Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn
Chương 14: Phiên ngoại – Bạch nguyệt quang (1)
Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Cố Cẩn mở cửa, hắn cảm nhận được ánh mắt chằm chằm của Nghiêm Nhạc. Người bạn tốt kiêm đồng sự này đang nhìn hắn bằng một ánh mắt vừa phức tạp, kỳ quái lại vừa mang theo vẻ trách cứ. Động tác đóng cửa của Cố Cẩn thoáng dừng lại. Ánh mắt hắn lướt qua Thiệu Nguyên đang tựa vào ghế sô pha ngủ thiếp đi, sau đó mới nhẹ nhàng khép cửa lại.
Nghiêm Nhạc nhìn Thiệu Nguyên đã chìm vào giấc ngủ mê man, hít một hơi thật sâu. Trời ơi, khi nghe Thiệu Nguyên tả về Cố Cẩn, cậu ta chỉ muốn ngã ngửa ra sàn – đó là nhờ bộ lọc tình yêu sao? Thật đúng là một cơn ác mộng.
“Anh ấy bị làm sao vậy?” Cố Cẩn tiến lên, nhìn gương mặt hơi tái nhợt của Thiệu Nguyên rồi ôm cậu vào lòng.
Đúng như Thiệu Nguyên vẫn luôn nghĩ, Cố Cẩn thoạt nhìn có vẻ gầy yếu, nhưng hắn dễ dàng bế bổng một chàng trai trưởng thành.
Nghiêm Nhạc trầm mặc một lát: “Nếu không phải tôi đã xác nhận rằng cậu không khống chế tinh thần anh ấy, tôi nhất định sẽ nghĩ anh ấy bị cậu tẩy não rồi.” Cậu ta tháo kính ra, day day sống mũi, cố gắng xóa bỏ hình ảnh một Cố Cẩn hoàn hảo trong lời kể của Thiệu Nguyên ra khỏi đầu mình, “Hai người rốt cuộc quen nhau thế nào vậy? Vì sao anh ấy lại có ấn tượng về cậu – như một người cao thượng?”
Cậu ta đeo kính lại, nhìn Cố Cẩn ôm Thiệu Nguyên vào phòng ngủ. Năm phút sau, Cố Cẩn mới quay trở lại phòng khách, bước đến bên ghế sô pha và ngồi xuống đúng vị trí Thiệu Nguyên vừa ngồi.
Cố Cẩn bước đi rất nhẹ nhàng, như một con mèo, hay nói đúng hơn là một con mèo hoang, có thể lộ ra móng vuốt sắc nhọn và răng nanh, có thể xé nát kẻ thù và con mồi không chút do dự.
Nghiêm Nhạc đẩy gọng kính, chờ Cố Cẩn ngồi xuống ổn định mới mở lời: “Tóm lại, tôi hoàn toàn có đủ cơ sở để nghi ngờ cậu dùng thân phận giả để lừa dối tình cảm của Thiệu Nguyên. Hy vọng cậu có thể thành thật, tôi sẽ dựa vào tình hình thực tế để báo cáo với thủ lĩnh.”
Cố Cẩn: “?”
Nghiêm Nhạc đẩy quyển sổ tay đến trước mặt Cố Cẩn, gõ gõ vào cái tên viết phía trên: “Anh ấy viết sai tên cậu.”
Cố Cẩn: “……”
“Tôi thực sự mừng vì cậu bắt đầu yêu đương, nhưng không thể dùng thủ đoạn lừa gạt và khống chế để làm vậy.” Nghiêm Nhạc vẻ mặt nghiêm túc, hoàn toàn thể hiện thái độ “dù cậu có thừa nhận hay không tôi cũng sẽ báo cáo”.
Cố Cẩn nhìn Nghiêm Nhạc đang phán xét mình, vẻ mặt vô tội: “Trong lòng cậu, tôi là kiểu người như vậy sao?”
Nghiêm Nhạc không chút do dự: “Cậu chính là kiểu người như vậy.”
Cố Cẩn như nghe thấy điều gì thú vị, bật cười: “Có một ngày, Thiệu Nguyên đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi.” Hắn gật đầu về phía Nghiêm Nhạc, ra hiệu cậu ta đi theo mình, rồi dẫn Nghiêm Nhạc vào phòng vẽ tranh.
