Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từng tờ lịch cứ thế được xé đi, thời tiết cũng ngày một lạnh hơn. Dù chưa chính thức vào đông, Thiệu Nguyên đã phải khoác lên mình những bộ quần áo ấm. Việc ra khỏi nhà đối với cậu là một điều vô cùng khó khăn, nếu không phải trong phòng có máy sưởi, e rằng Thiệu Nguyên còn chẳng muốn rời giường.
Có lẽ lần Thiệu Nguyên ngã bệnh trước đó đã khiến Cố Cẩn sợ hãi, mỗi khi Thiệu Nguyên đi học, Cố Cẩn đều đưa đón cậu. Buổi sáng, sau khi đưa cậu đến trường, buổi chiều hắn sẽ đúng giờ đến phòng học hoặc phòng vẽ tranh đón cậu, rồi hai người cùng về nhà.
Diễn đàn trường vẫn náo nhiệt như thường, không ít người lén chụp Cố Cẩn. Trong ảnh, Cố Cẩn đứng cạnh Thiệu Nguyên, đầu hơi cúi xuống, vẻ mặt ân cần, đôi mắt tràn ngập tình cảm dành cho cậu. Hắn không phải người quá đẹp trai, nhưng khí chất lại rất đặc biệt, dáng vẻ dịu dàng đắm đuối nhìn Thiệu Nguyên khiến người ta không thể rời mắt.
Thiệu Nguyên tắt trang diễn đàn, không xem tiếp những tin tức đó nữa. Từ lần cậu ngất xỉu ở trường, cậu chưa gặp lại An Phi Vũ thêm lần nào, bạn học cũng không bao giờ nhắc đến cậu nam sinh kia bên tai cậu nữa. Thiệu Nguyên vẫn có thể thấy một vài tin tức về An Phi Vũ trên diễn đàn, có mấy sinh viên cùng khóa với cậu ta nói rằng An Phi Vũ còn cố ý đi điều tra thông tin cá nhân của Cố Cẩn.
Trước kia, cậu từng nhìn nhận An Phi Vũ là một người thẳng thắn, nhiệt tình, dũng cảm và kiên cường, nhưng hiện tại cậu chỉ cảm thấy An Phi Vũ không biết trời cao đất dày. Khi thích một người, ta sẽ nhìn mọi hành động của họ dưới một lăng kính tốt đẹp; xem ra, sau khi tình cảm phai nhạt, lăng kính ấy cũng vỡ vụn theo.
“Thiệu Nguyên, giáo viên tìm cậu, muốn cậu đến văn phòng một chuyến.”
Khoảng bốn giờ chiều, một người bạn học của Thiệu Nguyên tìm thấy cậu ở phòng vẽ tranh, truyền đạt lại lời của một giáo viên.
“Hình như liên quan đến cuộc triển lãm nghệ thuật sắp tới được tổ chức chung với mấy trường đại học khác, có lẽ sẽ mất khá nhiều thời gian,” Người bạn nhìn cậu, nụ cười mang theo ý trêu chọc thiện chí, “Tốt nhất là nên nói bạn trai cậu đến đón muộn một chút nhé.”
Thiệu Nguyên gật đầu: “Ừm, cảm ơn cậu.” Cậu đứng dậy dùng vải bố che lại giá vẽ, cởi bỏ tạp dề và găng tay dính đầy thuốc màu. Sau khi gọi điện thoại cho Cố Cẩn, cậu mới khoác áo vào và cùng người bạn rời khỏi phòng vẽ.
Dọc đường, cậu trò chuyện dăm ba câu với người bạn về một vài kế hoạch gần đây, cuộc triển lãm trong trường, và cả những chuyện nhỏ nhặt thường ngày. Thiệu Nguyên lần đầu tiên cảm nhận được niềm vui khi trò chuyện với người khác. Khi đến tòa nhà hành chính, bọn họ mới vẫy tay tạm biệt. Thiệu Nguyên một mình đi vào văn phòng, thảo luận với giáo viên về việc sắp xếp các bức họa trong cuộc triển lãm.
