Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mãi đến cuối ngày thứ năm Cố Cẩn mới trở về. Khoảnh khắc hắn bước vào cửa, chiếc đồng hồ điện tử treo ở sảnh vào vừa đúng lúc điểm nửa đêm, ngày thứ năm khép lại, ngày thứ sáu vừa hé mở. Hắn vẫn mặc áo sơ mi và quần âu như ngày rời đi, tay cầm máy tính và chiếc vali xách tay. Thiệu Nguyên, đang thức đêm trong phòng vẽ, nghe tiếng mở cửa liền vội vàng vứt bút vẽ xuống, chạy như bay ra sảnh.
“Sao anh còn chưa ngủ? Không thể thức đêm như vậy ——”
Lời Cố Cẩn chưa dứt, Thiệu Nguyên đã ôm chặt lấy hắn. Mặc dù chỉ đi công tác hai ngày, nhưng Thiệu Nguyên cứ như thể đã rất lâu rồi không gặp hắn, ôm chặt lấy eo hắn không buông, cơ thể dường như còn hơi run rẩy. Cố Cẩn chợt thấy hơi khó hiểu, nhưng vẫn chiều theo cậu, đặt túi hành lý lên chiếc tủ ở sảnh, sau đó dang tay ôm lấy Thiệu Nguyên. Một bàn tay hắn vỗ vỗ lưng cậu. Chỉ qua cảm nhận, Cố Cẩn đã biết hai ngày nay Thiệu Nguyên hẳn là không ăn uống đúng giờ, làm việc và nghỉ ngơi cũng chẳng theo quy luật nào.
Thậm chí còn bắt đầu hút thuốc.
Cố Cẩn khẽ đẩy Thiệu Nguyên ra một chút, nhìn vào đôi mắt trong veo của họa sĩ trẻ, gương mặt cậu vẫn còn vẻ tủi thân. Hắn chợt thấy vừa buồn cười vừa đáng yêu, không kìm được nựng hai má Thiệu Nguyên, nhẹ giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Quá trình sáng tác không thuận lợi sao? Hay là khi ra ngoài ăn cơm gặp phải chuyện gì không vui?” Cố Cẩn nhích lại gần, cọ chóp mũi mình lên chóp mũi Thiệu Nguyên, tựa như hai con vật nhỏ đang ngửi nhau để an ủi đối phương: “Ra ngoài bị con mèo hoang nào dọa sợ sao?”
Loài mèo không mấy yêu thích Thiệu Nguyên, ngay cả khi cậu có lòng tốt muốn nhặt nuôi một con mèo hoang, chúng cũng đều quay lưng bỏ đi.
Thiệu Nguyên nhìn Cố Cẩn, người thiếu niên với vẻ mặt dịu dàng và bao dung, đôi mắt chỉ phản chiếu hình bóng của cậu. Cậu khẽ khép mi, buồn bã và tủi thân nói: “Anh nhớ em.”
Cố Cẩn nghiêng mặt, hôn lên đôi môi hơi lạnh của Thiệu Nguyên: “Ừm, em cũng nhớ anh.” Tay hắn lướt qua vùng eo Thiệu Nguyên, khẽ hỏi: “Anh lạnh quá, mình đi tắm nước nóng trước nhé?”
Thiệu Nguyên lắc đầu: “Ôm anh thêm một chút đi.” Cậu vùi mặt vào hõm cổ Cố Cẩn, giống như một chú mèo nhà bị bỏ rơi, vừa đáng thương vừa bất lực, ấm ức nói: “Anh nhớ em nhiều lắm.”
“Được.” Cố Cẩn nâng mặt Thiệu Nguyên lên, một lần nữa môi lưỡi lại giao hòa với người yêu.
Hai bóng người dưới ánh đèn ấm áp, quấn quýt bên nhau ở sảnh thật lâu. Thiệu Nguyên bám chặt lấy Cố Cẩn, khóc thút thít, tay chân đều mềm nhũn.
Chiếc đồng hồ điện tử treo ở sảnh đã hiển thị hai giờ sáng.
Cố Cẩn nửa kéo nửa ôm đưa Thiệu Nguyên vào phòng tắm, điều chỉnh nước ấm rồi mở vòi sen. Hắn nhìn Thiệu Nguyên như một chú mèo bị “động vật hai chân” dụ dỗ vào phòng tắm, cả người căng thẳng co rúm, rúc vào một góc bồn tắm. Hắn không nhịn được bật cười, giơ vòi sen lên để nước ấm phun khắp đầu Thiệu Nguyên. Cậu giật mình, gương mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi nhìn Cố Cẩn.
Thật sự rất giống mèo, một chú mèo nhà ngoan ngoãn, nhút nhát, khiến người ta yêu thương.
