Chương 16: Phiên ngoại – Bạch nguyệt quang (3)

Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn

Chương 16: Phiên ngoại – Bạch nguyệt quang (3)

Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những ngày gần đây, tâm trạng Thiệu Nguyên có vẻ không được tốt lắm, thậm chí còn có chút bồn chồn. Cố Cẩn ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trên người anh, và cũng tìm thấy một hộp thuốc lá dở dang trong phòng vẽ tranh.
Hắn không nói gì, vẫn như thường lệ ngồi ở một góc nhỏ trong phòng vẽ tranh làm việc. Buổi tối cuối tuần, hắn đến quán bar làm thêm, chuyển giao phần lớn công việc cho cấp trên – người luôn gục mặt trên bàn làm việc, trông như một con cá muối [1] cạn kiệt sức lực.
Cấp trên nói: “Cố Cẩn, cậu có vẻ khác lạ.”
Cố Cẩn hỏi: “Khác lạ ư?”
Cấp trên ừm ừm mấy tiếng, không trực tiếp trả lời hắn: “Rồi cậu sẽ tự nhận ra thôi —— Bạn trai cậu lại chạy tới đây tìm cậu kìa, đi xuống gặp bạn trai đi.”
Những lúc Cố Cẩn làm thêm, Thiệu Nguyên thường đến quán bar, đợi đến khi Cố Cẩn tan ca. Cấp trên đặc biệt cho phép Thiệu Nguyên vào ngồi trong quầy bar. Tuy nhiên, Thiệu Nguyên không phải lúc nào cũng ngồi ở đó; đôi khi anh ấy vẫn ngồi bên ngoài, tựa vào quầy bar quan sát Cố Cẩn pha chế rượu; có khi anh ấy lại vào trong quầy bar, lấy sổ phác thảo ra vẽ.
Trên giấy vẽ là những đường nét đen trắng, phác họa nên sườn mặt, cằm, cổ và đôi tay của Cố Cẩn.
Sau khi tan làm, cả hai cùng rời quán bar, vai kề vai bước đi trên con đường không quá rộng cũng chẳng sáng sủa, bước trên vệt đèn đường mờ ảo và cái bóng của chính mình để về nhà.
Thiệu Nguyên rụt rè nắm lấy ngón tay hắn, như một đứa trẻ nhút nhát.
“Sau này Cố Cẩn sẽ thích những người khác sao?” Thiệu Nguyên cúi đầu, nhìn chăm chú vào cái bóng của mình trên mặt đất, giọng nói hơi nhỏ, giống như một thú cưng đã làm sai chuyện gì đó, thăm dò hắn một cách cẩn trọng.
Cố Cẩn cũng sững sờ, trong khoảnh khắc đó, hắn không biết phải trả lời thế nào. Hắn rất nghiêm túc suy nghĩ một lát: “Em không thể cho anh một đáp án đảm bảo tuyệt đối, rằng em sẽ luôn thích anh như bây giờ.”
Thích là gì? Hiện tại hắn có khát khao chiếm hữu và kiểm soát Thiệu Nguyên thì sẽ là thích sao?
Hắn quyến luyến và dựa dẫm vào hơi ấm cơ thể của Thiệu Nguyên thì sẽ là thích sao?
“Giống như lúc còn nhỏ, mọi người hay nói lớn lên muốn kết hôn với bạn học cùng lớp mẫu giáo, nhưng sau khi lớn lên thật rồi thì có lẽ thậm chí còn không nhớ nổi mặt mũi bạn học đó ra sao.”
Con người sẽ luôn thay đổi.
Giống như khi hắn còn ở cô nhi viện, khi hắn trèo qua ô cửa sổ nhỏ, nhìn thấy bầu trời rộng lớn tối đen như mực, hắn đã từng hy vọng một ngày nào đó có thể đốt cháy mọi thứ trong tầm mắt bằng một mồi lửa.
Thế nhưng bây giờ hắn gần như không còn nhớ nổi nơi đó nữa.
Giống như ngày trước hắn khuất phục trước sức mạnh của Nữ Vương, cung kính theo sau nàng, hắn cũng không bao giờ nghĩ tới hiện tại hắn có thể nắm tay, ôm ấp một người bình thường như vậy.
“Cho nên em không thể nói, em sẽ mãi mãi thích anh.”
Thiệu Nguyên sững người trong chốc lát, đôi mắt màu nâu trà khẽ chớp chớp. Anh ấy nghe thấy Cố Cẩn trả lời vậy cũng không hề tỏ ra mất mát hay thất vọng, mà đặc biệt nghiêm túc nhìn chằm chằm hắn.
