một người là đàn em năm nhất phóng khoáng, nhiệt tình lại hoạt bát; một người là đàn anh năm ba nổi tiếng từ khi còn rất trẻ, trầm ổn, lịch thiệp. Đàn em hình như nhất kiến chung tình với bạn trai của đàn anh, mà sau khi trở về, đàn em tựa hồ cũng không muốn từ bỏ, lập tức khiến cả diễn đàn bùng nổ bàn tán sôi nổi.
Thiệu Nguyên nhắn tin cám ơn từng bạn học, sau đó ném điện thoại sang một bên, rút ra điếu thuốc cuối cùng trong hộp.
An Phi Vũ sẽ có những hành động gì, cậu đều không cảm thấy ngạc nhiên.
Cậu chỉ quan tâm đến phản ứng của Cố Cẩn.
Cố Cẩn sẽ thích hạng người như vậy sao? Có lẽ mối tình đầu của Cố Cẩn cũng giống An Phi Vũ, như ánh mặt trời rực rỡ, có thể chiếu sáng những nơi tăm tối nhất.
Thiệu Nguyên lại nhốt mình trong phòng vẽ tranh, bôi quét những màu sắc tươi đẹp diễm lệ lên tấm vải bố. Cậu nhớ lại thời điểm ở kiếp trước, cậu lần đầu tiên nhìn thấy Cố Cẩn. Thiếu niên điềm tĩnh đứng dưới bóng cây, ánh nắng vàng óng xuyên qua những tán lá xanh mơn mởn tạo thành những chấm sáng, phủ xuống gương mặt của Cố Cẩn, như một bức họa lóa mắt.
Mỹ miều và đẹp đẽ đến vậy.
Đợi cho đến khi bạn học và giáo viên của cậu hoảng hốt phát hiện ra Thiệu Nguyên đã vài ngày không đến trường, điện thoại cũng không gọi được, họ mới vội vàng chạy tới nhà của Thiệu Nguyên. Quen cửa quen nẻo, họ tìm được chìa khóa dự phòng, mở cửa nhà Thiệu Nguyên ra, cuối cùng nhìn thấy cậu đang ngồi bên cửa sổ trong phòng vẽ tranh.
Không khí phòng vẽ tranh toàn mùi thuốc lá. Dưới chân Thiệu Nguyên cũng rơi đầy tàn thuốc. Vị họa sĩ trẻ tuổi xưa nay thong dong ôn hòa đang ngồi bên cửa sổ, trong miệng vẫn ngậm một điếu thuốc. Đốm lửa nhỏ lập lòe như sắp tắt, là ánh sáng duy nhất trong căn phòng tối tăm.
Gương mặt cậu vừa mỏi mệt vừa thẫn thờ, nhưng đôi mắt vẫn rất trong trẻo.
Bước chân của giáo viên dừng lại, ông hơi do dự, không biết có nên tiến lên hay không. Những nghệ sĩ giống như Thiệu Nguyên, nếu quá đắm chìm vào sáng tác, rất có thể bị những cảm xúc trong bức tranh của chính mình ám ảnh. Trong lịch sử, dù nhiều hay ít, đều có những họa sĩ trứ danh tinh thần có chút vấn đề. Ông lo lắng Thiệu Nguyên cũng sẽ trở thành như vậy.
Trước đó cũng có một lần Thiệu Nguyên chìm đắm vào sáng tác đến quên ăn quên ngủ. Bức họa đó đến giờ vẫn được treo ở vị trí bắt mắt nhất trong phòng trưng bày. Bức họa chỉ có ba màu đen, trắng, xám, tràn ngập cảm xúc tiêu cực và điên cuồng, tựa hồ có thể khiến mỗi người xem đều bị cuốn vào trong.
“Thầy.” Thiệu Nguyên xoay đầu, vịn tường đứng lên. Đôi mắt phảng phất như sáng lên, tinh thần cậu cũng có chút phấn khởi, nhưng mấy ngày không ngủ không nghỉ vẫn ảnh hưởng đến cơ thể. Cậu cảm thấy tay chân đều mềm nhũn. “Em không sao cả, có lẽ phải xin nghỉ học mấy ngày thôi.”
Giáo viên đáp: “Được rồi, em cứ nghỉ ngơi thật tốt.” Ông nhìn về phía bức tranh đang được che bằng một tấm vải, hỏi: “Chúng ta có thể xem thử không?”
Thiệu Nguyên ấn đầu thuốc đang cháy vào chiếc gạt tàn bên cạnh chân mình: “Được ạ.”
