Chương 6

Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời gian trôi đi từng ngày, cuốn lịch cũng vơi dần, kỳ nghỉ hè sắp đến nhanh chóng, và Thiệu Nguyên cũng chuẩn bị bước vào kỳ thi cuối kỳ.
Cậu không quá bận tâm đến chuyện đó, bởi vì trước mắt, bức tranh của cậu vẫn chưa có nhiều tiến triển. Đó không phải là bài tập cần nộp, mà là bức tranh cậu phác họa sau khi nảy sinh linh cảm từ bông hoa sen duy nhất mà cậu nhìn thấy ở hồ nước lần trước.
Đôi khi, cậu nhốt mình trong phòng vẽ cả ngày, không thể vẽ nổi một nét nào. Sự bế tắc khiến cậu vừa phiền muộn vừa khó chịu. Khi Cố Cẩn ở nhà, cậu không muốn hút thuốc, đành phải chịu đựng sự bức bối trong phòng vẽ. Thế nhưng chỉ vài ngày sau, Cố Cẩn, người mới về nhà nửa tháng trước, lại nhận được điện thoại. Hình như hắn lại phải đi công tác, và lần này có lẽ sẽ khá lâu. Hắn sẽ khởi hành ngay vào thứ Ba, có khả năng phải đến thứ Sáu tuần sau mới về nhà được.
Cố Cẩn thu dọn quần áo đơn giản như thường lệ, bỏ tập bút ký vào vali. Hắn quay đầu lại, thấy Thiệu Nguyên với vẻ mặt tối sầm đứng trước cửa phòng vẽ. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Thiệu Nguyên có biểu cảm như vậy, trong khoảnh khắc hắn hơi sửng sốt.
Thiệu Nguyên cũng ý thức được mình đã thất thố, lớp ngụy trang vốn duy trì từ trước đến nay dường như nứt ra một khe hở. Cậu quay mặt đi, định đóng cửa phòng vẽ, nhưng Cố Cẩn đã đưa tay giữ chặt cánh cửa.
“Thiệu Nguyên.” Cố Cẩn hỏi, “Sao anh lại không vui?”
Nguyên nhân hẳn không phải vì Cố Cẩn đi công tác, bởi vì ít nhất ngày hôm qua khi hắn nói mình phải đi công tác, Thiệu Nguyên không hề có bất kỳ phản ứng khác thường nào.
“... Không có gì, là do việc vẽ tranh không thuận lợi lắm.” Thiệu Nguyên xoa xoa mặt, vẻ mặt mệt mỏi, “Anh đi đường bình an.”
Cố Cẩn trầm ngâm một lát, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho một người khác. Sau khi nhận được hồi âm, hắn mới nói: “Vậy em đi muộn một chút cũng được, bên đó cũng không có gì gấp gáp.” Hắn kéo Thiệu Nguyên từ phòng vẽ ra phòng khách, ấn cậu ngồi lên tấm thảm lông mềm mại. Chính hắn cũng ngồi xuống phía sau Thiệu Nguyên, vòng tay ôm lấy cậu, để cậu nằm gọn trong lòng mình, gác cằm lên vai cậu, “Cho em ôm anh một lát thôi.”
Thiệu Nguyên bật cười dở khóc dở cười: “... Người có tâm trạng không tốt phải là anh mới đúng chứ?”
“Ừm đúng, nhưng chính vì anh không muốn nói ra, nên em chủ động đến ôm anh một cái.” Cố Cẩn nghiêng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt Thiệu Nguyên đang ở rất gần, nở một nụ cười dịu dàng.
Thiệu Nguyên nhất thời không biết nói gì.
“Cố Cẩn, nếu anh không hề tốt như em tưởng tượng, em có chán ghét anh không?” Thiệu Nguyên dán sát vào người phía sau, cảm nhận được Cố Cẩn cũng thoáng thả lỏng người, dựa vào ghế sô pha, nhưng bàn tay đang vòng qua eo cậu lại siết chặt hơn một chút. “Nếu anh có rất nhiều khuyết điểm, em sẽ còn thích anh sao?”
Cố Cẩn nghĩ ngợi: “Em cũng có rất nhiều khuyết điểm, anh sẽ chán ghét em chứ?” Hắn bật cười trong trẻo, giọng điệu rất ôn tồn, âm thanh vang lên bên tai Thiệu Nguyên: “Trên đời này không có ai hoàn hảo, hơn nữa... Trong mắt những người khác, em vốn dĩ không hề xứng với anh.”