Phòng vẽ tranh đối với mỗi họa sĩ là một nơi cực kỳ riêng tư. Việc Cố Cẩn có thể chiếm một vị trí nhỏ trong không gian riêng tư này đã đủ để chứng minh địa vị đặc biệt của hắn trong lòng Thiệu Nguyên. Chiếc giá vẽ đặt chính giữa phòng đang phủ một tấm vải chống bụi, đó là tác phẩm mới nhất của Thiệu Nguyên, nhưng thứ Cố Cẩn muốn cho Nghiêm Nhạc xem không phải cái đó.
Cố Cẩn mở máy tính ra, tìm thấy bức họa mà Thiệu Nguyên đã vẽ trước đây, hiện vẫn đang được triển lãm ở phòng trưng bày.
Đó là một bức tranh vẽ đôi hoa sen song sinh, chỉ có ba màu đen, trắng, xám.
Giữa lớp bùn được tô trát tối tăm đen kịt, một bông hoa sen trắng muốt kiêu hãnh vươn mình nở rộ. Bông hoa sen còn lại thì quấn lên cành lá của bông hoa sen trắng kia, cánh hoa xám xịt héo tàn.
Nghiêm Nhạc nhìn chằm chằm bức họa thật lâu. Mặc dù cậu ta không có chút năng khiếu nghệ thuật nào, nhưng vẫn không thể không thừa nhận đây là một tác phẩm có thể gây chấn động lòng người. Bất kể là bông sen trắng vùng vẫy nở rộ từ bùn lầy, hay bông hoa dù đã héo úa nhưng vẫn muốn vươn lên phía trước, hay lớp bùn đen nhánh dường như có thể nhấn chìm người ta vào tuyệt vọng, ba màu trắng đen xám đối lập một cách hài hòa và mỹ diệu phi thường.
Nhưng mà ——
“…… Đó là Thiệu Nguyên trong lòng cậu sao?”
Nghiêm Nhạc chỉ vào đóa hoa sen cao thẳng, trắng muốt kia, vẻ mặt không khỏi trở nên kỳ quái.
“Ừm.” Cố Cẩn mỉm cười, “Anh ấy cảm thấy tôi bất kể lúc nào cũng là đóa hoa sen thong dong độc lập, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.” Thiếu niên tóc đen quay đầu nhìn về phía người bạn của mình, “Cậu thấy thế nào?”
Nghiêm Nhạc thở dài: “Cậu phải là cái này mới đúng.” Cậu ta giơ tay chỉ vào lớp bùn đen kịt đang nuốt chửng bộ rễ của hoa sen.
“Cậu nói rất đúng, tôi không phải đóa hoa sen này, tôi là nước bùn vấy bẩn hoa sen.” Cố Cẩn một lần nữa che lại bức tranh, “Thiệu Nguyên khoảng hai năm trước đột nhiên xuất hiện ở quán bar. Tuy rằng anh ấy ngụy trang rất khéo, cứ như vô tình đến quán bar, vô tình nhìn thấy tôi, nhưng tôi có thể nhận ra mục tiêu của anh ấy là tôi.”
“Vậy nên, trên thực tế, cậu là con mồi của anh ấy.” Nghiêm Nhạc nhướng mày, “Không, cậu sẽ không bao giờ đặt mình vào vị trí con mồi, từ trước đến nay cậu luôn là kẻ đi săn.” Cậu ta nhìn vào đôi mắt trở nên sâu thẳm của Cố Cẩn, nhanh chóng chuyển đề tài khác, “Cậu thật sự không động chạm gì đến tinh thần của anh ấy?”
Cố Cẩn bình tĩnh đối diện cậu ta, vẻ mặt vô tội: “Nghi ngờ tôi đến vậy sao?”
Nghiêm Nhạc nói: “Chính vì cậu thật sự thích Thiệu Nguyên, nên tôi mới hoài nghi như vậy.” Vẻ mặt cậu ta bình tĩnh đến mức gần như lạnh lùng, “Cố Cẩn, cậu là một người có d*c v*ng chiếm hữu và khống chế rất lớn. Nếu không phải vừa rồi xác nhận lại một lần nữa, tôi sẽ nghi ngờ cậu ngay từ đầu đã khống chế tinh thần của Thiệu Nguyên.”