Cố Cẩn cười lớn: “Lại đây nào, tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ nhé.” Hắn kéo Thiệu Nguyên đến bên thành bồn tắm, để cậu quay lưng về phía mình, nhẹ nhàng gội đầu cho cậu, cẩn thận gỡ những sợi tóc hơi rối vào nhau: “Tóc mọc dài ra nhiều rồi, có muốn cắt bớt không?”
Thiệu Nguyên cảm nhận những đầu ngón tay Cố Cẩn luồn qua mái tóc mình, lắc đầu: “Tạm thời chưa được.” Cậu khẽ nhích về phía sau, tựa lưng vào ngực Cố Cẩn, ngửa đầu nhìn gương mặt hắn.
“Làm sao vậy?” Cố Cẩn cũng không ngăn cản động tác của cậu, mặc cho bọt dầu gội dính lên cổ và cằm mình, cứ thế duy trì tư thế cực kỳ bất tiện để giúp Thiệu Nguyên gội sạch đầu.
“Cố Cẩn, em đối với anh thật tốt.” Thiệu Nguyên nói.
“Anh là người yêu của em, em đối xử tốt với anh không phải là chuyện rất bình thường sao?” Cố Cẩn hơi khó hiểu quay đầu đi. Sau khi xác nhận bọt nước đã được rửa trôi sạch sẽ, hắn giơ tay che mắt Thiệu Nguyên, nói: “Nín thở vài giây.” Rồi dùng nước ấm rửa sạch những bọt trắng còn vương trên mặt cậu.
“Được rồi.” Hắn dời tay đi, đôi mắt Thiệu Nguyên đang mở to lại hiện rõ, cặp mắt màu nâu nhạt trong veo ấy lấp lánh ánh sáng, chỉ phản chiếu hình bóng của riêng hắn.
Cố Cẩn không kiềm chế nổi nữa, cúi đầu chạm môi lên đôi mắt ấy.
***
Có lẽ bởi vì Cố Cẩn đã trở lại, Thiệu Nguyên hồi phục được chút sức sống. Sáng hôm sau, sau khi rời giường ăn cơm, cậu đeo ba lô đến trường. Với những sinh viên như cậu, các giáo viên phần lớn đều mắt nhắm mắt mở bỏ qua. Chỉ cần điểm chuyên cần không quá tệ, kết quả thi cuối kỳ cũng không đến mức phải học lại, thì họ sẽ không làm khó dễ cậu. May mắn thay, Thiệu Nguyên là một sinh viên có thiên phú nhưng cũng biết cố gắng nỗ lực, điểm chuyên cần vẫn ở mức chấp nhận được, còn kết quả thi cuối kỳ thì dù là lý thuyết hay thực hành đều rất xuất sắc.
Sau khi Thiệu Nguyên ngồi vào phòng học chung, lấy ra những quyển sách cần dùng hôm nay, cậu cảm thấy cả người vẫn rất khó chịu. Lần này không chỉ eo đau, mà đầu gối cũng đau nhức. Sáng sớm tỉnh dậy, đầu gối còn xanh tím một mảng, chỉ khẽ chạm vào một chút thôi cũng khiến cậu đau đến toát mồ hôi lạnh.
Lần sau không thể làm quá đà như vậy.
Thiệu Nguyên hoàn thành chương trình học hôm nay trong trạng thái thất thần. Tan học, cậu xách ba lô đến quán bar chờ Cố Cẩn tan ca, rồi hai người cùng về nhà.
Cậu thích cảm giác hai người sóng vai đi trên con đường đêm, xung quanh yên tĩnh đến mức như thể thế giới này chỉ còn lại hai người bọn họ.
“Cố Cẩn sau này sẽ thích những người khác sao?” Thiệu Nguyên nhìn bóng mình, lơ đễnh hỏi.
Cố Cẩn suy nghĩ một lát, đáp: “Em không thể cho anh một câu trả lời đảm bảo tuyệt đối, rằng em sẽ luôn thích anh như bây giờ.” Hắn vẻ mặt điềm tĩnh ung dung, lời nói cũng vô cùng bộc trực, thành khẩn: “Giống như hồi nhỏ, mọi người hay nói lớn lên muốn kết hôn với bạn học cùng lớp mẫu giáo, nhưng khi lớn thật rồi thì có lẽ đến cả ngoại hình của người bạn học kia cũng không thể nhớ nổi.” Hắn nhìn Thiệu Nguyên, đôi mắt sáng ngời: “Vậy nên em không thể nói, em sẽ mãi mãi thích anh.”