Thiệu Nguyên suýt chút nữa bật dậy: “Làm sao có thể như vậy!” Cậu quay đầu lại, thấy biểu cảm nghiêm túc của Cố Cẩn, đột nhiên nuốt xuống những lời sắp thốt ra. “Bọn họ đều không biết em tốt thế nào!”
“Ừm, vậy anh lo lắng điều gì chứ?” Cố Cẩn cọ cọ lên má Thiệu Nguyên, trầm giọng nói: “Anh nghĩ xem, em là cô nhi, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì không học đại học nữa, còn anh là sinh viên Đại học Hoa Thành, là họa sĩ có chút danh tiếng. Em phải làm thêm ở quán bar để trang trải cuộc sống, còn một bức tranh treo ở phòng trưng bày của anh có thể bán được bảy chữ số... Xét từ bất kỳ phương diện nào, mọi người đều sẽ cho rằng em không xứng với anh.”
“Nhưng mà anh lại cảm thấy em rất tốt, với em mà nói, như vậy cũng quá đủ rồi.”
“Mỗi người đều không hoàn hảo, ai cũng sẽ có khuyết điểm, em cũng không ngoại lệ.”
Thiệu Nguyên khẽ nói: “Anh không cảm thấy em có khuyết điểm. Em vừa dịu dàng ấm áp, lại vừa cẩn thận chu đáo, hơn nữa cũng rất thông minh. Hoàn cảnh gia đình vốn không phải là thứ mà em có thể lựa chọn. Nhưng em vẫn rất tuyệt vời, những khuyết điểm trong miệng bọn họ đều không phải khuyết điểm thực sự của em, bởi vì anh biết rõ em là người như thế nào, nên anh biết những thứ đó chỉ càng làm em trở nên tỏa sáng hơn.”
Cố Cẩn nghe xong thì vẻ mặt trở nên phức tạp: “Cảm ơn anh đã khích lệ em như vậy.” Hắn lại cọ cọ vào cổ Thiệu Nguyên, “Em càng ngày càng yêu anh hơn nữa, Thiệu Nguyên.”
“Nếu có một ngày anh không thích em, không muốn đáp lại tình cảm của em, thì nhất định phải nói cho em biết đấy.”
Thiệu Nguyên không hiểu ý Cố Cẩn lắm: “... Đây mới là câu anh nên nói chứ.” Cậu thoạt nhìn càng buồn bã hơn: “Em tốt đẹp như thế, vừa điềm tĩnh lại vừa biết săn sóc người khác, chắc chắn sẽ có rất nhiều người thích em. Còn anh thì ngoài việc vẽ tranh ra cái gì cũng không biết, tính tình của anh cũng rất xấu, vừa rồi còn suýt chút nữa định giận dỗi với em.”
“Mỗi người đều có ưu điểm và khuyết điểm riêng.” Cố Cẩn xoay gương mặt Thiệu Nguyên lại, nhìn thẳng vào đôi mắt cậu, giọng nói nghiêm túc và kiên định: “Ưu điểm của anh khiến anh trở nên lấp lánh, khuyết điểm của anh khiến anh trở nên đáng yêu, tất cả mọi thứ của anh em đều rất thích. Cho nên đừng hạ thấp bản thân, anh cực kỳ xuất sắc, đừng dễ dàng xem thường chính mình.”
Thiệu Nguyên nghĩ, đời trước em cũng từng nói những câu như vậy.
“Hôn anh đi.” Thiệu Nguyên lí nhí.
Cố Cẩn nở một nụ cười đầy nuông chiều: “Được.”
***
Trong thời gian Cố Cẩn rời đi, Thiệu Nguyên dường như rơi vào trạng thái sáng tác điên cuồng. Cậu nhốt mình trong phòng vẽ, ngay cả những tin nhắn và cuộc gọi của Cố Cẩn cũng không nghe thấy, toàn bộ tinh thần đều đắm chìm vào bức họa. Cố Cẩn không còn cách nào khác, lại không thể lập tức bay trở về Hoa Thành, đành phải gọi điện thoại cho giáo viên của Thiệu Nguyên và ông chủ phòng trưng bày có quen biết với cậu, nhờ họ đúng giờ đến thăm Thiệu Nguyên một chút, ít nhất đừng để cậu uống nước rửa cọ.
Nghĩ đến việc Thiệu Nguyên đã từng có tiền lệ như vậy mấy lần, giáo viên và ông chủ phòng trưng bày vội vàng chạy đến tòa chung cư của Thiệu Nguyên. Sau khi đăng ký thông tin ở phòng bảo vệ, họ đi thẳng lên phòng cậu, gõ cửa nửa ngày mà không có ai ra mở.