Cố Cẩn nhìn vào đôi mắt của Thiệu Nguyên, nhưng lại cảm thấy trái tim bắt đầu mềm nhũn.
Tôi muốn độc chiếm anh ấy.
Nhưng tôi cũng muốn khoe anh ấy với mọi người.
Tôi muốn kiểm soát anh ấy.
Nhưng tôi cũng muốn nhìn thấy gương mặt tươi cười của anh ấy.
“Nhưng hiện tại em thích anh.”
Cố Cẩn nghe được âm thanh nào đó vang lên, giống như tiếng kính vỡ vụn, tiếng lá cây xào xạc trong gió, ngàn đóa hoa bỗng chốc nở rộ —— Hắn là một con người lý trí, hắn luôn hoài nghi những miêu tả bay bổng trong văn học.
Nhưng ngay tại khoảnh khắc này, hắn đã tin vào những điều lãng mạn đó.
Hắn khựng lại một chút, bước chân vô thức dừng lại. Hắn như chìm vào dòng suy nghĩ của bản thân, trong đầu hắn là đôi mắt, chiếc cổ, cổ tay của Thiệu Nguyên, những dấu vết xanh tím trên làn da anh ấy, khóe mắt anh ấy ửng đỏ.
Tôi muốn vấy bẩn anh ấy.
Cuối cùng là hình ảnh Thiệu Nguyên ngồi ở phòng vẽ tranh, bưng một ly nước mỉm cười.
Nhưng tôi còn muốn nhìn thấy dáng vẻ ngày càng tỏa sáng của anh ấy hơn nữa.
Cố Cẩn ngẩng đầu, nhìn người đang đứng cạnh mình. Hắn bởi vì một thoáng hứng thú mà bắt đầu nuôi dưỡng một thú cưng, nhưng định mệnh lại khiến họ trở thành người yêu của nhau.
Người bạn trai vừa đáng thương lại vừa đáng yêu của hắn.
“Em yêu anh, Thiệu Nguyên —— Dù tương lai có ra sao, lúc này em yêu anh, ngày mai cũng yêu anh.”
Yêu tài năng và ánh sáng của anh.
Cũng yêu sự nhạy cảm và tự ti của anh.
Thiệu Nguyên ngây người, một vệt hồng lan từ má đến tận mang tai.
“Anh không đáp lại em sao?” Cố Cẩn khe khẽ nói, vẻ mặt hơi biến đổi.
Thiệu Nguyên đột nhiên cao giọng: “Anh ——”
Cố Cẩn nhìn vẻ rụt rè bất an của Thiệu Nguyên, vươn tay ôm anh ấy vào lòng, ngón tay xuyên qua những sợi tóc mềm mại của Thiệu Nguyên, ấn đầu anh ấy tựa vào vai mình: “Không sao đâu.” Hắn nhẹ giọng vỗ về anh ấy, “Không sao đâu, em ngày mai yêu anh, ngày mốt vẫn sẽ yêu anh như cũ, thậm chí tháng sau, năm sau —— Em sẽ nhận được câu trả lời của anh, chúng ta còn có rất rất nhiều thời gian.”
Đúng vậy, thời gian vẫn còn rất rất nhiều.
Anh sẽ luôn hoàn toàn thuộc về em.
Làm thợ săn cần phải có lòng kiên nhẫn.
***
Cố Cẩn thẫn thờ, một viên đạn sượt qua má hắn. Cũng may người bên cạnh kéo cổ áo hắn tránh đi, nếu không sườn mặt hắn đã be bét máu.
Đối phương nói: “Tỉnh táo lại đi! Nếu để lại sẹo thì định giải thích với bạn trai cậu thế nào!” Anh ta nói xong lời châm chọc liền hỏi, “Tại sao đột nhiên mất tập trung vậy?”
Cố Cẩn suy nghĩ một lát, nói: “Trước hết buông tôi ra đã.”
Đối phương buông hắn ra, nghi ngờ nhìn hắn lùi lại hai bước, sau đó chìa màn hình điện thoại di động ra cho anh ta xem.
Trong khung chat là tin nhắn mới nhất do bạn trai của Cố Cẩn gửi tới.
—— Anh muốn em ôm anh một cái.
“……”
“Trước khi xử lý kẻ địch của chúng ta, tôi sẽ hành quyết cậu tại chỗ này ngay bây giờ!”
Cố Cẩn: “Tỉnh lại đi, giết người là chuyện phạm pháp đó.”