Thiệu Nguyên ngẩn người một lúc, cảm thấy câu trả lời này quả thực rất đúng với phong cách của Cố Cẩn. Hắn rất dịu dàng, nhưng cũng rất lạnh lùng, đồng thời đối xử với mỗi người đều thẳng thắn, chân thành. Vô số người khi đối mặt với vấn đề này đều sẽ hứa hẹn “mãi mãi”, nhưng trên đời không mấy ai có thể thật sự thực hiện được “mãi mãi”.
“Nhưng hiện tại em thích anh.” Cố Cẩn dừng lại vài giây, dường như đang suy nghĩ. Hắn ngừng bước, vẻ mặt như vừa ý thức được điều gì đó, trầm ngâm thêm một lát. Khi ngẩng đầu lên lần nữa, hắn nở nụ cười với cậu: “Em yêu anh, Thiệu Nguyên. Bất luận tương lai sẽ thế nào, lúc này em yêu anh, ngày mai cũng yêu anh.”
Thiệu Nguyên ngây ngẩn cả người, mặt bắt đầu nóng bừng. Kể từ khi cậu và Cố Cẩn hẹn hò, cậu chưa từng nghe hắn thẳng thắn trực tiếp tỏ tình như thế bao giờ. Ngay cả đời trước, cậu cũng chưa từng nghe Cố Cẩn tỏ tình với An Phi Vũ như vậy.
Cố Cẩn giống như nước, giống như không khí, an tĩnh bình thản, ở khắp mọi nơi. Hắn dùng hành động để bày tỏ sự yêu thích và quan tâm, nhưng lại rất hiếm khi dùng lời nói trực tiếp bày tỏ tình cảm.
Dưới cái nhìn chăm chú của Cố Cẩn, tai Thiệu Nguyên cũng bắt đầu ửng đỏ.
“Anh không đáp lại em sao?” Cố Cẩn khẽ cúi đầu, có chút mất mát nhìn cậu.
“Anh ——” Thiệu Nguyên khẽ cao giọng. Cậu rất muốn đáp lại Cố Cẩn, nhưng tình cảm của Cố Cẩn vừa thuần khiết vừa nồng nhiệt, hoàn toàn khác hẳn với cậu. Cậu vốn dĩ tiếp cận Cố Cẩn vì những nguyên nhân khác nhau, lại bởi tự cảm thấy dục vọng chiếm hữu của mình thật ti tiện, nên thật sự không có cách nào đáp lại tình cảm chân thành tha thiết của Cố Cẩn.
“Anh ——” Cứ như có thứ gì đó chặn trong cổ họng. Rõ ràng chỉ là một câu nói rất đơn giản, thậm chí chỉ là một chữ “Thích” thôi, nhưng Thiệu Nguyên hiện tại vẫn không thể nào nói ra dưới ánh mắt đầy chờ mong của Cố Cẩn.
“Không sao đâu.” Cố Cẩn cũng không làm Thiệu Nguyên khó xử. Hắn ôm lấy cậu, ngón tay luồn vào mái tóc đã hơi mọc dài của cậu, mái tóc đêm qua gội xong vẫn còn vương vấn mùi hương thơm mát: “Không sao đâu. Ngày mai em yêu anh, ngày hôm sau nữa vẫn yêu anh như cũ, thậm chí tháng sau, năm sau... Em sẽ nhận được câu trả lời của anh. Chúng ta còn có rất nhiều thời gian.”
Không biết là sự hổ thẹn hay áy náy khiến hốc mắt Thiệu Nguyên bắt đầu cay cay. Cậu nghĩ, tại sao người này lại có thể tốt đến như vậy? Nếu hắn hơi xấu xa một chút, dù chỉ một chút thôi cũng được, thì đời trước cũng sẽ không khiến cậu cảm thấy mình như nước bùn vô dụng. Nếu hắn không hoàn mỹ một chút thì tốt rồi, cho dù hắn chỉ thoáng nổi giận thôi cũng được, cậu hiện tại cũng sẽ không cảm thấy mình ti tiện đáng xấu hổ, không hề xứng đôi với hắn.
Cậu có được một người tốt như thế, lại còn muốn hắn tiếp tục là của mình mãi mãi về sau.
Thế nhưng ngay cả việc khiến Cố Cẩn vui vẻ, nói dối lừa gạt một câu thôi cậu cũng không thể làm được.
Thiệu Nguyên rầu rĩ hỏi: “Cố Cẩn thật biết nói những lời âu yếm. Em trước đây đã từng hẹn hò với ai chưa?”
“Chưa đâu, Thiệu Nguyên là người yêu đầu tiên của em mà.” Cố Cẩn hôn hôn trán Thiệu Nguyên, nắm lấy tay cậu, tiếp tục đi về hướng ngôi nhà của cả hai: “Nhưng mà quả thật trước kia em từng cảm nắng một người. Thời điểm mới gặp Thiệu Nguyên vẫn đang còn thầm thích người kia.” Hắn quay đầu sang quan sát biểu cảm của Thiệu Nguyên: “Anh có ghen không?”