Thiệu Nguyên đã nổi danh từ khi còn là thiếu niên, ở Hoa Thành có phòng trưng bày cố định để triển lãm và bán tranh của cậu. Lần này, khoa Mỹ thuật của Đại học Hoa Thành hợp tác với nhiều trường đại học khác để tổ chức một buổi triển lãm các tác phẩm hội họa của sinh viên, và họ hy vọng Thiệu Nguyên có thể mang đến một hoặc hai tác phẩm để trưng bày. Phía trường học biết rằng tác phẩm cuối học kỳ một của cậu hiện đang treo ở phòng trưng bày cá nhân, còn tác phẩm của học kỳ này vẫn chưa công khai. Tuy nhiên, giáo viên và mấy người bạn học của cậu đã xem qua, nên trường học hy vọng tác phẩm chưa công khai này có thể ưu tiên trưng bày tại cuộc triển lãm mỹ thuật của Đại học Hoa Thành.
Thiệu Nguyên không phản đối yêu cầu này.
Sau đó, thêm vài sinh viên cùng khóa với cậu và sinh viên năm ba lục tục kéo đến, có cả giáo viên của họ nữa. Chuyện buổi triển lãm mỹ thuật được thảo luận rất lâu, đến khi mọi người thống nhất phương án và rời khỏi văn phòng, trời đã tối hẳn.
“Đã khiến mọi người mất thời gian.” Vị giáo viên đã gọi họ đến có vẻ ngượng ngùng nhìn họ, “Trên đường về ký túc xá, mọi người nhớ cẩn thận.”
Thiệu Nguyên ở bên ngoài cổng trường, khéo léo từ chối ý tốt muốn tiễn cậu một đoạn của các giáo viên. Cậu tự đeo ba lô một mình, bước đi dưới ánh đèn đường mờ nhạt để về nhà. Khi đi đến ngã tư đường, cậu hơi do dự một chút, rồi rẽ vào con đường dẫn đến quán bar – hôm nay Cố Cẩn đi làm ở đó.
Cuối mùa thu, bóng đêm dường như càng thêm lạnh lẽo, Thiệu Nguyên không kìm được rụt cổ vào chiếc khăn quàng ấm áp, đưa tay kéo khóa áo cao hơn. Cậu thấy những chiếc lá khô vàng úa lả lướt theo cơn gió nhẹ lìa cành, chập chờn chao đảo như hàng loạt cánh bướm đang vỗ, cuối cùng chậm rãi và lặng yên ngả xuống mặt đất. Thiệu Nguyên nhìn chằm chằm đống lá vàng khô héo kia, suy nghĩ trong chốc lát, sau đó xoa xoa mặt, bước chân càng lúc càng nhanh hơn về phía quán bar.
Cậu rất nhanh đã đi tới cửa hông gần quán bar. Từ đằng xa, cậu đã thấy một người đứng dưới ánh đèn đường chập chờn lúc sáng lúc tối, dáng người cao gầy, bóng lưng thẳng tắp. Hắn hơi cúi đầu, tựa hồ đang ngắm nhìn mặt đất, cũng có thể chỉ đang ngẩn người.
Thiệu Nguyên nhận ra đó là Cố Cẩn, nhưng trong khoảnh khắc nào đó lại không dám mở miệng gọi hắn.
Cố Cẩn đứng dưới cột đèn đường. Chiếc đèn đã sửa đi sửa lại vẫn không thể chiếu sáng rõ ràng, ánh đèn vừa mờ nhạt vừa không ổn định, tắt được một lúc ngắn ngủi rồi lại đột nhiên sáng lên. Thiếu niên sắp trưởng thành, cả người chìm trong nơi nửa sáng nửa tối, cái bóng dưới chân bị kéo dài đến tận trên tường. Ánh đèn chớp giật khiến cái bóng vốn cao gầy kia vặn vẹo thành dáng vẻ kỳ lạ như quái vật.
Hắn giống như một con mèo đen, ngồi ngay ngắn dưới cột đèn đường đang trục trặc, tách biệt với thế giới, điềm tĩnh và cô độc. Cho dù có người muốn mời hắn về nhà, hắn cũng sẽ chỉ nhìn đối phương bằng ánh mắt lạnh nhạt, xa cách, không hề dao động.
