Chương 15: Phiên ngoại – Bạch nguyệt quang (2)

Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn

Chương 15: Phiên ngoại – Bạch nguyệt quang (2)

Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thiệu Nguyên giống như một chú mèo con thiếu cảm giác an toàn.
Những hành động của anh ấy dường như không theo một logic nào, trầm tĩnh, hướng nội, dè dặt kín đáo, nhưng cũng rất ngoan ngoãn. Anh ấy thích nhốt mình trong phòng vẽ tranh ở nhà, khi có cảm hứng thì có thể quên đi tất cả mọi thứ, giống như một chú mèo con, một giây trước còn đang đùa nghịch với cuộn len, giây sau đã đột ngột dừng mọi động tác, nhìn chằm chằm vào hư không, ngây ngốc như một bức tượng điêu khắc.
Cố Cẩn ban đầu đến nhà Thiệu Nguyên để làm người mẫu vẽ, nhưng dần dần lại trở thành người chăm sóc anh ấy.
Nấu cơm cho mèo con, đút thức ăn cho mèo con, đưa mèo con ra ngoài đi dạo, mang mèo con đi khám bệnh.
Chỉ còn thiếu việc tắm rửa, chải lông và cắt móng cho mèo con.
Bạn bè khi biết chuyện này đều cười phá lên.
Việc Cố Cẩn chính thức định cư ở Hoa Thành lại là vì để chăm sóc một người, lời này nói ra e rằng chẳng mấy ai tin. Thế nhưng, trong mấy ngày nay, Cố Cẩn thường cảm nhận được niềm vui sướng khi nuôi dưỡng thú cưng.
Ai lại không thích một chú mèo con ngoan ngoãn, xinh đẹp, lại biết vâng lời, luôn ở trong nhà chờ đợi hắn trở về mở cửa? Việc tiếp xúc thân thể ngẫu nhiên cũng cực kỳ hạn chế. Thiệu Nguyên đối xử với hắn như thể một vị thần thánh phương xa, một sự tồn tại không thể tùy ý chạm vào. Cố Cẩn thì không quá bận tâm chuyện đó. Thế nhưng, bản tính trời sinh khiến hắn cũng không chủ động gần gũi với Thiệu Nguyên, mà luôn giữ vẻ ôn hòa, khách sáo.
— Ít nhất ban đầu là như thế.
Cố Cẩn cảm thấy Thiệu Nguyên ngày càng đáng yêu.
Đương nhiên, mèo con vốn dĩ đã rất đáng yêu rồi, nhưng Thiệu Nguyên dường như còn đáng yêu hơn nữa.
Nhạy cảm, tinh tế, sạch sẽ. Trước mặt người khác, anh ấy dịu dàng điềm tĩnh, nhưng khi đối mặt với Cố Cẩn thì luôn tỏ ra tự ti, rụt rè.
Một lần tình cờ, khi hai người cùng đi ngang qua hồ sen ở đại học Hoa Thành, Thiệu Nguyên nhìn chằm chằm vào mặt hồ đầy lá vàng úa tàn, hơi buồn bã thốt lên rằng hoa sen đã tàn rồi.
Cố Cẩn cũng thấy cảnh sen tàn lá úa. Hắn nghĩ Thiệu Nguyên quả thực có một tình yêu sâu sắc với hoa sen, vì những tác phẩm của anh ấy luôn có yếu tố này. Hắn trầm tư một lát, rồi nói: “Nếu anh cảm thấy tiếc cho nó, vậy trưa nay chúng ta ăn củ sen hầm sườn đi.”
Thiệu Nguyên dùng vẻ mặt kỳ lạ nhìn hắn, dường như đang trách hắn không biết lãng mạn.
Cố Cẩn vội trở lại vẻ dịu dàng vô tội, cười hỏi: “Không thích sao?”
Thiệu Nguyên như bị nghẹn lời, muốn nói rồi lại thôi. Cuối cùng, dường như vẫn còn chút không cam lòng, nhưng anh ấy vẫn thỏa hiệp trả lời: “...Thích.”
Cố Cẩn bật cười.