Sẽ không.
Thiệu Nguyên nghĩ, trái lại cậu cảm thấy hơi tò mò. An Phi Vũ theo đuổi Cố Cẩn nhiệt tình phô trương, miệt mài kiên trì hơn một năm mới đổi được câu nói “Thử xem” mà Cố Cẩn miễn cưỡng nói ra. Một người như Cố Cẩn, vậy mà cũng có lúc thầm thích một người.
“Là người như thế nào vậy?” Thiệu Nguyên hiếu kỳ hỏi.
“Anh không tỏ ra ghen tuông, em thấy hơi hụt hẫng đấy.” Cố Cẩn bày ra vẻ mặt cực kỳ tủi thân. Hắn còn chưa tròn mười chín tuổi, theo cách nói của xã hội bây giờ vẫn là một thiếu niên chưa đủ chín chắn. Hắn để lộ biểu cảm trẻ con như vậy sẽ chỉ khiến hắn càng trở nên đáng yêu hơn. Cố Cẩn suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Là một người rất…”. Hắn tạm dừng chốc lát, dường như trong khoảnh khắc chưa thể tìm được từ ngữ nào thích hợp để miêu tả đối phương: “…Như một cơn lốc, hoặc như một lưỡi dao, là một người vừa cuồng bạo vừa sắc bén như vậy.”
“Trước kia, vào thời điểm em suýt chút nữa chìm vào vực sâu sa ngã, chính người đó đã kéo em lên.” Gương mặt Cố Cẩn trở nên êm đềm, nhớ lại một khoảng thời gian thơ ấu không mấy sáng sủa: “Mặc dù cách thức rất thô bạo, nhưng quả thật đã cứu vớt em.”
“Người đó như một cơn lốc có thể xé rách tất cả, tự do không trói buộc, lại như một lưỡi dao sắc bén có thể cắt đứt mọi thứ, không hề sợ hãi điều gì.”
Cố Cẩn nói: “Thiệu Nguyên cũng sẽ thích người đó. Chúng ta đều khát khao ánh sáng cô ấy mang lại.”
Thiệu Nguyên nói: “Nghe có vẻ là một người rất mạnh mẽ.” Là kiểu người mà cậu không có cách nào trở thành.
“Đó là lãnh đạo trực tiếp của bọn em, nhưng lại không quản lý bọn em nhiều lắm,” Cố Cẩn cười rộ lên: “Nếu như có cơ hội, nếu như anh đồng ý, em muốn giới thiệu anh với cô ấy.” Cố Cẩn dần dần nói chậm lại, nhưng vô cùng trịnh trọng: “Anh là người yêu của em, là bạn đời tương lai của em. Em yêu anh, cho nên em muốn cô ấy biết đến anh.”
Thiệu Nguyên lập tức thấy hơi căng thẳng: “A?” Cậu cũng không hề suy nghĩ xem việc người yêu mình muốn giới thiệu mình với mối tình đầu của hắn có phải là một việc hơi kỳ quái hay không.
“Không cần hồi hộp như thế. Mặc dù cách làm việc có hơi thô bạo, nhưng cô ấy là một người rất thân thiện, dễ gần. Chỉ cần đừng nhắc tới chiều cao với cô ấy là được rồi.” Cố Cẩn như nghĩ tới một chuyện rất thú vị: “Mặc dù xét theo nữ giới, chiều cao của cô ấy không tính là lùn, nhưng cô ấy lúc nào cũng cảm thấy vẫn chưa đủ. Ai dám nhắc tới chiều cao của cô ấy nhất định sẽ bị đánh.”
—— Nữ giới.
“…… Em trước đây thích con gái sao?” Thiệu Nguyên đột nhiên dừng lại, nhìn Cố Cẩn một cách thấp thỏm. (*)
Cố Cẩn lắc đầu: “Em trước đây thích cô ấy.”
Hắn kéo tay Thiệu Nguyên, hôn lên những ngón tay mảnh khảnh thon dài ấy.
“Hiện tại, em yêu anh.”
—————————————
Chú thích
(*) Ở trong tiếng Trung, cách phát âm từ “cô ấy” (她)và “anh ấy” (他) giống nhau, cho nên ban đầu khi Cố Cẩn kể về tình đầu, Thiệu Nguyên tưởng là nam. Sau khi biết là nữ thì bạn lại lo lắng kiểu như Cố Cẩn trước đây thích nữ, thì liệu tình cảm em ấy dành cho mình có phải nhất thời không.