Cố Cẩn hạ tầm mắt, dời về phía Thiệu Nguyên đang đứng. Đôi mắt đen tĩnh lặng kia nhìn thấy cậu thì đột nhiên sáng lên, phảng phất có điều gì đó xúc động hắn, và chủ nhân của đôi mắt ấy nở một nụ cười.
Như một bức tượng điêu khắc bỗng nhiên sống lại.
Con mèo lạnh lùng, không hề dao động vì bất cứ điều gì, đột nhiên bắt đầu kêu meo một tiếng.
Thiệu Nguyên vẫy tay với hắn: “Cố —— Cẩn ——”
Tiếng cậu vang vọng trên con đường trống rỗng.
Cố Cẩn mỉm cười, chạy tới trước mặt Thiệu Nguyên, ôm chặt cậu: “Sao anh lại ở đây vậy?”
“Anh đoán em có lẽ vẫn chưa tan ca, nên muốn đến đón em.” Thiệu Nguyên gác cằm lên vai Cố Cẩn, “Có chuyện gì vậy, vừa rồi biểu cảm của em rất nghiêm túc.”
“Không có gì, chỉ là sau khi ra khỏi quán bar, em đột nhiên cảm thấy rất cô đơn.” Cố Cẩn cọ cọ gương mặt lạnh lẽo vì gió thu của Thiệu Nguyên, “Lại không kiềm chế được mà nhớ đến anh. Kết quả, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy anh đang đứng ở đó, em hạnh phúc lắm.”
Thiệu Nguyên hơi đỏ mặt: “Vậy sao.”
Cố Cẩn gật đầu. Sau khi buông Thiệu Nguyên ra, hắn kéo lấy tay cậu – tay Thiệu Nguyên vẫn lạnh buốt. Cố Cẩn do dự một lúc, sau đó nắm bàn tay ấy bỏ vào trong túi áo của mình: “Em vừa mới suy nghĩ, em sau này muốn luôn được cùng với Thiệu Nguyên đi trên con đường này.”
Nếu nhất định phải đi con đường này để về nhà, thì họ muốn mỗi lần đều giống như trước đó và hiện tại, tay nắm tay, vai sát vai cùng nhau về nhà.
Thiệu Nguyên nhìn vẻ mặt của Cố Cẩn. Đối phương ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, giống như một đứa trẻ vừa tuyên bố một quyết định trọng đại. Cậu bật cười, nói: “Được rồi, con đường về nhà sau khi tan ca của em là ở kia, con đường về nhà sau khi tan học của anh cũng là ở kia, chúng ta cùng nhau đi thôi.”
Cố Cẩn trầm ngâm trong chốc lát, sau đó mới nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
“…… Trước nay em không hề nghĩ rằng, em cũng sẽ chân thành thích một người như vậy, nghiêm túc yêu một người như vậy.”
Thiệu Nguyên cảm thấy nghi hoặc, cậu ngẩng đầu nhìn Cố Cẩn. Biểu cảm của đối phương dưới ánh đèn đường lờ mờ có chút u ám.
Cố Cẩn nói: “Anh khiến em ——”. Hắn tựa hồ còn định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không tiếp tục, chỉ dùng một ánh mắt phức tạp mà Thiệu Nguyên không thể nhìn thấu để nhìn cậu chăm chú.
“Về nhà thôi anh.”
***
Thiệu Nguyên gặp lại An Phi Vũ trong trường học, hoàn toàn là một sự tình cờ. Cậu đang cùng bạn học xách khung vẽ đi ngang qua sân thể dục, đúng lúc An Phi Vũ cũng đang ngồi bên cạnh sân, trên tay cầm một chai nước khoáng uống mấy hớp. Thiệu Nguyên vô tình nhìn thấy cậu ta, và An Phi Vũ đang nghỉ ngơi cũng vô tình nhìn thấy Thiệu Nguyên.
Sau đó, họ chứng kiến sắc mặt An Phi Vũ đột nhiên thay đổi, tái mét như gặp phải ma quỷ, bị sặc nước đến mức ho khan điên cuồng. Hắn nhanh chóng quay đầu đi, chạy sang một bên khác, có lẽ muốn giả vờ như chưa từng quen biết Thiệu Nguyên.