Nhiệm vụ không có gì khó khăn. Sau khi xử lý xong sự hỗn loạn, giai đoạn tiếp theo sẽ do các nhân viên chính phủ quốc gia quản lý, bọn họ chỉ phụ trách phân xử và đưa ra ý kiến. Khắp nơi đều là những người bất đồng ý kiến, bị Nữ Vương bóp cổ, đè xuống đất đánh cho một trận. Cuối cùng tất cả mới bình tĩnh ngồi xuống, nghiêm túc thảo luận phương án cuối cùng.
“Không phải nghe nói cô ấy sau khi trở về tính tình đã tốt hơn rất nhiều rồi sao?”
Nghe thấy có người thì thầm oán giận một câu như vậy, Cố Cẩn thầm nghĩ, tính tình của Nữ Vương quả thật đã tốt hơn nhiều. Trước kia nàng cũng sẽ không ngồi yên nghe các ông lên giọng trịch thượng, mà dùng cách giải quyết nhanh nhất là trực tiếp đánh cho mỗi người một trận. Hắn lấy điện thoại ra, thấy Thiệu Nguyên lại gửi một tin nhắn mới cho hắn, là một bức ảnh, hỏi hắn có phải đã gọi cơm hộp cho anh ấy không.
Cố Cẩn: “……”
Sau khi nhắn tin trả lời Thiệu Nguyên xong, Cố Cẩn thoát khỏi phần mềm nói chuyện, mở một khung chat khác.
【 Liên Minh Những Người Thất Tình 】
【 Tin nhắn đã ghim: Cố gắng làm người thật tốt, đừng làm chó độc thân. 】
【 Bộ Tình Báo 】 Cố Cẩn: Ai đi tìm Thiệu Nguyên?
【 Phòng Thí Nghiệm 】 Olivia • Dwyane: ?
【 Bộ Tình Báo 】 Viên Viên: Hãy làm chó độc thân cùng nhau đi, ai thoát ế trước thì là chó!
【 Phòng Thí Nghiệm】 Liliane • Corseton :…… Không đều là chó sao?
【 Bộ Tình Báo 】 Cố Cẩn: Tôi đã biết rồi.
【 Bộ Tình Báo 】 Viên Viên: Tôi chỉ là một người giao đồ ăn bình thường!
【 Bộ Tình Báo 】 Viên Viên: Chính là kiểu tự bỏ tiền mua cơm cho khách hàng ăn luôn!
【 Bộ Tình Báo 】 Viên Viên: QwQ Cố Cẩn đi nước ngoài công tác, bạn trai Cố Cẩn ở nhà chắc hẳn rất đói.
【 Đội Y Tế 】 Nghiêm Nhạc: Cậu rảnh quá ha.
【 Bộ Tình Báo】 Viên Viên: Huhu, tôi nghèo lắm!
【 Bộ Tình Báo】 Cố Cẩn: [ Chuyển khoản ]
【 Bộ Tình Báo 】 Cố Cẩn chuyển khoản đã được 【 Bộ Tình Báo 】 Viên Viên nhận.
【 Bộ Tình Báo 】 Viên Viên: Cảm ơn ông chủ!
【 Bộ Tình Báo 】 Viên Viên: Ngài có hài lòng với dịch vụ của tôi không?
【 Bộ Tình Báo】 Cố Cẩn: Hài lòng, nhưng lần sau không cần nữa.
【 Bộ Tình Báo】 Viên Viên: Huhu.
Cố Cẩn tắt khung chat, ngẩng đầu lên, liền thấy trên bàn đàm phán, hai bên vì bất đồng ý kiến mà bắt đầu châm chọc, khiêu khích nhau, ngừng thảo luận việc chính. Nữ Vương đang đứng bên cạnh bàn đàm phán, mỗi tay xách một người, ấn mạnh họ xuống mặt bàn.
Hắn nghĩ: Cũng may bọn họ là thế lực thứ ba, bằng không với tính cách của Nữ Vương e là sẽ xảy ra chiến tranh thế giới. Hơn nữa, người cuối cùng chiến thắng có lẽ vẫn là Nữ Vương.
***
【 Thẩm Phàm đã gửi cho bạn một tin nhắn 】
Thẩm Phàm: Em biết anh đang xem điện thoại!
Thẩm Phàm: Anh không được giả bộ là không nhìn thấy!
Thẩm Phàm: Nhanh nhanh trả lời em!
Thẩm Phàm: Chúng ta đã quen biết nhau mười mấy năm vào sinh ra tử!
Thẩm Phàm: Em muốn gặp bạn trai của anh!
Thẩm Phàm: Nhanh lên!!!!