Hắn biết Thiệu Nguyên muốn nói điều gì: hoa sen điêu tàn rơi xuống hồ nước, cuối cùng bị nước bùn bẩn thỉu nuốt chửng, thật đáng tiếc, thật tàn nhẫn.
Có người từng nói, Cố Cẩn giống như một đóa sen.
Hắn thật ra không phản đối nhận định này.
Cố Cẩn nghĩ, một thứ từ trong bùn nước lớn lên, đến chết đều bị quấn chặt với bùn nước, thì làm sao có thể sạch sẽ, thanh khiết được bao nhiêu? So với việc tiếc nuối hoa sen héo úa, chi bằng suy nghĩ xem củ sen năm nay có giòn, có ngọt không.
“À, anh thích ngó sen giòn hay ngó sen hồng?”
***
Nữ Vương liếc hắn một cái. Bởi vì hắn đang gửi tin nhắn trong lúc làm nhiệm vụ. Dù việc này không ảnh hưởng đến tiến độ hay khiến đối phương cảnh giác, nhưng chuyện làm việc riêng tư này vẫn khiến cô ấy chú ý.
Cố Cẩn sau khi ấn nút gửi đi thì cất điện thoại, đứng thẳng người, rồi hơi cúi mình hành lễ với cô: “Thất lễ rồi, sau này hành động tôi sẽ luôn tắt mọi phương thức liên lạc.”
Thủ lĩnh của bọn họ, cô gái trẻ tuổi với biệt danh “Nữ Vương” nhìn hắn, lạnh lùng mở miệng: “Không ảnh hưởng đến nhiệm vụ là được.” Đôi mắt cô như bầu trời đêm ngập tràn những vì sao sáng lấp lánh, đen nhánh mà sáng ngời. “Người yêu à?”
Cố Cẩn lắc đầu: “Không, có thể xem như —— thú cưng đang được nuôi dưỡng ở nhà người khác.” Hắn nheo mắt lại, nói: “Là một chú mèo rất đáng yêu.”
Một chú mèo đen theo cánh tay Nữ Vương nhảy lên vai cô, ngoan ngoãn ngồi trên vai, đôi mắt vàng óng lặng lẽ quan sát hắn. Nữ Vương cũng nhìn hắn chằm chằm một lát, rồi đột nhiên bật cười một tiếng.
Thời niên thiếu, cô đã là một người tôn thờ vũ lực là trên hết: có thể động thủ thì tuyệt đối không nói nhiều thêm một câu, có vấn đề thì giải quyết bằng nắm đấm. Hầu hết những người dưới trướng cô dẫn dắt đều từng bị cô tự tay đánh một lần. Sau khi trưởng thành, cô đỡ điên cuồng hơn một chút, nhưng vẫn như trước đây, không quá thích cười.
Khi cô cười, hoặc là sắp mỉa mai độc địa, hoặc là sắp động thủ đánh người.
Nhưng lúc này đây, cô không mỉa mai cũng không đánh người. Cô nói: “Cố Cẩn, giáo viên đã từng nói, không có ai sẽ nảy sinh d*c v*ng với thú cưng.”
“d*c v*ng muốn khống chế chất đầy trong mắt cậu, đến nỗi sắp tràn ra.”
Cố Cẩn chớp mắt.
Nữ Vương nói: “Nếu không muốn dọa cho thú cưng của cậu chạy mất, thì bớt lại một chút đi.”
Cố Cẩn nghĩ, nếu Nữ Vương đã nói như thế, vậy có lẽ là sự thật. Người này thoạt nhìn như chẳng để ý điều gì, cao ngạo kiêu hãnh như một vị thần, nhưng trên thực tế lại cực kỳ hiểu rõ bọn họ.
Có lẽ hắn quả thực đã hơi mất kiểm soát bản thân —— Dù sao mèo con cũng quá đáng yêu.
Nếu vậy, những lời mà giáo viên nói với bọn họ, là sự thật sao?
—— Không có ai sẽ nảy sinh d*c v*ng với thú cưng.
Không có ai. Giáo viên đã đúng.
Lưng Cố Cẩn va vào cạnh bàn, có chút đau. Thiệu Nguyên nhào lên người hắn, ánh mắt mang theo sự tuyệt vọng được ăn cả ngã về không, như thể phải nắm bắt lấy thứ đang ở trước mắt —— không thể không nắm bắt lấy thứ đang ở trước mắt.