Cố Cẩn hiện lên ý cười nhàn nhạt trong ánh mắt, vô cảm và thờ ơ. Đây mới là Cố Cẩn mà Nghiêm Nhạc quen thuộc. Ngay cả Thẩm Phàm thân cận nhất với Cố Cẩn đứng ở đây, cậu ta cũng sẽ nói con người Cố Cẩn dịu dàng ấm áp khi ở bên Thiệu Nguyên kia là giả dối.
“Oan cho tôi quá, tôi không hề làm như vậy.”
Nghiêm Nhạc nói: “Nhưng cậu đã từng nghĩ như vậy.”
Cố Cẩn ngước mắt lên, lại mỉm cười: “Khi cậu thật lòng thích một người, d*c v*ng sẽ khiến cậu trầm luân, nhưng đồng thời, tình yêu sẽ làm cậu khắc chế d*c v*ng.”
“Mâu thuẫn, tôi không thể tin.” Nghiêm Nhạc đứng lên: “Nhưng điều đó đã thực sự xảy ra.”
Vấn đề này không cần nói thêm gì nữa. Nghiêm Nhạc không hiểu biểu cảm của Cố Cẩn, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cậu ta muốn báo cáo hắn với thủ lĩnh: “Mặc dù gần như không thể khiến cậu chủ động thú nhận, nhưng anh ấy không giống với chúng ta, anh ấy sẽ cảm thấy bất an.” Cậu ta tạm dừng một lát, hỏi, “Cậu định lừa anh ấy như vậy cả đời sao?”
Cố Cẩn sắc mặt bình tĩnh: “Không được sao?”
***
Cố Cẩn đã từng tỏ tình với mối tình đầu của chính mình – mối tình đầu của hắn cũng là mối tình đầu của Thẩm Phàm, và cũng là mối tình đầu của rất nhiều bạn bè, đồng sự cùng tuổi hắn. Cố Cẩn là người đầu tiên, và cũng là người duy nhất trong số bọn họ dám thẳng thắn đối mặt tỏ tình với đối phương.
Lúc ấy Cố Cẩn chỉ là một thiếu niên mười lăm tuổi, còn đối phương chưa tròn mười tám tuổi. Sau khi nghe Cố Cẩn bày tỏ cảm xúc của mình xong, cô nói: “Cậu không thích tôi.”
Cố Cẩn cười, gương mặt ôn hòa đầy vẻ cung kính: “Vì sao ngài lại cảm thấy như vậy? Tôi thì cảm thấy tôi thích ngài từ tận đáy lòng.”
Đối phương nói: “Cậu tôn kính tôi, ngưỡng mộ tôi, kính nể tôi, nhưng cậu không thích tôi.” Đôi mắt của cô đen láy, sáng ngời đến mức sắc sảo, “Cậu chỉ là muốn dùng việc này chứng minh bản thân cũng sẽ là một người biết rung động – giống như bao người bình thường khác.”
“Cậu muốn chứng minh chính mình cũng sẽ biết rung động, sẽ biết thích một ‘người’ nào đó, chứ không phải là một con quái vật không có tình cảm.”
Cố Cẩn như đeo một chiếc mặt nạ tươi cười, khóe miệng cong lên một độ đẹp hoàn hảo. Mặc dù bị đánh giá như vậy, sắc mặt của hắn cũng không hề thay đổi chút nào.
Thiếu nữ tóc đen lạnh lùng nhìn hắn: “Nhưng Cố Cẩn, cậu đã chọn sai đối tượng – xung quanh cậu đều là quái vật, mà tôi lại là thủ lĩnh của các cậu, là quái vật trong rất nhiều quái vật.”
Cố Cẩn nghĩ, có lẽ cô nói đúng, cô là thủ lĩnh của bọn họ, lãnh đạo một bầy quái vật kiêu ngạo khó thuần phục. Cô cũng không phải người huấn luyện thú, mà là con quái vật mạnh nhất trong bầy. Hắn ngước nhìn người này, có lẽ không phải vì yêu thích, mà là vì noi theo.
– Nếu thật sự như vậy, hắn chắc hẳn sẽ không thật sự thích một ai đó.
Thích và yêu là những thứ cảm xúc quá mơ hồ.