Bạn học chạy tới dìu Thiệu Nguyên, không nhịn được nhíu mày: “Ôi trời, cậu hút thuốc ít thôi...”
Thiệu Nguyên cười khẽ, được cậu ta đỡ đến phòng khách ngồi nghỉ.
Giáo viên vén tấm vải lên. Đập vào mắt ông là một mảng lớn sắc xanh lục chỗ đậm chỗ nhạt. Dưới tầng tầng lớp lớp lá cây đan xen vào nhau là một gương mặt nhìn nghiêng mờ ảo, mái tóc đen mềm mại rũ bên tai, đôi mắt trong trẻo lấp lánh. Ánh nắng vàng nhạt xuyên qua tán lá cây, biến thành những đốm sáng rực rỡ bảy màu, bao phủ lên sườn mặt anh tuấn kia, giống như trong một giấc mộng, rất ấm áp mà cũng rất diễm lệ.
Giáo viên cực kỳ kinh ngạc. Ông còn tưởng rằng với trạng thái hiện tại của Thiệu Nguyên, cậu sẽ lại vẽ ra một tác phẩm u ám, trầm buồn như tác phẩm trước đó.
Bạn học của Thiệu Nguyên đứng trước bàn vẽ, hít sâu một hơi: “Đây là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi sao? Em cảm thấy mình cũng rung động theo!”
Giọng nói của Thiệu Nguyên từ phòng khách vọng tới: “Đó là bạn trai của tôi!”
Họ đều bật cười.
Sau khi xác nhận Thiệu Nguyên không có vấn đề gì, giáo viên và các bạn học đều tạm biệt ra về, để cậu yên tĩnh nghỉ ngơi.
Sau khi tiễn hai vị khách ra cửa, Thiệu Nguyên đứng trước bàn vẽ, nhìn chằm chằm vào bức họa thật lâu. Không nói gì, cậu cầm lấy tấm vải bố, che đi đôi mắt màu đen xinh đẹp của người trong tranh.
Cậu quay trở lại phòng khách, gọi đồ ăn ngoài. Sau khi ăn uống xong, cậu mới cảm thấy hồi phục được một chút thể lực. Cậu bắt đầu quét dọn nhà cửa, xử lý hết tàn thuốc rơi trong phòng vẽ tranh, mở hết cửa sổ và máy lọc không khí ra, cuối cùng đi tắm rửa, vứt quần áo sặc mùi thuốc lá vào máy giặt.
Đợi khi cậu dọn dẹp mọi thứ xong, con robot hút bụi "thiểu năng trí tuệ" trong nhà đã đình công vì phải "ăn" quá nhiều rác, dùng hết sạch lượng điện.
Thiệu Nguyên không cảm xúc nhìn chằm chằm vào con robot hút bụi "thiểu năng trí tuệ" đang nằm yên giữa phòng khách. Cuối cùng, cậu thở dài như chấp nhận số phận, đi đến mở nắp robot ra, vệ sinh lõi của nó, rồi đưa đến góc sạc điện.
“Đây là lúc nên đổi sang một con robot chất lượng hơn.”
Khi mọi thứ đều đã sạch sẽ, quần áo cũng được phơi lên, Thiệu Nguyên liền giống như con robot hút bụi "thiểu năng trí tuệ" bị chai pin kia. Nó ở góc sạc điện, còn Thiệu Nguyên nằm trên thảm hồi phục sức lực.
Cậu rất nhớ Cố Cẩn.
Cậu gọi điện thoại cho Cố Cẩn, nhưng anh không nhấc máy.
Cậu muốn gọi điện thoại cho bạn bè của Cố Cẩn, nhưng cậu không có cách liên lạc với họ.
Thiệu Nguyên cảm thấy đầu bỗng nhiên hơi choáng váng, có lẽ cậu đã bị cảm. Thế là cậu gắng sức bò dậy từ trên thảm, tìm được thuốc cảm trong tủ thuốc thì uống hai viên, sau đó quay về phòng ngủ nghỉ ngơi.
Trong phòng thực sự an tĩnh, an tĩnh giống hệt như trước đây.
“Cậu đã có được rất nhiều.”
“Mà nếu sau này có mất đi, cũng không sao cả. Cậu có thể dựa vào những gì đã từng có được để tiếp tục sống.”
“Ngủ đi, khi tỉnh dậy lại sẽ quay về dáng vẻ trước đây.”
Thiệu Nguyên nghĩ như thế, mệt mỏi nhắm hai mắt lại.