Hắn nhìn thấy chính mình trong đôi mắt nâu trà xinh đẹp của Thiệu Nguyên. Gương mặt bỗng hơi kinh ngạc, tất cả vẻ dịu dàng giả dối đều biến mất. Cố Cẩn nhất thời cảm thấy hoài nghi, rằng người mà đôi mắt Thiệu Nguyên đang nhìn thấy không phải là chính mình.
Hắn sẽ không bao giờ có biểu cảm dịu dàng như thế.
— Tôi hẳn nên đẩy anh ấy ra.
Cố Cẩn đỡ lấy cánh tay Thiệu Nguyên, thầm nghĩ như thế. Thiệu Nguyên nhìn hắn, như nắm chặt một thứ gì đó, một thứ có thể giúp anh ấy tiếp tục hô hấp, tiếp tục sống sót, nắm chặt như thể đang níu lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Nhưng Cố Cẩn không thể trở thành chỗ dựa cho cuộc đời người khác.
Hắn chỉ vì một chút tò mò mà nuôi dưỡng Thiệu Nguyên, không thể để Thiệu Nguyên hiểu lầm rồi lún sâu vào.
Nuôi dưỡng thú cưng đòi hỏi phải gánh vác trách nhiệm, nuôi dưỡng con người cũng vậy.
Nếu như hắn đón nhận tình cảm của ai, hắn buộc phải chịu trách nhiệm với phần tình cảm đó. Đặc biệt là với một người như Thiệu Nguyên, muốn gửi gắm linh hồn yếu ớt của mình cho một người vẫn còn mù mờ về tình cảm.
— Tôi không thể chịu trách nhiệm.
Cố Cẩn thầm nghĩ như thế, nhưng vào khoảnh khắc Thiệu Nguyên hôn hắn, hắn vẫn vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của đối phương, kéo anh ấy vào lòng mình.
Vẫn gầy quá rồi, có lẽ nên đổi sang thực đơn khác.
Bởi vì ở trong nhà một thời gian dài, làn da Thiệu Nguyên càng thêm trắng nõn, tay chân mảnh khảnh, nhỏ nhắn hơn so với Cố Cẩn. Dưới lòng bàn tay hắn là nhiệt độ cơ thể nóng bỏng.
Trong đôi mắt Thiệu Nguyên chỉ có một mảng mờ mịt, đuôi mắt còn vương nước, giống như thất thần cắn nhẹ lên sườn cổ Cố Cẩn.
Cố Cẩn khẽ cử động, tay phải đè phía sau cổ Thiệu Nguyên, năm ngón tay co lại. Hắn cảm nhận được nhịp đập mạch máu, chỉ cần thoáng dùng sức là có thể vặn gãy chiếc cổ dưới lòng bàn tay. Người nằm trong lòng ngực sẽ ngưng thở, thân thể trở nên lạnh băng, Cố Cẩn cũng sẽ không còn cách nào nhìn thấy chính mình trong ánh mắt Thiệu Nguyên nữa.
—— Em sẽ nảy sinh d*c v*ng với thú cưng sao?
Không thể nào.
Cố Cẩn khoác áo sơ mi, ôm Thiệu Nguyên đã chìm vào hôn mê. Hai người ngồi trong phòng vẽ tranh, vị họa sĩ trẻ tuổi ngả đầu trên đầu gối hắn, cả người cuộn tròn, giống như chú mèo con thiếu cảm giác an toàn, cố gắng rúc vào lồng ngực hắn, như thể trên thế giới này chỉ còn lại một chỗ dựa duy nhất cho nó.
Vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
***
Đội trưởng liếc hắn một cái. Bởi vì hắn dùng điện thoại để gửi tin nhắn trong lúc đang họp. Từ trước đến nay, hắn vốn không phải là người chiếm dụng thời gian công tác để làm việc riêng —— mà nguyên nhân chủ yếu là hắn vốn chẳng có việc riêng gì.
Hắn không có người thân ruột thịt, tính cách cũng khiến hắn không có những người bạn bình thường. Những người hắn thường xuyên qua lại hầu như đều có liên quan đến công việc.