Cố Cẩn nhìn chằm chằm vào những tin nhắn đang nhảy liên hồi trên màn hình, hắn có thể tưởng tượng được dáng vẻ Thẩm Phàm sốt ruột đến mức nhảy dựng lên ở đầu bên kia điện thoại. Hắn suy nghĩ một lúc, sau đó trả lời.
Cố Cẩn: Anh phải hỏi anh ấy trước đã.
Thẩm Phàm: Được! Nếu anh ấy không qua chỗ em thì em tới chỗ anh ấy!
Cố Cẩn: Không được.
Thẩm Phàm:!
Thẩm Phàm:!!
Thẩm Phàm: Anh không phải Cố Cẩn! Anh là ai!
Cố Cẩn: [ Sticker mặt cười ]
Cố Cẩn tắt màn hình điện thoại, xách hành lý đơn giản đi ra khỏi thang máy, sau đó lấy chìa khóa trong túi ra mở cửa phòng. Hắn vừa mở cửa liền nghe tiếng bước chân, ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy Thiệu Nguyên mặc đồ ngủ cotton, chân trần chạy tới, mái tóc hơi dài vì vội vàng mà rối bù lên.
“Em đã trở về.” Cố Cẩn bước qua cánh cửa, đi vào trong nhà, đặt túi và chìa khóa lên tủ giày, sau đó đóng cửa lại. Hắn nhìn Thiệu Nguyên, “Anh vừa tỉnh dậy sao?”
Thiệu Nguyên vẻ mặt mơ màng, đôi mắt vẫn còn lim dim, dường như vẫn chưa tỉnh táo hẳn.
“Xảy ra chuyện gì?” Cố Cẩn tiến thêm hai bước, sờ sờ mặt Thiệu Nguyên. Có vẻ hơi nóng, nhưng vẫn ở phạm vi bình thường, chắc không phải bị bệnh.
Thiệu Nguyên cọ cọ lòng bàn tay Cố Cẩn: “Em đã về rồi.”
Cố Cẩn khẽ nói: “Ừm, em đã trở về, còn mang quà cho anh nữa.”
Tình yêu sẽ làm con người thay đổi.
Nó sẽ khiến ta trở nên cố chấp, trở nên đa nghi, khiến khát khao chiếm hữu và kiểm soát của ta ngày càng mãnh liệt.
Nhưng nó cũng sẽ làm ta trở nên càng tốt hơn.
Làm sao có thể như vậy được?
Cố Cẩn đã từng hoài nghi điều này. Những người xung quanh hắn đều có lối suy nghĩ kỳ quái, tình yêu giữa quái vật và quái vật sẽ không giống tình yêu của người bình thường. Tại sao tình yêu của người bình thường lại mâu thuẫn đến như vậy?
Cố Cẩn ôm Thiệu Nguyên, cảm nhận được hơi ấm từ bạn trai truyền đến. Thiệu Nguyên cọ cọ cổ hắn, tóc anh ấy sượt qua cằm hắn. Trên người Thiệu Nguyên thoang thoảng mùi hương nhẹ nhàng, xen lẫn chút lành lạnh, giống hệt như hơi thở trên người Cố Cẩn.
Hắn nhìn đôi mắt Thiệu Nguyên, trong đôi mắt kia hắn nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình —— Hắn trong mắt Thiệu Nguyên là dáng vẻ như thế nào?
Cố Cẩn cũng lo lắng điều tương tự như Thiệu Nguyên —— Nếu Thiệu Nguyên biết hắn không phải là hình tượng cao thượng tốt đẹp mà Thiệu Nguyên vẫn luôn nghĩ, Thiệu Nguyên sẽ còn thích hắn sao?
Cố Cẩn nghĩ, hắn không phải là một người bình thường, nhưng người hắn thích là một người bình thường.
Em thích anh, em yêu anh, cho nên em muốn độc chiếm anh, em muốn kiểm soát anh.
Em thích anh, em yêu anh, cho nên em muốn bản thân ngày càng trở nên tốt đẹp hơn trong lòng anh.
Cố Cẩn hiểu, tình yêu là sự mâu thuẫn.
Tình yêu làm người ta điên cuồng, nhưng cũng khiến người ta khắc chế.
—————————————
Chú thích
[1] Cá muối: Cá muối (咸鱼) là một từ ngữ mạng phổ biến ở Trung Quốc, xuất phát từ tiếng Quảng Đông dùng để chỉ “xác chết”. Sau này nó được dùng với nhiều nghĩa khác nhau, nhưng trong truyện này, nó mang ý nghĩa phổ biến là chỉ một người tầm thường, không có lý tưởng hay hoài bão, chỉ muốn nằm yên một chỗ như một xác chết.