Một giáo viên đã từng nói với hắn: “Khi em thích một người, em sẽ luôn muốn được chăm sóc người đó mọi lúc mọi nơi, muốn sắp xếp cho người đó một tổ ấm thoải mái nhất và đồ ăn tốt nhất, mỗi ngày đều muốn khiến cho người đó duy trì ở trạng thái tốt đẹp nhất, chỉ cần người đó mỗi ngày đều vui vẻ là tốt rồi.”
Cố Cẩn hỏi ngược lại: “Thầy đang miêu tả về việc nuôi thú cưng sao?”
Thầy giáo trợn mắt: “Vậy em sẽ nảy sinh d*c v*ng với thú cưng sao?”
Cố Cẩn nghẹn họng.
Vào năm mười tám tuổi, Cố Cẩn nhận được lệnh điều động. Người đứng đầu Trung tâm tình báo Hoa Thành chỉ đích danh muốn Cố Cẩn đến Hoa Thành để đảm nhiệm công tác. Hắn là trẻ mồ côi, không có người nhà, cũng không có phạm vi hoạt động cố định, nơi nào có thể làm việc liền đi đến nơi đó, giống như một con mèo hoang lưu lạc khắp nơi, bởi vậy đối với lệnh điều động này hắn cũng không có ý kiến gì.
Trung tâm tình báo Hoa Thành ở gần làng đại học, là một quán bar tên Whisper. Cố Cẩn nhìn thấy ông chủ quán bar – cũng là cấp trên phụ trách tổng hợp tin tình báo ở Hoa Thành – đang lười biếng nằm sấp trên bàn làm việc, xung quanh tay chân đều chất đầy những tờ giấy A4 in đầy chữ.
Cố Cẩn nghĩ, vị cấp trên này là người truyền thống, thích tình báo theo kiểu văn bản.
Cấp trên nói: “Sau này cậu cứ làm theo kiểu cậu thích.” Dưới đôi mắt của ông là quầng thâm đen rất đậm, có vẻ ông đã làm việc xuyên đêm mấy ngày, “Làng đại học xảy ra vài chuyện, cậu có thể kết nối trước với người bên chính phủ một chút – trước đây cậu đã từng tiếp xúc với vị nào ở Hoa Thành chưa?”
Cố Cẩn lắc đầu: “Hẳn là chưa.”
“Không sao, quan chức ở Hoa Thành tác phong tương đối bảo thủ, nhưng vẫn có quan hệ khá tốt với chúng ta……”
Cố Cẩn rất nghi ngờ về hai đoạn “tác phong bảo thủ” và “quan hệ khá tốt”, nói: “Tôi nghe nói tuần trước có một vị tiền bối đã xảy ra xô xát với người bên chính phủ Hoa Thành, tòa nhà ở gần ngoại ô cũng bị phá dỡ.”
Cấp trên vuốt mặt vài lần: “Không sai, Hoa Thành mới có một vị ngoại giao viên mới đến nhậm chức, anh ta là con ông cháu cha nên tính tình hơi kiêu ngạo, bị kích động hai câu liền muốn gây gổ rồi.” Ông thoạt nhìn cực kỳ mệt mỏi, “Tuy nhiên không có vấn đề gì hết, chúng ta thuộc về thế lực thứ ba [1], sẽ cung cấp sự hỗ trợ cho bọn họ, nhưng không phụ thuộc vào bọn họ.”
Cố Cẩn gật đầu: “Vậy tôi đi xem qua làng đại học.”
“Ừ ừ làm phiền cậu rồi.” Tiền bối tiếp tục vùi đầu vào đống giấy tình báo trắng toát như núi tuyết.
Cố Cẩn đi dạo qua làng đại học một vòng. Ở hồ hoa sen trong trường đại học Hoa Thành, hắn phát hiện ra một chút khác thường, rất nhỏ, gần như có thể bị lơ đãng bỏ qua, có thể xem là khác thường nho nhỏ vô hại. Hắn nhìn chằm chằm vào hồ hoa sen trong chốc lát, nhạy bén cảm nhận được ánh mắt phía sau lưng, có người đang nhìn hắn chằm chằm.
Cố Cẩn mặt không đổi sắc nghiêng đầu, cũng không nhìn thấy nhân vật nào khả nghi trong đám sinh viên đang đi qua đi lại.