Cố Cẩn sau khi gửi xong tin nhắn thì ngẩng đầu lên, nhìn vị lãnh đạo trực tiếp của hắn, nói: “Xin lỗi.”
Đôi mắt đội trưởng là màu hổ phách trong veo, dưới ánh đèn chiếu xuống như viên đá quý lấp lánh. Anh ta cũng không để bụng mà cười: “Không sao, không có chuyện gì.” Người thanh niên nói tiếp đầy ẩn ý: “Dù sao cũng là một cục cưng cần được che chở mà.”
Cố Cẩn nói: “Sau này em sẽ cố gắng hạn chế.”
“Không cần hạn chế,” Người thanh niên cười đẹp như bức tranh thủy mặc, “Đây là chuyện tốt, thậm chí đáng để tuyên dương khắp nơi.”
Cố Cẩn không nói gì thêm.
Hắn nghĩ, có lẽ đây thật sự là một chuyện tốt.
Hiện tại, hắn đã có thể tắm rửa, chải lông, cắt móng cho mèo con. Mèo con cũng sẽ duỗi tứ chi, nằm ngửa lộ bụng cho hắn xem.
Thiệu Nguyên thật ấm áp, cũng thật mềm mại. Cố Cẩn lần đầu tiên có tiếp xúc thân thể gần gũi đến thế với một người nào đó. Bất kể là độ ấm của làn da, nhịp đập mạch máu, hay xúc cảm khi những sợi tóc sượt qua cổ và gương mặt, đều khiến hắn cảm thấy vừa mới lạ vừa thú vị, thậm chí nảy sinh sự quyến luyến muốn có được nhiều hơn nữa.
Hắn đang ôm một người có sinh mệnh, có tư duy, có linh hồn.
Quần áo của Cố Cẩn được treo trong tủ quần áo của Thiệu Nguyên. Phòng khách cũng đặt chiếc thảm và gối ôm mà Cố Cẩn mua. Phòng vệ sinh để những món đồ sinh hoạt theo cặp. Trong phòng bếp là dụng cụ mới hắn sắm sửa, chiếc tạp dề in hình cá voi hắn hay mặc treo ở phía sau cửa.
Hắn đang dần xâm nhập vào cuộc sống của Thiệu Nguyên.
Thiệu Nguyên không phản đối, Cố Cẩn liền không dừng lại.
Hắn nhìn chằm chằm vào hai chiếc bàn chải và cốc đánh răng loại tình nhân đang đặt trên bồn rửa tay trong phòng vệ sinh. Hắn suy nghĩ một lúc, sau đó bỏ bàn chải của mình vào chung với bàn chải và cốc đánh răng của Thiệu Nguyên, ném chiếc cốc đánh răng trống rỗng còn lại vào thùng rác. Nhân lúc Thiệu Nguyên không chú ý, hắn cũng xóa sổ toàn bộ bàn chải và cốc đánh răng còn thừa trong nhà.
“Cố Cẩn, hình như thiếu một chiếc cốc đánh răng…?”
Buổi tối lúc rửa mặt, Thiệu Nguyên hoang mang ló đầu ra khỏi phòng vệ sinh, hỏi Cố Cẩn.
“Vậy à?” Cố Cẩn đi vào phòng vệ sinh, nhìn hai chiếc bàn chải nằm chung trong một chiếc cốc đánh răng, tỏ vẻ suy tư: “Có lẽ không cẩn thận làm rơi ở đâu mất rồi… Gương mặt hắn cũng bối rối: “Ngày mai thử tìm lại xem.”
Thiệu Nguyên thử tìm kiếm trong ngăn tủ hồi lâu, vẫn không tìm thấy chiếc cốc thứ hai, đành phải từ bỏ, nhưng vẫn cảm thấy hơi mất mát: “Đó là chiếc cốc của em mà.”
Cố Cẩn bật cười: “Cốc của anh vẫn còn ở đây mà!”
— Đúng, anh vẫn còn ở đây là được.
Cố Cẩn nhìn Thiệu Nguyên, ánh mắt dừng lại ở phía sau chiếc cổ trắng nõn của đối phương, nụ cười dịu dàng đầy dung túng.