Bạch Sắc Tường Vi Lục - Mặc Nhĩ
Mối quan hệ lợi dụng
Bạch Sắc Tường Vi Lục - Mặc Nhĩ thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta suýt bị xô xuống bậc thềm. Ngày thường không để ý, hôm nay ta mới nhận ra Hoàng thượng có thật nhiều phi tần đến thế.
Ta dõi theo bóng dáng Hoàng hậu nương nương. Nàng vẫn ho khan, nhưng cố gắng kìm nén, chỉ khi không thể chịu đựng được nữa mới cúi đầu ho khẽ vài tiếng.
Các đại thần thi nhau chúc mừng, Hoàng thượng cũng cười đáp lại, nụ cười giả tạo.
Ta chống cằm, cứ như một con rối, từ tốn nhét từng miếng điểm tâm vào miệng.
“Chủ tử, người ăn ít thôi!” Bảo Nhi ghé sát tai ta thì thầm nhắc nhở.
“Ừm, ta không ăn nữa!” Ta đẩy đĩa điểm tâm trống rỗng sang một bên, chống hai tay lên đầu, bắt đầu thẫn thờ nhìn lên bầu trời.
“Bảo Nhi, lập xuân rồi đấy.”
“Đúng vậy, năm nay giao thừa lại đúng vào lập xuân.” Giọng nàng ấy cao hẳn lên, dường như cũng xua đi phần nào những muộn phiền mấy ngày qua.
Ta khép mắt lại, cơn gió lạnh mang theo hương rượu thoang thoảng len lỏi qua từng lỗ chân lông, khiến người ta có chút ngây ngất.
“Trong bữa tiệc sum vầy ba đời, theo tục lệ đàn sáo vang khắp cung.” Ta gõ ngón tay lên má, lẩm bẩm: “Một là tiệc mừng tuyết, hai là tiệc tiễn năm cũ, ba chính là yến xuân…”
Tiếng ho của Hoàng hậu nương nương xuyên qua sự náo nhiệt của cả đại điện, từng tiếng một, từng tiếng một truyền vào tai ta. Bách quan phía dưới vẫn hân hoan vui vẻ. Trước kia nàng luôn có một nơi để đặt ánh mắt, nhưng giờ đây lại chẳng còn tìm được một bóng hình thân thuộc nào nữa.
Ta mở mắt, gửi những nguyện ước nhỏ bé của mình vào màn pháo hoa rực rỡ mười dặm.
“Chúc mọi người thêm một tuổi, nhưng ta chỉ mong sang năm vẫn sẽ mạnh khỏe…”
Từ sau đêm giao thừa, Hoàng hậu nương nương ngay cả việc xuống giường cũng không thể làm nổi.
Hoàng thượng miễn cho các phi tần tới thỉnh an nàng.
Hôm ấy, Hoàng hậu nương nương ho dữ dội hơn bao giờ hết. Mấy ngày sau, Hoàng thượng cuối cùng cũng mang theo thái y tới Hoa Thanh Cung.
Ta quỳ gối bên giường Hoàng hậu nương nương. Từng chiếc khăn tay màu đỏ sẫm được thay hết cái này đến cái khác, tất cả đều nhuốm máu tươi.
Ta chẳng còn nghe thấy tiếng thông báo của Đức Toàn công công. Hắn đứng bên cạnh ta, hết lần này đến lần khác nhắc nhở rằng Hoàng thượng đã tới, nhưng ta chẳng buồn để tâm.
Hắn tới thì sao chứ? Hắn có thể chữa khỏi bệnh cho Hoàng hậu nương nương ư? Nhưng rõ ràng, nàng trở nên thế này đều là vì hắn cả mà.
“Lý Tân Như!”
Hoàng thượng vung tay hất Đức Toàn công công sang một bên. Hắn túm chặt lấy cánh tay ta, kéo ta dậy một cách thô bạo.
Ta giãy giụa muốn thoát, nhưng khi thấy thái y bước đến bắt mạch cho Hoàng hậu nương nương, ta mới miễn cưỡng dừng lại.
Thấy ta không còn phản kháng, hắn cũng buông tay.
Thái y quỳ dưới đất, sắc mặt càng lúc càng trầm trọng. Cuối cùng, ông ta thu tay lại, ngẩng đầu nhìn Hoàng thượng.
“Cứ nói thẳng đi.”
“Hồi bẩm Hoàng thượng, nương nương… nhiều nhất chỉ còn nửa tháng.”
Ta đứng sững tại chỗ, cổ họng khô khốc, không thốt nên lời.
Ta nghĩ… ta mới chỉ theo học y thuật của Ngụy Lưu Xuyên được vài tháng, y thuật còn non kém, nên không nhìn ra điều gì cũng là lẽ thường tình.
Ta nghĩ… nếu là thái y, lẽ ra ông ta phải nói rằng nương nương không có gì đáng ngại, chỉ cần dưỡng bệnh vài ngày sẽ khỏi.
Nhưng thực ra, ai cũng hiểu rõ… nương nương đã bệnh suốt hai tháng trời, từ lúc tuyết phủ trắng trời đến khi mặt hồ vừa tan băng. Nàng chịu đựng khổ sở đến nhường nào, vậy mà vẫn gắng gượng chống đỡ tới tận bây giờ.
Hoàng thượng không nói gì, trên mặt cũng không lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn chỉ ra hiệu cho thái y lui xuống, sau đó lướt qua ta, chậm rãi ngồi xuống bên giường Hoàng hậu nương nương.
Hắn khẽ hỏi: “Sao lại thành ra nông nỗi này?”
Hoàng hậu nương nương muốn cười, nhưng thử mãi cũng không cười nổi.
“Từ lâu đã như thế rồi, Hoàng thượng không cần bận lòng quá.”
Nàng trầm mặc hồi lâu, rồi chậm rãi ngẩng lên nhìn ta: “Như Nhi, ngươi ra ngoài trước được không?”
“Ta có vài lời muốn nói với Hoàng thượng.”
Ta không trả lời. Cuối cùng, Bảo Nhi và Đức Toàn công công chỉ đành kéo ta ra ngoài.
…
Đến tiết xuân phân, Hoàng hậu nương nương hiếm hoi lắm mới có thể xuống giường.
Nàng muốn ta cùng nàng đi dạo Ngự Hoa Viên. Khi ấy, hoa trong vườn nở rộ rực rỡ, từng đôi nhạn mới bay lượn qua khóm hoa, khiến sắc mặt nàng cũng trở nên tươi tắn hơn đôi chút.
“Như Nhi có biết không, ta và Hoàng thượng từ trước đến nay đều chỉ đang lợi dụng lẫn nhau.”
Nàng nhìn về phía những đóa hoa, chậm rãi nói từng câu một:
“Hắn lợi dụng ta để giành quyền lực, còn ta lợi dụng hắn để có thể sống thêm vài năm.”