Hắn làm quen với cuộc sống ở gần quán bar, tìm kiếm một vài công việc, lấy thân phận nhân viên làm thêm làm việc ở quán bar, thi thoảng tán gẫu với những nhân viên khác hoặc trao đổi một vài thông tin tình báo với đồng sự và phía nhân viên chính phủ.
Một ngày nào đó, hắn lại nhận ra ánh mắt lúc ấy đã nhìn chằm chằm vào hắn ở hồ hoa sen.
Cố Cẩn ngẩng đầu, thấy một người trẻ tuổi đang ngồi trên dãy ghế dài cách quầy bar không xa, mặc áo sơ mi quần âu, dáng người có thể xem như gầy yếu mảnh mai, ánh mắt mang theo chút do dự và rụt rè. Có lẽ vì lần đầu tiên bước vào một quán bar, không quá quen thuộc khung cảnh như vậy, người đó co rúm trong chỗ ngồi của mình, cúi thấp đầu, dùng ánh mắt lén lút nhìn ngắm Cố Cẩn.
Khi hai ánh mắt chạm nhau, Cố Cẩn nở một nụ cười lịch sự khách sáo với người đó, sau đó nhìn thấy đối phương vội vàng quay mặt đi chỗ khác. Một lúc sau lại giống như động vật nhỏ tràn đầy tò mò, thường xuyên trộm quan sát hắn.
– Giống một con mèo, một con mèo nhà đã từng bị vứt bỏ một lần.
Cố Cẩn nghĩ như thế, nhưng hắn cũng không để trong lòng.
“Đó là danh nhân của khoa Mỹ thuật trường đại học Hoa Thành đó, là một họa sĩ có chút tiếng tăm mấy năm gần đây.” Cấp trên tình cờ nhìn thấy người thanh niên xuất hiện ở chỗ này, nói với hắn, “Tại sao tôi cảm giác như đang theo dõi cậu vậy?”
“Có lẽ ngài bị ảo giác rồi.” Cố Cẩn tươi cười dịu dàng, lễ độ không chê vào đâu được.
Cấp trên bĩu môi không tin lắm, nhưng ông cũng không tiếp tục gặng hỏi – những người như bọn họ hiểu rõ nhất có những chuyện không cần quá hiếu kỳ, bởi vì suy cho cùng, đối với bọn họ mà nói, chuyện mà bọn họ không muốn nói thì có gặng hỏi cũng vô ích.
Cho đến khi đối phương xuất hiện ở cửa sau quán bar, chặn Cố Cẩn đang trên đường tan làm về nhà, mời Cố Cẩn làm người mẫu hình thể của mình, hắn mới thật sự nảy sinh một chút tò mò.
Người này rõ ràng tiếp cận hắn có mục đích.
Nhưng người này cũng không có ác ý, cũng không phải cái gọi là “nhất kiến chung tình”.
Vị họa sĩ trẻ tuổi này thân hình hơi gầy yếu mảnh khảnh so với các bạn cùng lứa tuổi, ngón tay khớp xương tinh tế, cổ tay cũng rất nhỏ, áo sơ mi cài đến tận nút trên cùng, thắt chặt chiếc cổ thon dài.
Tái nhợt lại yếu ớt, giống như một đóa hoa sen cô đơn, nhu nhược.
Cố Cẩn chỉ cần dùng một tay là có thể vặn gãy cổ anh ấy.
Tựa như là một con mèo nhà chạy đến mời một con mèo hoang về nhà của mình, đã gom góp đủ dũng khí nhưng vẫn không nhịn được sợ hãi, chột dạ phát ra những tiếng “meo meo” thật khẽ.
Sợ hãi bị từ chối, cũng sợ hãi bị mèo hoang chiếm đoạt tổ của chính mình.
Anh ấy rất thú vị.
Thế là Cố Cẩn nói: “Được thôi.”
—————————————
Chú thích
[1] Thế lực thứ ba (Hay còn Third Party): Trong chính trị, thế lực thứ ba thường xuất hiện trong một đất nước có hệ thống hai Đảng lớn, độc lập và không trực thuộc hai Đảng lớn. Tuy quy mô không lớn nhưng họ nắm vai trò quan trọng để giữ vững thế cân bằng chính trị giữa hai Đảng lớn trong nước.