Cũng may Cố Cẩn đã dự liệu sẽ có ngày này, nên hắn đã giấu một chiếc chìa khóa dự phòng gần cửa, để giáo viên và ông chủ phòng trưng bày có thể vào nhà. Khi họ lặng lẽ mở cửa phòng vẽ ra một khe hở nhỏ, liền nhìn thấy Thiệu Nguyên đang ngồi trước bàn vẽ, hết sức chăm chú tô màu. Rõ ràng cậu đã hoàn toàn chìm đắm trong thế giới sáng tác của chính mình. Đối với nghệ thuật gia mà nói, đây là thời khắc cảm hứng dâng trào, nên họ cũng không dám quấy rầy cậu, chỉ có thể một lần nữa đóng cửa lại, chờ Thiệu Nguyên thoát ra khỏi trạng thái đó.
Đợi cho đến khi Thiệu Nguyên hoàn thiện xong bức tranh thì đã là ngày thứ tư kể từ lúc Cố Cẩn rời đi. Cậu vịn vào tường đi ra khỏi phòng vẽ, giống như đã hoàn toàn kiệt sức, ngã xuống tấm thảm. Cậu trở tay ôm lấy một chiếc gối, hiện tại cảm thấy vừa buồn ngủ vừa đói bụng, không hề muốn động đậy một chút nào. Nhưng cậu vẫn cố gắng dồn chút sức lực cuối cùng gửi tin nhắn cho giáo viên và ông chủ phòng trưng bày, cảm ơn họ mấy ngày nay đã quan tâm ghé thăm. Cậu nói mình đã hoàn thành tác phẩm, nhất định sẽ nghỉ ngơi thật tốt, và cũng tiện thể xin giáo viên nghỉ học mấy ngày.
Sau đó, cậu lại gửi một tin nhắn khác cho Cố Cẩn, nói rằng cậu đã ra khỏi phòng vẽ, hiện tại vừa mệt vừa đói vừa thiếu ngủ, tâm trạng cực kỳ khó chịu.
Do dự một lát, Thiệu Nguyên lại gõ thêm một câu: “Anh muốn em ôm anh một cái.”
Cố Cẩn không trả lời tin nhắn, có lẽ đang bận rộn công việc.
Thiệu Nguyên cũng không cảm thấy quá mất mát, bởi vì nếu lướt lên xem lịch sử tin nhắn, tất cả đều là tin nhắn mấy ngày trước do Cố Cẩn gửi tới, cậu cũng không hề hồi âm bất kỳ cái nào.
Chuông cửa vang lên. Thiệu Nguyên yếu ớt nằm trên thảm không muốn cử động, nhưng người bên ngoài cứ cố chấp ấn chuông cửa không ngừng. Cậu chỉ có thể lồm cồm bò dậy đi ra mở cửa. Đứng trước cửa là một thiếu niên mặc áo thun và đội mũ lưỡi trai, trên tay xách theo một túi cơm hộp. Có lẽ là sinh viên ở các trường đại học gần đây đi làm thêm.
Cậu sinh viên kia có gương mặt mũm mĩm, hơi có nét trẻ con. Khi khóe miệng nở nụ cười, lộ rõ má lúm đồng tiền. Cậu ta ngẩng đầu nhìn Thiệu Nguyên, giọng nói vui vẻ: “Chào anh, cơm của anh đây!”
Thiệu Nguyên hơi bối rối: “... Tôi không gọi cơm hộp.”
“Anh là Thiệu Nguyên, đúng không?” Cậu sinh viên kia nhìn lại điện thoại một chút, sau khi xác nhận họ tên xong, chắc nịch khẳng định: “Là cơm hộp của anh mà! Mời anh ký nhận giúp em!” Cậu ta đưa túi cơm hộp đến đặt trước mặt Thiệu Nguyên, cũng để Thiệu Nguyên nhìn thấy rõ phiếu giao hàng đang dán trên nắp hộp.
Trên đó quả thật có in tên và địa chỉ của Thiệu Nguyên.
Thiệu Nguyên nhận lấy túi cơm hộp, nhìn theo bóng dáng cậu sinh viên nhảy chân sáo chạy vào thang máy. Cậu đưa túi cơm hộp vào phòng bếp, nhìn thoáng qua logo in trên phiếu giao hàng, mới phát hiện ra đó là từ một nhà hàng đồ ăn Hồng Kông cách làng đại học không xa lắm. Bên trong có một chén cháo và mấy món lót dạ đặc trưng, mỗi món đều chỉ có một, số lượng rất ít, vừa đủ để một người có thể ăn hết.