Thiệu Nguyên: “……?”
Bạn học: “Đứa nhỏ này làm sao vậy! Thật không lễ phép chút nào!”
Thiệu Nguyên không để bụng, sau khi làm xong việc của mình thì nhìn xuống đồng hồ trên tay. Sau đó, cậu đến quán bar tìm Cố Cẩn, chờ hắn tan làm, rồi hai người cùng sánh vai đi về nhà.
Ngày chính thức bước vào mùa đông, Cố Cẩn đang bận rộn trong bếp, tựa hồ nhớ ra điều gì đó. Hắn giảm lửa trên bếp ga, sau đó đi tới bên cạnh Thiệu Nguyên đang ngồi trên thảm xem chương trình bình chọn thần tượng: “Thiệu Nguyên, đưa điện thoại của anh cho em một lát.”
Sự chú ý của Thiệu Nguyên cũng không hoàn toàn đặt vào chương trình bình chọn thần tượng tẻ nhạt trên TV. Nghe Cố Cẩn nói xong, mặc dù cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn mở khóa màn hình điện thoại rồi đưa cho hắn: “Có chuyện gì vậy?”
Cố Cẩn mơ hồ ừ một tiếng, mở danh bạ ra. Ở vị trí đầu tiên, hắn nhìn thấy cái tên “AA Cố Cẩn” (*). Hắn bấm vào danh thiếp liên lạc, sau đó sửa lại thông tin, nhập tên của mình vào một lần nữa rồi trả lại điện thoại cho Thiệu Nguyên.
“Lần trước Nghiêm Nhạc thấy anh viết tên của em xong, suýt chút nữa thì định báo cáo em.”
Thiệu Nguyên khó hiểu nhận lấy điện thoại, nhìn cái tên hiển thị trên đó.
AA Cố Cẩn.
Thiệu Nguyên ngẩng đầu nhìn Cố Cẩn, bỗng nhiên ngây ngẩn, nhất thời cậu không biết mình đang ở hiện thực hay trong mộng.
“Không được viết sai tên của em nữa đó.”
Đứng trước mặt hắn, là thiếu niên đang từ từ lột xác trưởng thành, tươi cười ôn hòa, đôi mắt đen sáng ngời.
Bạch ngọc như cẩn.
Cẩn ngôn thận hàng. (**)
Không hiểu vì sao, Thiệu Nguyên đột nhiên có cảm giác như bừng tỉnh sau một giấc mơ dài. Trước đây, trên đầu cậu như luôn treo một thanh kiếm, khi thanh kiếm ấy rơi xuống, cậu sẽ mất đi tất cả những gì mình có được. Mà hiện tại, sợi dây thừng treo thanh kiếm ấy đã bị người khác cắt đứt, nhưng cậu không hề bị hao tổn bất cứ điều gì.
Thiệu Nguyên nắm lấy điện thoại, cũng nở nụ cười.
“Ừm, sẽ không nhớ lầm nữa.”
Cố Cẩn.
Cố Cẩn.
—————————————
Chú thích
(*) Trong danh bạ sẽ xếp tên liên lạc theo bảng chữ cái, mọi người thường thêm chữ A hoặc AA sau tên những người quan trọng hoặc thường xuyên liên lạc nhất để tên liên lạc ấy luôn đứng đầu danh bạ (chữ A đứng đầu bảng chữ cái).
(**) Trước đây Thiệu Nguyên đã luôn nhầm tên thật của của Cố Cẩn (顾谨) thành Cố Cẩn (顾瑾) vì hai chữ Cẩn này cùng cách đọc /jǐn/ nhưng cách viết và ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Chữ Cẩn 瑾 trong tên mà Thiệu Nguyên nhớ nhầm có nghĩa là một thứ ngọc đẹp (Bạch ngọc như cẩn – Ngọc màu trắng). Còn chữ Cẩn 谨 trong tên thật của Cố Cẩn có nghĩa là cẩn thận, dè dặt (Cẩn ngôn thận hàng – Thận trọng từ lời nói đến việc làm).