Thiệu Nguyên suy nghĩ, chụp ảnh gửi cho Cố Cẩn, hỏi có phải Cố Cẩn gọi đồ ăn cho cậu hay không, thế nhưng vẫn không thấy hắn trả lời. Cậu ngồi xuống húp một ngụm cháo nóng hổi, lại ăn xong mấy món lót dạ, bây giờ mới cảm thấy mình như được sống lại. Đúng lúc này, tiếng điện thoại reo vang, là thông báo Cố Cẩn trả lời tin nhắn của cậu.
Cố Cẩn nói, hiện tại hắn đang bận việc nên không thể trả lời tin nhắn kịp thời, bảo cậu phải ngoan ngoãn ăn cơm, rửa mặt xong rồi đi ngủ một giấc, hắn sẽ mau chóng trở về. Lát nữa hắn sẽ phải đi đến một nơi yêu cầu tắt máy, nên tạm thời không thể nhận tin nhắn.
— Em sẽ rất nhanh quay về thôi.
Thiệu Nguyên dừng mắt ở hàng chữ cuối cùng, cắn cắn chiếc đũa, gõ tin nhắn trả lời: “Anh ở nhà đợi em.”
Cố Cẩn hồi âm bằng một sticker mặt cười.
Thiệu Nguyên dọn dẹp bàn ăn sạch sẽ, lại quét dọn phòng vẽ, xử lý hết thảy rác rưởi trong phòng. Sau đó cậu đi xuống lầu vứt rác, tiện thể phơi nắng một chút. Trên thực tế, phơi mình dưới ánh nắng mùa hè cũng không thoải mái cho lắm. Độ ẩm không khí tăng cao, thời tiết oi bức, cứ như mình đang ở trong một chiếc lồng hấp khổng lồ. Thiệu Nguyên miễn cưỡng đứng bổ sung năng lượng mặt trời chỉ được vài phút, cuối cùng vẫn chọn quay trở lại căn phòng điều hòa mát mẻ.
— Người phát minh ra điều hòa đúng là cha mẹ thứ hai của cậu.
Thiệu Nguyên nằm trong bồn tắm, ngửa mặt nhìn trần nhà. Trần nhà ở phòng tắm đã từng được thay đổi một lần, Cố Cẩn dường như không quá thích bóng đèn ánh sáng trắng lóa mắt. Sau khi có được sự đồng ý của Thiệu Nguyên, hắn liền đổi một loạt đèn trong phòng tắm, trần treo cũng sửa sang lại, sơn thành màu xanh lam xinh đẹp, tựa như đại dương thăm thẳm mênh mông. Sau đó, cậu lại vẽ thêm ở đó những chú cá đáng yêu dưới đáy biển sâu, kết hợp với ánh sáng nhẹ nhàng tỏa ra từ chiếc đèn treo hình tròn giống như một chiếc đèn lồng hình đầu cá, trông vừa ngộ nghĩnh vừa dễ thương.
Cậu vừa lau tóc vừa đi ra khỏi phòng tắm, quay đầu lại liền nhìn thấy bàn chải đánh răng trên bồn rửa tay. Hai chiếc bàn chải được đặt trong cùng một chiếc cốc đánh răng, còn những chiếc cốc khác không biết đã vứt ở đâu, Cố Cẩn hình như cũng chưa từng dùng đến những chiếc cốc kia. Tấm thảm lông mềm mại trong phòng khách, có thể trực tiếp nằm lăn lộn trên đó, cũng là do Cố Cẩn mua. Còn gối ôm trên sô pha là do hai người đi chợ mua về.
Vật trang trí đặt trên chiếc tủ ở khu vực huyền quan cũng là do Cố Cẩn chọn lựa. Trên tường treo áo khoác của cậu và Cố Cẩn.
Trên tủ đầu giường trong phòng ngủ là một đôi thú bông nhỏ nhắn. Kéo tủ quần áo ra có thể nhìn thấy áo sơ mi của Cố Cẩn và áo hoodie của cậu treo cùng nhau.
Trong căn nhà này, nơi đâu cũng đều có dấu vết của Cố Cẩn để lại.
Thiệu Nguyên ngồi trên thảm, ôm gối mềm mại, nhìn bó hoa được đặt trên bàn trà nhỏ.
“... Đợi một lúc nào đó có thời gian, phải đi ra ngoài chơi, chụp thêm thật nhiều ảnh mới được.”
Thiệu Nguyên lẩm bẩm tự nhủ.
Nếu có một ngày Cố Cẩn thật sự rời đi nơi này, hy vọng cậu có thể giữ lại tất cả những thứ này.
Cậu tự giễu nói: “... Mình đúng là tham quá đi.”
— Cũng ngang ngược quá đi.